Virtus's Reader
Công Tử Biệt Tú

Chương 9: CHƯƠNG 9: OAN GIA NGÕ HẸP (1)

Một đêm không mơ.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Tú đứng trong sân rửa mặt, mặt nước ở chậu đồng phản chiếu lên một khuôn mặt tuấn tú.

Cơ thể, dung mạo của Lâm Tú ở thế giới này quả thực giống y hệt hắn kiếp trước. Ngay cả vị trí nốt ruồi nhỏ ở vùng kín cũng không khác tí nào, khiến cho Lâm Tú suýt chút nữa tưởng đây chính là cơ thể thực sự của mình.

Nhưng giống thì giống, cỗ thân thể này vẫn có sự khác biệt với thân thể nguyên bản của hắn.

Ở kiếp trước, khi Lâm Tú tuổi còn trẻ đã thân kinh bách chiến cho nên thể chất có phần hư nhược. Cỗ thân thể này trẻ hơn vài tuổi, hơn nữa còn là một đứa non tơ, tinh lực dường như dùng không hết.

Mặc dù không hiểu tại sao lại bị xuyên không đến một một thế giới lạ lẫm, nhưng Lâm Tú chẳng hề khổ sở, thậm chí còn cảm thấy hơi vui vẻ nữa.

Dẫu sao, không có nhiều thứ khiến hắn lưu luyến ở thế giới cũ.

Ngôi sao băng ấy đã mở ra một cánh cửa, mà bước qua cánh cửa là là cả một thế giới mới rộng lớn cho Lâm Tú.

Thời điểm này hắn đã sở hữu hai loại dị thuật, hay còn gọi là dị năng.

Một cái là lực lượng của Tôn Đại Lực, một cái là băng của Triệu Linh m.

Có lòng trồng hoa hoa không nở, vô tâm cắm liễu liễu sum suê. Hôm qua, khi Triệu Linh m cõng hắn về từ thanh lâu, thân thể hai người chắc chắn đã tiếp xúc gần kề. Lâm Tú trong cơn hôn mê đã vô thanh vô tức thu được năng lực của nàng.

Đương nhiên, hành tẩu giang hồ, nhiều tài chẳng hại thân, có thêm một năng lực không hề lỗ, có lẽ vào thời khắc mấu chốt sẽ mang tới đại dụng.

Cho nên, Lâm Tú dự định lại đi tới Phẩm Phương các một chuyến nữa, tìm Hải Đường cô nương trò chuyện nhân sinh.

Thứ nhất, hắn không thích làm việc bỏ dở nửa chừng. Ngày hôm qua chỉ thiếu một chút nữa là đã thành công rồi. Nếu cứ thế mà từ bỏ, nguyện vọng trong lòng hắn khó yên.

Thứ hai, hôm qua sờ soạng cô nương người ta lâu như thế, hắn ngay cả tiền cũng chưa trả, chuyện này nếu truyền ra ngoài sẽ làm thanh danh hắn không tốt.

Chẳng mấy chốc, Lâm Tú lần nữa xuất hiện tại thanh lâu.

Hải Đường vừa trông thấy hắn, vội hỏi: “Công tử, ngài không sao chứ, cô gái ngày hôm qua…”

Lâm Tú xua tay đáp: “Không sao, chúng ta tiếp tục nào, hôm qua ta quên chưa đưa tiền.”

Cạnh bàn trà, Lâm Tú lại nắm lấy bàn tay Hải Đường, sau một hồi tán gẫu, Hải Đường ngẩng đầu nhìn hắn, nói: “Công tử, ta đã suy nghĩ cả đêm qua, cảm thấy ngài nói đúng. Ta không nên mãi nhớ về chuyện quá khứ mà ta nên cân nhắc vì bản thân ta ở tương lai…”

Lâm Tú mỉm cười hỏi: “Vậy ngươi đã có kế hoạch gì chưa?”

Trong đôi mắt Hải Đường lóe lên quang mang, nói: “Ta không muốn tiếp tục công việc này, ta muốn tích góp tiền để chuộc thân. Nghe theo lời công tử, mai sau ta sẽ kinh doanh quy mô nhỏ.”

Lâm Tú khẽ gật đầu, đáp: “Nếu thế thì tốt, đến khi đó hãy nhớ nói ta biết, ta sẽ thường xuyên chiếu cố việc làm ăn của ngươi.”

Hải Đường cười cười, nói: “Vậy nô gia cảm ơn công tử trước.”

Đồng tử nàng tựa hoa đào nhìn thẳng Lâm Tú, trong ánh mắt lộ ra vài tia động tình.

Lưu lạc làm gái thanh lâu bao năm trời, đây là lần đầu tiên nàng gặp được thể loại khách nhân này.

Khác xa những kẻ ham muốn chiếm lấy thân xác nàng, hắn chỉ nhẹ nhàng nắm tay, trò chuyện với nàng, động tác không có chút nào khinh bạc, ánh mắt không có lấy một tia dâm ô. Hắn khuyên nàng quên đi quá khứ và lập kế hoạch tương lai cho nàng.

Trong những năm tháng tăm tối của Hải Đường, hắn chính là chùm sáng duy nhất chiếu vào cuộc đời nàng.

Trái tim Hải Đường bắt đầu đập thình thịch, lâu lắm rồi tim nàng chưa đập nhanh như thế. Lần gần đây nhất đã là ba năm trước, khi ấy nàng đang ngồi ở bên cửa sổ lầu hai, trông thấy trên đường có một vị công tử cực kỳ anh tuấn cưỡi bạch mã từ từ đi qua trước mắt nàng.

Về sau, vị công tử kia nhiều lần xuất hiện trong giấc mơ của nàng, khiến nàng động tình khó tả.

So với lần đó, nhịp tim Hải Đường lần này càng thêm kịch liệt.

Sắc mặt nàng đỏ ửng, nắm thật chặt tay Lâm Tú, vô thức kẹp chặt hai chân, quan sát ánh mắt của hắn, động tình nói: “Công tử…”

Bấy giờ, Lâm Tú bỗng đứng dậy, xin lỗi nói: “Thứ lỗi, ta chợt nhớ ra còn có việc quan trọng cần làm. Hôm nay đến đây thôi, ta rất mong chờ ngày thấy Hải Đường cô nương trở thành bà chủ…”

Hải Đường ngồi ngây tại chỗ.

Cảm xúc động tình đột nhiên bị dập tắt.

“Chiêm chiếp…”

Đúng lúc này, chim họa mi trong lồng cạnh cửa sổ hót hai tiếng.

Trong tai người khác, đây chỉ là tiếng chim hót bình thường, nhưng Lâm Tú nghe rõ ràng là một câu tiếng người: “Ha ha, tiểu công tử phải đi rồi, nào, cười một cái cho gia…”

Lâm Tú tiến tới cửa ra vào, bước chân tự dưng dừng lại, tiếp đó chậm rãi quay đầu, hướng sang họa mi trong lồng khẽ mỉm cười.

“Chiu.”

Con họa mi trong lồng kia kêu to một tiếng như thể nó bị cái gì đó dọa sợ, lông vũ toàn thân bỗng nhiên bay tung tóe, lập tức ngoan ngoãn rúc lại trong góc lồng.

. . .

CHƯƠNG 10: OAN GIA NGÕ HẸP (2)

Lầu dưới Phẩm Phương các.

Lâm Tú ra khỏi thanh lâu, sau đó dừng bước, ngoảnh đầu nhìn một cái.

Có lẽ đây là lần cuối cùng hắn đến nơi này, hi vọng rằng một ngày không xa, cô nương số khổ kia có thể thay đổi vận mệnh của nàng, chào đón cuộc sống mới.

Sau đó hắn xoay người, chuẩn bị về phủ.

