Dường như ý niệm vừa động, hắn đã biến đến mức cực kỳ to lớn, còn lớn hơn rất nhiều so với dây xích trật tự đại đạo kia! Dây xích trật tự đại đạo cấp Hoàng kia trong mắt hắn chỉ giống như một sợi mì!
Thế là Tần Thọ nắm lấy sợi mì kia ném vào bên trong miệng, nuốt!
Trong Tiên Giới, Địa Tiên Giới…
-A!
-Chuyện gì xảy ra vậy? Phép thuật của ta mất rồi!
-Đáng chết, sao tu vi của ta lại rơi xuống cấp Hoàng rồi?
-Rốt cuộc chuyện này là thế nào vậy? Đạo mà ta đã lĩnh hội lại mất hiệu lực!
…
Tần Thọ cũng không biết hành động của hắn đã bắt đầu gây nên phản ứng dây chuyền, có điều cho dù biết, hắn cũng sẽ không đi quan tâm đến những thứ này.
Lúc này, con mắt màu đỏ tươi của Tần Thọ quét bốn phía thấy rất nhiều dây xích trật tự đại đạo cấp Hoàng, hắn chẹp chẹp miệng nói:
-Mặc dù không rõ đây là chuyện gì, có điều, mùi vị không tệ!
Một khắc sau, Tần Thọ trực tiếp bắt đầu, nhét từng sợi từng sợi dây xích trật tự đại đạo vào trong miệng!
Tất cả dây xích trật tự đại đạo rất nhanh đã bị hắn ăn hết toàn bộ!
Sau đó bên trong cơ thể lại là một trận nổ, hắn phát hiện, hắn lại thấy được dây xích trật tự đại đạo càng to lớn hơn! Có điều, dường như cơ thể hắn cũng phát triển nhanh hơn!
Bắt, ăn, tiêu hóa!
Đây chính là chuyện mà Tần Thọ đang làm…
Cùng lúc đó, toàn bộ thế giới đều là một mảnh âm thanh kêu rên.
Rõ ràng nhất chính là bọn người Đông Hoàng Thái Nhất, bọn hắn vốn dĩ chỉ muốn xem náo nhiệt, đúng lúc này, sắc mặt từng người đột biến, sau đó nhìn lẫn nhau, hoảng sợ nói:
-Đáng chết! Cái con thỏ kia đang ăn đại đạo cấp bậc Đại Đế!
Ngọc Đế nói:
-Mặc dù chúng ta lĩnh ngộ rất nhiều đại đạo, nhưng mà, cũng không chịu được tiêu hao thế này. Đi, tìm nơi an thân trước rồi nói sau!
Đám người gật đầu, nhao nhao rời khỏi nơi này, mục đích đều là mặt trăng!
Sau khi đám người tới mặt trăng, lúc này mới phát hiện, số yêu quái trên mặt trăng đều mang vẻ mặt khổ sở ngồi dưới đất, sức mạnh trong thân thể bọn họ đã hoàn toàn biến mất!
Cùng lúc đó, nước vỗn dĩ là từ chỗ cao chảy xuống chỗ thấp, bây giờ bắt đầu chảy loạn không có một chút trật tự nào…
Cá chạy trên mặt đất, chim chui vào trong đất, đại thụ không phát triển lên trên cao mà bắt đầu chui vào trong đất…
Nhất thời, toàn bộ trật tự thế giới đều đang phát sinh biến hóa quỷ dị!
Đông Hoàng Thái Nhất thở dài nói:
-Trật tự thế giới đang bị con thỏ phá hư, không có trật tự, tất cả mọi thứ cũng bắt đầu trở nên rối loạn…
-Hi vọng các thánh nhân có thể ngăn cản hắn, cứ tiếp tục như thế, e là chúng ta cũng phải rơi xuống phàm trần.
Tây Vương Mẫu cười khổ nói.
Đám người không biết làm sao cũng gật đầu.
Sâu trong tinh không, hai mắt Thái Thượng Lão Quân bỗng nhiên mở ra nói:
-Không thể đợi thêm nữa, cùng ra tay! Nếu không thế giới sẽ thật sự sụp đổ! Dây xích trật tự đại đạo cấp Đại Đế bị phá hư còn được nếu như không có cơ sở đạo, dây xích trật tự đại đạo cấp thánh nhân cũng bị hắn gặm mất vậy thì sẽ thật sự sụp đổ!
Nguyên Thủy Thiên Tôn chấn động Bàn Cổ Phiên!
Bịch một tiếng, Tần Thọ bị đánh bay ra ngoài!
Lão Tử tiện tay quăng ra, Thiên Địa Huyền Hoàng Linh Lung Tháp giáng từ trên trời xuống, oanh một tiếng đánh Tần Thọ ngã xuống đất.
Nữ Oa lắc Sơn Hà Xã Tắc Đồ một cái, ý đồ muốn thu Tần Thọ vào trong đó.
Kết quả Tần Thọ rít lên một tiếng, lật tay túm lấy Sơn Hà Xã Tắc Đồ, mở rộng miệng trực tiếp cắn một miếng!
Đúng lúc này, từng đạo sát khí thông thiên của thiên kiếm bay tới coong một cái đánh vào bên trên răng cửa của Tần Thọ, Tần Thọ bị đánh liên tiếp phải lui về phía sau, lúc này mới không cắn trúng Sơn Hà Xã Tắc Đồ.
Lão Tử ném Thái Cực Đồ ra, Thông Thiên giáo chủ thả Tru Tiên Trận Đồ, kiếm Tru Tiên treo ở bốn phía, từng đạo kiếm quang đánh cho Tần Thọ không cách nào đi loạn được.
Phía trên Thái Cực Đồ, Lão Tử ngồi ở bên trên phong hỏa bồ đoàn, điều khiển Thiên Địa Huyền Hoàng Linh Lung Tháp không ngừng đụng vào Tần Thọ, đồng thời hét lớn:
-Tỉnh lại!
Chuẩn Đề đạo nhân và A Di Đà Phật ở bên cạnh lớn tiếng niệm kinh văn phạn âm, ý đồ muốn Tần Thọ tỉnh lại, đánh gãy trạng thái ngộ đạo của hắn.
Nhất thời, mọi người nhao nhao xuất thủ, sử dụng các loại pháp thuật…
Nhưng mà, tiềm thức của Tần Thọ lại cực kỳ cường hoành, ỷ vào cơ thể cường hoành, mạnh mẽ chống lại khí thế cường đại mà Tru Tiên Tứ Kiếm, Thiên Địa Hoàng Huyền Hoàng Linh Lung Tháp và Thái Cực Đồ sinh ra. Hắn vẫn trái đột phải đụng, đánh không lại thì há mồm cắn.
Nếu không phải Tru Tiên Tứ Kiếm của Thông Thiên giáo chủ phối hợp với Bàn Cổ Kỳ được gọi là thần khí công phạt đệ nhất thiên hạ cùng đánh Tần Thọ thì thật đúng là không vây được hắn.
Cho dù như thế, Tần Thọ vẫn không có ý tỉnh lại.
-Đáng chết, dường như cái con thỏ này là quyết tâm không tỉnh!
Nguyên Thủy Thiên Tôn không nhịn được mắng một tiếng.
Thái Thượng Lão Quân nói:
-Không có cách nào cả, gia hỏa này quái thai, nhất định là hắn nghe được âm thanh của chúng ta, nhưng mà hắn có thể khống chế mình không tỉnh lại…
Bọn người Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn về phía Phương Nhã nói:
-Hậu Thổ nương nương, ngươi có biện pháp không?
