Trong nháy mắt Tần Thọ đần cả người, bệnh cũ? Chẳng lẽ hắn có cái bệnh cũ là chảy máu mũi? Chẳng lẽ đấy là bệnh máu trắng? Chẳng lẽ hắn vừa mới chuyển sinh, mới đụng phải một cô em thì đã ợ ra rắm? Trong nháy mắt, trái tim Tần Thọ trĩu nặng, lạnh dần lạnh dần.
Đúng lúc này, người đẹp kéo lấy cái tai của Tần Thọ đang rũ cụp buồn bã ỉu xìu nhấc lên ngay ngắn, đối diện với gương mặt khuynh quốc khuynh thành của nàng, duỗi ra một cái ngón tay ngọc rồi nói:
-May mà trước khi phi thăng có lão thần tiên tốt bụng dạy ta hai cái tiên thuật, nếu không em đã sớm tàn đời rồi.
Nói xong, ngón tay ngọc của người đẹp chạm nhẹ vào mũi Tần Thọ, Tần Thọ nhìn thấy rõ ràng, vậy mà đầu ngón tay của mỹ nữ còn toát ra một luồng ánh sáng màu xanh, luồng sáng đó tan vào bên trong mũi một cái, hắn bỗng cảm thấy mát lạnh, máu mũi ngừng ngay lập tức. Đồng thời, đầu óc cũng bắt đầu càng ngày càng minh mẫn, một lần nữa cảm giác làm chủ thân thể lại trở về.
Đột nhiên Tần Thọ nghĩ đến lời của em gái. Tiên thuật? Thế giới này có tiên thuật?
Tần Thọ vô ý thức nhìn một góc cung điện như ẩn như hiện trong sương mù như mây trên bầu trời, đột nhiên trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng! Đây là một thế giới tu tiên! Mặc dù hắn chỉ là một con thỏ, nhưng trong cái thế giới này, hắn có thể tu luyện thành yêu quái, hóa thành hình người, một lần nữa làm người! Nghĩ đến chỗ này, vốn dĩ trong lòng thật lạnh thật lạnh nhất thời bùng cháy lên ngọn lửa hi vọng! Tần Thọ quyết định, hắn muốn tu hành!
Ngay lúc Tần Thọ đang phát ngốc, hắn chợt phát hiện ngón tay của người đẹp kia chỉ trên đầu mũi hắn không buông ra, Tần Thọ vừa muốn nói gì thì cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo không ngừng từ ngón tay mỹ nữ chui vào bên trong thân thể của mình!
"Đây là muốn làm gì?" Tần Thọ giật mình, bởi vì hắn phát hiện, loại cảm giác này khác hoàn toàn so với khi nãy, nếu so sánh khí tức vừa nãy mỹ nữ đưa tới là rãnh nước nhỏ, thì hiện tại lại giống như là Trường Giang vỡ đê, đổ ào xuống! Mỹ nữ liều mạng muốn ngừng cũng không ngăn được!
Tần Thọ tranh thủ thời gian ngửa đầu ra sau, kết quả là ngón tay của mỹ nữ cũng theo tới, nhất thời em gái này ngã nhào xuống đất, ép con thỏ dưới hai tòa núi lớn của thân thể trong tiếng thét chói tai của con thỏ.
-Ô ô… cứu mạng… ô ô, ngạt chết người, à không, chết thỏ!
Giờ khắc này, cuối cùng ngón tay cũng trượt khỏi đầu mũi, nhưng con thỏ lại sắp bị ngạt đến ngất đi.
Mắt thấy hai mắt đều bởi vì thiếu oxy mà sắp đen thui, con thỏ cũng không biết lấy sức lực từ đâu tới, rống to một tiếng, lật cô em đang đè ở trên người mình đến bành một cái!
-Hít… hô! Mẹ, đúng là trở về từ cõi chết! Cuối cùng thì ta đã hiểu lúc trước Hầu Ca thống khổ thế nào. Vừa rồi ta chỉ bị hai quả núi ép thôi đã muốn chết, kia còn bị năm tòa đè!
Con thỏ thở phì phò từng ngụm lớn, đặt mông ngồi dưới đất, quay đầu nhìn sang cô em ở bên cạnh, vừa nhìn con thỏ liền sửng sốt.
Chỉ thấy cô em vừa mới còn nhảy nhót tưng bừng, mặt cười như hoa thế mà té xỉu không nhúc nhích, sắc mặt trắng bệch, không có chút huyết sắc nào!