Khi vừa quay mặt đi chỗ khác, trong mắt Lâm Tú chợt xuất hiện một bóng trắng.

Nàng đứng cách vài bước trước mặt Lâm Tú, ánh mắt băng lãnh nhìn hắn.

Nhiệt độ chung quanh nhanh chóng hạ xuống, ngoại trừ Lâm Tú, tất cả người đi đường trong vòng mười thước đều chịu không nổi mà ôm chặt lấy y phục.

Cô gái áo trắng trước mặt chớp nhoáng đã túm lấy cổ áo Lâm Tú. Nhìn ánh mắt băng lãnh đến thấu xương của đối phương, Lâm Tú nuốt nước bọt, khó nhọc nói: “Nghe ta giải thích…”

Tiếng nói của hắn vừa mới vang lên, thì đầu của Hải Đường từ cửa sổ lầu hai nhô ra, nói với Lâm Tú: “Công tử, nhớ thường xuyên tới tìm ta nha. Ta không thu bạc của ngươi.”

Lâm Tú không có cách nào giải thích.

Sau một khắc, trước mắt của hắn bỗng nhiên sáng lên.

Hắn nhìn thấy cách chỗ hắn đứng chỉ có mấy bước chân, có mấy tên mặc áo giáp sắp đi đến nơi đây.

Đây là binh sĩ mặc giáp đi tuần, hắn không tin là ở trước mặt bọn họ, nữ nhân này lại đủ can đảm động thủ với hắn?

Lâm Tú bỗng nhiên phất phất tay với mấy tên vệ sĩ kia, lớn tiếng nói: “Cứu mạng, cứu mạng, có người hành hung bên đường!”

Mấy tên binh sĩ nghe vậy, lập tức nhanh chân đi tới bên này.

Kẻ nào lại to gan hành hung người khác tại Vương Đô?!

Người cầm đầu nổi giận nói một câu, vạt áo bỗng nhiên bị tên đồng bạn ở sau lưng lôi kéo, binh sĩ kia sắc mặt tái nhợt, run giọng nói: “Vị kia... hình... hình như là…”

“Hít!”

Sau khi người đi ở phía trước thấy rõ người “hành hung” kia thì hít sâu một hơi, lùi lại mấy bước.

Sau đó, hai người liếc nhau, đồng thời ngẩng đầu nhìn lên trời.

“Ha ha, hôm nay thời tiết đẹp nhỉ.”

“Đúng vậy, đúng vậy…!”

“Nơi này không có chuyện gì, chúng ta đi sang phố bên kia đi.”

“Cùng nhau đi, cùng nhau đi.”

. . .

Mấy tên binh sĩ đi tuần lộn nhào chạy trốn, sau mấy hơi thở đã biến mất khỏi tầm mắt của hắn. Lâm Tú nhìn đến trợn tròn mắt, há hốc mồm.

Sau một đoạn thời gian, hắn đã hiểu được là xảy ra chuyện gì.

Rất hiển nhiên, cô gái áo trắng ở trước mắt không phải là người mà bọn hắn có thể trêu vào.

Lâm Tú thì càng không thể trêu vào.

Ánh mắt của hắn chậm rãi nhìn về phía nữ tử áo trắng, phát hiện nét mặt của nàng càng thêm bất thiện.

Lâm Tú từ bỏ giãy dụa, thở sâu, nói ra: “Ta chỉ có một yêu cầu... đừng “ấy” ở chỗ này.

Một lát sau, tại một con hẻm nhỏ không người ở gần Phẩm Phương các…

Hai tay Lâm Tú bị vặn ngược lại, bị nữ tử áo trắng đè lên tường, hắn gian nan giải thích nói: “Đây quả thật là hiểu lầm, ta không có làm cái gì! Không tin ngươi đi hỏi các nàng…”

Nữ tử áo trắng lạnh lùng nói: “Đi thanh lâu lại không làm gì, ngươi cho rằng ta sẽ tin!”

“Ta phải đi làm chính sự đó!”

“Cái gì mà Trịnh thị với Vương thị, ai cũng không được!”

Lâm Tú: “…?!”

Nữ tử áo trắng càng thêm ra xức bóp tay Lâm Tú, cắn răng nói: “Đừng tưởng rằng có tờ hôn ước kia thì ngươi liền có thể cưới tỷ tỷ. Ta cho ngươi biết, sớm muộn gì ta cũng sẽ để phần hôn ước kia bị hủy bỏ?”

Khuôn mặt đang dán tường của Lâm Tú cứ thế cứng tại nơi đó.

? ? ?

Còn có chuyện tốt như thế này?

Hắn còn đang lo lắng làm thế nào mới có thể hủy bỏ phần hôn ước kia, nghe vậy lập tức nói: “Đây chính là ngươi nói, ai không hủy người đó là chó. Ngươi dám thề không? Hiện tại, lập tức, ngay bây giờ!!!”

“Đây là hôn ước do tổ phụ quyết định, mà tổ phụ đã qua đời, hôn ước tất nhiên không thể tính…”

Nữ tử áo trắng đang nói, bỗng nhiên giật mình: “A! Cái gì…”

Nữ tử áo trắng nhìn Lâm Tú, khó có thể tin: “Ngươi nói cái gì?”

Lúc nói chuyện, nàng đã buông tay Lâm Tú ra.

Lâm Tú muốn rèn sắt khi còn nóng, nói ra: “Ta cũng đã sớm muốn hủy bỏ phần hôn ước kia. Chọn ngày không bằng đụng ngày, nếu không hiện tại đi đến nhà ngươi, lập tức giải quyết luôn. Mà lát nữa ngươi làm hay ta làm?”

Lời còn chưa dứt, hắn lần nữa bị vặn ngược lại, đè mặt lên tường. Nữ tử áo trắng có vẻ không vui, hỏi: “Ngươi có ý gì?”

Lâm Tú ngu luôn.

Tượng đất cũng có ba phần lửa, hắn hơi dùng sức đã tránh thoát trói buộc, quay người lại, nổi giận mắng: “Cái này cũng không được, cái kia cũng không được. Ngươi có bị bệnh không!”

Lần này, nữ tử áo trắng không tức giận.

Nàng dùng một loại ánh mắt kỳ quái, nhìn Lâm Tú từ trên xuống dưới, đột nhiên hỏi: “Ngươi tu Võ đạo?”

Hôm qua nàng đã phát hiện ra là khí lực của Lâm Tú lớn lạ thường. Vừa rồi, lúc hắn tránh thoát mình, cỗ lực lượng hắn bộc phát ra không thuộc về người bình thường.

Lâm Tú không có thức tỉnh dị thuật, vậy thì chỉ có một khả năng, đó là tu luyện Võ đạo.

CHƯƠNG 11: OAN GIA NGÕ HẸP (3)

Lúc này, Lâm Tú đang nổi giận trong bụng, xoa cổ tay của mình, tức giận nói: “Ngươi quan tâm chuyện này làm gì…”

Nữ tử áo trắng không tiếp tục mở miệng, bỗng nhiên đấm Lâm Tú một quyền.

Lâm Tú phản kích theo bản năng, cầm lấy cổ tay của nàng.

Nhưng mà, khi mà hắn nắm chặt cổ tay nữ tử áo trắng, có hàn ý từ trong cơ thể của nàng bỗng nhiên tuôn ra. Trên tay Lâm Tú xuất hiện một tầng băng, cấp tốc lan tràn bề phía bả vai hắn.

Lúc này, trong cơ thể Lâm Tú như có một đạo lực lượng tựa như bị dẫn động.

Bị hắn nắm chặt, chỗ cổ tay nữ tử áo trắng cũng bắt đầu có băng sương xuất hiện.