Kết quả lại nhìn thấy Phương Nhã xoay người rời đi, vừa đi vừa nói:
-Thừa dịp chúng ta còn có thể di chuyển, tìm một chỗ đặt chân đi. Đợi lát nữa, e là sẽ phải chết cóng trong hư không này đấy.
Nói xong, Phương Nhã liền rời đi.
Bọn người Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn nhau, chưa từ bỏ ý định cắn răng một cái, mấy người tiếp tục đánh con thỏ.
Lúc này, ở trong không gian ngộ đạo.
Tần Thọ phát hiện, hóa ra tất cả đạo giữa thiên địa cũng không phải là ở thế giới khác nhau. Mà là ở trong cùng một thế giới!
Cái loại cảm giác này rất kỳ diệu, cùng loại với mỗi hạt cát là một thế giới, vi mô cực kỳ lớn, vĩ mỗ cũng cực kỳ lớn như thế.
Lúc Tần Thọ không đủ thực lực, hắn có thể nhìn thấy chính là dây xích trật tự đại đạo đối ứng với thực lực của hắn ở trước mắt, bởi vì bọn họ là cùng lớn nhỏ như nhau.
Đạo càng lớn, bọn họ không phải không nhìn thấy mà là bởi vì bản thân bọn họ đang ở bên trong khe hở của đại đạo kia… chỉ có điều khe hở kia đối với bọn họ mà nói, quá rộng lớn, cho nên không thấy được.
Chương 981: Hồng Quân lão tổ
Chương 981. Hồng Quân lão tổ
Vi mô cũng giống như vậy, thực ra mỗi một con đường Tần Thọ ăn chỉ đơn giản là một con đường, bên trong nó ẩn chứa rất nhiểu tiểu đạo.
Ví dụ như Tần Thọ ăn đạo cấp Đại Đế, cũng không phải chỉ đơn thuần là ăn đạo cấp Đại Đế, mà là con đường này bao gồm cả cấp Hoàng, cấp Đại La Kim Tiên, các loại cấp bậc Kim Tiên, tất cả đều cùng ăn!
Lúc này, Tần Thọ đứng ở trong hư không mênh mông, bởi vì hắn phát hiện, vậy mà hắn lại không nhìn thấy đạo mấy nữa!
Sau khi ăn sạch đạo cấp bậc Đại Đế, thân thể của hắn biến lớn lần nữa, thế nhưng lần này hắn lại không nhìn thấy đạo ở trong tầm mắt nữa.
-Xem ra, ta còn chưa đủ lớn!
Tần Thọ thở dài, thầm nói:
-Phía dưới thánh nhân đều là giun dế, nói tới cũng không phải là thực lực mạnh yếu mà là đạo lớn nhỏ sao? Ta nhìn như đã thành Đại Đế, thực ra đạo ở trong mắt thánh nhân cũng chỉ là sâu kiến. Sâu kiến làm sao có thể ngưỡng vọng sao trời?
Tần Thọ ngồi xếp bằng ở trong hư không, nghiêng đầu nhìn hư không nói:
-Nhưng mà ta không tin, không có bất kỳ một con đường nào có thể bắt được đường cấp bậc thánh nhân.
Không sai, Tần Thọ căn bản không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, lúc này hắn chỉ một lòng muốn tiếp tục vấn đề ăn đạo…
Về phần bên ngoài, Tần Thọ kia cực kỳ hung tàn vẫn đang bị tiềm thức thao túng!
Đang lúc Tần Thọ không nhìn thấy hi vọng, con thỏ màu đỏ vẫn luôn bị áp chế bỗng nhiên ngẩng đầu lên cười một tiếng dữ tợn với Thông Thiên giáo chủ, sau đó vung móng vuốt lên!
Thông Thiên giáo chủ hoảng sợ nói:
-Sao có thể?
Chỉ thấy một đạo kiếm quang bắn ra, bịch một tiếng đụng vào Tru Tiên Kiếm của hắn, uy lực lại cực kỳ lớn!
Nhìn kỹ, Thông Thiên giáo chủ tê cả da đầu, vậy mà lại là không biết Tru Tiên Kiếm của hắn xảy ra chuyện gì, bị Tần Thọ nắm ở trong tay, hắn còn có thể dùng!
-Là trộm! Gia hỏa này đang trộm pháp bảo của chúng ta! Hắn không phải đang bị động bị đánh, hắn vẫn luôn đang trộm! - Nguyên Thủy Thiên Tôn hoảng sợ nói.
Đúng lúc này, tay Nguyên Thủy Thiên Tôn trống không, sắc mặt đột biến:
-Bàn Cổ Phiên! Đáng chết, trở lại đây!
Nguyên Thủy Thiên Tôn phát hiện ra sớm, hơi chuyển động ý nghĩ một chút, Bàn Cổ Phiên sắp rơi vào trong tay Tần Thọ lại có thể bay ngược trở về!
Đúng lúc này, một đạo kiếm quang phóng tới!
Nguyên Thủy Thiên Tôn vội vàng tránh đi, Bàn Cổ Phiên bay về phía Tần Thọ lần nữa!
Thái Thượng Lão Quân thở dài nói:
-Thật không ngờ được, sau khi cái con thỏ này ăn đại đạo cấp bậc Đại Đế, năng lực trộm đồ lại có thể cách không mà cầm, đây quả thực là cường thủ đoạt hào! Thật sự là không thể tưởng tượng được!
Vừa nói, Thiên Địa Huyền Hoàng Linh Lung Tháp của Thái Thượng Lão Quân rơi xuống, coong một tiếng đập vào sau ót Tần Thọ, kết quả Tần Thọ lại mượn lực vọt về phía trước, bắt Bàn Cổ Phiên lại!
-Nhanh ngăn hắn lại!
Chuẩn Đề đạo nhân đứng dậy, vung Thất Bảo Diệu Thủ lên bộp một tiếng, đập vào trên tay Tần Thọ, ép Tần Thọ buông tay!
Nguyên Thủy Thiên Tôn ném ngọc như ý ra, coong một tiếng đập vào trán Tần Thọ, lửa điện bắn tung tóe, liên tiếp lui về phía sau!
Nguyên Thủy Thiên Tôn thừa cơ vẫy tay lần nữa, Bàn Cổ Phiên đã rơi vào trong tay của hắn, Nguyên Thủy Thiên Tôn lập tức nhẹ nhàng thở ra.
Đúng lúc này, Thông Thiên giáo chủ hoảng sợ nói:
-Cái con thỏ kia lại đang ăn thứ gì vậy?
Đám người nhìn lại, quả nhiên, miệng Tần Thọ vẫn luôn đang nhấm nuốt cái gì, hơn nữa, xem ra cắn cũng không thoải mái, nhưng mà vẫn dùng sức cắn, phát ra tiếng giòn vang… giống như một người bình thường đang cắn một miếng sườn chưa chín.
Trong lòng Nguyên Thủy Thiên Tôn có loại dự cảm xấu, nhanh chóng nhìn Bàn Cổ Phiên, quả nhiên, phía trên có một cái lỗ hổng to, dấu răng của Tần Thọ đã nói lên tất cả!
-Đáng chết!
Nguyên Thủy Thiên Tôn giơ chân tức giận mắng, vung Bàn Cổ Phiên lên bịch một tiếng đánh vào Tần Thọ, Tần Thọ bị đánh lùi lại mấy bước, có điều gia hỏa này vẫn ngửa đầu, cắn nát khối Bàn Cổ Phiên ở trong miệng rồi nuốt!
