Hahasu cúi đầu trầm tư một lát rồi lắc đầu.
Khả năng tinh thể huyết sắc là do ma nữ huyền bí đứng sau giật dây đưa cho nàng là rất nhỏ. Nàng không biết tinh thể huyết sắc này tên là gì, nhưng biết nó quý giá phi thường. Coi như đối với ma nữ bình thường mà nói, tinh thể huyết sắc này cũng có tác dụng cực lớn, chỉ là khi ở trong tay nàng, tác dụng của nó còn lớn hơn mà thôi.
Hơn nữa, Hahasu thấy rằng, có tinh thể huyết sắc này, nàng sẽ có thể khống chế được luồng sức mạnh ma pháp cường đại trong cơ thể. Trước khi nàng hoàn toàn gia nhập phe của ma nữ huyền bí, người kia không thể nào lại giúp nàng như vậy được.
Nói như vậy, tinh thể huyết sắc là do hải yêu chủ động đưa cho nàng rồi?
Nhưng tại sao chứ? Thân phận thật sự của hải yêu rốt cuộc là gì?
Trong đầu Hahasu tràn đầy nghi hoặc.
"Chị Hahasu?"
Đêm đã khuya, Sanny mơ màng tỉnh giấc.
Hahasu vẫn chưa ngủ, nàng ngồi bên cửa sổ, tắm mình trong ánh trăng nhàn nhạt.
Ánh trăng chiếu rọi, nhưng Hahasu lại bị bao phủ trong một luồng khí tức màu máu nhàn nhạt. Trong cơn mơ màng, Sanny không khỏi thắc mắc lên tiếng, cứ ngỡ mình hoa mắt.
"Sanny, em tỉnh rồi à, xin lỗi nhé, hình như chị làm phiền em rồi."
Hahasu nhìn Sanny, mỉm cười nói lời xin lỗi.
"Không... Chị Hahasu, chị không sao chứ? Sao chị lại thế này?"
Sanny đã tỉnh táo lại, nàng phát hiện Hahasu thật sự bị bao phủ trong một luồng khí tức màu máu, không khỏi hoảng hốt.
"Không sao đâu, một lát nữa là ổn thôi."
Hahasu lắc đầu.
Sanny nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn Hahasu, muốn nói lại thôi.
"Sanny, có phải em rất tò mò chuyện gì đang xảy ra không?"
Hahasu mỉm cười hỏi, Sanny liền gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Không tò mò sao được chứ, hải yêu trong truyền thuyết lại cố ý đích thân tặng quà cho Hahasu, thật không thể tin nổi, mà luồng khí tức màu máu trên người Hahasu dường như có liên quan đến món đồ hải yêu tặng.
"Đây thực ra là một luồng sức mạnh ma pháp khác trong cơ thể chị." Hahasu cúi đầu nhìn luồng khí tức màu máu quanh thân, thở dài nói.
"Một luồng sức mạnh ma pháp khác ư, sao em chưa từng thấy chị dùng bao giờ?" Sanny nghi ngờ hỏi.
"Đương nhiên rồi, vì bao nhiêu năm nay, chị chưa dùng nó một lần nào cả." Hahasu cười cười.
"Sanny, em hẳn đã nghe tin đồn chị tự mình kích hoạt Sách Ma Pháp từ rất sớm và trở thành ma nữ rồi nhỉ?"
"Vâng ạ, em nghe người ta nói, chị Hahasu tám tuổi đã là một ma nữ rất mạnh rồi!"
Sanny kính nể trả lời.
Ma nữ có thể kích hoạt Sách Ma Pháp trước mười tuổi là cực kỳ hiếm, bản thân Sanny đến mười lăm tuổi mới kích hoạt được.
"Thực ra còn sớm hơn thế nữa, chị đã kích hoạt Sách Ma Pháp vào năm sáu tuổi, và ngay trong đêm kích hoạt, chị đã có thể sử dụng ba loại ma pháp."
Hahasu lắc đầu, chậm rãi nói.
"Cái gì? Mới sáu tuổi, mà ngay khi kích hoạt Sách Ma Pháp đã có thể sử dụng ba loại ma pháp ư?"
Sanny nhìn Hahasu với vẻ khó tin, nếu không phải chính miệng Hahasu nói ra, nàng tuyệt đối không tin chuyện hoang đường đến mức này.
"Pro quá!"
Ý thức được Hahasu không thể nào nói dối, Sanny liền vui vẻ nói.
"Chị Hahasu, đó là ba loại ma pháp gì vậy, tại sao chị không bao giờ sử dụng thế?"
Sanny tò mò hỏi như một đứa trẻ hiếu kỳ.
"Ba loại ma pháp đó quá nguy hiểm, chị không thể tự chủ khống chế được, sử dụng sẽ làm bị thương người vô tội. Nhưng nhờ có thứ hải yêu đưa cho, bây giờ chị đã cơ bản có thể tự chủ khống chế chúng rồi. Ừm, đây là cái ít nguy hiểm nhất trong số đó."
