"Sao thế?"
"Cỗ xe ngựa này tự dưng bốc cháy."
"Ôi, cô bé này thảm thật, cháy thành ra thế này, không biết có sống nổi không nữa."
"Có chuyện gì vậy? Đang yên đang lành trên xe ngựa sao lại bốc cháy được chứ, còn cháy thảm thế này."
"May mà bạn đồng hành của cô ấy biết ma pháp hệ Thủy, không thì chắc bị thiêu chết rồi."
Xe ngựa đột nhiên bốc cháy, không ít người hiếu kỳ vây lại, chỉ trỏ bàn tán.
Trần Binh ngẩng đầu, nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh, cố xác định xem rốt cuộc là kẻ nào đã ra tay.
Parkins đột nhiên bốc cháy, lần này dĩ nhiên không phải cô tự thiêu, mà là có kẻ đã ngấm ngầm giở trò, kích hoạt ma pháp tự thiêu được khắc trên người cô, khiến cô bị đốt gần chết trong nháy mắt.
Nếu không thì dù cho có là ma nữ cấp Diệt Thế ra tay, Trần Binh cũng đủ sức bảo vệ Parkins, không để cô bị thương, chứ đừng nói là ngất đi.
Nhưng kẻ ra tay lén lút rõ ràng không phải dạng tầm thường, cộng thêm có quá nhiều NPC vây xem, Trần Binh cũng không thể phát hiện đối tượng nào khả nghi.
"Sao thế, sao thế, tránh ra cả đi, đừng có tụ tập ở đây."
"Có chuyện gì vậy, sao lại cháy nghiêm trọng thế này?"
Hai tên lính gác từ cổng thành đi tới, xua đám NPC xung quanh rồi tiến đến trước mặt Trần Binh, nhìn hắn bằng ánh mắt dò xét.
"Cô ấy định giải trừ phong ấn trên một món đạo cụ ma pháp, không cẩn thận bị ma pháp phản phệ. Nhưng cô ấy chỉ ngất đi thôi, không nguy hiểm đến tính mạng. Tôi là một pháp sư chuyên về ma pháp sinh mệnh, cô ấy sẽ sớm được chữa khỏi."
Trần Binh thở dài giải thích, tay khẽ động, thi triển ma pháp 『Trị Liệu Sinh Mệnh』 lên người Parkins.
Ở lượt chơi trước, hắn đã học ma pháp Trị Liệu Sinh Mệnh để cứu Parkins, nên lần này học lại không tốn chút sức nào, bây giờ đã đạt đến cấp Ma Đạo Sư. Dù Parkins có ngất đi lần nữa, muốn chữa lành vết thương cho cô cũng không tốn nhiều thời gian như lần trước.
Nếu lần này Parkins không chọn cách trốn tránh, cô ấy sẽ tỉnh lại sớm hơn.
Có điều, hiện tại Trần Binh chỉ thi triển 『Trị Liệu Sinh Mệnh』 ở cấp Tinh Thông, cốt để qua mặt lính gác mà không bại lộ thực lực. Nếu không, để họ nghi ngờ chính hắn đã đốt Parkins thì mọi chuyện sẽ trở nên phiền phức.
Tuy hắn không thể bị bắt lại lần nữa, nhưng nếu bị thành Verono truy nã, hành động của hắn chắc chắn sẽ bị hạn chế rất nhiều.
Thời gian có hạn, hắn không thể lãng phí vào những chuyện thế này.
"Ma pháp phản phệ à? Thật bất cẩn quá. Nếu cậu không chữa được thì tốt nhất nên vào thành tìm thầy thuốc cho cô ấy xem sao."
May mà ở thành Verono, chuyện ma pháp phản phệ cũng không phải là hiếm, nên hai tên lính gác cũng không ngạc nhiên. Họ chỉ dặn dò Trần Binh một câu rồi không để ý nữa, cho phép hắn đánh xe ngựa vào thành.
"Rắc rối rồi!"
Vào trong thành, Trần Binh chau mày.
Parkins bị tấn công vào đúng thời khắc mấu chốt này, chứng tỏ có kẻ đã nghe lén cuộc đối thoại giữa hắn và cô. Khi thấy Parkins có khả năng tiết lộ bí mật, kẻ đó đã không ngần ngại kích hoạt ma pháp tự thiêu trên người cô.
Vốn dĩ hắn không muốn để kẻ chủ mưu đứng sau chú ý tới mình sớm như vậy, nhưng người tính không bằng trời tính. Việc Parkins bị tấn công đồng nghĩa với việc hắn chắc chắn đã bị để mắt đến.
Không chỉ vậy, Trần Binh còn không thể không nghĩ đến, liệu cuộc nói chuyện của hắn với Hahabsurd và Sanny có bị kẻ đó nghe lén luôn không.
Nếu đúng là vậy, Hahabsurd và Sanny sẽ gặp nguy hiểm.
Bây giờ đi tìm Hahabsurd và Sanny luôn sao?
Nếu kẻ ra tay là Dilys thì bây giờ đi cũng muộn rồi. Dilys chắc chắn sẽ không đưa họ đến địa chỉ mà Hahabsurd đã cho, hắn đến đó cũng vô ích. Hơn nữa, chỉ một mình hắn mà muốn tìm người trong nội thành Verono thì gần như là không thể.
Tuy nhiên, xét tình hình hiện tại, khả năng cao nhất là do Gerrard ra tay.