Thái Thượng Lão Quân nói:
-Không thể như vậy được nữa, trực tiếp dùng dây, trói hắn lại! Sau đó nghĩ biện pháp sau!
Thế là đám người cùng xuất thủ, ném ra các loại pháp bảo, pháp thuật, đánh về phía Tần Thọ!
Cùng lúc đó, bên ngoài Tử Tiêu Cung, Vô đứng gác tay, cười nói:
-Hồng Quân, năm đó ngươi đá ta xuất thể, ta cũng đã nói rồi. Tên gọi Hồng Quân này ta muốn lấy lại, trước khi lấy lại được, ta sẽ không tên không họ! Qua bao năm tháng, rốt cuộc ta cũng chờ được cơ hội rồi.
Bên trong Tử Tiêu Cùng truyền ta một tiếng thở dài:
-Thế gian có âm dương, cho nên ta tha cho ngươi. Sao thế, ngươi lại muốn giết ta? Ta đã nhìn qua pháp tắc thiên đạo, phương pháp chỉ có một, ngươi đã làm, vậy thì chúng ta liền chờ đi.
Vô cười ha ha nói:
-Hôm nay, ngươi nhất định phải chết!
…
Tần Thọ vô lực ngồi trong hư không, hắn thật sự không biết là nên làm như thế nào.
Ngay lúc hắn đang mê man, bên trong cơ thể vang lên tiếng oanh oanh, sau đó hắn phát hiện trong cơ thể hắn có thêm một đoạn đạo cực kỳ to lớn, mênh mông như là bầu trời!
Ánh mắt Tần Thọ sáng lên:
-Đạo của thánh nhân?!
Mặc dù Tần Thọ chưa nhìn thấy đạo của thánh nhân, nhưng mà hắn cũng hiểu được một cái đạo lý, đạo càng cường đại thì càng lớn!
Bây giờ hắn đã nuốt đạo Đại Đế tầng tám, hắn cũng đã thấy qua đạo lớn nhất! Lớn hơn so với hắn bây giờ chỉ có đạo của thánh nhân!
Sau khi hắn hấp thu đạo của thánh nhân, cuối cùng thân thể của hắn cũng phát triển lần nữa, thời gian dần trôi qua, hắn cảm thấy tất cả bốn phía như bắt đầu thu nhỏ, sau đó rốt cuộc hắn cũng thấy một đầu đạo cực kỳ to lớn ngang qua ở trước mặt hắn!
Tần Thọ thấy vậy, cười!
Mặc dù Tần Thọ không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, nhưng mà bây giờ, hắn đã không thèm để ý phát sinh cái gì, hắn muốn ăn cơm!
Tần Thọ há to miệng rộng, bổ nhào vào đạo to lớn kia, vừa cắn xuống đã là một miếng đạo lớn, thân thể hắn biến lớn lần nữa!
Tần Thọ ăn càng ngày càng nhiều, thân thể cũng càng lúc càng lớn!
Đạo kia nhìn vô biên vô tận, bởi vì nguyên nhân hắn biến lớn mà cũng bắt đầu tương đối nhỏ đi…
Chương 982: Sát thiên diệt Vô
Chương 982. Sát thiên diệt Vô
Tốc độ ăn của Tần Thọ cũng càng lúc càng nhanh!
Mấy vị thánh nhân bên ngoài vẫn đang toàn lực công kích Tần Thọ.
Lúc bọn hắn đang ra sức tấn công, tập thể bỗng nhiên chấn động toàn thân, sau đó kêu lên một tiếng đau đớn, phun ra một dngụm máu tươi!
Nhìn lẫn nhau một cái!
Bọn họ đều thấy được vẻ chấn động trong mắt nhau!
Thánh nhân, bất tử bất diệt!
Thánh nhân chiến đấu với nhau, tối đã cũng chỉ là cho đối phương mấy cái bạt tai mà thôi, tuyệt đối không thể đánh đến phun ra máu!
Đã đổ máu, vậy thì nói rõ…
Phốc!
Thiên Địa Huyền Hoàng Linh Lung Tháp bỗng nhiên nổ tung! Hóa thành khí Huyền Hoàng bay đầy trời!
Thái Thượng Lão Quân thấy vậy, thở dài một tiếng nói:
-Ài… cuối cùng cái con thỏ này vẫn là đụng đến đạo thánh nhân, đạo bản nguyên của thiên địa đang sụp đổ. Đạo sáng tạo ra Thiên Địa Huyền Hoàng Linh Lung Tháp nát, nó cũng sẽ không còn có cơ sở, tiêu tán…
Phốc!
Thái Cực Đồ hóa thánh Địa Hỏa Thủy Phong, tán ra bốn phía.
Thái Thượng Lão Quân nói:
-Các vị, đi thôi. Nếu còn không đi, thật sự sẽ phải vĩnh viễn ở lại tinh không mất!
Sau khi mọi người nhìn nhau không biết làm thế nào, thở dài một tiếng, nhao nhao quay người rời đi.
Bọn họ khong có đi lên mặt trăng, mà là đi Tử Tiêu Cung.
Bên ngoài Tử Tiêu Cung, Vô ngồi ở bên cạnh một cái bàn, an tĩnh uống trà.
Đứng phía sau hắn chính là ba người Hắc Nữ Oa, Hắc A Di Đà Phật, Hắc Chuẩn Đề Đạo Nhân.
Sau khi bọn người Thái Thượng Lão Quân trở về, mấy người cũng chỉ là nhàn nhạt nhìn bọn họ một chút.
Bọn người Thái Thượng Lão Quân, Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn nhau, trực tiếp đi về phía Tử Tiêu Cung.
Đúng lúc này, cửa lớn Tử Tiêu Cung mở ra, một đứa nhỏ mặc đạo bào màu tím đi ra.
Mấy vị thánh nhân thấy vậy, cùng khom mình hành lễ nói:
-Bái kiến Hồng Quân lão tổ.
Không sai, đứa bé này chính là Hồng Quân lão tổ mà thế nhân cúng bái.
Hồng Quân lão tổ hào phóng ngồi ở phía đối diện Vô, nói:
-Ngươi đây là đang tìm đường chết! Cho dù là cơ thể phàm nhân, ngươi vẫn không thể là đối thủ của ta. Chí ít, kỹ xảo ta dùng cục gạch, chai rượu, băng ghế chồng chất cao hơn ngươi không ít!
Vô không nói nên lời, không còn gì để nói, sau đó một lúc lâu mới hừ hừ nói:
-Ngươi… thật đúng là vẫn tự đại như trước đây!
Hồng Quân cười nhạt một tiếng, móc ra một chai bia, cứ thế uống một ngụm hết sạch, sau khi ợ một tiếng thì nói:
-Ngươi… rất thông minh, nhưng mà làm tâm tình tiêu cực của ta, ngươi vĩnh viễn là không hoàn chỉnh.
Vô cười nhạo nói:
-Thì sao? Đã thành Đại Đế, hôm nay ngươi nhất định phải chết!
Hồng Quân cắt ngang một tiếng nói:
-Vậy sao?
Bụp!
Một tiếng vang thật lớn vang lên!
Sau đó, bọn người Hắc Nữ Oa và Thái Thượng Lão Quân, cùng kinh hô một tiếng, sau đó đặt mông ngồi trên mặt đất.
Sau khi mọi người nhìn nhau một cái, biết, đạo thánh nhân tan vỡ!
Toàn bộ bọn họ đều rơi xuống phàm trần, thành phàm nhân rồi!