Tần Thọ nghĩ đến tình huống quỷ dị vừa rồi kia, trong lòng run lên, không phải là cô em này cứ thế mà chết đi đấy chứ? Đang yên đang lành bị chính mình hút chết?
Nghĩ đến chuyện cô em này không màng cái gì cứu lấy hắn, Tần Thọ bắt đầu lo lắng, vội vàng tiến tới, thăm dò hơi thở của người ta, còn may, còn hơi thở.
-Còn hơi thở cũng không thể nằm ở chỗ này được.
Tần Thọ nhìn chung quanh một chút, nhìn nhìn lại trên trời, trí nhớ của con thỏ đần lúc trước càng ngày càng rõ ràng trong đầu, hắn nhớ tới đường về nhà. Tần Thọ vẫy vẫy cái tai lớn, hét lớn một tiếng:
-Làm!
Sau đó tên này chạy tới ngậm góc áo của mỹ nữ, bắt đầu kéo từng chút một. Tần Thọ cũng không biết chuyện gì xảy ra, trước đó hắn không hề có sức lực lớn như vậy, nhưng hiện tại, sức lực của hắn lại rất lớn! Tuy không đến mức bước đi như bay, nhưng cũng có thể kéo một người mà chậm rãi xê dịch.
Qua đến nửa ngày, cuối cùng Tần Thọ cũng kéo được người đẹp kia vào bên trong một cái sơn động.
-Cô em xinh đẹp thế kia, con thỏ đẹp trai thế này, vậy mà là ở cái chỗ rách nát đến như vậy? Còn có thiên lý hay không đây?
Tần Thọ đứng ở cửa động, ngẩng đầu lên trời chửi một câu. Sau đó tranh thủ thời gian chạy đến bên cạnh một dòng suối nhỏ ở gần đó, ở đó có một cái ao chứa nước.
Tuy nơi này có rất nhiều cây hoa quế, nhưng nước mưa lại không nhiều lắm, chỉ có thi thoảng mới mưa một chút. Một người một con thỏ cũng là dựa vào chút nước mưa ấy mà sinh hoạt, cho nên để sống sót thì bọn họ phải làm một cái ao chứa nước.
Cũng may, buổi sáng hôm nay trời mới mưa, nước bên trong ao tràn đầy.
Tần Thọ nhìn nước trong ao, như nghĩ đến cái gì, sau đó kéo căng mặt ra giống như mình là chính nhân quân tử, gằn từng chữ một: "Ta là chính nhân quân tử, vì muốn cứu người mới làm như vậy! Đúng, chính là như vậy! Hê hê ha ha hí hí… mẹ, không nhịn được. Hí hí."
Tần Thọ nghĩ đến chỗ này, một đầu cắm vào trong ao, dùng lực khẽ hút, hút đầy một miệng nước, sau đó hấp tấp chạy tới chỗ mỹ nữ, trong đầu tất cả đều là hình ảnh sắp tới. Hắn là một con thỏ, hắn không có tay, không cầm được lọ chứa, cho nên dùng miệng đựng nước. Quá là hợp lý đi? Lát nữa mớm cho cô em này chút nước, đây cũng chỉ đơn thuần là chăm sóc. Hắn thề, hắn tuyệt đối không có tâm tư muốn chiếm tiện nghi của người ta! Tuyệt đối không có. Nếu có, vậy thì làm lại thêm một lần nữa!
Ngao ô!
Trong sơn động nho nhỏ, bỗng truyền ra tiếng giống như sói tru.
Con thỏ vui tươi hớn hở chạy tới, tâm tình đang nở hoa nở hoa! Kích động đến mức chân cũng hơi run rẩy.
Nhưng mà…
-Ngọc Nhi, chân em làm sao? Nhảy vài cái mà cũng run cả chân lên thế?" Giọng nói của người đẹp bỗng nhiên truyền đến.
Con thỏ nghe xong, bước chân dừng ngay tại chỗ, chân sau còn chưa chạm xuống đất thì dừng im ở trên không trung như đoạn băng bị ấn tạm dừng, con mắt màu đỏ đau khổ nhìn cô em đã ngồi xuống trước mặt, khóe miệng hơi hơi mở ra, nước ào ào ào chảy xuống. Trong nháy mắt đó, hắn có cảm giác hốc mắt đỏ của hắn có một chút ướt át! Đun nước sôi vịt bay mất!
