Xoẹt!
Slime Dũng Cảm rút Kiếm Slime từ trong ba lô ra, kích hoạt skill Bùng Nổ Khát Vọng rồi lao thẳng về phía gã người chơi bịt mặt, bổ một kiếm thẳng vào lưng hắn.
Gã người chơi bịt mặt giật đồ xong là té ngay, ban đầu chỉ đề phòng đòn tấn công gai nhọn từ dưới đất, nhưng hắn cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để né. Chỉ cần mặt đất có chút động tĩnh, hắn sẽ né ngay lập tức.
Giữa ban ngày ban mặt, nếu chút chuyện cỏn con này mà còn không làm được thì đi cướp đồ của người khác đúng là chán sống rồi.
Thế nhưng, mặt đất không hề có động tĩnh gì, thay vào đó là một cảm giác áp bức mãnh liệt ập đến từ sau lưng.
Gã người chơi bịt mặt vội vàng ngoảnh lại, và rồi hắn thấy Slime Dũng Cảm đang giận dữ lao tới, thanh cự kiếm trong tay sắp sửa đâm vào người hắn.
Vãi!
Tốc độ của con Slime này nhanh vãi chưởng, có vẻ như không né được rồi!
Gã người chơi bịt mặt kinh hãi.
Hắn chỉ mải đề phòng đòn tấn công của Aileina, còn Slime Dũng Cảm thì hắn chưa bao giờ để vào mắt.
Nếu đổi Slime Dũng Cảm thành một con pet lợi hại khác, có cho vàng hắn cũng chẳng dám ra tay, bởi vì một khi bị giữ chân thì rất khó thoát thân.
"Không sao, dù gì cũng chỉ là một con Slime, bị nó đánh vài phát cũng chẳng hề hấn gì."
Gã người chơi bịt mặt cũng là kẻ từng trải, nhanh chóng trấn tĩnh lại.
Bị đánh thì đã sao, một con Slime quèn thì làm gì được mình.
Mặc kệ con Slime Dũng Cảm đang lao tới, gã người chơi bịt mặt tiếp tục cắm đầu chạy.
Hây a!
Gã người chơi bịt mặt không thèm để ý, nhưng Slime Dũng Cảm thì chẳng khách sáo, một kiếm chém thật mạnh vào sau lưng hắn.
Xoẹt!
Sau cú chém đầu tiên, không đợi gã người chơi bịt mặt kịp phản ứng, Slime Dũng Cảm lại vung vũ khí lên, chém thêm một nhát nữa.
Hai dòng sát thương gần 1000 máu nhảy lên, một vầng sáng tử vong lóe lên trước mắt những người chơi Bắc Mỹ xung quanh, gã người chơi bịt mặt đã ngã lăn ra đất, biến thành một cái xác.
Hừm, cũng không tệ lắm!
Slime Dũng Cảm khá là hài lòng với chiến tích hai hit miểu sát được gã người chơi bịt mặt. Nó cất Kiếm Slime vào lại chiếc ba lô nhỏ sau lưng, rồi bắt đầu nhặt đồ rớt ra từ gã kia.
Gã người chơi bịt mặt bị giết, không chỉ ba món trang bị vừa cướp được bị rớt ra, mà ngay cả hai món đồ trên người hắn cũng bay màu.
Slime Dũng Cảm chỉ có hai tay bé tí, không thể cầm hết từng đó thứ, nhưng nó lại có không gian ba lô dành riêng cho pet, khác hẳn với mấy con pet cùi bắp thông thường.
Nó lanh lẹ nhặt hai món trang bị của gã người chơi bịt mặt cất vào ba lô trước, sau đó lại cầm lấy bọc ba món trang bị kia, nhảy một cái về bên cạnh Trần Binh rồi giao lại tận tay cho cậu.
"..."
Có kẻ ra tay giật đồ gây rối, những người chơi xung quanh đều chuẩn bị hóng drama, nhưng khi chứng kiến màn trình diễn của Slime Dũng Cảm, bọn họ không nhịn được lại một lần nữa há hốc mồm kinh ngạc, cả khu vực bỗng chốc im phăng phắc, ai nấy đều trợn mắt nhìn cảnh tượng khó tin này.
"Ê, thấy không, Slime one-shot người luôn kìa!"
"Sát thương quái gì thế, Slime mà dame to vậy à?"
"Dame to đã đành, mấy ông có để ý không, con Slime đó hình như có không gian ba lô riêng đó, nó tự nhặt được trang bị, còn biết lấy ra đưa cho chủ nhân nữa!"
"Pro vãi, tao cũng muốn một con pet như thế!"
Thấy Slime Dũng Cảm nhặt đồ xong, lại còn lấy đồ từ trong ba lô ra đưa cho Trần Binh, đám người chơi Bắc Mỹ xung quanh không thể nhịn được nữa, ai nấy đều kinh ngạc thốt lên.
