Vừa thay một bộ trang bị xịn sò, Trần Binh đương nhiên phải test thử uy lực của nó.
“Ngon, với mấy con quái cùi không có đồ xịn, một nhát là bay màu! Ừm, giết nhiều quái cấp Boss như vậy, thu hoạch cũng không tệ!”
Tìm một con quái thử hàng, Trần Binh rất hài lòng với hiệu quả.
Không cần thiết phải cày cấp ở đây nữa, Trần Binh chuẩn bị quay về, đồng thời kiểm tra lại ba lô.
Ngoài một đống vật liệu Hiếm như dự đoán, khi Trần Binh tiêu diệt đám quái Boss Người Đá pixel, chúng còn rớt ra các vật phẩm tiêu hao như cuộn giấy ma pháp và cuộn giấy dịch chuyển.
Trong đó, cuộn giấy dịch chuyển mà Trần Binh cực kỳ cần có tới ba cái.
Ngoài ra còn có các cuộn giấy ma pháp Hiếm như 『 Cánh Gió 』, 『 Thuật May Mắn 』, 『 Thuật Giả Chết 』.
Đáng tiếc là số lượng quái Boss Người Đá pixel này rất ít, Trần Binh đã phải chạy hẳn một vòng, giết gần hết những con có thể tìm thấy mới rớt ra được chừng này vật phẩm hữu dụng với hắn.
"Tôi phải đi đây."
Trần Binh quay lại Thành Phố Bảo Thạch, chuẩn bị chào tạm biệt.
Hơn nửa ngày trôi qua, đống đổ nát trong Thành Phố Bảo Thạch đã được dọn dẹp hơn phân nửa, để lộ ra hình dáng ban đầu của thành phố.
Tử Thủy Tinh đang kiểm tra thứ gì đó trên một bệ đá hình tròn ở rìa thành phố. Trần Binh thấy cô, liền nhảy từ khối lập phương di động qua bệ đá rồi đến chào tạm biệt.
"Đúng rồi, đây là vài cuộn giấy ma pháp, cô lấy mà phòng thân." Trần Binh lấy ra vài cuộn giấy ma pháp tấn công mà hắn không dùng đến từ trong ba lô, đưa cho Tử Thủy Tinh.
"Cảm ơn anh, để tôi tiễn anh ra ngoài." Tử Thủy Tinh không từ chối, cô nhận lấy cuộn giấy ma pháp và cảm ơn Trần Binh.
Tử Thủy Tinh muốn tiễn hắn?
Trần Binh nhanh chóng liếc nhìn xung quanh, phát hiện chỉ có một mình Tử Thủy Tinh.
Đây chính là cơ hội tốt đây rồi!
"Được thôi!"
Trần Binh vui vẻ đáp lời.
"Đừng có nghĩ bậy, tôi kiểm tra rồi mới phát hiện, khối đá bay di động có thể điều khiển để rời đi chỉ còn lại một khối, những khối khác đã hỏng hết. Phải có người điều khiển qua lại, nếu không anh dùng xong thì chúng tôi không thể ra ngoài được."
Tử Thủy Tinh liếc Trần Binh một cái, giải thích lý do, cô ở đây chính là để nghĩ cách sửa chữa chúng.
Thôi được, quả nhiên là hắn nghĩ nhiều rồi.
Trần Binh ấm ức nghĩ.
Nhưng hắn cũng được Tử Thủy Tinh nhắc nhở, liền lấy cuộn giấy dịch chuyển vừa rớt ra, ghi lại tọa độ của Thành Phố Bảo Thạch để tiện cho việc quay lại sau này.
"Đi thôi." Ghi lại tọa độ xong, Trần Binh nói với Tử Thủy Tinh.
"Không chào Dolores và những người khác một tiếng sao?" Tử Thủy Tinh nhìn về những bóng người bận rộn ở phía xa.
"Không cần đâu, nếu không có gì bất ngờ, tôi sẽ sớm quay lại thôi." Trần Binh lắc đầu.
Mấu chốt là, để con nhóc Dolores đó tới, thể nào nó cũng làm kỳ đà cản mũi, Trần Binh không muốn chút nào.
Tử Thủy Tinh thấy vậy, liền khẽ động tay, điều khiển khối đá lập phương di chuyển.
"Tử Thủy Tinh, hôm qua trong thang máy, người tôi sờ được là cô đúng không?"