Nữ tử áo trắng tránh ra khỏi Lâm Tú, mặt lộ kinh hỉ: “Ngươi thật sự thức tỉnh dị thuật!”

Sắc mặt Lâm Tú có chút âm trầm. Hắn biết, đây là bởi vì hắn vừa mới đạt được băng chi dị thuật, còn chưa thể khống chế hoàn toàn được. Cho nên khi bị lực lượng tương tự công kích, lực lượng trong cơ thể hắn mới tự động phản kích.

Sau đó hắn mới chú ý tới, giờ phút này, biểu cảm của cô gái áo trắng mặc dù có chút chấn kinh, nhưng phần vui vẻ lại nhiều hơn.

Lâm Tú nhăn mày lại.

Người thức tỉnh dị thuật là hắn, nàng cao hứng cái gì?

Thần kinh!

. . .

Một ngày trước, Lâm Tú lại lần nữa chạm mặt cô em vợ tương lai khi đang ở thanh lâu, hắn đã chuẩn bị tâm lý chịu một trận đòn tàn nhẫn.

Nhưng khiến hắn tuyệt đối không ngờ tới chính là, Triệu Linh m vậy mà bỏ qua cho hắn, ngoài ra tâm tình có vẻ rất tốt, lúc đi khỏi còn ngân nga hát mấy câu.

Tâm tư nữ nhân tựa kim đáy biển, Lâm Tú chỉ có thể thầm mắng câu “thần kinh” ở trong lòng, tiếp đó tiến về phía Lâm phủ.

Sau này hắn sẽ không đến những nơi như thanh lâu nữa.

Thứ nhất, mục đích của hắn đã đạt được, không cần thiết phải đi tiếp.

Nguyên nhân thứ hai, vừa rồi Triệu Linh m rời đi có nói, nếu lần sau thấy Lâm Tú đi chơi thanh lâu thì sẽ lập tức đánh gãy chân hắn.

Thân phận nữ nhân này đặc thù, thực lực lại mạnh mẽ, ra tay không nhẹ không nặng. Nói thật, Lâm Tú có phần hơi sợ nàng ta.

. . .

Chớp mắt đã ba ngày trôi qua.

Trong ba ngày này, Lâm Tú Nhất vẫn luôn ở trong phủ, không hề rời khỏi Lâm phủ một bước.

Dẫu sao, trước đây hắn vốn là một người bình thường, loại chuyện bị sao băng va trúng rồi xuyên không, người bình thường khó có thể chấp nhận hiện thực nhanh như thế. Lâm Tú mất ba ngày mới hơi thích ứng thế giới xa lạ này trên mặt tâm lý.

Đồng thời, hắn cũng dần thích ứng với năng lực của mình.

Hiện tại Lâm Tú sở hữu ba loại dị thuật.

Lực lượng, đóng băng và thú ngữ.

Người mới thức tỉnh dị thuật thường không cách nào khống chế năng lực của bản thân, ba ngày nay Lâm Tú nắm nát bốn cái bát, bảy chén trà. May thay, hắn là chủ nhân Lâm phủ nên hạ nhân cũng không dám hỏi nhiều.

Bây giờ, hắn đã gần như thích ứng được sự biến hóa của cơ thể, có thể thu phóng sức mạnh một cách thoải mái.

Trước mắt, Lâm Tú cần phải cân nhắc một vấn đề.

Thức tỉnh dị thuật chỉ là bước đầu tiên trên con đường này, muốn tiếp tục trở nên mạnh mẽ thì phải không ngừng tu hành.

Ví dụ, Lâm Tú với Triệu Linh m đều có dị thuật băng, nhưng Triệu Linh m có thể sử dụng năng lực này để chiến đấu, còn Lâm Tú chỉ có thể phủ một lớp sương băng mỏng lên tay để hạ nhiệt vào tiết trời nóng bức.

Tôn Đại Lực mấy ngày nay thích ngồi cạnh Lâm Tú, do cái thời tiết quái quỷ này quá nóng mà bên người thiếu gia luôn có hơi lạnh, khoảng cách càng gần hắn càng thoải mái.

Đại Lực hắn không ngờ rằng, thiếu gia nhà mình lại có thể thức tỉnh dị thuật. Không những thế còn là dị thuật băng cực kỳ mạnh mẽ. Tiếc rằng khi hắn thức tỉnh thì đã muộn mất, đã bỏ lỡ tuổi tác tu hành dị thuật tốt nhất. Bằng không, hắn sẽ trở thành thiên chi kiêu tử Vương Đô giống như Nhị tiểu thư.

Lâm Tú cũng đang suy nghĩ vấn đề tương tự như vậy.

Năng lực thức tỉnh càng muộn, thiên phú dị thuật lại càng thấp, đây là nhận thức chung tất cả mọi người. Mười tám tuổi mới thức tỉnh năng lực, căn bản trên con đường dị thuật sẽ không có bao nhiêu thành tựu, cũng chẳng đáng để triều đình coi trọng và bồi dưỡng.

Vương Đô có một nơi tên là Dị Thuật Viện, là địa phương chuyên tuyển chọn và đào tạo ra những thiên tài dị thuật.

Trong Dị Thuật Viện quy tụ thiên tài dị thuật nhiều nơi, tại đây sẽ có các lão sư đặc biệt trợ giúp những người mới thức tỉnh dị thuật nhận thức năng lực bản thân, đồng thời dạy cho họ phương pháp thăng cấp năng lực.

Nếu Lâm Tú muốn được chỉ đạo chuyên môn, cách tốt nhất chính là tiến nhập Dị Thuật Viện. Một là nâng cao thực lực hơn nữa, hai là bên trong Dị Thuật Viện sẽ có vô số dị thuật Năng Lực Giả. Nếu tìm biện pháp tiếp xúc bọn họ, Lâm Tú mới có cơ hội sở hữu thêm càng nhiều năng lực.

CHƯƠNG 12: CÁI NÀY KHÔNG ĐÚNG! (1)

Mặc dù điều kiện để hắn đạt được năng lực hết sức hà khắc, nhưng chỉ cần chịu động não, nhất định sẽ có cơ hội.

Tuy nhiên, người có thể vào Dị Thuật Viện đều giống như Triệu Linh m, bộc lộ thiên phú thiên tài, dị thuật phi phàm ở thuở thiếu thời. Lâm Tú đã sớm quá tuổi để có thể tiến nhập Dị Thuật Viện.

Nếu hắn có thể thể hiện năng lực thật sự của mình, có lẽ còn chút hy vọng, thế nhưng loại năng lực này thực sự quá mức nghịch thiên, là một trong những bí mật lớn nhất Lâm Tú giữ, hẵn vẫn định giấu nó với người ngoài.

Ngay lúc Lâm Tú trầm tư suy nghĩ phải làm sao để giải quyết vấn đề này, thì một làn gió mát bỗng thổi qua trước mặt hắn.

Triệu Linh m từ bên ngoài đi tới, Lâm Tú theo bản năng tiến vào trạng thái phòng ngự, lùi về phía sau hai bước, cảnh giác nói: “Ngươi muốn làm gì, ta cho ngươi biết, đây chính là nhà ta, Đại Lực đâu…”

Lâm Tú đang muốn triệu hoán cận vệ, nhưng khi quay đầu lại mới phát hiện Tôn Đại Lực vốn luôn một mực đứng sau lưng hắn chẳng biết đã biến mất từ bao giờ.

Hình như là từ khi Triệu Linh m đến.

Tên chó má này, vậy mà lại không chút do dự bán rẻ hắn.

Triệu Linh m chỉ thản nhiên nhìn hắn một cái, nói: “Đi với ta.”

. . .

Vương Đô Đại Hạ.

Dị Thuật Viện.

