"Vẫn chưa về à? Thế có tin tức gì truyền về không?"
Trần Binh nhíu mày.
"Không có. Nhắc mới thấy lạ, tối nay thành chủ còn có việc, cho dù không về được thì cũng phải cho người báo tin để bên này chuẩn bị chứ."
Nghe Trần Binh nhắc vậy, người lính gác cũng thấy kỳ lạ.
Không về không phải là vấn đề, vấn đề là không có bất kỳ tin tức nào gửi về.
"Thế tên tội phạm bị truy nã gắt gao nhất Thổ Thành là sao?"
Trần Binh trầm ngâm một lát rồi lại hỏi.
"À, ngài nói Ekk à, gã đó là một Siêu Trộm đấy. Khoảng mười năm trước, thành chủ đã dùng đủ mọi mối quan hệ để huy động được 1 vạn kim tệ, chuẩn bị tiến hành một cuộc đại kiến thiết cho Thổ Thành. Chỉ cần xây dựng xong, cho dù có quái vật đến tấn công lần nữa, người dân Thổ Thành cũng không cần phải trốn chui trốn nhủi mà có thể chống trả quái vật ngay trong thành. Đến lúc đó, Thổ Thành chắc chắn sẽ có một bước phát triển vượt bậc chưa từng có."
"Nhưng không ai ngờ được, 3 vạn kim tệ của Thổ Thành bỗng một đêm không cánh mà bay, mà kẻ trộm số kim tệ đó chính là gã Ekk kia."
"Thành chủ dốc hết tâm huyết muốn phát triển Thổ Thành, kết quả là kinh phí bị trộm mất, kế hoạch phát triển đương nhiên đổ bể. Kim tệ không còn, cũng chẳng ai chịu bỏ tiền ra nữa, Thổ Thành còn phải trả lại một phần lớn số kim tệ đã mất, kết quả là 10 năm trôi qua, Thổ Thành vẫn giậm chân tại chỗ. Thành chủ vì chuyện này mà tức điên lên, liền liệt Ekk vào danh sách truy nã hàng đầu, quyết bắt bằng được Ekk để tìm lại số kim tệ đã mất."
Người lính gác tỏ ra rất rành rọt chuyện của Ekk, kể lại cho Trần Binh nghe câu chuyện năm xưa.
"Tìm lại số kim tệ đã mất ư? Ekk trộm tiền mà không tiêu hết à?"
Trần Binh không khỏi thắc mắc.
Ekk đã làm ra chuyện tày trời như vậy, thảo nào thành chủ vừa nhận được tin là đích thân ra tay ngay. Phải là mình, mình cũng phải tìm bằng được Ekk, lột da rút xương hắn mới hả giận.
"Không rõ nữa, nhưng nghe nói lúc Ekk bỏ trốn, có người thấy hắn đi tay không. Nhiều kim tệ như vậy hắn không thể mang theo được, có lẽ hắn chỉ trộm đi rồi tìm cách giấu đâu đó trong Thổ Thành. Hơn nữa, mấy năm nay Ekk thỉnh thoảng có lộ diện, nhưng trông không giống bộ dạng của kẻ đã trộm 3 vạn kim tệ. Vì vậy, thành chủ và mọi người đều cho rằng khả năng rất cao là Ekk vẫn giấu số kim tệ đó ở đâu đó trong Thổ Thành, đương nhiên là phải tóm được hắn để tìm lại rồi, dù sao đó cũng là 3 vạn kim tệ cơ mà."
Người lính gác lắc đầu, cảm thán.
Mười năm trước, anh ta còn chưa đến Thổ Thành, tuy có nghe nói về chuyện này nhưng cũng chỉ cảm thán vì sự táo tợn của gã Ekk kia.
"Ra là vậy, tôi hiểu rồi. À phải, gần Thổ Thành, ngoài Rừng Ma Hóa ra, còn nơi nào vừa dễ trốn, vừa dễ giữ chân người khác, khiến họ không thể rời đi trong thời gian ngắn không? Yêu cầu là di chuyển cả đi cả về mất khoảng bốn, năm tiếng."
Trần Binh xoa cằm, hỏi tiếp.
"Nếu đáp ứng điều kiện đó thì chỉ có Khe Nứt Gió Lốc ở phía đông thôi. Khe Nứt Gió Lốc là một vết nứt lớn hình thành từ một trận động đất rất lâu về trước. Nhiều đoạn trong khe nứt rất hẹp, địa hình lại khá phức tạp, người trốn vào trong đó cực kỳ khó tìm. Hơn nữa, trong khe nứt còn có vô số chuột đất, chẳng biết từ đâu ra mà nhiều không đếm xuể. Vài nơi trong khe nứt lúc nhúc toàn chuột đất, chỉ cần sơ sẩy là bị chúng nó bu vào hội đồng ngay. Nói thật, lũ chuột đất ở Khe Nứt Gió Lốc còn khó xơi hơn cả quái trong Rừng Ma Hóa nhiều, nhưng may là chúng chưa bao giờ chạy ra khỏi khe nứt để tấn công người, nên người dân Thổ Thành và chúng vẫn nước sông không phạm nước giếng. À đúng rồi, vì địa thế đặc thù nên trong khe nứt thỉnh thoảng có gió mạnh thổi qua, cuối cùng tạo thành những cơn lốc dữ dội."