Có điều Hồng Quân và Vô vẫn thản nhiên đối mặt như cũ, không có chút ý muốn động thủ nào.
Có lẽ trong ánh mắt của bọn họ, thánh nhân cũng chỉ là đệ tử mà thôi, không tính là cái gì cả.
Bên trong bầu trời phát ra từng tiếng trầm đục, ngay sau đó Tử Tiêu Cung bắt đầu phát sinh biến hóa, những dây xích trật tự đại đạo chống đỡ Tử Tiêu Cung kia nhao nhao mất đi hoạt tính.
Nữ Oa nói:
-Đây là… vậy mà con thỏ kia lại ăn đạo cuối cùng rồi! Đạo nguyên bị hao tổn, đạo nơi này đã mất đi hoạt tính, trở thành xích sắt chân chính rồi…
Một lát sau, từng tiếng lôi đình không ngừng nổ vang trên không trung!
Sau đó, Hồng Quân kêu lên một tiếng đau đớn, chai rượu trong tay suýt chút nữa rơi trên mặt đất.
Vô cười nói:
-Xem ra, tất cả nên kết thúc rồi. Tên của ta, tất cả của ta, sắp quay trở về rồi.
Bốp!
Hồng Quân bỗng nhiên ném chai rượu trong tay vào trán Vô!
Nhất thời, rượu rơi tung tóe, trên mặt đất đều là mảnh vụn thủy tinh!
Vô sờ lên cái trán, nói:
-Cái này chính là thủ đoạn của ngươi?
Hồng Quân vung vẩy tay nói:
-Xem là như thế đi…
Bành!
Một cục gạch đập vào trên đầu Vô!
Cục gạch vỡ nát, Vô lại không bị thương tổn gì, cười nói:
-Còn nữa không?
Cạch!
Cái bàn trực tiếp đập vào trên mặt Vô, cái bàn đứt gãy!
Hồng Quân nghiêng cái đầu một cái, sau khi nhìn Vô thì buông tay, ngồi ở đối diện Vô, nói:
-Hết rồi!
Bọn người Thái Thượng Lão Quân trợn tròn mắt!
Đường đường Hồng Quân lão tổ, đánh nhau lại dùng chai rượu, gạch đập, nện bàn! Hơn nữa, kỹ xảo còn cực kỳ thành thạo, hiển nhiên là bình thường rèn luyện không ít! Quan trọng là, dường như hắn thật sự không có sức mạnh, mà Vô bị đánh nhiều như vậy, lại không bị tổn thương gì! Cái này quá quỷ dị!
Người bình thường, sao lại không bị thương tổn gì?
Chẳng lẽ?
Trong lòng mấy người hiện lên một dự cảm xấu.
Vô vỗ vỗ rượu trên trán, chậm rãi đứng dậy, sau đó trong cơ thể hắn thoát ta từng sợi dây xích trật tự màu đen, cực kỳ đắc ý nói:
-Hồng Quân, ta đã nói rồi, ngươi quá tự đại! Lúc trước, nếu như ta là ngươi, ta sẽ lập tức đi tìm phương pháp giết ta! Mà không phải là giữ ta lại, chờ ta tới giết ngươi!
Hồng Quân nghiêng cái đầu, lười biếng nói:
-Vậy… rốt cuộc là ngươi đã dùng phương pháp gì? Ngươi lại còn giữ lại được sức mạnh.
Vô ngạo nghễ nói:
-Ta đã tính toán bao nhiêu năm tháng quá, rốt cuộc cũng tìm được một biện pháp này. Đó chính là, ta dung nhập một bộ phận của mình vào trong kính đen! Mặc dù kính đen là một thế giới hình ảnh, nhưng mà nó có đạo của chính mình. Lại thêm ta dung nhập đạo của chính mình vào trong đó, lúc thế giới hủy diệt, nó đã có thể chèo chống để mình tồn tại. Có kính đen ở đó, ngươi sẽ rơi xuống phàm nhân, nhưng mà ta thì không!
Hắc Nữ Oa theo bản năng hỏi:
-Vậy chúng ta?
Vô vung tay nói:
-Kính đen nhỏ, chỉ có thể gánh chịu được một mình ta. Có điều, chờ ta giết được Hồng Quân, tự nhiên sẽ có biện pháp giúp các ngươi lấy lại vinh quang.
Đám người Hắc Nữ Oa lộ ra thắng lợi vui sướng.
Vô đi đến trước mặt Hồng Quân, dùng bộ dáng từ trên cao nhìn xuống rồi ngồi xuống đất nhìn Hồng Quân nói:
-Ta đã chờ giờ khắc này rất nhiều năm rồi! Cuối cùng, ta cũng đã đợi được đến ngày này!
Chương 983: Sát thiên diệt Vô (2)
Chương 983. Sát thiên diệt Vô (2)
Hồng Quân cười ha ha nói:
-Ngươi không sợ cái con thỏ kia quay về tìm người tính sổ sao? Con thỏ muốn nuốt một cái thế giới cũng không phải là khó.
Vô cười nói:
-Con thỏ kia khác với ngươi, ngươi không có ràng buộc, ta không làm gì được ngươi. Nhưng mà hắn, nói trắng ra cũng chỉ là một con thỏ, khi hắn ở chỗ Thái Âm Tinh, lúc ta diệt Hạo Thiên Thiên Đình đã động tay chân. Hắn nghe lời thì ta có thể mặc kệ hắn. Nếu như hắn lỗ mãng, một cái ý niệm trong đầu ta, Thái Âm Tinh và tất cả những thứ bên trên Thái Âm Tinh đều sẽ hóa thành hư vô! Đây chính là lợi khí để khống chế hắn!
Hồng Quân bất đắc dĩ nói:
-Nói như vậy, lần nay ta nhất định phải thua rồi.
Vô nói:
-Đúng vậy, ngươi nhất định phải thua! Chuẩn bị kỹ để đi chết chưa?
Vô giơ tay phải lên, giống như là thẩm phán tử thần phán tất cả thế gian!
Hồng Quân chợt cười, ngáp một cái nói:
-Ngươi… thật sự là tự tìm đường chết.
Vô nhướng mày, bỗng nhiên có loại dự cảm xấu!
Đúng lúc này, một giọng nói giận dữ vang lên:
-Ông nội nhà ngươi, nhận lấy cái chết đi!
Vô đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy con thỏ bay từ trên trời xuống!
Một quyền đánh đến, Vô vội vàng đón đỡ!
Oanh một tiếng, Vô trực tiếp bị đánh bay ra ngoài!
Tần Thọ bay xuống đất, vung tay nói:
-Hôm nay, ta muốn đánh chết ngươi!
Vô hoảng sợ nói:
-Dừng tay! Con thỏ, ngươi muốn bọn người Hằng Nga phải chết hết sao?
-Chết cái con mẹ nhà ngươi! Đi chết đi! - Tần Thọ mắng.
Vô không dám tin nhìn Tần Thọ, hung tợn nói:
-Cũng tốt, cùng chết đi! Ách… xảy ra chuyện gì vậy?
Con thỏ cười ha ha nói:
-Sao vậy? Không tìm thấy Thái Âm Tinh đúng không?
Vô gật đầu theo bản năng…
Tàn Thọ cười hê hê nói:
-Đương nhiên là ngươi không tìm được rồi, thứ kia đã bị ta ăn!
-Cái gì?!
Vẻ mặt Vô mơ hồ nhìn Tần Thọ.