-Ngọc Nhi ngốc, lại làm cho em lo lắng rồi. Xem em hoảng sợ đến sắp khóc rồi kìa.
Mỹ nữ nói xong ôm lấy con thỏ, mặt dán lên mặt con thỏ cọ cọ rồi vui vẻ nói.
Điều này hiển nhiên là hiểu lầm, có điều con thỏ cũng không thể đi giải thích cái gì, có tiện nghi không chiếm chính là đồ khốn! Tâm tình của con thỏ lại phức tạp, giờ này khắc này, hắn rất muốn vả cho mình vài cái. Ngươi nha, không thể nhanh lên một chút sao? Kéo người về nhà thôi cũng mất tới hơn nửa ngày, coi như có bị đánh ngất xỉu thì cũng tỉnh rồi! Ngươi nha, không thể chạy nhanh lên một tý à? Nhanh mấy giây là có cơ hội âu yếm rồi!
Nhưng mà ngàn vạn sói tru cũng vô dụng, cảm thụ được da thịt mềm mại mịn màng của đối phương, con thỏ híp con mắt lại, trong lòng thầm nhủ nói: "Khi một cánh cửa đóng lại thì sẽ có cánh cửa khác mở ra, được ít nào thì hay ít đấy đi. Đêm dài đằng đẵng, kiểu gì mà chả có cơ hội."
Lúc này mỹ nữ ngồi trên giường đá, đặt con thỏ lên đôi chân ngọc, vuốt vuốt nhẹ đầu con thỏ, hơi cảm thán nói: "Ngọc Nhi, ta sợ lắm."
Bị sờ sờ vô cùng dễ chịu, ngồi trên cặp chân dài kia, con thỏ hơi hơi mở mắt ra, không hiểu cô em này nói sợ là sợ cái gì. Chẳng lẽ là sợ tên nam nhân mang theo cái búa to như cánh cửa kia? Vậy thì đây đúng là một vấn đề, nhưng không phải nàng biết tiên thuật sao?
Chương 4: Thần thoại đều là gạt người
Chương 4: Thần thoại đều là gạt người!
Mỹ nữ tiếp tục nói:
-Chúng ta ở cùng nhau không biết bao nhiêu năm, những năm này, thân thể em càng ngày càng tệ. Trước kia ngàn năm mới chảy máu mũi một lần, về sau là trăm năm, lại về sau nữa là mười năm, bây giờ một năm em đã chảy máu mũi rồi, sinh cơ của thân thể phi tốc trôi qua, giống như một khắc tiếp theo em sẽ chết đi vậy. Ta thật sợ, nếu như ở trên mặt trăng này không có em thì ta sẽ như thế nào?
Nói đến đây, mỹ nữ dừng lại một chút, thở dài một hơi não nề rồi nói tiếp:
-Khi ấy chẳng phải là vĩnh viễn cô tịch, sống không bằng chết sao?
Mỹ nữ đang cảm thán, lại không phát hiện tròng mắt của con thỏ ở trong ngực đã trừng tới sắp lòi ra ngoài!
"Trên mặt trăng? Nơi này là trên mặt trăng?" Trong nháy mắt đó trong đầu con thỏ hiện lên từng hình ảnh từng hình ảnh, thế giới hoang vắng, chỉ có cây hoa quế mang theo một mảnh màu xanh biếc cùng ánh vàng rực rỡ, còn lại khắp nơi là từng mảng khô héo, không có một chút sức sống nào. Tinh hà trải kín trên bầu trời, trong mây mù có cung điện khi ẩn khi hiện. Mặt trăng, mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành, con thỏ, cây hoa quế…
"Hằng Nga? !" Đột nhiên Tần Thọ ý thức được người bên cạnh mình là ai! Trong nháy mắt trái tim nhỏ của hắn bịch bịch nhảy dựng lên! Cả đời này hắn chưa hề yêu đương qua, hoặc nói là thanh niên không may mắn, không được mỹ nữ ưu ái. Thế mà bây giờ lại ở cùng một phòng với đệ nhất mỹ nữ trong thần thoại từ xưa đến nay? Còn bị nàng sờ sờ bị nàng hôn, hiện tại còn ngồi trên hai chân của nàng?
