“???”
Đại Bạch Hổ tò mò nhìn Gã khổng lồ Nham Thạch, lúc này nó mới phát hiện cơ thể gã lồi lõm, khắp nơi đều sứt mẻ.
Nó không nhịn được bèn đi một vòng quanh Gã khổng lồ Nham Thạch, rồi phát hiện ra nhìn từ chính diện, trông gã vẫn còn ổn, nhưng nhìn từ sau lưng thì thảm hơn nhiều.
“Sao nào, có phải thấy thất vọng lắm không? Mãi mới có cơ hội mạnh lên, kết quả lại gặp phải một kẻ như ta.”
Gã khổng lồ Nham Thạch hỏi.
“Gàooo.” Đại Bạch Hổ lắc đầu. Nó tự biết thân biết phận, vốn chẳng bao giờ dám mơ sẽ được Cự Thần Binh công nhận.
Đối với nó, Cự Thần Binh là cái thứ gì nó còn không có khái niệm, nói gì đến chuyện muốn sở hữu.
“Nhóc con, ta càng ngày càng thích ngươi rồi đấy. Phải rồi, ta tên là Cự Thần Binh Cuồng Thú, cứ gọi ta là Thú Thần Binh được rồi. Ta hỏi nhóc này, nhóc có muốn trở nên mạnh hơn không? Tuy ý thức của ta vẫn còn nhưng cơ thể đã không thể hành động, nhưng bằng vài thủ đoạn nhỏ, giúp nhóc mạnh lên thì vẫn làm được, năm xưa ta cũng từng như vậy. Dĩ nhiên, việc này không phải là không có rủi ro.”
Thú Thần Binh mỉm cười, giới thiệu sơ lược về bản thân xong lại hỏi.
Mạnh lên ư?
Dĩ nhiên là muốn rồi!
Nó chính là muốn trở thành vua của muôn thú!
. . .
Ở một diễn biến khác, Trần Binh đã nắm được bảy tám phần thông tin về bản thân và bộ lạc Phi Ưng thù địch.
Sau đó hắn phát hiện, muốn đối phó bộ lạc Phi Ưng thì không cần chỉ dựa vào các chiến sĩ đóng quân ở biên giới lãnh địa, mà có thể dễ dàng thực hiện bằng nhiều cách khác.
Thứ nhất là nguồn nước.
Nguồn nước của bộ lạc Trần Binh nằm ở thượng nguồn so với bộ lạc Phi Ưng, chỉ cần giở trò trên đó là có thể không tốn chút sức lực nào khiến bộ lạc Phi Ưng mất đi sức chiến đấu.
Thuốc độc chuyên dụng thì khó tìm, nhưng ngoài tự nhiên có không ít quả độc. Chỉ cần thu thập những loại quả đó, nghiền nát rồi ném vào đoạn sông gần bộ lạc Phi Ưng, người của chúng uống phải nước sẽ gặp chuyện ngay.
Thứ hai là một đàn voi lớn ở gần bộ lạc Phi Ưng.
Đàn voi này bình thường rất ôn hòa, nhưng nếu có kẻ chọc giận chúng, chúng sẽ hóa thành mãnh thú và xé xác đối phương.
Trần Binh hoàn toàn có thể dùng kế vu oan giá họa, khiến đàn voi tấn công bộ lạc Phi Ưng, dù bộ lạc Phi Ưng không bị diệt vong thì cũng sẽ nguyên khí đại tổn, lúc đó Trần Binh chỉ cần tùy tiện dẫn vài người đến là có thể đánh bại chúng.
Thứ ba là vấn đề về vị trí của chính bộ lạc Phi Ưng.
Bộ lạc Phi Ưng tựa lưng vào một ngọn núi cao và xây dựng bộ lạc dựa vào đó.
Nhờ tựa lưng vào núi, kẻ địch muốn tấn công bộ lạc Phi Ưng chỉ có thể đi từ chính diện, không cần lo bị tấn công từ hai phía.
Nhưng theo Trần Binh, ngọn núi này chính là cơ hội để tiêu diệt bộ lạc Phi Ưng.
Chỉ cần lẳng lặng leo lên đỉnh núi, xác định đúng nơi ở của Lãnh Chúa, rồi tấn công từ trên núi xuống vào ban đêm là có thể dễ dàng giết chết hắn.
Tàn nhẫn hơn một chút thì cứ nửa đêm phóng hỏa từ trên núi xuống, bộ lạc Phi Ưng chắc chắn sẽ tổn thất nặng nề.
Ngoài ba cách trên, Trần Binh còn phát hiện ra vô số thủ đoạn và phương pháp khác để đối phó với bộ lạc Phi Ưng, quả thực dễ như trở bàn tay.
Vì có quá nhiều cách, Trần Binh nhất thời không biết nên chọn cách nào cho phải.
“Ta đi đây.”
Nữ vương thứ ba im lặng lắng nghe những phân tích của Trần Binh, rồi đột nhiên lên tiếng.
“Đi? Đi đâu?”
Trần Binh ngẩn người.
“Chưa biết đi đâu, nhưng ta hiểu rất rõ, nếu cứ ở lại bên cạnh ngươi, ta sẽ không có bất kỳ cơ hội nào để được công nhận. Dù có đi nữa, tỷ lệ cũng thấp đến đáng thương.”
Nữ vương thứ ba lắc đầu.
Trong một thời gian ngắn, Trần Binh đã làm được quá nhiều việc, còn nàng chỉ có thể đứng nhìn.
Nàng cũng có những ý tưởng của riêng mình, nhưng so với những gì Trần Binh làm thì kém xa, cùng một việc nhưng nàng làm không thể nào chu toàn bằng hắn.