Hahasu giải thích, rồi khẽ động tay, một luồng ánh sáng màu máu lấp lánh bên cạnh nàng.
Ánh sáng màu máu lượn lờ, rất nhanh đã ngưng tụ thành một hình người bằng máu bên cạnh Hahasu.
Sanny không khỏi ngây người, nàng biết Ma Pháp Triệu Hồi, nhưng thứ này của Hahasu không phải Ma Pháp Triệu Hồi, mà là dùng khí tức màu máu trên người ngưng tụ thành. Đồng thời Sanny nhận ra, đây chỉ là hình thái ban đầu, không phải ma pháp hoàn chỉnh, ma pháp thật sự hẳn còn lợi hại hơn nhiều.
"Cô ấy là một chiến binh, có thể tùy ý biến hóa ra đủ loại vũ khí, cận chiến rất lợi hại. Trước đây, chị không thể khống chế hành động của cô ấy, nhưng bây giờ chắc không có vấn đề gì lớn. Còn hai loại ma pháp nữa, nhưng chúng còn nguy hiểm hơn, không thể thi triển ở đây được, nên chị không nói nữa."
Hahasu giải thích đơn giản, còn Sanny thì tò mò nhìn từ trên xuống dưới, càng nhìn càng kinh ngạc.
Thân phận của Hahasu lập tức trở nên huyền bí, nhưng Sanny không nghĩ nhiều, chỉ thấy vui mừng vì Hahasu đã trở nên mạnh hơn.
...
Sau khi hải yêu xuất hiện, tàu Sư Tử không gặp phải bất cứ sự cố nào trên biển nữa.
Sau hơn một ngày lênh đênh trên biển, chiều ngày thứ ba, tàu Sư Tử đã có thể nhìn thấy một bến cảng của lục địa Gracia từ xa.
"Gàooo!"
Slime Dũng Cảm nhìn thấy bến cảng, hưng phấn gào lên.
Mấy ngày nay trôi nổi trên biển, đi đâu cũng là biển cả mênh mông, nó đã sớm chán ngấy rồi, sự xuất hiện của bến cảng khiến nó phấn chấn hẳn lên.
Nhưng nó hơi buồn bực khi phát hiện, sau khi xuống tàu và Trần Binh dặn dò thủy thủ một vài việc, họ lại lên xe ngựa, nghe nói là đi đến thành phố lớn nhất và cũng là trung tâm của lục địa Gracia.
Nhưng ngồi xe ngựa đi đường, cảnh sắc xung quanh ít ra còn thay đổi, Slime Dũng Cảm thấy vẫn tốt hơn ở trên biển nhiều, tâm trạng lập tức khá hơn.
Hơn nữa nghe chủ nhân và hai ma nữ kia nói chuyện, ở đó sẽ tổ chức một sự kiện hoành tráng, đến lúc đó sẽ có rất nhiều trò vui để xem.
...
"Đoàn trưởng Pluto, mục tiêu sắp tới rồi, bên ngài chuẩn bị xong chưa?"
Trên một con đường trong hẻm núi, một ma nữ lặng lẽ đi vào một chiếc lều vải.
"Người của ta đã chuẩn bị xong từ lâu rồi, vì mục tiêu của cô, chúng ta đã đợi ở đây tròn hai ngày, hy vọng tình báo của cô không sai, nếu không thì đừng trách ta không khách khí."
Trong lều, Pluto đang lau thanh trường kiếm màu bạc trong tay.
Nghe thấy tiếng, hắn ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua ma nữ đối diện không rõ mặt mũi, chậm rãi nói.
"Yên tâm, tình báo của ta tuyệt đối không sai, nếu ngài có thể giết được bọn chúng, ít nhất cũng thu được chiến lợi phẩm trị giá một ngàn kim tệ, cộng thêm thù lao ta trả, vụ làm ăn này, các người tuyệt đối không lỗ. Nhưng đừng trách ta không nhắc nhở, trên xe ngựa có hai ma nữ và một người đồng hành rất mạnh, các ngươi cũng đừng có lật thuyền trong mương đấy."
Ma nữ khẽ cười, không quên cảnh cáo Pluto.
"Yên tâm, đối phó với ma nữ chúng ta rất chuyên nghiệp, nếu không cô cũng chẳng vất vả tìm đến chúng ta làm gì. Cô cứ chờ mang người mình muốn đi là được, nhưng cũng đừng trách ta không nhắc nhở, bọn họ chưa chắc đã sống sót được đâu." Pluto lạnh nhạt đáp, cũng bóng gió nhắc nhở lại ma nữ.
"Không cần lo lắng, người chết cũng không sao."
Ma nữ khẽ cười, thân hình biến mất khỏi lều vải.
"Hừ! Đồ giấu đầu hở đuôi!"
Nhìn chiếc lều trống không, Pluto hừ lạnh một tiếng.
"Đoàn trưởng, xe ngựa của mục tiêu đã xuất hiện."
Lúc này, một người phụ trách trinh sát vội vàng chạy tới báo cáo.