Sau khi Ám quỷ chết, thuật Yên Tĩnh cũng mất hiệu lực.
Đám thủ vệ kịp thời phát hiện Trần Binh, người được thuê đến, và Ám quỷ đã biến mất, lại còn nghe thấy tiếng động phát ra từ bên này. Bọn họ vô cùng tận tụy, nhưng Nữ vương thứ ba nghe vậy lại thấy đau cả đầu.
Kẻ đột nhập này ra tay tàn nhẫn độc ác, nếu nàng không cẩn thận e là sẽ bị giết ngay tại chỗ.
Nàng đã phải trải qua trăm cay nghìn đắng mới leo lên được vị trí này, còn sở hữu Cự Thần binh và có được sức mạnh khổng lồ, nếu chết như vậy thì oan uổng quá.
"Ta không sao, các ngươi đi lục soát một chút, tìm tung tích của hai công nhân mất tích kia, chú ý đừng làm lớn chuyện."
Nữ vương thứ ba lo đám thủ vệ sẽ xông vào nên vội vàng trấn tĩnh lại, dùng giọng điệu bình thản như thường để trả lời.
"Vâng, thưa Nữ vương bệ hạ, chúng thần đã phái người đi tìm rồi ạ. Trước khi tìm thấy người, chúng thần sẽ để lại một đội thủ vệ ở ngoài cửa để bảo vệ an toàn cho bệ hạ!"
Giọng của đội trưởng đội thủ vệ vang lên từ bên ngoài.
"Được rồi, ta muốn nghỉ ngơi, không có việc gì thì đừng làm phiền ta."
Nữ vương thứ ba liếc nhìn Trần Binh, thấy hắn không có hành động gì đặc biệt liền lên tiếng đồng ý.
Đây là quy trình bình thường, nếu Nữ vương thứ ba từ chối, ngược lại sẽ khiến đám thủ vệ nghi ngờ.
Nhưng vì có thủ vệ canh gác ngoài cửa, hai người trong phòng lập tức im bặt, không thể nói chuyện trao đổi được nữa, nếu không trong đêm khuya yên tĩnh thế này, đám thủ vệ bên ngoài có thể dễ dàng nghe thấy tiếng động.
Trần Binh chỉ tay vào giường, ra hiệu cho Nữ vương thứ ba ngồi xuống, còn mình thì cúi xuống nhặt vật phẩm rơi ra sau khi Ám quỷ bị giết.
"Ác ma Cự Thần binh, nghe thấy ta nói không?"
Bề ngoài Nữ vương thứ ba không dám có động tĩnh gì, nhưng trong lòng lại đang bí mật liên lạc với Ác ma Cự Thần binh.
Trong khoảng thời gian này, Nữ vương thứ ba cũng đã cố gắng học hỏi mọi thứ liên quan đến Cự Thần binh. Nàng đã học được cách giao tiếp bằng tinh thần với Ác ma Cự Thần binh, chỉ cần khoảng cách không quá xa là nàng có thể trực tiếp trao đổi với nó.
"Đang nghe."
Giọng của Ác ma Cự Thần binh truyền về.
"Ngươi có thể âm thầm đến đây giết chết kẻ đột nhập trong phòng ta được không?"
Nữ vương thứ ba vội vàng hỏi.
Tình cảnh của nàng bây giờ không thể trông cậy vào đám thủ vệ, chỉ có Ác ma Cự Thần binh mới đủ sức giết chết kẻ đột nhập này.
"Kẻ đột nhập khác thì không vấn đề gì, nhưng người này thì không được."
Ác ma Cự Thần binh biết bay, dù thân hình khổng lồ nhưng việc di chuyển trong im lặng không phải là vấn đề.
Thế nhưng, Ác ma Cự Thần binh lại từ chối lời cầu cứu của Nữ vương thứ ba.
"Tại sao?"
Nữ vương thứ ba tức đến phát điên.
Không cứu được thì thôi đi, đằng này không thèm đến cứu là ý gì?
"Kẻ đột nhập này là chủ nhân của Hỗn Loạn Cự Thần binh. Dựa theo hiệp nghị giữa chúng ta, khi hắn không có Cự Thần binh bên cạnh, ta không thể ra tay với hắn. Nhưng cô cũng không cần lo lắng cho an toàn của mình, nếu hắn muốn giết cô, ta cũng sẽ cảnh cáo hắn, không để hắn giết cô đâu."
Ác ma Cự Thần binh giải thích lý do.
Chúng nó không phải vô điều kiện tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân. Việc chiến đấu với nhau để phân định thắng bại chính là một trong những điều kiện tiên quyết để chúng tuân lệnh.
Giết thẳng chủ nhân của Cự Thần binh khác thì quá vô nghĩa, dù sao với sức chiến đấu kinh khủng của Cự Thần binh, việc giết một con người là chuyện quá đơn giản.
"Là hắn?"
Nữ vương thứ ba nghe xong, suýt chút nữa thì kinh rớt cằm, không nhịn được kinh ngạc nhìn về phía Trần Binh. Chả trách nàng thấy thân hình của kẻ đột nhập này có chút quen thuộc.
Được Ác ma Cự Thần binh nhắc nhở, Nữ vương thứ ba càng nhìn càng thấy giống.
Gã này trà trộn vào Thành Thái Dương thì thôi đi, còn lẻn vào tận chỗ ở của nàng, rốt cuộc là có ý gì?
Nữ vương thứ ba có rất nhiều thắc mắc, nàng cảm thấy phải đuổi đám thủ vệ bên ngoài đi, nếu không nàng không thể mở miệng hỏi được.