Dị Thuật Viện nằm trong Hoàng Thành, hội tụ nhiều vô kể thiên tài dị thuật Đại Hạ, cũng là vùng đất triều đình dự trữ nhân tài đặc biệt, hầu hết những người bước ra từ đây đều trở thành trụ cột của quốc gia Đại Hạ. Bởi vậy, Dị Thuật Viện tại Vương Đô có địa vị hết sức siêu nhiên, cùng Võ Đạo Viện và Thái Học Viện được xưng là Tam Viện Vương Đô.

Lâm Tú có chút sững sờ khi đứng trước chiếc cổng đồ sộ của Dị Thuật Viện. Rốt cuộc Triệu Linh m dẫn hắn tới nơi này để làm gì?

Mang theo nghi hoặc trong lòng, Lâm Tú theo Triệu Linh m vào cổng lớn Dị Thuật Viện. Sau khi bước qua hai hành lang dài, hai người đã đến trước một tiểu lâu hai tầng.

Triệu Linh m kêu Lâm Tú ở ngoài chờ, rồi bản thân xoay người tiến vào phía trong của ngôi lầu nhỏ này.

Lâm Tú vẫn đầu óc mơ hồ như cũ. Trong thời gian đứng ngoài cửa đợi Triệu Linh m, hắn phát hiện đằng xa có mấy người đang tập trung ánh mắt trên thân hắn, nhỏ giọng nói chuyện.

“Đó là con trai của Bình An bá sao?”

“Nghe nói người này có hôn ước với vị đại tiểu thư của Triệu Gia, không biết là thật hay giả…”

“Ta nghĩ tám phần là thật. Nếu không sao Linh m cô nương lại phải bôn tẩu khắp nơi mấy ngày nay để tìm biện pháp giúp tên này tiến nhập Dị Thuật Viện?”

“Nếu chỉ là Linh m cô nương thì cũng chưa đủ tầm ảnh hưởng để viện trưởng phá lệ được. Ở trong này nhất định cũng có ý của Triệu gia, mà mặt mũi Triệu gia, viện trưởng vẫn phải cho.”

“Nói như vậy, Triệu gia thật sự muốn công nhận cuộc hôn sự này. Chậc chậc, những năm này không biết bao nhiêu thiên tài đến Triệu phủ cầu hôn. Chẳng lẽ Triệu gia thực sự muốn gả thiên chi kiêu nữ cho một kẻ bình thường ư?”

“Tên này không còn là người thường nữa rồi. Nghe nói hắn đã thức tỉnh dị thuật.”

“Thức tỉnh thời điểm hiện tại thì có ích lợi gì? E rằng hắn tu hành cả đời cũng vô pháp thức tỉnh lần thứ hai. Mà vị kia của Triệu gia đã thức tỉnh tới lần thứ năm rồi…”

“Cái gì, nàng cùng lắm mới 18 tuổi thôi, vậy mà đã thức tỉnh năm lần?! Thiên phú quá mức khủng bố đi…!”

. . .

Những âm thanh này truyền vào tai Lâm Tú, khiến hắn có chút ngây người.

Chẳng lẽ nói, ba ngày qua Triệu Linh m không có tới tìm hắn là vì bôn tẩu khắp nơi để tìm cách đưa hắn vào Dị Thuật Viện?

Ở trong đó, thậm chí còn có ý tứ của Triệu gia?

Cái này khiến Lâm Tú có chút khó hiểu. Một người là thiên chi kiêu nữ, một kẻ là củi mục 18 tuổi mới thức tỉnh dị thuật. Dựa theo kịch bản bình thường, không phải là một màn từ hôn, sau đó thiếu niên cảm thấy nhục nhã trong lòng, tức giận mà phấn đấu. Rồi thế là con đường củi mục nghịch tập được mở ra, mấy năm sau trở thành vương giả quay trở về. Rồi cái gì mà “30 năm Hà Đông 30 năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo”.

Mấy cái quyển tiểu thuyết mà Lâm Tú từng đọc đều viết như thế.

Nhưng cái kịch bản mà hiện tại hắn đang cầm trong tay lại không giống như vậy.

Nếu như Triệu gia muốn từ hôn mà nói, không cần thiết phải đối xử với hắn tốt như vậy. Hay cũng có thể, bọn hắn muốn thông qua chỗ tốt này, để Lâm Tú tự mình hủy bỏ hôn ước.

Lâm Tú hy vọng là như vậy.

Thứ nhất, hắn không muốn kết hôn, càng không muốn kết hôn cùng với người con gái mà hắn không có một chút cơ sở tình cảm nào. Mặc kệ là nàng có thiên phú cao bao nhiêu, hay là xinh đẹp cỡ nào, Lâm Tú không phải người nông cạn như vậy.

Đương nhiên, nguyên nhân căn bản là Lâm Tú đã thấy rất nhiều cô gái xinh đẹp. Hắn qua cái giai đoạn “trông mặt mà bắt hình dong” lâu rồi.

Da trắng, mỹ mạo, ngực lớn, mông vểnh, đúng là đẹp thật đấy. Nhưng mà một người con gái có tâm hồn đẹp mới là điều quan trọng.

CHƯƠNG 13: CÁI NÀY KHÔNG ĐÚNG! (2)

Nguyên nhân thứ hai, tờ hôn ước kia, đối với Lâm Tú là một loại trói buộc.

Chỉ cần hôn ước kia vẫn còn, hắn chính là tỷ phu tương lai của Triệu Linh m trên danh nghĩa. Có tầng quan hệ này, nếu như Lâm Tú dám giục ngựa lao nhanh, Triệu Linh m nhất định sẽ đánh gãy cái chân của hắn.

Hi vọng đối với việc này, Triệu gia cũng nghĩ giống hắn.

Trong lúc Lâm Tú đang suy nghĩ lung tung, Triệu Linh m từ bên trong tiểu lâu ra, nói với hắn: “Vào đây!”

Lâm Tú đi vào lầu nhỏ, nhìn thấy một lão giả mặc áo bào trắng đứng ở giữa đại sảnh.

Triệu Linh m lập tức giới thiệu: “Đây là viện trưởng đại nhân.”

Lâm Tú chắp tay đối với lão giả, nói ra: “Chào viện trưởng đại nhân.”

Thái độ của hắn rất cung kính. Tuy là Lâm Tú không muốn phần hôn ước kia, nhưng hắn lại vô cùng khát vọng được tiến vào Dị Thuật Viện. Chỉ có ở nơi đây, năng lực của hắn mới có thể phát huy đến mức cao nhất.

Ánh mắt lão giả mặc áo bào trắng nhìn chăm chú Lâm Tú, nhàn nhạt hỏi: “Nghe Linh m nói, ngươi đã thức tỉnh dị thuật?”

Lâm Tú biết đây là cơ hội của hắn cho nên chủ động vươn tay ra, rất nhanh lòng bàn tay của hắn liền xuất hiện một tầng băng sương.

Lão giả nhìn Lâm Tú, vẻ tiếc nuối trong khó khó có thể kìm nén được, thấp giọng nói: “Quả nhiên giống như Linh m! Đáng tiếc, đáng tiếc…!”

Triệu Linh m vội vàng nói: “Viện trưởng, ngài đã đồng ý với ta!”

Lão giả thở dài, nói ra: “Chuyện đã đáp ứng ngươi, đương nhiên sẽ không đổi ý. Chỉ là lão phu cảm thấy đáng tiếc, nếu là hắn có thể thức tỉnh sớm hơn mười năm, tương lai Đại Hạ vô cùng có khả năng sẽ có thêm một cường giả trấn quốc…!”

Lão lần nữa dùng ánh mắt tiếc nuối nhìn Lâm Tú, sau đó nói với Triệu Linh m: “Lão phu sẽ sắp xếp để cho hắn tiến vào viện. Nhưng mà trong trong viện chỉ hai người các ngươi có dị thuật băng. Việc tu hành của hắn, vẫn là phải dựa vào ngươi.