Sư phụ của Parkins là Gerrard, nên nếu nói ai hiểu rõ Parkins nhất thì chỉ có thể là Gerrard. Thậm chí ma pháp tự thiêu trên người Parkins rất có thể cũng do Gerrard khắc lên. Loại ma pháp tự thiêu có phạm vi bao trùm toàn thân thế này không phải là thứ mà Parkins tự mình làm được. Vì vậy, nếu Gerrard muốn động thủ với Parkins thì dễ như trở bàn tay.
Vậy Gerrard có nghe được cuộc nói chuyện giữa hắn và nhóm Hahabsurd không?
Trần Binh thấy khả năng này không lớn.
Lúc dặn dò Hahabsurd, hắn đã nói rất nhỏ, lại còn ở giữa đám đông. Trừ phi Gerrard nấp ở đâu đó chỉ cách hắn vài mét để nghe lén, bằng không thì không thể nghe được.
Còn về lý do có thể nghe được cuộc nói chuyện của hắn với Parkins, rất có thể là do loại ma pháp được khắc trên người cô. E rằng chính Parkins cũng không biết trên người mình lại có loại ma pháp này. Có lẽ chỉ cần Gerrard ở trong một khoảng cách nhất định với Parkins là có thể nghe được mọi cuộc đối thoại của cô.
"Manh mối bên phía Parkins đã đứt, mình cũng đã thu hút sự chú ý của Gerrard. Bên Hahabsurd tạm thời chắc không gặp nguy hiểm, vì nếu cô ấy xảy ra chuyện, chẳng khác nào nói cho mình biết Dilys chính là kẻ chủ mưu. Khi đó mình chẳng cần điều tra nữa mà có thể khóa chặt mục tiêu luôn."
"Việc cấp bách bây giờ là phải tìm Koljie Leah trước, sau đó tìm Hahabsurd và bảo vệ cô ấy. Hahabsurd có lẽ là mấu chốt để bọn chúng ra tay. Nếu cô ấy thật sự bị bắt, nhờ Koljie Leah huy động tất cả ma nữ đi tìm kiếm chính là biện pháp tốt nhất."
Trần Binh nghĩ thông suốt những điều lợi hại trong đó, và nhanh chóng có quyết định.
Giật dây cương, Trần Binh lại cho xe ngựa chạy ra ngoài thành.
Lần trước, hắn có thể đưa Parkins đang ngất xỉu về quán trọ để cô nghỉ ngơi một mình, nhưng lần này Trần Binh không dám làm vậy, đành phải mang Parkins theo cùng.
Nửa giờ sau, Trần Binh dựa theo trí nhớ, đánh xe ngựa đến một trang viên nằm bên cạnh ngọn núi cao ở ngoại ô.
Tiếng thác nước vọng lại, biển hoa rộng lớn trước trang viên vẫn đẹp như xưa.
"Anh là ai?"
Trần Binh vừa đánh xe ngựa đến trước cổng trang viên, một người hầu gái từ bên trong đi ra, nghi hoặc hỏi.
Trần Binh trông không giống phu xe, nhưng gương mặt lại vô cùng xa lạ.
"Tôi đến tìm ma nữ Koljie Leah, có chuyện rất quan trọng cần gặp cô ấy."
Trần Binh lên tiếng.
"Là Hỏa Mân Côi giới thiệu tôi đến đây. Cô ấy nói rằng ma nữ Koljie Leah đang ở trong này."
Thấy người hầu gái có vẻ hơi do dự, Trần Binh lập tức nói thêm.
"Là đại nhân Hỏa Mân Côi giới thiệu anh đến sao? Anh có thư giới thiệu không?"
Người hầu gái này nghe vậy, liền hỏi ngay.
"Thư giới thiệu ư? Hỏa Mân Côi không đưa cho tôi. Cô ấy đang bận việc khác, chỉ bảo tôi cứ đến đây là sẽ tìm được đại nhân Koljie Leah."
Trần Binh giả vờ bất đắc dĩ nói.
"Haiz, đúng là đại nhân Hỏa Mân Côi mà. Được rồi, mời anh vào trước, tôi sẽ đi thông báo cho đại nhân Koljie Leah."
Tính cách của Hỏa Mân Côi nổi tiếng nhất trong giới ma nữ ở thành Verono, nên người hầu gái nghe xong liền nhận ra ngay đây đúng là phong cách của cô ấy, không còn nghi ngờ gì nữa mà mời Trần Binh vào trong.
"Cô gái này sao lại bị bỏng nặng thế kia? Anh tìm đại nhân Koljie Leah là vì cô ấy à?"
Một người hầu gái khác tiến lên giúp dắt ngựa, khi nhìn thấy Parkins trong xe, cô không khỏi giật mình.
"Không, là một chuyện quan trọng khác. Cô ấy chỉ bị ma pháp phản phệ nên tạm thời ngất đi thôi, đã được điều trị bằng ma pháp sinh mệnh rồi, không còn nguy hiểm nữa."
Trần Binh lắc đầu.
"Ma pháp phản phệ à, haiz, đúng là bất cẩn quá. Anh chờ một lát, đại nhân Koljie Leah sẽ tới ngay."
Người hầu gái bất đắc dĩ lắc đầu, đám ma nữ trẻ tuổi bây giờ đúng là hay làm liều thật.
Trần Binh đợi trong phòng khách chưa được bao lâu thì một bóng hình quen thuộc bước vào...