Bỗng nhiên Tần Thọ muốn cười, trong lòng mừng như điên thầm nói: "Haha, cô nam quả nữ ở trên một cái tinh cầu cô quạnh, đợi đến khi thỏ gia ta tu luyện có thành tựu, hóa thành hình người… Hí hí, cho ông đây làm Ngọc Đế ông cũng không đổi!"
Nghĩ tới đây, trong lòng Tần Thọ xiết chặt, nếu như chỉ là Thỏ Ngọc, như vậy dựa theo ghi chép bên trong 《 Tây Du Ký 》 thì Thỏ Ngọc hẳn phải là thỏ cái mới đúng! Chẳng lẽ là hắn đang ở trong thân thể của một con thỏ cái? Hắn vô ý thức móc móc đũng quần, sau đó cặp lông mày đang nhíu chặt cũng buông lỏng xuống, thở hắt ra một hơi, thầm nghĩ: "Tuy vẫn chỉ là cây bút sáp màu, nhưng là còn có không gian để phát triển. Chí ít, cái này cũng chứng minh chính mình là một thân nam nhi, ha ha, ừm, chờ ta tu luyện thành tinh, hóa thành hình người, đây chẳng phải là song túc song phi? Haha, cảm tạ VTV, cảm tạ HTV7, cảm tạ đảng, cảm tạ nhân dân, cảm tạ con thỏ cha thỏ mẹ đã sinh ra con thỏ này."
Thế nhưng sau đó Tần Thọ lại lo lắng, tình huống nơi này hoàn toàn không giống như trong truyền thuyết thần thoại cổ tích miêu tả một chút nào!
Trong truyền thuyết, Hậu Nghệ bắn mặt trời lập đại công, Tây Vương Mẫu ban thưởng thần đan, có kẻ vẫn luôn nhòm ngó tiến đến cướp đoạt, vì không để đan dược bị cướp đi, Hằng Nga đoạt trước một bước ăn vào, sau đó phá không mà đi. Nhưng Vương Mẫu tức giận, bắt nàng đến mặt trăng cô quạnh, băng lãnh để trừng phạt! Chuyến đi này cũng không biết bao nhiêu năm tháng. Thế nhưng Hằng Nga trong thần thoại là có Nguyệt Cung. Hơn nữa Nguyệt Cung trong thần thoại còn vô cùng xinh đẹp, đó là nơi thần cung có sơn có thủy, có hoa có cỏ, điểm không tốt duy nhất chỉ là quá quạnh quẽ.
Đó là cơ khổ tịch mịch, băng lãnh đến thần tiên cũng chịu không nổi.
Nhưng Hằng Nga ở trước mặt hắn chẳng những không có cung điện, mà còn phải ở trong cái sơn động đến ra vào còn có chút khó khăn này!
Cung điện không khớp, con thỏ đực cái không khớp, cuối cùng là chuyện thế nào? Chẳng lẽ, em gái này không phải Hằng Nga?
Người đẹp cảm thán một hồi, phát hiện con thỏ lại ở đó ngẩn người, nhẹ nhàng xoa xoa đầu con thỏ, cười nói:
-Cái đồ nhỏ xíu này, ngu ngơ ngu ngơ, cả ngày trừ ăn ra cũng không biết nên làm gì. Nói đến cũng kỳ quái, một con thỏ như em, không thể tu hành, cũng chưa từng ăn đan dược trường sinh bất lão, tại sao có thể có thọ mệnh dài như vậy?"
Tần Thọ bẹp miệng, hắn cũng đang hiếu kỳ đây!
Mỹ nữ thấy con thỏ không có phản ứng thì để con thỏ sang một bên, sau đó cầm một cái gậy gỗ bị đốt đen sì đi đến bên cạnh vách đá vẽ một cái rồi nói:
-Em lại chảy máu mũi một lần, ta phải nhớ kỹ cho em. Nói thật, ta thực lo lắng cho cái thân thể nhỏ xíu này của em, mỗi khi chảy máu mũi là lại giống như muốn chết đi vậy, dọa người ta sợ lắm đấy biết không. Về sau ấy hả, em đừng có rời khỏi bên người ta, lỡ như có chuyện gì, ta còn có thể giúp em một chút.