Xung quanh không có người thứ ba, Trần Binh lại hỏi Tử Thủy Tinh.
Thật ra hắn đã chắc chắn người đó chính là Tử Thủy Tinh.
Thứ nhất, Tử Thủy Tinh biết chuyện của hắn trong thang máy. Thứ hai, sau khi xảy ra chuyện như vậy, lúc đèn sáng lên, các mỹ nữ bảo thạch xung quanh không hề có biểu hiện gì khác thường, ngoại trừ Tử Thủy Tinh, những người còn lại như Nguyệt Quang Thạch, Lam Bảo Thạch và Dolores sẽ không có được sự bình tĩnh đó.
"Không phải tôi, thật ra mắt của tôi có thể nhìn rất rõ trong bóng tối, dù trong thang máy tối đen như mực, tôi vẫn có thể thấy rõ tình hình xung quanh." Tử Thủy Tinh lại lắc đầu.
"Tôi không tin, ngoài cô ra, không thể là người thứ hai!"
Nhưng Trần Binh không tin, vì ngoài Tử Thủy Tinh ra, những người khác không thể nào bình tĩnh như vậy được.
"Không tin à? Anh có thể thử lại giống như trong thang máy là biết ngay." Tử Thủy Tinh lại mỉm cười.
"Thật sao?" Trần Binh không thể tin vào tai mình, đây quả thực là phúc lợi dâng tận miệng.
"Đương nhiên." Tử Thủy Tinh gật đầu.
Được Tử Thủy Tinh cho phép, Trần Binh tự nhiên không khách khí, làm y như trong thang máy, đưa tay đặt lên.
Cảm giác căng đầy truyền đến lòng bàn tay, Trần Binh hơi ngẩn người.
Cảm giác này quả nhiên có chút khác biệt, của Tử Thủy Tinh rõ ràng lớn hơn một chút.
Trần Binh lại đưa tay trượt xuống vòng ba của Tử Thủy Tinh, làn da vừa trơn vừa mát lạnh, cảm giác khi nắm lấy cũng khác.
"Thật sự không phải cô à?"
Trần Binh lẩm bẩm, hắn đã gần như xác nhận, người hắn sờ trong thang máy hoàn toàn là một người khác.
"Đương nhiên, tôi không cần phải lừa anh." Tử Thủy Tinh gật đầu.
"Xem ra loài người các anh thật sự rất thích sờ mó cơ thể phụ nữ nhỉ, vẫn chưa chịu buông tay à."
Tử Thủy Tinh liếc Trần Binh một cái.
Sau khi xác nhận xong, Trần Binh vẫn còn giở trò lưu manh, bàn tay vẫn chưa rời khỏi cơ thể cô.
"Khụ, tôi muốn xác nhận lại lần nữa cho chắc." Trần Binh mặt dày nói, không hề có ý định buông tay.
"Thật ra chuyện này chẳng có ý nghĩa gì cả. Về bản chất, chúng tôi là bảo thạch, chỉ là những viên bảo thạch có sinh mệnh, hình dáng tình cờ giống con người mà thôi. Nhưng chúng tôi không cần sinh sản như con người, không phải là con người thực sự, rất nhiều cảm xúc của con người sẽ không xuất hiện trên người chúng tôi. Anh sờ vào da thịt tôi, thực ra cảm giác cũng giống hệt như nắm tay tôi thôi. Cho nên hành động của anh trong thang máy, đối với tộc Bảo Thạch chúng tôi mà nói, cũng không phải là hành động mạo phạm gì. Chúng tôi mặc quần áo, một mặt là vì muốn ngụy trang thành con người, lâu dần thành quen, mặt khác là quần áo có thể chống bụi."
Tử Thủy Tinh lắc đầu, giải thích cho Trần Binh.
Trần Binh nghe mà ngẩn người, sau đó cuối cùng cũng hiểu ra tại sao đám mỹ nữ bảo thạch này đứng trước mặt hắn không mặc quần áo cũng không hề có chút vẻ ngượng ngùng nào, người bị hắn sờ trong thang máy không phải Tử Thủy Tinh cũng không có bất kỳ biểu hiện khác thường nào.
"Vậy tối qua..." Nhưng Trần Binh lại nhớ đến chuyện tối qua.
Theo hắn thấy, tối qua Tử Thủy Tinh có một tia ý tứ với hắn, Hồng Bảo Thạch cũng đang đề phòng hắn làm bậy.