Triệu Linh m nhẹ gật đầu, nói ra: “Tạ ơn viện trưởng, ta sẽ dạy hắn thật tốt.”

Đi ra khỏi cửa lớn của Dị Thuật Viện, Triệu Linh m đang đi trước Lâm Tú bỗng nhiên dừng bước lại.

Lâm Tú biết, nàng muốn nói chuyện quan trọng.

Chuyện này, hẳn là một cái giao dịch của Triệu gia cùng với hắn. Họ muốn lấy việc đưa Lâm Tú vào Dị Thuật Viện để Lâm Tú chủ động giải trừ hôn ước. Thực tâm mà nói, Triệu gia làm như vậy là có phần coi trọng hắn. Quả thật, Lâm Tú không oán trách bọn họ một chút nào, thậm chí còn có phần cảm kích.

Khi mà hắn đã làm tốt tâm lý, chuẩn bị giục ngựa lao nhanh, Triệu Linh m lại nói: “Chuyện lúc trước là ta không đúng, ta xin lỗi ngươi. Lời hứa của Triệu gia hơn ngàn vàng, vô luận chuyện gì xảy ra, phần hôn ước kia cũng sẽ không thay đổi.”

Lâm Tú giật mình ngay tại chỗ.

Cái này không đúng!

Không phải như thế này!

Triệu gia là tân hào môn của Vương Đô, bằng vào thiên chi kiêu nữ hoàn toàn có thể thông gia với những hào môn khác. Khi đó hoàn toàn có thể tiến thêm một bước.

Phần hôn ước này đối bọn hắn mà nói, chính là một cái chướng ngại vật.

Vị đại tiểu thư kia của Triệu gia, tại sao có thể gả cho một tên con em quyền quý đang xuống dốc?

Triệu gia thật sự cam tâm sao?

Chính Lâm Tú còn cảm thấy không đáng!

Lúc này, Triệu Linh m tiếp tục nói: “Mặc dù ngươi thức tỉnh dị thuật hơi muộn nhưng cũng chưa chắc không thể làm ra một phen thành tựu. Ta hy vọng sau này ngươi có thể cần cù tu hành, đừng để người khác xem thường.”

Nói xong, nàng dứt khoát quay người rời đi.

Lâm Tú đứng tại chỗ, bờ môi giật giật, cuối cùng lại không nói được gì.

Hắn có thể sâu sắc cảm nhận được, cô em vợ tương lai này, thật là đang suy nghĩ cho hắn.

Bao nhiêu năm hắn chưa nhận được cảm giác được người quan tâm như này rồi?!

Đứng ở cổng Dị Thuật Viện, trong lòng Lâm Tú dâng lên một loại cảm xúc mà chính hắn cũng không hiểu.

Rất nhanh, hắn ngẩng đầu, lớn tiếng nói với bóng người đang đi ở phía trước: “Cảm ơn!”

Triệu Linh m không quay đầu lại, chỉ hướng về sau khoát tay áo, để lại trong mắt hắn một bóng lưng tiêu sái.

Ban đầu, trong lòng Lâm Tú là vừa ghét vừa sợ Triệu Linh m.

Chán ghét vì bị nàng phá hỏng việc tốt, còn trúng một chút đòn hiểm, sợ là vì hắn đánh không lại nàng.

Sau sự việc trải qua hôm nay, cảm nhận của Lâm Tú về nàng đã thay đổi rất nhiều.

Tuy rằng nàng quản chuyện hơi nhiều, ra tay có phần hiểm ác nhưng nàng thực sự coi Lâm Tú hắn như người nhà. Kể cả cha nương kiếp trước cũng chẳng người nào đối xử tốt với hắn như vậy.

Lâm Tú không phải người không biết tốt xấu, hắn quen vô số cô gái nên có khả năng phân rõ ai là thành tâm đối đãi, ai là hư tình giả ý.

Người trước là Triệu Linh m, và người sau chính là Tôn Đại Lực.

Làm một hộ vệ, lúc người mình bảo vệ gặp nguy hiểm thì bản thân luôn luôn chuồn trước mà không chút do dự. Lâm Tú đang cân nhắc có nên đổi một tên hộ vệ khác hay không.

CHƯƠNG 14: CON ĐƯỜNG TIẾN GIAI (1)

Sau khi trở về trong phủ, không lâu sau đã có người của Dị Thuật Viện tới cửa đưa Lâm Tú mấy thứ đồ, gồm:

Mười lượng bạc, một cái Yêu Bài, một bộ quần áo, kèm một cuốn sách mỏng.

Bạc dùng để tiêu dùng hàng tháng, một số học sinh có gia cảnh không tốt, một tháng mười hai lượng bạc cũng đủ cho bọn họ sống thoải mái ở Vương Đô, khoản tiền ấy nhận ở Dị Thuật Viện đầu mỗi tháng.

Yêu Bài là viện bài của Dị Thuật Viện, cũng là lệnh bài vào cung.

Vị trí Dị Thuật Viện nằm bên trong Hoàng Thành, Hoàng Thành Đại Hạ chủ yếu chia thành ba bộ phận, tiền cung, trung cung và hậu cung.

Trong đó, hậu cung là nơi phi tử Hoàng Đế cùng công chúa vị thành niên ở, trung cung là điểm tổ chức triều hội và Hoàng Đế xử lý chính vụ, trung cung với hậu cung mới tính là Hoàng Cung thật sự.

Còn tiền cung là của một ít bộ môn quan nha nòng cốt trong triều, sau khi triều hội, các quan viên có thể trực tiếp trở lại nha môn từ trung cung.

Bao gồm cả Dị Thuật Viện, vị trí Vương Đô Tam Đại Viện cũng nằm tại tiền cung.

Đây là hoàng gia tận lực bố trí, nếu có kẻ nào muốn công hãm Hoàng Cung, đầu tiên ngươi phải đột phá được phòng tuyến tiền cung trước đã. Mà cường giả Dị Thuật Viện và Võ Đạo Viện nhiều vô kể, muốn đột phá tiền cung khó như lên trời vậy.

Nguyên nhân chính là thế, vào Dị Thuật Viện nhất định phải tiến nhập Hoàng Thành, Yêu Bài này chính là lệnh bài vào cung.

Cuốn sách kia là nội quy của Dị Thuật Viện. Lâm Tú lật ra xem qua, nội quy đơn giản là cấm học sinh đánh nhau, không cho phép hiếu chiến tàn nhẫn hoặc đùa giỡn các bạn nữ đồng môn.

Những thứ này không có gì đáng để nói, chỉ có duy nhất điều cần đặc biệt chú ý chính là không được tùy ý đi đi lại lại trong hoàng cung, những ti nha môn cũng giống vậy, tự tiện xông vào trung cung hậu cung, tội danh không nhỏ.

Lâm Tú nhớ kỹ mấy thứ này, sau khi thay đổi viện phục thì vội vã chạy ra khỏi nhà.

Tôn Đại Lực nhắm mắt theo đuôi ngay sau Lâm Tú, người không rõ còn tưởng hắn quả thực là một hộ vệ xứng chức.

Thân mặc viện phục, tay cầm Yêu Bài, Lâm Tú thuận lợi bước vào Hoàng Thành, tiến tới Dị Thuật Viện.

Trong Dị Thuật Viện lại chia làm bốn viện, thứ tự là Hoàng Tự viện, Huyền Tự viện, Địa Tự viện với Thiên Tự viện, phân chia căn cứ theo thiên phú dị thuật lẫn tiềm lực của các học sinh.

Cao cấp nhất là Thiên Tự viện, Triệu Linh m cũng là ở đây.