Vốn dĩ thấy Trần Binh dùng Slime Dũng Cảm làm "kệ trưng bày", không ít người đã thấy thú vị rồi, nhưng ai mà ngờ được con Slime này lại ngầu lòi đến thế. Sát thương cao đến dọa người, đồ bị cướp không cần chủ nhân ra tay, nó tự mình xông lên giết người, sau đó còn biết nhặt đồ rớt ra mang về cho chủ!
Một con pet như thế này, bọn họ cũng muốn có!
Những người chơi có thể vào được game Thế Giới Cây dĩ nhiên không thiếu pet, không ít người còn rất yêu quý pet của mình.
Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy Slime Dũng Cảm rồi so sánh với con pet mình đang nuôi, sự khác biệt một trời một vực hiện ra ngay lập tức.
Hơn nữa, trông con Slime Dũng Cảm vừa đáng yêu, vừa oai phong lẫm liệt.
"Pet của tên này... lợi hại đến thế sao?"
Carol và đám người của hắn thì mặt mày xanh mét.
Bọn họ đã cố gắng đánh giá Trần Binh cao nhất có thể, nhưng thủ đoạn của cậu ta cứ tầng tầng lớp lớp, sâu không thấy đáy.
Đừng nói là gã người chơi bịt mặt kia, mà ngay cả bọn họ nếu bị Slime Dũng Cảm làm cho một combo như vậy, cũng phải chết chắc trong tay nó.
Đúng là khó lòng phòng bị, ai mà ngờ được một đứa trông ngốc manh ngốc manh như thế khi ra tay lại tàn nhẫn đến vậy, vừa động thủ đã miểu sát người ta!
Nghĩ kỹ lại, Carol nhớ ra lúc trước khi bọn họ ép triệu hồi Trần Binh đến đây, con Slime này cũng bị gọi theo, lúc đó trông nó mới vô hại làm sao.
"Con Slime này bá đạo thật!"
Trong đám đông, Tate và nhóm của anh ta cũng tròn mắt kinh ngạc.
Trong suốt một ngày ở cùng Trần Binh tại trấn Carol, dĩ nhiên họ đã từng thấy Slime Dũng Cảm. Lúc đó họ còn thắc mắc, Trần Binh lợi hại như vậy, sao lại mang theo một con pet Slime cùi bắp thế này.
Nhưng vì thời gian gấp gáp, Tate và mọi người cũng không nghĩ nhiều.
"Hình như tôi còn từng xoa đầu nó một lần, nó còn gầm gừ tỏ vẻ không vui với tôi nữa."
Một người chơi bên cạnh Tate nói với vẻ vẫn còn sợ hãi.
Lúc đó, anh ta thấy Slime Dũng Cảm đang chán chường ngáp dài, trông cực kỳ đáng yêu nên đã tiến tới xoa đầu nó, kết quả là bị nó gầm cho một tiếng.
Bây giờ nghĩ lại, đúng là anh ta vừa từ cõi chết trở về. Nếu lúc đó nó tặng cho anh ta một kiếm, nói không chừng anh ta đã được ngắm gà khỏa thân từ lâu rồi.
Kẻ giật đồ bị Slime Dũng Cảm miểu sát, Trần Binh không hề ngạc nhiên chút nào.
Biết được đội thảo phạt sắp quay về, còn mang theo đội vệ binh level 40, không thể trốn tránh được, Trần Binh đương nhiên phải tìm cách thu hẹp khoảng cách level giữa hai bên.
Hiện tại, level của Trần Binh là 23, còn Slime Dũng Cảm đã level 25, cao hơn gã người chơi giật đồ kia đến tận bảy level.
Kích hoạt skill Bùng Nổ Khát Vọng, miểu sát một người chơi không hề phòng bị là chuyện quá đỗi bình thường.
Bây giờ level của Slime Dũng Cảm vẫn còn thấp, nếu lên đến năm sáu mươi, e rằng không cần đến hai hit, chỉ một đòn là đủ để tiễn người ta lên đường.
"Làm ăn quan trọng nhất là chữ tín, người không có uy tín thì kết cục không tốt đẹp đâu. Thôi, không lãng phí thời gian với hắn nữa, tiếp tục giao dịch nào, ai có nhu cầu cứ bước lên, tiền trao cháo múc."
Trần Binh nói với giọng đầy thâm ý, sau đó xua tay, tiếp tục rao bán.
Vốn dĩ vẫn còn một số người chơi có ý đồ giống gã bịt mặt kia, nhưng sau khi chứng kiến tấm gương tày liếp đó, chẳng còn ai dám có suy nghĩ lệch lạc nữa.
Con Slime "kệ hàng" này quá mạnh, muốn giật đồ từ tay nó là chuyện không thể.
Lùi một vạn bước mà nói, cho dù có né được con Slime này, thì Trần Binh và sinh vật thực vật mạnh hơn kia vẫn còn chưa ra tay, tỷ lệ chạy thoát được nhỏ đến đáng thương.
"Không thể để tình hình này tiếp diễn, nếu không cuối cùng số người chịu ra tay sẽ ngày càng ít. Chúng ta đi tìm trấn trưởng thương lượng."
Carol biết cứ kéo dài thế này không phải là cách, hắn suy nghĩ một chút rồi quả quyết nói.