"Lãnh chúa Ma Phương, ngài không nghĩ là thành chủ đã đến Khe Nứt Gió Lốc đấy chứ? Nếu vậy thật thì có khi ngài ấy gặp nguy hiểm rồi."
Người lính gác kể cho Trần Binh nghe về Khe Nứt Gió Lốc, nói đến đây, anh ta không khỏi cau mày, cảm thấy khả năng Ekk trốn trong khe nứt là rất lớn, và việc thành chủ bị kẹt trong đó cũng không có gì lạ.
"Ừm, tôi cũng đang đoán là có khả năng đó. Tối nay tôi cũng không có việc gì khác, định đến Khe Nứt Gió Lốc xem sao."
Trần Binh gật đầu thừa nhận.
"Vậy phiền ngài, Lãnh chúa Ma Phương. Nếu thật sự phát hiện thành chủ gặp nguy hiểm, xin ngài nhất định quay về báo cho chúng tôi đến cứu viện!"
Người lính gác vội nói, đó cũng chính là câu mà Trần Binh muốn nghe.
Gật đầu, Trần Binh hỏi thêm vài điều về Khe Nứt Gió Lốc rồi quay người rời khỏi Thổ Thành.
Nói gì thì nói, khả năng Thành chủ Tod đang ở Khe Nứt Gió Lốc là không hề nhỏ, Trần Binh quyết định đến đó xem thử.
Kể cả khi thành chủ không ở đó, thì cũng coi như tìm một chỗ cày quái luyện cấp.
Lũ chuột đất trong Khe Nứt Gió Lốc có level khoảng 35, số lượng lại cực lớn, dùng để lên level chắc chắn là rất ổn.
Tuy nhiên, hắn vừa nghĩ đến việc tìm thành chủ để nói chuyện Boss thì thành chủ lại vừa hay nhận được tin của Ekk mà đi ra ngoài, lại còn bị kẹt không về được, Trần Binh luôn cảm thấy mọi chuyện có chút quá trùng hợp.
"Chẳng lẽ chuyện này có liên quan đến Guild Khuynh Thành?"
Trần Binh không khỏi suy đoán.
Khả năng này không phải là không có. Việc Guild Khuynh Thành đang cố hết sức che giấu sự tồn tại của con Boss bướm, không muốn để những người chơi khác biết đã là một điều kỳ quặc.
Nếu chỉ là Boss nhiệm vụ, dù cho người chơi khác biết rồi báo cho thành chủ thì cũng không ảnh hưởng đến nhiệm vụ của họ.
Trừ phi đó thật sự là con Boss cuồng bạo mà thành chủ đang tìm kiếm, và một khi thành chủ biết sẽ dẫn người đến tiêu diệt nó.
Nhưng nếu vậy, Guild Khuynh Thành lại không muốn thành chủ giết con Boss đó.
Làm vậy thì Guild Khuynh Thành được lợi gì chứ? Chẳng lẽ họ muốn tự mình giết Boss để farm đồ?
Nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng nghĩ lại thì cái giá mà Guild Khuynh Thành phải trả là quá lớn. Giá trị vật phẩm rơi ra từ một con Boss dã ngoại tầm thường có hạn, con Boss bướm đó cũng không phải loại siêu cấp Boss mà giết xong là có thể nổi danh thiên hạ. Tính kiểu gì thì việc Guild Khuynh Thành làm cũng lợi bất cập hại.
Chắc chắn có mục đích khác!
Trần Binh khẳng định.
Hành động của một guild lớn như vậy chắc chắn phải đi kèm với lợi ích khổng lồ, chuyện này nhất định có uẩn khúc mà hắn chưa biết!
Nhưng tạm thời Trần Binh cũng không quản được nhiều đến thế, việc cấp bách vẫn là xem có tìm được thành chủ hay không.
Trần Binh ra khỏi Thổ Thành, đi thẳng về phía Khe Nứt Gió Lốc ở hướng đông.
Phía sau hắn, có một người vẫn đang lặng lẽ bám theo. Thấy hướng đi của hắn, kẻ theo dõi vội vàng gửi tin tức về.
Khe Nứt Gió Lốc cách Thổ Thành khoảng hơn một giờ di chuyển. Khi Trần Binh đi được nửa đường, phía trước bỗng xuất hiện một gã thanh niên, chặn đường hắn.
Gã thanh niên đánh giá Trần Binh một lượt, sau khi xác nhận đúng là hắn, mới lấy ra một mảnh giấy đưa cho Trần Binh: "Cầm lấy đi, người khác nhờ ta mang đến cho ngươi."
*Đừng đến Khe Nứt Gió Lốc, nếu không con bé trong Pháo Đài Bóng Mờ sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng. Ngươi nên rời khỏi Thổ Thành ngay lập tức và đừng bao giờ quay lại.*
Trần Binh cầm mảnh giấy lên xem, sắc mặt không khỏi sa sầm.
Hay lắm, dám uy hiếp hắn một cách trắng trợn như vậy, lại còn dùng Thiến Thiến để uy hiếp!
"Ai sai ngươi mang tới?"
Trần Binh siết chặt tờ giấy, lạnh lùng hỏi.
"Chuyện đó thì ngươi không cần biết. Ta chỉ là người làm thuê nhận tiền thôi, có hỏi ta cũng không biết đâu."
Gã thanh niên hờ hững đáp.