Tần Thọ nói:
-Cũng giống như trước kia ta không tín nhiệm ngươi, ngươi nói để cho ta giết ngươi? Lý do ngươi nói với ta biện pháp kia đúng là không chê vào đâu được, nhưng mà con mẹ nó ta căn bản không tin tưởng ngươi Cho nên ngươi bảo ta làm, ta đương nhiên không làm! Người khác đều cho rằng tất cả người của mình lên Thái Âm Tinh, thực ra nơi mọi người tới chính là Thái Âm Tinh trong kính đen! Ngươi không có phát hiện, Thái Âm tinh quân đã chết sao? Thái Âm Tinh mà ngươi bố trí kia, vừa rồi đã bị ta ăn. Hương vị cũng không tệ…
Vô nghe thấy thế, cười khổ nói:
-Quả nhiên vẫn là ta xem thường ngươi… Nhìn nhà ngươi đần độn, tiện nhân, mà mưu ma chước quỷ lại không ít.
Tần Thọ nói:
-Đừng nói nhảm nữa chịu chết đi!
Tần Thọ bước lên một bước, đấm ra một quyền!
Một khắc sau, một con mắt của Tần Thọ biến thành màu máu, bên trên nắm đấm của hắn xuất hiện hai cỗ sức mạnh, một đạo là màu trắng, đó chính là sức mạnh của tất cả đạo của thế giới chính! Một đạo màu máu, đó chính là sức mạnh còn lại sau khi một thế giới sụp đổ!
Sức mạnh của hai thế giới giáng xuống, đánh vào sức mạnh không đầy đủ trong kính đen của Vô…
Vô giống như là sâu kiến đặt trước một thiên thạch, thứ còn lại chỉ là nụ cười khổ…
Oành!
Một quyền đánh ra!
Bên ngoài Tử Tiêu Cung bị đánh thành một mảnh hư không!
Vô hoàn toàn biến thành hư vô!
Sau khi diệt Vô, Tần Thọ nhìn về phía Hắc Nữ Oa, Hắc A Di Đà Phật, Hắc Chuẩn Đề, nói ra từng chữ:
-Đến lượt các ngươi! Hai tay của các ngươi dính đầy máu của bẵng hữu ta, hôm nay, ta sẽ dùng máu của các ngươi để tế bọn họ, bọn họ trên trời có linh sẽ được an lành!
Hắc Nữ Oa, Hắc A Di Đà Phật, Hắc Chuẩn Đề nghe vậy, thở dài, hai mắt nhắm lại.
Oành!
Lại là một quyền, toàn bộ ba người hóa thành hư vô!
Sau khi giết tất cả mọi người, trong nháy mắt, khí thế cả ngươi Tần Thọ từ lăng lệ biến thành uể oải, vẻ mặt cay đắng và cô đơn, càng nhiều hơn đó là cực kỳ đau khổ.
-Đừng đau lòng, bằng hữu của ngươi còn có thể cứu.
Đúng lúc này, một âm thanh vang lên.
Tần Thọ ngạc nhiên, quay đầu nhìn lại, sau đó hoảng sợ nói:
-Ôi đệch, là ngươi?! Tuyệt đối là ngươi! Đệch mẹ nó, ngươi trưởng thành rồi, nhưng mà ta chắc chắn chính là ngươi!
Hồng Quân gãi gãi đầu nói:
-Đừng… đừng kích động, chúng ta có chuyện gì thì từ từ nói? Hay là, cạn một cốc bia? Ở chỗ này của ta còn có tôm.
Nói xong, Hồng Quân thật sự lật từ trong quần áo ra một bọc tôm nhỏ? Sau đó lấy từ túi vải ở phía sau ra hai cốc bia!
Tần Thọ nhìn thấy cảnh này thì cười khổ rồi ngồi xuống.
Người trước mắt này không phải ai khác, mà chính là đứa bé năm đó từ trên lầu rơi xuống được Tần Thọ cứu lúc vẫn còn ở trên Trái Đất! Sau đó bởi vì cứu đứa bé này nên mới rơi vào trong cống ngầm mà chết… lúc này mới xuyên tới đây.
Hồng Quân rót cho Tần Thọ một cốc sau đó nói:
-Uống đi, bia Thanh Đảo tuyệt đối chính tông đó.
Tần Thọ không uống, mà nhìn chằm chằm Hồng Quân.
Sau khi Hồng Quân tự uống một hớp lớn thì nói:
-Được rồi, biết ngươi một bụng nghi hoặc, thực ra chuyện rất đơn giản, ngươi là người ở bên trên thế giới của ta, có điều thế giới kia của ngươi bị chính ngươi ăn nổ… thế nhưng ngươi cũng là kỳ hoa, trong lúc nổ lại có thể lĩnh ngộ được một loại sức mạnh khác, cho nên sống tiếp được. Về sau ta xuất hiện, hai chúng ta không có việc gì thì nói chuyện phiếm cãi cọ…. Có điều, dị chứng loại phương pháp kia của ngươi phát tác, sức mạnh của ngươi đang nhanh chóng xói mòn. Ngươi vì không muốn thế giới ta sáng tạo này sụp đổ liền chủ động tìm một nơi trốn đi.
Về sau hai chúng ta suy nghĩ được một biện pháp, thay vì để ngươi ở chỗ đó khó chịu thì tốt hơn là tìm một nơi để ngươi sống một thời gian.
Thế là ta giúp ngươi đem linh hồn của ngươi ném tới trên Trái Đất, cảm thụ nhân sinh muôn màu trên Trái Đất.
Về sau nữa, mặt tối trên người ta bắt đầu quật khởi, ta liền muốn giết chết hắn.
Càng nghĩ, cũng chỉ có ngươi có thể giúp đỡ ta.
Thế là ta để người truyền tin cho Hình Thiên, mượn nhờ tay của hắn đem ngươi trở về. Sở dĩ không tự mình động thủ, là bởi vì ta sợ Vô phát hiện ta nhúng tay vào chuyện này sẽ sớm gây phiền phức với ta.
Chuyện phía sau thì ngươi đều biết rồi, quả nhiên cháu trai kia không có ý tốt.
Chương 984: Một cây củ cải
Chương 984. Một cây củ cải
Để ngươi dừng bị lắc lư lại, ngươi liền ăn đến sụp đổ thế giới của ta… ài…
Tần Thọ nghe đến đây, hiểu tất cả, Vô đang tính kế Hồng Quân, chỉ là hắn tính kế không chê vào đâu được, nhưng lại không biết Hồng Quân đã sớm trước một bước tính kế Vô. Mỗi một bước đi của Vô, thực ra đều là kiệt tác của Hồng Quân!
Nhưng mà Tần Thọ lại càng tức giận hơn, hung ác nhìn chằm chằm Hồng Quân nói:
-Ta mặc kệ, vì thế giới của ngươi bị phá, chuyện ta bị ngươi hố coi như xong, dù sao thời gian bên kia cũng không dễ chịu. Nhưng mà, bằng hữu của ta thì làm sao bây giờ? Bọn họ vì kế hoạch của ngươi bỏ ra sinh mệnh, chuyện này không thể cứ tính như vậy được!
Hồng Quân tùy tiện nói:
-Cũng không phải không có cách phục sinh bọn họ, có điều biện pháp này có chút hố. Ngươi chắc chắn ngươi còn muốn thử một chút?
Tần Thọ híp mắt nói:
-Còn? Đệch, trước kia ta từng làm qua à?
Hồng Quân gật đầu nói:
-Phí lời! Ngươi con mẹ nó, năm đó đã nói là chỉ đến thế giới của ta chơi đùa, kết quả thì sao?