Đó là do nàng thức tỉnh năng lực vô cùng mạnh mẽ, thời gian thức tỉnh lại sớm, tiền đồ tương lai không thể hạn lượng.

Lâm Tú phô bày ra năng lực một dạng với nàng, nhưng chỉ có thể ở Hoàng Tự viện là bởi hắn thức tỉnh năng lực quá muộn, không có giá trị gì bồi dưỡng. Nếu như không phải đi cửa sau, hắn ngay cả tư cách vào học Dị Thuật Viện cũng không có.

Học sinh Thiên Tự viện có thể hưởng thụ rất nhiều tài nguyên, mỗi người bọn họ đều có mấy vị lão sư dạy bảo, học sinh Hoàng Tự viện thì dựa vào bản thân nhiều hơn, phần lớn thời gian đều tự lực tu hành, chỉ có gặp phải vấn đề mới được đi thỉnh giáo lão sư.

Đối với việc này Lâm Tú đã rất hài lòng.

Vừa đến Dị Thuật Viện, hắn đã chạy thẳng tới Tàng Thư Các.

Tàng Thư Các Dị Thuật Viện mở cửa cho toàn bộ học sinh, Lâm Tú cấp bách muốn biết rõ thêm càng nhiều kiến thức liên quan dị thuật nữa.

Bây giờ vẫn là kỳ nghỉ, trong Tàng Thư các tổng cộng không có mấy người, ở một góc hẻo lánh, Lâm Tú hết sức chăm chú, chậm rãi lật trang sách.

Trên sách nói, từ khi văn minh nhân loại bắt đầu được ghi chép, tiên dân viễn cổ đã phát hiện dị thuật tồn tại, bọn họ ban đầu chỉ dùng loại năng lực do trời cao ban tặng để săn bắt, về sau theo lịch sử đẩy mạnh, văn minh nhân loại từ từ phát triển, nhận biết của mọi người đối với dị thuật càng ngày càng sâu, đến hiện tại, dị thuật nhất đạo đã hình thành một hệ thống hoàn chỉnh.

Dựa vào uy năng dị thuật, bọn họ phân chia thành bốn cấp bậc, từ cao xuống thấp, là Thiên, Địa, Huyền, Hoàng.

Những loại năng lực mạnh mẽ nhất được phân là Thiên giai, ví như đóng băng, khống hỏa, dẫn lôi các loại.

Những năng lực yếu hơn chút so với trên, thì quy thành Địa giai, như lực lượng, tốc độ, ngạnh hóa các loại.

Năng lực yếu nữa hạ xuống thành Huyền giai, Hoàng giai.

Theo phương pháp phân chia này, Lâm Tú đang sở hữu ba loại năng lực gồm Thiên giai dị thuật băng, Địa giai dị thuật lực, nghe hiểu Thú ngữ hẳn chỉ coi là năng lực Hoàng giai.

Lâm Tú hiểu đại khái, những năng lực Thiên giai kia có thể gây ra sát thương AOE (1) quy mô lớn, cường giả có năng lực Thiên giai, một người có thể ngăn chặn một đội quân, giống như Thần Minh.

(AOE: viết tắt của Area of Effect, nghĩa là vùng chịu ảnh hưởng hay còn gọi là khả năng đánh lan)

CHƯƠNG 15: CON ĐƯỜNG TIẾN GIAI (2)

Còn những loại đem năng lực cá nhân triển khai đến cực hạn, ví dụ như cực hạn lực lượng, cực hạn tốc độ, cực hạn cơ thể các loại có chiến lực cũng rất bá đạo, nhưng vẫn thua kém nhiều so với năng lực Thiên giai.

Về phần năng lực Huyền Giai, như trị liệu, xuyên tường, ẩn thân, phi hành các loại, rất khó dùng để chiến đấu, chỉ có thể đóng vai trò phụ trợ.

Năng lực yếu nhất Hoàng giai, thậm chí còn không có tác dụng phụ trợ, chẳng hạn như có thể nghe hiểu tiếng động vật, có thể khống chế tóc mình sinh trưởng các loại, thông thường không được coi trọng. Dị Thuật Viện căn bản sẽ không thu nhận.

Đương nhiên, không phải sở hữu năng lực Thiên giai là có thể đạt thực lực Thiên giai.

Tỷ như Lâm Tú, tuy hắn có năng lực Thiên giai, nhưng chỉ có thể sử dụng để giải tỏa cơn nóng bản thân. Có thể gọi là lấy thân thể Thần Minh sánh vai phàm nhân.

Bên trong Dị Thuật Viện không thiếu thể loại như hắn, nắm năng lực đẳng cấp cao, mà chỉ tu hành đến giai đoạn cơ sở, chỉ có thể tồn tại không lý tưởng ở Hoàng Tự viện.

Cuốn sách ghi chép tất cả năng lực dị thuật mọi người phát hiện tới nay, nhưng nó không đề cập về một loại năng lực có khả năng sao chép năng lực người khác, Lâm Tú lật tung cả quyển cũng chẳng tìm được miêu tả tương tự giống với năng lực của mình.

Lâm Tú quyết định chôn giấu bí mật này tận đáy lòng, nếu bị người khác biết được, e rằng sẽ mang đến cho hắn vô số phiền phức.

Lâm Tú lại lật thêm vài cuốn nữa, rốt cuộc đã tìm được thứ hắn muốn.

Phương pháp tu hành dị thuật.

Giống như là trò chơi, khi mà hắn vừa mới thức tỉnh năng lực thì hắn chỉ là con gà cấp một, sát thương kỹ năng rất thấp. Theo đẳng cấp tăng lên, sát thương từ kỹ năng cũng sẽ từng bước đề cao, đồng thời mở khóa thêm kỹ năng, cho đến khi đạt tới cấp độ tối đa.

Mặc dù dị thuật không có khả năng thăng cấp, nhưng lại có thể không ngừng thức tỉnh.

Lần thứ nhất thức tỉnh là quá trình chưa từng có.

Sau đấy, mỗi một lần thức tỉnh thực lực đều sẽ tăng lên. Nhưng không phải tất cả năng lực đều có thể một mực tiếp tục thức tỉnh.

Đóng băng, điều khiển lửa, dẫn lôi đình, đều là năng lực thiên giai. Nguyên nhân không chỉ là bởi vì uy năng của bọn chúng mạnh mẽ, còn có một cái nguyên nhân quan trọng hơn. Đó chính là trong những bản ghi chép có nói rằng: Trong lịch sử, những loại năng lực này đều có ít nhất một người đã thức tỉnh trên bảy lần.

Chỉ khi thức tỉnh một loại năng lực nào đó bảy lần trở lên, loại năng lực này mới có tư cách được gọi là Thiên giai.

Nếu như tất cả năng lực giả sở hữu dị thuật đóng băng trong lịch sử không ai có thức tỉnh lần thứ hai, như vậy loại dị thuật này chỉ có thể xếp ở cuối Hoàng giai.

Tương tự, nếu mà có người có thể thức tỉnh dị thuật đó bảy lần. Như vậy, từ thời khắc mà hắn thức tỉnh, loại dị thuật đó sẽ được tiến vào hàng ngũ Thiên giai.

Không biết qua bao lâu, Lâm Tú khép sách lại, vuốt vuốt hai mắt mỏi mệt, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Dị Thuật Viện quả nhiên là một nơi tốt, những tin tức này rất khó có thể lấy được từ những nơi khác một cách trực tiếp như vậy.

Rất nhanh, Lâm Tú đứng người lên, đi đến bên cạnh một cái giá sách khác.

Những cuốn sách vừa rồi chỉ là kiến thức cơ bản liên quan tới dị thuật mà thôi. Đối với hắn mà nói, điều quan trọng hơn là con đường tiến giai. Hắn phải làm như thế nào mới có thể thức tỉnh lần thứ hai?