“Cũng được, cô tự mình cẩn thận.”
Trần Binh thấy Nữ vương thứ ba đã quyết, hắn cũng không giữ lại.
Nếu là hắn, hắn cũng sẽ có lựa chọn tương tự.
Nữ vương thứ ba đứng dậy rời đi. Trần Binh tiếp tục xoa cằm suy tư, xem nên áp dụng phương pháp nào.
“Thôi được, cứ trực tiếp bem luôn!”
Suy nghĩ một hồi, cuối cùng Trần Binh cũng đưa ra quyết định.
Giống như con đường mà Nữ vương thứ ba theo đuổi, dù ở đâu đi nữa, thứ đáng tin nhất vẫn là thực lực của bản thân. Những thứ khác chỉ là mưu mẹo vặt vãnh, không đáng kể. Một kẻ địch thực sự mạnh mẽ sẽ không cho bạn cơ hội để dùng đến chúng.
Trong quá trình điều tra, Trần Binh đã nhận ra rằng, kể cả khi đánh trực diện, với sức chiến đấu của mình, việc đánh bại bộ lạc Phi Ưng cũng không phải là chuyện khó.
. . .
Nữ vương thứ ba dẫn theo sáu chiến sĩ rời khỏi bộ lạc.
Nàng không hề rời đi một cách mù quáng. Nàng đã điều tra và biết rằng gần đó có hai bộ lạc quan hệ không tệ, Nữ vương thứ ba định đến đó để thuyết phục họ.
Nhưng rời bộ lạc chưa được bao lâu, Nữ vương thứ ba phát hiện cảnh vật xung quanh đột nhiên thay đổi.
Sáu chiến sĩ đi cùng đã biến mất không thấy tăm hơi, thời gian chuyển sang chạng vạng, xung quanh là một mảnh tranh tối tranh sáng, khắp nơi đều là những căn nhà rách nát.
Đây là…
Nữ vương thứ ba lặng lẽ bước về phía trước.
Nàng không hề xa lạ với nơi này, đây là một khu ổ chuột ở Thành Thái Dương.
Ở thế giới này, Thành Thái Dương là một sự tồn tại huyền thoại, có thể lơ lửng giữa không trung và quan sát cả thế giới.
Nhưng nhiều người không biết rằng, dưới vẻ ngoài hào nhoáng của Thành Thái Dương lại ẩn chứa đủ mọi thứ dơ bẩn.
Thành Thái Dương không phải tự nhiên mà có, nó được xây dựng bằng chính đôi tay của vô số người bị bắt đến đây.
Nữ vương thứ ba lặng lẽ bước đi, nàng dừng lại trước một căn nhà cũ nát.
“Lany! Lany! Con trốn dưới nước, nếu không nhịn được thì dùng cái ống này để thở, tuyệt đối đừng chui ra nhé! Yên tâm, bọn ta sẽ không sao đâu!”
Trước một cái lu nước, một người phụ nữ đặt Lany bé nhỏ vào trong lu để cô bé trốn đi.
“Nhanh lên! Đội điều tra sắp đến rồi!”
Bên cạnh, một cậu bé lớn hơn Lany vài tuổi lo lắng giục.
Lany làm theo lời hai người, trốn vào trong lu nước.
Ở dưới nước, cô bé mơ hồ nghe thấy tiếng động gì đó.
Trong lòng ngày càng lo lắng, cuối cùng Lany cũng trồi lên khỏi mặt nước. Sau đó, cô bé nhìn thấy mẹ mình quần áo xộc xệch, dáng vẻ vô cùng thảm hại.
“Mẹ, anh trai đâu rồi?”
Nhưng cô bé nhìn quanh bốn phía mà không thấy anh trai đâu cả.
“Lany, đừng lo, anh con chỉ đi lao động giúp người ta thôi, sẽ về sớm thôi.”
Người phụ nữ vội vàng chỉnh lại quần áo, gắng gượng nở một nụ cười khó coi.
“Dừng lại cho ta!”
Nhìn đến đây, Nữ vương thứ ba mặt mày sa sầm, không nhịn được gầm lên.
Tất cả những chuyện này không phải là kết thúc, mà chỉ là sự khởi đầu.
Ngay khoảnh khắc nàng cất tiếng, cả thế giới như tuân theo ý muốn của nàng, ngưng đọng lại.
“Ngươi có khao khát sức mạnh không?”
Một ảo ảnh khổng lồ xuất hiện trước mặt Nữ vương thứ ba.
“Nói nhảm!”
Nữ vương thứ ba ngước nhìn ảo ảnh, lạnh lùng đáp.
“Dù phải trả bất cứ giá nào, kể cả bán mình cho ác quỷ sao?”
Ảo ảnh khổng lồ tiếp tục hỏi.
“Đương nhiên!”
Nữ vương thứ ba không chút do dự đáp lời.
. . .
Ầm!
Trên di tích văn minh Ma Thạch, ánh sáng xanh biếc bao trùm mặt đất dần dần rút đi.
“Cuối cùng cũng xong!”
“Tiếc thật, vẫn không giành được Cự Thần Binh, nhưng ít ra cũng có được tư cách thám hiểm di tích, không đến nỗi trắng tay.”
Người chơi lần lượt thoát khỏi Mộng cảnh chân thực, có người tiếc nuối nói.
“Nhanh chuẩn bị đi, chúng ta phải tranh thủ đi trước những người khác một bước, vào trong di tích!”
Có người nhìn ra ngoài lều, phát hiện trời đã sáng rõ, đồng hồ điểm hơn tám giờ sáng.