Hai tộc Long Phượng thống trị thế giới rất tốt, kết quả là con mẹ nó ngươi ăn đến nghiện, ta phải đem bọn họ thành động vật cần phải bảo hộ, còn phải là ta tự mình động thủ bảo hộ!
Nguyên khí hai tộc Long Phượng bị tổn thương nặng, ta không có cách nào mới phải để Đế Tuấn và Đông Hoàng Thái Nhất đi ra…
Cái này thì thôi đi, ngươi lại gặm đại đạo của hai tộc Long Phượng, nếu không phải ta buộc ngươi ăn vào rồi phải phun ra, còn có cái rắm bằng hữu của ngươi!
Thế Tần Thọ mới biết, đại kiếp Long Phượng là chuyện thế nào, hóa ra là do hắn nháo mà ra…
Tần Thọ lúng túng gãi gãi đầu, vội ho một tiếng nói:
-Đừng đừng… đừng ngắt lời, nói chính sự! Bằng hữu của ta làm sao bây giờ?
Hồng Quân nói:
-Dám buông tay để ngươi ăn đạo, đương nhiên là không sợ ngươi hủy diệt thế giới này. Thực ra đạo lý rất đơn giản, ngươi có thể ăn thì có thể nôn!
Chỉ có điều đại giới nôn này có chút lớn… ngươi chắc chắn muốn thử một chút?
Tần Thọ không chút do dự nói:
-Thử!
Hồng Quân gật đầu nói:
-Vậy thì đơn giản, tự ngươi nghiên cứu một chút làm sao để phun ra là được rồi. Chỉ có điều bên trong quá trình nôn, có thể ngươi sẽ chết…
-Cho nên, được mất trong đó, tự ngươi cân nhắc đi.
-Thừa dịp ta còn chưa có chết, ta uống nhiều hơn hai cốc, ăn nhiều hơn hai con tôm.
Nói xong, Hồng Quân thật sự ngồi ở đó uống bia, ăn tôm.
Tần Thọ híp mắt nhìn chằm chằm Hồng Quân, hỏi một câu:
-Ngươi thành thật khai báo, không phải là ngươi tính kế ta từ đầu đến đuôi?
Hai mắt Hồng Quân khẽ đảo nói:
-Ta là người thế nào, chính ngươi còn không biết sao? Ngươi lật lại trong trí nhớ của ngươi đi… hơn nữa, không phải ngươi nuốt đạo tắc của thế giới này sao, ngươi lật ghi chép trong đạo tắc, rốt cuộc ta nghĩ thế nào, làm cái gì.
Tần Thọ lập tức đi mở ra, kết quả phát hiện gia hỏa Hồng Quân này lại là tên hỗn đản trầm mê chơi hóa thân mà trưởng thành!
Về phần tính kế?
Hoàn toán đúng là có tính kế, hơn nữa đã bắt đầu bố cục từ rất sớm.
Có điều hắn cũng không có tính kế qua Tần Thọ và bằng hữu của Tần Thọ, sở sĩ hắn đưa Tần Thọ trở về, chỉ là không muốn vào lúc đại kiếp ở tương lai, Tần Thọ bởi vì không có sức mạnh, thần hồn và cơ thể tách rời mà bị tai bay vạ gió, tự dưng chịu tội mà thôi.
Sở dĩ cuốn Tần Thọ vào, cũng là do Vô tính kế.
Thấy như thế, oán khí của Tần Thọ đối với Hồng Quân nhỏ đi không ít.
Nghe đến đây, bọn người Thái Thượng Lão Quân len lén lau mồ hôi lạnh.
Hiện tại, bên ngoài thế giới đang không ngừng sụp đổ, muốn ngăn cản tất cả, chỉ có thể để con thỏ phun đạo ra.
Nhưng mà sức mạnh tới tay, hơn nữa là sức mạnh vô song, cái con thỏ kia thật sự bỏ được mà phun ra sao?
Chí ít, bọn họ tự hỏi, nếu như đổi lại là là mình, chưa hẳn đã bỏ được mà phun ra.
Dù sao, đấy chính là áp đảo phía trên Hồng Quân, sức mạnh cường đại nhất!
Tần Thọ ngồi ở đó không nhúc nhích, trong đầu đều là gương mặt tươi cười của đám người Bình Đầu Ca, Lý Trinh Anh, Tiểu Gà Tây, Tôn Ngộ Không.
Đồng thời, ký ức trước kia hắn chôn giấu cũng bị đào lên.
Những phép thuật cổ quái kia của hắn, nuốt và trộm, thực ra chính là bản gốc của mình, bao gồm cả những khẩu quyết kia, cho nên lộ ra đặc biệt ti tiện.
Các loại phép thuật kỳ quái đều đang lấp lóe ở trong đầu hắn, bao gồm cả phép thuật nghịch chuyển kia…
Đúng như Hồng Quân nói, sau khi hắn sáng tạo ra phép thuật nghịch chuyển thì không dùng qua, có thể lưu lại cái di chứng gì hay là trực tiếp lấy mạng của hắn hay không, hắn hoàn toàn không biết.
Có điều, cuối cùng Tần Thọ vẫn thở dài nói:
-Nhớ kỹ lời ngươi đã nói, bất luận thế nào, mang bọn họ trở về cho ta! Nếu không, ta cam đoan, cho dù ta chết đi, cũng sẽ trở lại! Đến lúc đó, ta nhất định sẽ đánh chết ngươi!
Hồng Quân sững sờ, nói:
-Ài… ngươi làm như vậy thật à? Không cân nhắc chút?
-Cút đi! Cân nhắc xong rồi!
Nói xong, Tần Thọ đoạt lấy bia và tôm của Hồng Quân, sau đó uống hết cả chai, cuối cùng lau miệng rồi bay lên trời nói:
-Nếu như lão tử không về được, giúp ta chiếu cố tốt người của ta! Nhớ kỹ, đây đều là các ngươi nợ ta!
Nói xong, Tần Thọ biến mất.
Hồng Quân thấy vậy, thở dài nói:
-Dường như ta nợ ngươi càng ngày càng nhiều… trả không hết…
Sau đó Hồng Quân quay đầu nhìn về phía bọn người Thái Thượng Lão Quân nói:
-Về sau các ngươi đổi cách gọi đi, hắn lớn hơn ta, gọi một tiếng sư bá cũng không lỗ.
Vẻ mặt bọn người Thái Thượng Lão Quân mơ hồ, một khắc trước trong miệng bọn họ vẫn là con thỏ chết tiệt, hơn nữa mấy người bọn họ cũng không có thiếu chuyện của người sư bá đáng đánh này! Nếu như hắn còn sống trở về… mấy người bọn họ lập tức có loại dự cảm xấu.
Đại kiếp thiên địa, tất cả đạo tắc đều biến mất, trời sụp đổ, vạn vật rên rỉ!
Vô số sinh linh đang kêu khóc trong tuyệt vọng, khát vọng có thể được cứu vớt.
Đáng tiếc, vẫn luôn không có người hưởng ứng.
Mắt nhìn thấy thiên địa sắp bị hủy diệt hoàn toàn, bỗng nhiên có một âm thanh vang lên:
-Má, tê răng!
Sau đó mọi người liền thấy từng đạo trường hồng bay qua bầu trời, trường hồng kia hóa thành một đạo đan vào với dây xích trật tự đại đạo, sau đó chống lên bầu trời! Càng ngày càng có nhiều đạo bay tới, thế giới không ngừng vững chắc, mở rộng!