Nghĩ vậy, Nữ vương thứ ba đứng dậy, đi đến bên cạnh Trần Binh, chỉ tay ra ngoài cửa ra hiệu về phía đám thủ vệ, sau đó cất tiếng gọi: "Thủ vệ."
"Vâng, thưa Nữ vương bệ hạ!"
Thủ vệ bên ngoài vội vàng đáp lời.
"Ta vừa nhận được liên lạc từ Cự Thần binh, nó báo cho ta biết có hai bóng người lạ mặt chạy đến chỗ nó, do thám và mưu toan khống chế Cự Thần binh, sau khi thất bại thì đã bỏ trốn. Các ngươi lập tức qua bên đó điều tra xem có dấu vết gì không, an toàn của ta các ngươi không cần lo lắng, Cự Thần binh đã cảnh giác rồi, nó sẽ bảo vệ ta."
Nữ vương thứ ba trầm giọng nói.
"Muốn trộm Cự Thần binh sao? To gan thật!"
"Rõ, thưa Nữ vương bệ hạ, chúng thần sẽ qua đó ngay!"
Đám thủ vệ bên ngoài không khỏi giật mình.
Cự Thần binh là vũ khí hủy diệt hàng loạt đấy, nếu bị khống chế thì đúng là phiền phức to.
"Đi đi, điều tra được tình hình gì thì ngày mai hẵng báo cáo lại cho ta."
Nữ vương thứ ba gật đầu, đám thủ vệ ngoài cửa lập tức vội vàng rút lui, chạy về phía Ác ma Cự Thần binh ở phía sau trang viên.
"Ngươi lẻn vào chỗ của ta làm gì?"
Đợi đám thủ vệ rời đi, Nữ vương thứ ba mới hạ giọng hỏi Trần Binh.
"Làm gì ư?"
Ánh mắt Trần Binh quét qua người Nữ vương thứ ba.
Vừa rồi lúc Nữ vương thứ ba đi tới, hắn cũng đã nhận được cảnh cáo của Ác ma Cự Thần binh, bảo hắn đừng có ý định giết Nữ vương thứ ba, nếu không nó sẽ ra tay ngăn cản, đồng thời giết luôn cả hắn.
Có Ác ma Cự Thần binh ở đây, Trần Binh dĩ nhiên không thể làm gì Nữ vương thứ ba.
Thế nhưng, Nữ vương thứ ba đang mặc một chiếc váy ngủ lụa trắng, trong bóng tối, chiếc váy ngủ trông gần như trong suốt, khiến thân hình quyến rũ của nàng gần như phô bày hết trước mặt Trần Binh.
Nữ vương thứ ba nhận ra ánh mắt của Trần Binh, vội vàng vớ lấy một bộ quần áo khoác lên người, đồng thời hung hăng lườm hắn một cái.
"Thành Thái Dương đã tuyên chiến với tôi, bây giờ tôi đến đây để do thám và phá hoại. Trong số nhà của mấy người quản lý Thành Thái Dương, chỉ có chỗ của cô là dễ đột nhập nhất, nên đương nhiên tôi đến xem xét tình hình trước rồi tính."
Trần Binh nhún vai.
Đến Thành Thái Dương để phá hoại?
Nữ vương thứ ba giật mình, nhưng rồi lại thầm lắc đầu. Thành Thái Dương vững như tường đồng vách sắt, đâu phải nơi dễ phá hoại như vậy.
"Ngươi đi đi, ta đã bảo thủ vệ rời đi rồi, coi như chúng ta chưa từng thấy nhau." Nữ vương thứ ba thở dài, nói với Trần Binh.
"Không được đâu, tôi có thể rời khỏi đây, nhưng giờ này trạm vận chuyển lên xuống đã đóng cửa, tôi không thể rời khỏi Thành Thái Dương ngay lập tức. Sáng mai, chuyện nơi này có kẻ đột nhập chắc chắn sẽ bị đồn ra, đến lúc đó tôi lại càng khó hành động. Hơn nữa, tôi cũng không thể tin tưởng cô một trăm phần trăm được."
Trần Binh lắc đầu từ chối đề nghị của Nữ vương thứ ba, đồng thời cũng không hề che giấu việc hắn không hoàn toàn tin tưởng cô.
Trước đây Nữ vương thứ ba từng gửi tin báo cho hắn về cuộc tấn công của Thành Thái Dương, nhưng xưa khác nay khác.
Lần trước Nữ vương thứ ba báo tin sớm cho hắn, có thể là muốn giúp hắn, nhưng cũng có thể là có mục đích khác.
Bây giờ hắn đã đánh bại quân đoàn Cự Thú, nếu Nữ vương thứ ba bán đứng hắn thì có thể lập đại công, khi đó việc một bước vượt mặt Nữ vương thứ hai cũng không phải là khó. Trần Binh đương nhiên không thể tin tưởng một trăm phần trăm rằng Nữ vương thứ ba sẽ không bán đứng mình, dù sao thì mối quan hệ của cả hai cũng chẳng thể nói là sâu đậm gì.
"Ngươi muốn thế nào mới tin ta?" Nữ vương thứ ba tức giận nhìn Trần Binh.
"Rất đơn giản, bản khế ước trên tay kẻ đột nhập lúc nãy, tôi thấy khá hay đấy. Chúng ta ký vào đó đi, cả hai sẽ không cần lo lắng bị đối phương phản bội nữa."
Trần Binh lấy ra cuộn khế ước mà Ám quỷ đã đánh rơi.
Nội dung trên cuộn giấy đã được Ám quỷ viết sẵn, các điều khoản rất có lợi cho Trần Binh. Chỉ cần Nữ vương thứ ba ký tên, Trần Binh hoàn toàn không cần lo lắng cô ta sẽ bán đứng mình nữa.