"Anh định thuê chúng tôi làm chuyện gì?"
Người mặc áo choàng không nhịn được hỏi.
Hắn không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của 1000 kim tệ, hơn nữa hắn cũng không định đồng ý ngay với Trần Binh, chỉ hỏi trước một chút xem rốt cuộc Trần Binh muốn bọn họ làm gì, sau đó mới đưa ra quyết định cuối cùng.
"Cũng không phải chuyện gì nguy hiểm, chỉ muốn các anh giúp tôi tìm hiểu một vài tin tức liên quan đến thành Thái Dương. Tùy vào thông tin mà các anh cung cấp, tôi sẽ trả thù lao tương xứng."
Trần Binh lên tiếng.
Hắn không hy vọng có thể thuê những người này phá hoại thành Thái Dương. Mặc dù mới đến đây nửa ngày, nhưng Trần Binh biết rất rõ, người quản lý có quyền thống trị tuyệt đối đối với thành Thái Dương. Muốn dựa vào mấy người này để phá hoại thì chẳng có hiệu quả gì, mà chỉ khiến thành Thái Dương càng thêm đề phòng.
"Tin tức liên quan đến thành Thái Dương, anh muốn biết về phương diện nào?"
Người mặc áo choàng có chút bất ngờ, hắn còn tưởng Trần Binh muốn thuê họ làm mấy chuyện mờ ám trong thành.
"Đương nhiên là những tin tức bí mật và cơ mật rồi, nếu không thì chỉ là tin tức bình thường, sao đáng giá 1000 kim tệ được. Còn đối với thành Thái Dương, tin tức nào mới là bí mật và cơ mật, tôi nghĩ anh rõ hơn tôi. Nếu trong tay các anh có thông tin dạng này thì có thể giao dịch với tôi, không có thì thôi."
Trần Binh không trả lời thẳng mà chỉ cười cười.
"Tin tức cơ mật... Trong tay chúng tôi đúng là có một ít, nhưng cụ thể không do tôi quản lý, tôi phải về xác nhận lại đã rồi mới trả lời chắc chắn cho anh được."
Người mặc áo choàng suy nghĩ một lát rồi đáp.
"Không vấn đề." Trần Binh gật đầu.
"Anh cứ đi dạo trong khu ổ chuột tiếp đi, nửa tiếng sau quay lại đây. Nếu chúng tôi đồng ý giao dịch, sẽ có người đến đưa tin cho anh. Còn nếu sau khi anh quay lại mà 5 phút sau vẫn không có ai đến, vậy có nghĩa là chúng tôi không định làm phi vụ này, anh có thể rời đi."
Người mặc áo choàng dặn dò Trần Binh một tiếng rồi vội vàng biến mất.
Lại nửa tiếng nữa... Trần Binh có chút bất lực muốn chửi thề, nhưng cũng đành làm theo.
Nhìn đồng hồ, Trần Binh tiếp tục đi dạo trong khu ổ chuột.
"Anh là người từ nơi khác đến à?"
Trần Binh đi vào một khu vực có chút đổ nát, nhà cửa xung quanh thậm chí có vài căn đã sụp hẳn xuống đất, coi như là khu ổ chuột của khu ổ chuột.
Thấy hắn xuất hiện, một cậu bé trai quần áo rách rưới và một cô bé gái nhỏ hơn nhìn nhau, cậu bé liền lấy hết can đảm bước tới hỏi Trần Binh.
"Đúng vậy, em tìm anh có chuyện gì không?"
Trần Binh trong lòng khẽ động, hỏi cậu bé.
"Trong tay em có một món đồ cực kỳ hữu dụng, nếu anh muốn và chịu trả giá cao, em có thể bán nó cho anh."
Cậu bé do dự một chút, nhưng vẫn lí nhí nói.
"Đồ cực kỳ hữu dụng à? Nếu thật sự hữu dụng thì anh cũng không ngại mua đâu."
Vãi, đây là motip đi đường cũng lượm được đồ xịn à?
"Vật này." Cậu bé lục lọi trong cái túi rách một lúc, sau đó lấy ra một hòn đá hình tròn.
"Hòn đá? Thứ này thì có tác dụng gì?"
Trần Binh nheo mắt nhìn, đồng thời hỏi cậu bé, hắn không cho rằng cậu nhóc này biết công dụng của hòn đá đó.
"Không, không biết..." Cậu bé nghe vậy, vẻ mặt lập tức lúng túng.
"Không biết mà em còn bảo là rất hữu dụng?" Trần Binh bật cười.
"Đương nhiên là hữu dụng! Hòn đá đó không phải đồ bình thường đâu, đó là lúc em và em gái đi lạc trong mê cung dưới lòng đất, tìm thấy trên một bộ xương khô. Bộ xương đó là của một tên tội phạm bị truy nã, hắn chết rồi mà vẫn phải giữ chặt hòn đá, cho nên nó chắc chắn là đồ có ích!"
"Em hỏi anh có muốn không, không muốn thì em đi đây!"