Trong Dị Thuật Viện chứa vô số sách vở tài liệu. Với mỗi một loại dị thuật, phải tu hành như thế nào, làm sao để thức tỉnh, đều có một quyển thư tịch riêng được ghi lại.

Đây đều là kinh nghiệm quý báu của tiền nhân lưu lại, là thành quả mà đời đời Dị Thuật Viện thu thập lại. Vì vậy nên chỉ có thể nhìn thấy ở Tàng Thư các của Dị Thuật Viện mà thôi.

Trước mặt của Lâm Tú là bốn giá sách được sắp xếp theo thứ tự, trên giá sách được khắc lên bốn chữ lần lượt là: “Thiên”, “Địa”, “Huyền”, “Hoàng”.

Lâm Tú dự định là sẽ đọc từ Hoàng giai rồi từ từ đi lên. Khi ánh mắt của hắn quét qua, trong lúc lơ đãng nhìn thấy hai chữ “Thú ngữ”, sau đó rút một quyển sách mỏng ra.

Thứ mà quyển sách này ghi lại chính là loại dị thuật kia của Hải Đường.

Trong sách ghi chép cực kỳ tường tận, đầu tiên là giới thiệu sơ bộ về thời gian xuất hiện lần đầu tiên. Sau đó lại căn cứ vào thời gian, giới thiệu cuộc đời của một người đã từng sở hữu loại dị thuật này. Bên cạnh đó còn có một vài truyền thuyết ít ai biết đến, đôi ba chuyện lý thú. Cảm giác rất giống như đang đọc một câu chuyện dân gian.

Để Lâm Tú hơi cảm giác ngoài ý muốn chính là, loại dị thuật này không chỉ có thể nghe được thú ngữ. Trong sách có ghi chép, lần thứ nhất thức tỉnh dị thuật thì có thể nghe hiểu ngôn ngữ động vật, khi thức tỉnh lần thứ hai thức tỉnh liền có thể có chung cảm giác với động vật. Đến lúc đó, người có được loại dị thuật này không chỉ có thể nghe hiểu động vật mà nói, còn có thể giao lưu với bọn chúng.

CHƯƠNG 16: CON ĐƯỜNG TIẾN GIAI (3)

Nhưng đây cũng là điều tối đa mà loại dị thuật này làm được, ít nhất trong sách là như vậy. Theo tư liệu lịch sử ghi chép lại, tất cả người từng có được loại dị thuật này, nhiều nhất chỉ có thể thức tỉnh hai lần. Khó trách nó bị xếp ở hàng ngũ Hoàng giai, miễn cưỡng đặt ở vị trí thượng phẩm.

Mà những loại năng lực chỉ có thể thức tỉnh một lần kia, tất nhiên là Hoàng giai hạ phẩm.

Dị Thuật Viện không hổ là Dị Thuật Viện, ngay cả loại thiên môn dị thuật đều có ghi chép tường tận như thế. Nhưng mà, trong này lại không có ghi phương pháp để thức tỉnh. Hoặc cũng có thể là... dị thuật không có một phương thức cố định nào để thức tỉnh.

Lâm Tú không đặt vấn đề này ở trong lòng mà đi đến giá sách Địa giai, tìm được quyển sách ghi chép lại dị thuật lực lượng.

Quyển sách này dày gấp mấy lần so với quyển vừa rồi, ghi chép cũng kỹ càng hơn. Trong này có cả phương pháp để thức tỉnh lần tiếp theo. Lâm Tú hiểu khá là rõ loại năng lực này. Khi mà Tôn Đại Lực không có chuyện gì làm, hắn lại ra sân nâng hai cái tạ to như cái thớt, đó chính là phương pháp tu hành của hắn.

Loại dị thuật Lực Lượng này tiến giai bằng cách nghiền ép thực lực của bản thân, cũng khá giống với rèn luyện cơ thể, chỉ là quá trình gian khổ hơn. Đương nhiên, cực hạn cũng rất khó lường được.

Lâm Tú xem hết quyển sách này, lại đi tới giá sách Thiên giai.

Thư tịch ở chỗ này chép càng thêm kỹ càng. Dường như mỗi lần thức tỉnh năng lực đều có hướng dẫn tỉ mỉ, chính là quá trình khiến cho Lâm Tú có chút kinh hãi.

Tỷ như năng lực giả mới thức tỉnh khả năng điều khiển lửa, mới đầu phải đứng phơi nắng giữa mùa hè, sau đó thì lấy tay hơ lửa, lấy thân nhóm lửa. Thậm chí, khi tu hành đến hậu kỳ, còn phải tìm kiếm núi lửa đang hoạt động, nhảy vào trong đó tu hành…

Mới chỉ đọc chữ thôi mà Lâm Tú đã cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.

Lại tỉ như người đã thức tỉnh năng lực khống lôi, phải đứng trong giông tố, tay cầm cột sắt, đứng trên nóc nhà, dẫn thiên lôi nhập thể. Đọc đến đây, Lâm Tú nổi hết cả da gà…

Rất nhanh, Lâm Tú đã tìm thấy cuốn sách mà hắn cần nhất. Quả nhiên, bản chất của dị thuật cấp bậc Thiên giai chính là tự mình tra tấn chính mình. Sau khi thức tỉnh dị thuật Băng, muốn đột phá phải tìm đến nơi chí hàn. Ví dụ như khi trời đông giá rét phải trần như nhộng đứng ở bên ngoài, mặc cho gió tuyết thổi qua… Cũng có thể là nằm ở trên mặt băng, hoặc là ở nằm trong căn phòng băng...

Lâm Tú không sợ chịu khổ, cũng không sợ tra tấn. Nhưng bây giờ là đầu hạ, lúc nóng nhất trong năm, hắn đi đâu mà tìm mặt băng với phòng băng?

Không thể đợi đến mùa đông mới bắt đầu tu hành chứ?

Lâm Tú khép lại quyển sách. Trong lúc đang cảm thấy phiền não vì việc này, bỗng nhiên ngửi thấy một cỗ mùi thơm quen thuộc.

Thân ảnh Triệu Linh m xuất hiện ở trước mặt hắn, nói với Lâm Tú: “Ta nhìn thấy Tôn Đại Lực ở cửa ra vào Hoàng thành nên đoán được ngươi đã đến nơi này.”

Mặc dù biểu cảm của Triệu Linh m hơi băng lãnh, nhưng ánh mắt lại có chút nhu hòa. Hiển nhiên là nàng rất hài lòng với biểu hiện cần cù chịu khó của Lâm Tú.

Lâm Tú nói với Triệu Linh m: “Ta vừa mới thức tỉnh dị thuật, chưa biết tu hành như thế nào nên mới tới nơi này xem sách.”

Triệu Linh m thản nhiên nói: “Việc tu hành, ta sẽ giúp ngươi, đi theo ta.”

Nói xong, nàng lại để cho Lâm Tú một cái bóng lưng, quay người ra khỏi Tàng Thư các.

Mặt lạnh tim nóng, đây là đánh giá của Lâm Tú đối với cô em vợ tương lai. Rõ ràng là đối xử rất tốt với hắn, vậy mà còn muốn bày bộ dáng không muốn quan tâm. Nhưng Lâm Tú không thể không thừa nhận, nàng như vậy thật sự rất khốc.

Khốc đến có chút... đáng yêu.

Lâm Tú đi theo Triệu Linh m ra khỏi Tàng Thư các, không ngờ nàng lại đi thẳng ra cổng Dị Thuật Viện, ra khỏi Hoàng thành, đi thẳng tới Lâm gia.

Lâm Tú đi theo nàng về đến nhà, tiến vào phòng của mình, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.