Tần Thọ nghe vậy, trong đầu lập tức hiện lên từng màn khi hắn sắp hôn mê chết đi, mỹ nữ cũng dùng phương pháp như vậy kéo hắn từ giữa đường ranh sinh tử trở về. Bây giờ cẩn thận suy nghĩ lại một chút, nguyên nhân hắn có thể kéo dài tính mạng hoàn toàn là bởi vì nuốt toàn bộ pháp lực của người đẹp này! Mà mỗi lần thôn phệ qua đi, mỹ nữ đều phải mất khá lâu mới có thể khôi phục được, cái này cũng dẫn đến sức khỏe của người đẹp này vẫn luôn không tốt lắm, hữu khí vô lực, sắc mặt tái nhợt.
Mà một màn này, để hắn nghĩ tới đoạn thời gian hắn và lão nhân sống nương tựa lẫn nhau. Từ nhỏ thể chất của hắn đã không tốt đẹp gì, luôn có bệnh, dường như mỗi lần lão nhân tích lũy được một ít tiền là lại bị hắn tiêu vào bệnh viện. Kết quả là, thời gian làm việc của lão nhân càng ngày càng kín, cho đến khi buông tay nhân gian cũng không được ăn đến một bữa ngon, thậm chí quan tài cũng rất cũ kỹ. Vẫn là sau khi có việc làm, Tần Thọ tích lũy ba năm tiền lương mới giúp lão nhân tu sửa phần mộ, đổi quan tài mới được một lần.
Hắn và lão nhân, con thỏ và mỹ nữ, những thứ mà cả hai bên đã trải qua quả thực là giống nhau như đúc.
Hắn quá hiểu loại chua xót khi đối mặt với cuộc sống, cảm giác trong thế giới của mình chỉ có đối phương, sợ mất đi đối phương kia.
Lần đầu tiên Tần Thọ chủ động tiến đến bên người mỹ nữ, giơ chân trước lên.
Mỹ nữ mỉm cười, ôm hắn vào trong ngực. Giờ khắc này, Tần Thọ không có bất kỳ cái ý nghĩ biến thái nào, chỉ đơn thuần hưởng thụ lấy phần ấm áp khi có đối phương. Đồng thời trong lòng âm thầm thề: "Bất luận như thế nào cũng phải tìm tới nguyên nhân căn bệnh của mình càng nhanh càng tốt, không thể lại kéo chân người đẹp này nữa. Nếu có khả năng trở nên càng mạnh hơn thì càng tốt!
Đúng lúc này, Tần Thọ nhìn thấy phía trên chỗ mỹ nữ viết ghi chép có một hàng chữ viết rõ ràng là: "Nhật Ký Của Hằng Nga!"
Nhất thời con mắt Tần Thọ trừng lớn, trong lòng thét lên ầm ĩ: "Ôi trời, thật sự là Hằng Nga! Mẹ, quả nhiên, thần thoại đều là con mẹ nó gạt người, căn bản không có Nguyệt Cung, chỉ có Nguyệt Động!"
Nhưng mà Tần Thọ cũng thở phào, chí ít vẻ đẹp của Hằng Nga ở trong truyền thuyết là thật.
Đồng thời Tần Thọ cũng mơ hồ đoán được cái con hàng cầm cái búa to kia là ai, chỉ là hắn không chắc lắm, ai mà biết được trên thân gia hoả kia có mấy phần giống như trong truyền thuyết. Hiện tại hắn không có thực lực kia, cũng không dám tùy ý đi đụng vào, miễn cho lại bị một tay vỗ chết, vậy thật thì được không bù nổi mất rồi.
Trong bất tri bất giác, Tần Thọ đã bắt đầu không nghĩ đến đi tìm chết nữa, đồng thời bắt đầu nỗ lực đi gánh vác lên một số trách nhiệm của cái nhà này.
Cho nên hắn lại bắt đầu trân quý cái mạng nhỏ của mình.
Tuy cái sơn động mà Tần Thọ và Hằng Nga ở không lớn, nhưng bên trong lại cực kỳ sâu, mà lại một đường nghiêng xuống phía dưới cũng không biết thông tới nơi nào, tĩnh mịch giống như một cái động không đáy.
Tần Thọ và Hằng Nga đều không có tinh thần thám hiểm cái gì, có một chỗ ở là được, cho nên cũng không hề đi xuống dò xét qua.
Hai người cứ trò chuyện như thế đến tận khi trời bên ngoài sắp tối. Hằng Nga nói:
-Ai nha, trời lại tối rồi, tranh thủ thời gian làm ít đồ ăn. Ăn rồi còn ngủ!
Nói xong, Hằng Nga chạy ra bên ngoài, Tần Thọ thấy thế cũng ngậm cái que củi kia theo sau.