Cậu bé cố gắng lý sự, nhưng cũng biết rằng lý lẽ như vậy khó mà thuyết phục được những người ngoài này, nên đã có ý định rút lui.
Trước khi Trần Binh đến, cậu đã chào hàng hòn đá này với mấy người khác nhưng cuối cùng chẳng ai mua.
"Nghe có vẻ quan trọng đấy, vậy em muốn bán hòn đá đó bao nhiêu tiền?"
Trần Binh sờ cằm, hắn biết khả năng cao là cậu bé không nói dối.
Khu vực dưới lòng đất của thành Thái Dương vừa rộng lớn vừa phức tạp, chẳng khác gì một mê cung. Trần Binh trước đó đã được NPC khuyên là không nên vào cống ngầm, càng không nên đi sâu vào trong, nếu không chết cũng không ai tìm thấy xác.
"10 kim tệ!"
Cậu bé nghe Trần Binh có ý muốn mua thì mừng rỡ, lấy hết can đảm ra giá.
"10 kim tệ? Nhóc con nhà cậu cũng dám hét giá thật đấy, nhưng mà... 10 kim tệ thì 10 kim tệ, nào, tiền cho em đây, đưa hòn đá cho anh."
Trần Binh biết cậu bé đang hét giá trên trời, nhưng hắn không mặc cả mà dứt khoát lấy ra 10 kim tệ đưa cho cậu.
"Sao thế, chê nhiều à, vậy bớt đi nhé."
Trần Binh nhìn cậu bé đang mắt tròn mắt dẹt. Cậu nhóc hiển nhiên không thể ngờ Trần Binh sẽ thật sự dùng 10 kim tệ để mua hòn đá, thật ra cậu bé chỉ định hét giá cao, để Trần Binh mặc cả, rồi cậu sẽ giả vờ miễn cưỡng bán với giá đó, làm cho Trần Binh tưởng mình hời.
Đây là chiêu trò mua bán cậu học được từ mấy người lớn.
Nhưng Trần Binh không chơi theo bài, khiến cậu bé trở tay không kịp.
"Không không, đây là hòn đá, em muốn kim tệ!"
Thấy Trần Binh định thu lại tiền, cậu bé vội vàng nhét hòn đá vào tay Trần Binh rồi vơ lấy 10 kim tệ.
Nhưng cầm tiền xong, cậu lại không yên tâm mà săm soi, sợ là tiền giả.
"Không phải giả đâu, em cầm nhiều tiền như vậy phải cẩn thận một chút, đừng để người khác phát hiện, không thì em không giữ nổi chúng đâu."
Trần Binh liếc nhìn cậu nhóc, dặn dò.
"Cảm ơn anh!"
Cậu bé xác nhận lại, cảm thấy không giống đồ giả, liền kéo cô em gái cúi đầu cảm ơn Trần Binh một tiếng rồi vội vàng chạy đi.
Chà, thỉnh thoảng làm một lần "công tử Bạc Liêu" cảm giác cũng hay phết, thảo nào ngoài đời có không ít đại gia thích làm từ thiện.
"Đây là hòn đá của nền văn minh ma thạch, nếu không nhầm thì đây là một chiếc chìa khóa?"
Nhìn đồng hồ, Trần Binh quay trở lại con hẻm đã hẹn.
Đồng thời hắn cũng cẩn thận xem xét hòn đá vừa mua được.
Hòn đá đó không có dòng mô tả thuộc tính nào thêm, trông như một hòn đá bình thường.
Nhưng Trần Binh gần đây đều đang nghiên cứu về nền văn minh ma thạch, nên chỉ cần liếc mắt là nhận ra hòn đá tròn này có khắc những hoa văn đặc trưng của nền văn minh ma thạch.
Theo sự hiểu biết của Trần Binh, những hoa văn này dùng để làm chìa khóa.
Biết nó là chìa khóa, nhưng là chìa khóa ở đâu thì Trần Binh không rõ.
Nhưng 10 kim tệ cũng không nhiều, kim tệ trên người hắn cũng không có chỗ tiêu, coi như mua về mà không dùng được, Trần Binh cũng chẳng bận tâm.
Mà trong game rất hiếm có vật phẩm hoàn toàn vô dụng, loại chìa khóa này lại càng như thế. Nếu Trần Binh hoạt động lâu dài trong thành Thái Dương, sớm muộn gì chiếc chìa khóa này cũng sẽ có đất dụng võ.
"Từ đây vào đường cống ngầm, đi về hướng bắc, gặp ngã rẽ thì quẹo trái, cứ đi thẳng là sẽ gặp chúng tôi."
Trần Binh quay lại con hẻm, không lâu sau có một người đi tới, nhét vào tay hắn một mẩu giấy.
Liếc qua một cái, Trần Binh liền nhảy vào một miệng cống gần đó.
Trong cống ngầm ánh sáng rất yếu ớt, nhưng vì là ban ngày nên vẫn có chút ánh sáng le lói, giúp Trần Binh miễn cưỡng nhìn thấy đường.