Chương 985: Một cây củ cải (2)
Chương 985. Một cây củ cải (2)
Thấy cảnh này, tất cả mọi người biết, được cứu rồi!
Kết quả là, toàn bộ sinh linh quỳ xuống đất khóc lớn, sau khi khóc lớn thì quỳ lạy bầu trời.
Bởi vì không biết là ai cứu bọn họ, cho nên bọn họ chỉ có thể đặt cho đối phương một cái tên – thần tê răng!
Nhoáng một cái, ba năm qua đi.
Cuối cùng thế giới cũng hoàn toàn ổn định lại, đồng thời khôi phục được bộ dáng ban đầu.
Người của kính đen đã biến mất, trên thế giới là một mảnh thái bình.
Thiên Đình mới là Ngọc Đế và Đế Tuấn cùng đảm đương Đại Đế, yêu tộc và nhân tộc cùng chấp chưởng Thiên Đình, Vu Tộc thì chủ thường mặt đất và Địa Phủ, một trời một đất, cũng vô cùng hài hòa…
Quan trọng là, Thiên Đình bây giờ là Thiên Đình cường đại nhất từ trước tới nay!
Thiên Đình cường đại, toàn bộ thế giới không tìm ra được một ác ma nào, vất vả lắm mới tìm ra được một tên, đối mặt là một đám Nhân, Yêu, Vu, Đại La Kim Tiên, cấp Hoàng và Đại Đế điên cuồng vây đánh!
Tình cảnh cực kỳ thảm, có thể nói là xưa nay chưa từng có!
Chỉ có điều, có rất nhiều người từng lên Thiên Đình, đều rất buồn bực, vì sao của cung Thiên Đình lại treo chân dung của con thỏ vậy? Không hiểu nổi…
Lúc này, trên mặt trăng…
Dưới gốc cây hoa quế, trong bụi cổ, hai con thỏ đứng hai bên một cây củ cải lớn, con mắt màu đỏ cách khoảng không nhìn vào nhau, giống như là có tia lửa điện đang lóe lên. Rất có tư thế của quyết chiến!
-Ngươi đến rồi? - Con thỏ cường tráng hỏi.
Con thỏ béo mập ở đối diện gật đầu nói:
-Ừm, ta đến rồi.
Con thỏ cường tráng nói:
-Ngươi không nên tới.
-Nhưng mà ta vẫn là tới rồi.
-Đã như vậy!
-Không có gì để nói nữa!
-Vì cây củ cải này, chúng ta quyết một trận sống mái đi!
-Ta là đực, ngươi là cái!
-Đệch! Ta đánh bại ngươi!
Sau đó, hai con thỏ xông tới, đánh thành một đoàn, lăn lộn trên đất, lông thỏ bay loạn…
Một khắc này, hai con thỏ giống như là trên người có quyền tổ sư của con rùa, lại giống như là được truyền tuyệt kỹ của tổ sư bọ hung, vận dụng hết tất cả các loại chiêu số kỳ quái…
Cuối cùng, con thỏ cường tráng bị đánh ngã lăn trên đất!
Con thỏ béo nâng củ cải lên, nói:
-Tiểu tử, ngươi còn phải luyện một chút!
Con thỏ cường tráng không cam lòng nói:
-Ngươi đừng phách lối! Xem phép thuật của ta đây: Thuật triệu hoán cha ta!
Nói xong, con thỏ cường tráng ngửa mặt lên trời rống to:
-Cha! Có người khi dễ con, người mặc kệ không quan tâm sao!
Một khắc sau, một con thỏ cường tráng hơn, lớn hơn con thỏ cường tráng gấp hai lần, kéo một cây gậy đi ra, hung ác nói:
-Ai bắt nạt con trai của ta?
Con thỏ cường tráng đắc ý nhìn con thỏ béo nói:
-Pháp thuật của ta thế nào? Sợ rồi sao?
Con thỏ béo gãi gãi mông, nghiêng đầu nhìn hai con thỏ một chút, nói:
-Ta cũng biết dùng thuật triệu hoán.
Con thỏ cường tráng cười ha ha nói:
-Vô dụng thôi, vùng rừng rậm này, cha ta là thỏ tinh cường đại nhất! Không ai đánh thắng được người!
Con thỏ béo cười ha ha, móc ra một cái bùa vàng, chắp tay trước ngực, vỗ một cái, hô to một tiếng:
-Thuật triệu hoán đồ tôn tử!
Nghe nói như thế, con thỏ cường tráng cười:
-Đồ tôn tử (đồ đệ của đệ tử)? Ha ha ha… không phải là tên kia còn yếu hơn so với ngươi đó chứ? Ha ha… ách… cái gì?!
Không đợi con thỏ cường tráng cười xong!
Chỉ thấy tiên âm lượn lờ trên bầu trời, tiếng chuông đinh đương, cảnh hoa bay đầy trời…
Sau đó chính là từng vệt kim quang sáng lên!
Sau đó con thỏ cường tráng phát hiện, bọn họ bị bao vây!
Cha của con thỏ cường tráng, không hổ là con thỏ tinh cường đại nhất chỗ này, kiến thức rộng rãi, nhìn thấy những người này liền trực tiếp quỳ xuống đất, dập đầu như giã tỏi kêu lên:
-Tiểu yêu bái kiến Như Lai Phật Tổ, bái kiến Ngọc Hoàng Đại Đế, bái kiến Tây Vương Mẫu, bái kiến Đế Tuấn Đại Đế, bái kiến Đông Hoàng Thái Nhất Đại Đế…
Sau nửa canh giờ, cha của con thỏ cường tráng vẫn còn đang bái kiến từng người Đại Đế!
Về phần cấp Hoàng?
Xin lỗi, còn chưa có đến phiên đâu!
Lúc này, một lão đầu cưỡi Thanh Ngưu nói:
-Được rồi, những tiểu tử này ngươi đừng bái nữa, chúng ta đã đợi nửa ngày rồi.
Cha con thỏ cường tráng nhìn lại, nước mắt chảy xuống rầm rầm, cầm lấy cây gậy hành hung con thỏ cường tránh một trận, vừa đánh vừa hô:
-Con mẹ nó, hố cả cha ngươi!
Con thỏ cường tráng cũng mang theo không cam lòng, cực kỳ ủy khuất nhìn con thỏ béo kia nói:
-Đến mức đó sao? Chỉ là một cây củ cải… ngươi con mẹ nó lại gọi thần phật, thánh nhân, đạo tổ tới đầy trời.
…
Đuổi hai con thỏ nhỏ đi, một đám thần phật u oán nhìn Tần Thọ phàn nàn nói:
-Thỏ gia, về sau chuyện người đoạt củ cải với con thỏ nhỏ này, có thể đừng gọi chúng ta không? Cái này… có chút mất mặt.
Tần Thọ vừa ăn của cải mới đào, vừa liếc mắt nhìn bọn họ:
-Sao hả? Ý của các ngươi là, để thỏ gia ta tự mình tu luyện, giải quyết vấn đề thôi? Vậy được rồi, bây giờ ta bắt đầu tu luyện.
-Đừng đừng đừng… thỏ gia! Chuyện gì cũng phải từ từ, không phải chỉ là đoạt củ cải thôi sao? Lát nữa chúng ta sẽ gọi tất cả con thỏ qua triển khai một cuộc họp, cam đoan làm tư tưởng đến nơi đến chốn, về sau củ cải người coi trọng, tuyệt đối không có con thỏ nào dám nhìn nhiều! - Đông Hoàng Thái Nhất là người đầu tiên kêu lên.