"Mặc dù chúng tôi không có những cảm xúc đó, nhưng không có nghĩa là chúng tôi hoàn toàn không biết gì về con người. Hơn nữa, nói về cá nhân tôi, tôi không thích người khác động chạm lung tung trên da thịt mình. Tối qua là tôi dọa anh thôi, thực tế Hồng Bảo Thạch cũng không hề tỉnh dậy."
Tử Thủy Tinh khẽ cười nói.
"Là vậy sao?" Trần Binh không khỏi cười khổ, bàn tay bất giác dừng lại, cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Bị Tử Thủy Tinh nói như vậy, hắn cảm thấy mình như đang sờ một khối bảo thạch, tuy cảm giác rất tuyệt, nhưng lại có một cảm giác kỳ quặc không tả nổi.
"Đủ rồi à?" Tử Thủy Tinh ngạc nhiên hỏi, cô thấy Trần Binh vẫn còn khá hưng phấn.
"Đủ rồi, nghe cô nói xong, tôi cảm giác mình như một thằng ngốc đang sờ một tảng đá vậy." Trần Binh vừa phiền muộn vừa bực bội nói.
Tử Thủy Tinh nghe vậy, mỉm cười, kéo lại quần áo hơi xộc xệch do Trần Binh gây ra.
Trong lúc nói chuyện, khối đá lập phương đã nhanh chóng di chuyển đến nơi Trần Binh cần đến.
"Tôi đi đây, sẽ sớm quay lại thôi." Trần Binh đã điều chỉnh lại tâm trạng, vẫy tay chào tạm biệt Tử Thủy Tinh.
Dù thế nào đi nữa, hắn cũng phải dụ dỗ Tử Thủy Tinh và những người khác về nhà mình rồi tính sau.
Đến lúc đó lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, biết đâu sẽ có biến hóa gì thì sao?
Nghĩ như vậy, vẫn khá là đáng để mong đợi.
"Kỳ lạ, rõ ràng đã xác nhận với Hồng Bảo Thạch và những người khác, chúng ta không hề có những cảm giác đó của con người."
Đợi Trần Binh đi xa, Tử Thủy Tinh mới đưa tay nắm lấy ngực mình, khẽ trầm tư.
...
Trên đường trở về, Trần Binh quét sạch mọi thứ, đồng thời gặp lại một con Slime đi lạc.
Trần Binh tự nhiên thuận tay cứu nó, dẫn nó đi cùng.
Dũng Sĩ Slime ở bên cạnh gào thét, dặn dò tên tiểu đệ Slime tạm thời này phải theo sát bên cạnh mình.
Nửa đường trở về, Trần Binh gặp một đội người chơi đến làm nhiệm vụ hôm nay.
Đội người chơi này mới đi được nửa đường, thấy Trần Binh như gió thu cuốn lá vàng quét sạch quái vật trên đường, còn dắt theo con Slime đi lạc mà họ đang tìm kiếm đi ra, ai nấy đều ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy thông báo hoàn thành nhiệm vụ.
【 Hệ thống: Hoàn thành nhiệm vụ 『 Tìm kiếm Slime đi lạc 』! 】
【 Hệ thống: Nhận được 『 Thư Cảm Ơn của Slime 』 】
【 Hệ thống: Nhận thêm phần thưởng 1 đồng vàng! 】
Trần Binh tổng cộng cứu được hai con Slime, phần thưởng cũng nhiều hơn 1 đồng vàng, xem như thu hoạch ngoài ý muốn.
"Cái vương miện Slime đó..."
Khi Trần Binh đến nhận phần thưởng, trưởng làng Arnold lại nhìn chằm chằm vào vương miện Slime, nhưng cuối cùng ông vẫn không nói gì, chỉ lắc đầu.
Trần Binh nhận phần thưởng xong, liền tức tốc chạy về làng tân thủ.
Trước khi trời tối, Trần Binh đã về đến làng tân thủ, dùng cuộn giấy dịch chuyển ghi lại tọa độ của làng, để tiện cho việc quay về kịp thời khi Cột Ma Thần xuất hiện.
Chuẩn bị xong xuôi, Trần Binh liền chạy về phía 『 Thang Máy Thiên Đường 』.
Trên đường trở về làng tân thủ, Trần Binh vừa đi vừa xem livestream giết thời gian, và thấy được một tin tức khiến hắn hứng thú.