Đám người đồng loạt gật đầu.
Lúc này Tần Thọ mới cao hứng, toét miệng cười nói:
-Vậy thì được rồi, đi, đi đến nhà ta ăn cơm!
Lúc chạng vạng tối.
Trong Nguyệt Cung bên trên mặt trăng, người kín hết chỗ.
Một đám người tập hợp một chỗ, nhao nhao trách móc loạn xạ, cực kỳ náo nhiệt.
Thanh âm huyên náo đến tận bầu trời.
Lúc này, một tên vừa mới phi thăng đi ngang qua mặt trăng, nhìn thấy náo nhiệt như vậy, hiếu kỳ đưa tay thu phổ thần phật ở đầy trời vào.
Đây là đồ vật mà mỗi một vị thiên nhân phi thăng đều được phát ra, nói cho bọn họ biết bên trong Thiên Đình có những đại lão nào, đừng có gây chuyện loạn.
Tiên nhân này cười nói:
-Nghe nói, mặt trăng là nơi vắng vẻ không có ai đến, sao lại có nhiều người như vậy? Nơi này náo nhiệt như vậy, đi xem một chút cũng tốt!
Nói xong, tiên nhân tên Nhất Diệp này đi xuống, vừa mới xuống đất, chỉ thấy một người đập vào bả vai hắn, nói:
-Ài, lão đệ, nhường đường một chút, đang mang thức ăn lên đó.
Chương 986: Đại kết cục
Chương 986. Đại kết cục
Nhất Diệp Tiên nhướng mày lên theo bản năng, trong lòng tự nhủ, con hàng này thật là không có lễ phép, tốt xấu gì ta cũng là một tiên nhân, sao lại là lão đệ của ngươi?
Nhất Diệp Tiên Nhân đang muốn nổi giận, vừa nghiêng đầu, tóc gáy đều dựng lên!
Người đang bưng đĩa chạy về phía trước hình như là...
Nhất Diệp Tiên Nhân nhanh chóng móc ra phổ thần phật ra xem, sau đó trên trán đều là mồ hôi lạnh, run rẩy nói:
-Ôi đệch… Hình Thiên bưng thức ăn?
Nhất Diệp Tiên Nhân sợ choáng váng, cũng không biết nghĩ thế nào, liền đi theo.
Kết quả một đường này dùng phổ thần phật so sánh, phát hiện, hai gia hỏa ngồi ở cửa ra vào ăn gà nướng, một người là Thiên Bồng Nguyên Soái, một người là Hàng Long La Hán!
Đại hắc cẩu đang ngáp ở cổng, lại là Hạo Thiên Khuyển!
Đi vào trong viện, đang hái quả đào trên cây lại là Yêu Vương siêu cấp Tôn Ngộ Không!
Cái này vẫn chưa xong, hai tay đang để trần phơi bắp thịt ngồi ở bên kia hình như chính là Ngưu Ma Vương tân nhiệm, Trâu Đại Lực!
Còn người đang không ngừng nói những lời nói đùa với mỹ nhân xung quanh này dường như là Đế Tuấn!
Người đang ngồi xổm ở bên bàn gặm hạt dưa, nhổ vỏ hạt dưa đầy đất như lưu manh kia tựa như là Đông Hoàng Thái Nhất!
Người mập mạp, đầu đầy bao đang ngồi nhìn tổ kiến ở dưới đất, hình như là Như Lai Phật Tổ!
Hai người đang mắt lớn trừng mắt nhỏ, giống như là đang chiến tranh lạnh dường như là Ngọc Đế và Vương Mẫu nương nương.
Lúc này một con thỏ la hét:
-Còn chưa có cho trâu ăn đâu? Nhanh!
-A, được rồi, sư bá người đừng có gấp. - Một lão nhân đáp lời.
Nhất Diệp Tiên Nhân nghe tiếng nhìn lại, bắp chân run lên, hình như lão đầu kia là Thái Thượng Lão Quân!
Sau đó hắn còn chứng kiến con thỏ kia bấu lấy bả vai của một đạo nhân, vừa đi vừa nói:
-Ta nói cho ngươi biết, chữ bên trên cái Bàn Cổ Phiên kia của ngươi còn có thể sửa đổi một chút… Ví dụ như một chuỗi thiên kim cái gì đó… so với cái này tốt hơn nhiều.
-Đó hình như là Nguyên Thủy Thiên Tôn…
Nhất Diệp Tiên Nhân run rẩy.
-Tránh ra! Ta phải đi thái thịt.
Nhất Diệp Tiên Nhân sững sờ, vừa quay đầu lại đã thấy một người mặc đạo bào màu đen, vây quanh trên lưng là khăn quàng cổ đạo nhân đang nhìn hắn.
Mồ hôi lạnh trên trán hắn chảy xuống như mưa to, thẳng đến khi đối phương đi vào phòng bếp, lúc này mới run rẩy nói:
-Thông Thiên… Thông Thiên… Thông Thiên giáo chủ?!
-Muội muội, châm này của ngươi sai rồi. Tiểu Gà Tây, ngươi cũng thế, đừng làm loạn! Lý Trinh Anh, ngươi vẫn là đi học kiếm đi… cái này không thích hợp với ngươi!
Trên lầu truyền đến một âm thanh của nữ tử.
Nhất Diệp Tiên Nhân ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy có mấy nữ tiên ngồi ở trên ban công, hắn nhìn một chút liền nhận ra, trong lòng hô to: “Nữ Oa nương nương! Nguyên soái tam quân Lý Trinh Anh? Tân tộc trưởng của tộc Phượng Hoàng - Doanh Lâm?
-Huynh đệ, sao ngươi lại một bộ dáng vẻ rầu rĩ không vui vậy?
-Cả ngày vui chơi giải trí không đánh nhau thì có gì thú vị?
-Ây...
Nhất Diệp Tiên Nhân nhìn lại, chỉ thấy một người đầu húi cua ngồi cùng với một lão đạo nhân, sau đó hắn như là sắp khóc nói:
-Chiến thần Bình Đầu Ca? Lừa đảo tam giới… tên gì ấy nhỉ?
Không đợi Nhất Diệp Tiên Nhân lật sách xem, chỉ thấy một hòa thượng, một đạo sĩ đi đến, trong tay còn mang theo hai con gà rừng, tiện tay ném vào trong phòng bếp hô:
-Thông Thiên, có gà rừng rồi, ngươi tự mình xử lý! Củ cải hầm thịt bò, hầm như một chút!
-Cút! Thích ăn thì ăn!
Giọng nói của Thông Thiên giáo chủ truyền tới.
…
Thấy cảnh tượng trước mắt này, Nhất Diệp Tiên Nhân cảm giác giống như là mình đang nằm mơ.
Tương lai cả một đời, Nhất Diệp Tiên Nhân đều nói khoác chuyện này, đáng tiếc, không ai tin hắn, đều nói là hắn đang nằm mơ.
Sau đó hắn có thêm một cái đạo hiệu mới:
-Nhất Mộng Hoàng Lương.
(Hoàn toàn văn)
Lời tác giả PS: Ài, con thỏ viết một năm, cuối cùng cũng trọn bộ rồi. Nói thật, thật sự là ta không nỡ… Mỗi lần hoàn tất một quyển, đều có loại cảm giác giống như là con gái mình đi lấy chồng vậy, lòng cực kỳ chua xót.
Có điều, cuối cùng vẫn là trọn bộ rồi, hi vọng kết cục này được mọi người thích.