Lúc này, Triệu Linh m quay đầu lại, nói ra: “Đóng cửa lại.”

Lâm Tú tiện tay đóng cửa lại.

Triệu Linh m nhìn hắn, nói: “Cởi quần áo ra!”

Bên trong phòng đóng kín mít cửa, Lâm Tú mặc mỗi sấn y màu trắng, xung quanh người hắn lượn lờ từng tia hàn khí.

Tất cả những luồng hàn khí này là do Triệu Linh m tạo ra khiến nhiệt độ trong phòng giảm mạnh, làm Lâm Tú cảm giác cực kỳ khoan khoái. Mới đầu, Lâm Tú còn tưởng Triệu Linh m mưu đồ gây rối hắn, hiện tại mới biết nàng đang vì mình mà tạo ra hoàn cảnh tu hành.

Muốn thức tỉnh dị thuật băng lần thứ hai cần phải giam bản thân ở môi trường cực hàn trong thời gian dài để kích thích tiềm năng thân thể. Nhưng bây giờ là thời điểm nóng nhất mùa hè, Lâm Tú căn bản tìm không ra được môi trường cực hàn.

Trừ phi, có một người đã thức tỉnh năng lực tương tự và sáng tạo giúp.

CHƯƠNG 17: CHA NƯƠNG DỊ THẾ (1)

Cô em vợ tương lai thật sự đã bỏ ra rất nhiều cho hắn.

Lâm Tú ngừng nghĩ ngợi lung tung, dồn hết tâm trí cảm thụ biến hóa của cơ thể.

Hắn cũng không thể nghĩ ngợi tiếp nữa, bởi nhiệt độ lúc này trong gian phòng đã hạ xuống cực thấp, thấp đến mức Lâm Tú hơi không chịu nổi, hắn phải toàn lực vận chuyển loại lực lượng kia trong cơ thể mới chống cự được hoàn cảnh lạnh giá bên ngoài.

Trong quá trình này, Lâm Tú có thể cảm nhận rõ cỗ lực lượng ấy bắt đầu khởi động trong cơ thể hắn và đang chậm rãi tăng trưởng.

Mặc dù tốc độ tăng trưởng rất chậm, gần như ít không thể phát hiện, nhưng nó đích xác tăng lên.

Mọi người gọi loại lực lượng này là “Nguyên lực”, Nguyên lực là cơ sở để thi triển dị thuật, bất luận dị thuật nào đều phải thông qua Nguyên lực thi triển, khi Nguyên lực tăng trưởng tới trình độ nhất định sẽ biến đổi về lượng dẫn tới chất thay đổi, giúp cho dị thuật thức tỉnh lần nữa.

Một canh giờ sau, hai bóng người đi ra khỏi phòng.

Sắc mặt Triệu Linh m hơi tái nhợt, thời gian thi triển năng lực lâu tiêu hao Nguyên lực của nàng rất lớn.

Lâm Tú bước chân uể oải, môi trường lạnh lẽo khiến thể lực hắn nhanh chóng trôi mất.

Triệu Linh m lại còn tiếp tục giảm nhiệt độ, Lâm Tú bị nàng giày vò đến không còn chút sức lực.

Tuy nhiên lợi ích cũng quá rõ ràng, với sự trợ giúp của nàng, Nguyên lực trong cơ thể Lâm Tú đã có sự tăng trưởng đáng kể.

Vừa rồi hắn thử, trên tay đã ngưng thành một tầng băng mỏng, dù đây là cực hạn năng lực trước mắt, nhưng lại thua xa cực hạn của loại năng lực này.

Sách sử ghi chép, tu hành dị thuật băng đến điểm tận cùng, phất tay có thể đông cứng sông núi, hồ nước, đóng băng cả tòa thành trì, nghe đồn trong quân đội Đại Hạ có một vị cường giả thức tỉnh thuật này sáu lần.

Mà tại vương triều Đại La phía bắc, thậm chí có cả một vị tồn tại cấp bậc truyền thuyết, đã thức tỉnh năng lực này bảy lần, đạt đến thực lực Thiên giai.

Khí hậu vương triều Đại La khác với vương triều Đại Hạ, nơi đó mùa đông giá lạnh dài đằng đẵng tại đại bộ phận khu vực, một ít địa vực cực đoan bị băng tuyết bao trùm bốn mùa quanh năm, thích hợp nhất với những người có năng lực giống Lâm Tú và Triệu Linh m tu hành.

Căn cứ theo số lần thức tỉnh dị thuật, người ta chia thực lực Năng Lực Giả thành chín cấp bậc.

Từ Hoàng giai Hạ cảnh, Hoàng giai Thượng cảnh, Huyền giai Hạ cảnh, Huyền giai Thượng cảnh... , tới Thiên giai Hạ cảnh, Thiên giai Thượng cảnh và Vô Thượng Chi Cảnh chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Phân chia cấp bậc tương ứng với thức tỉnh dị thuật một lần, thức tỉnh lần hai, cho đến thức tỉnh chín lần.

Triệu Linh m đã thức tỉnh bốn lần, thực lực đạt tới Huyền giai Thượng cảnh, đây đã là thiên tài trong số thiên tài, còn vị tỷ tỷ thiên chi kiêu nữ của nàng, dường như đã trải qua năm lần thức tỉnh. Vẫn chưa tròn hai mươi tuổi đã thức tỉnh năng lực lên tới năm lần… Bản thân Lâm Tú cũng có cảm giác mình không xứng với nàng.

Nhớ đến vị hôn thê, trong lòng Lâm Tú dâng lên vài phần hiếu kỳ, hỏi: “Linh m, năng lực tỷ tỷ ngươi thức tỉnh là gì?”

Triệu Linh m không nhiều lời về chuyện này, thản nhiên đáp: “Ngày sau ngươi sẽ biết.”

Lâm Tú nhất quyết toàn tâm toàn ý muốn thúc ngựa lao nhanh huỷ bỏ hôn ước, tương lai hôn ước này sẽ không còn nữa. Hắn cũng chỉ nhất thời tò mò đối với vị hôn thê chưa từng gặp mặt kia thôi.

Hai mươi năm trước, Triệu Gia và Lâm gia đều là quyền quý sắp xuống dốc, nhưng sau khi Triệu Gia sinh hạ nữ hài kia, đồng thời thức tỉnh năng lực, phụ thân Triệu Linh m, tức nhạc phụ của Lâm Tú trên danh nghĩa lập tức từ Tam đẳng bá một lần tấn thăng Nhất Đẳng Hầu. Hết thảy là vì hắn sinh ra một người con gái đó.

Vị đích nữ họ Triệu đó đến cùng có bao nhiêu đặc biệt mới có thể mang nhiều vinh quang cho Triệu Gia như vậy?

Hiếu kỳ thì hiếu kỳ, nhưng Lâm Tú cũng biết rõ những chuyện này chung quy chẳng liên quan tới hắn. Đợi lúc hôn ước giải trừ, hai người sẽ không còn liên quan gì nhau.

Trong viện, Tôn Đại Lực nhìn Lâm Tú và Triệu Linh m bước ra từ trong phòng, hơn nữa trông dáng vẻ hai người rất mệt mỏi, không khỏi trợn to hai mắt.

Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, xoay người điềm nhiên như không, tiếp theo co cẳng chạy.

Tôn Đại Lực chạy tựa làn khói, Triệu Linh m cũng rời khỏi Lâm phủ, để lại một mình Lâm Tú.

Lâm Tú đi tới góc sân, chỗ Tôn Đại Lực rèn luyện khí lực hằng ngày.

Hắn dễ dàng nâng một cái tạ đá nhỏ lên.

Có vẻ khi Nguyên lực trong cơ thể tăng lên, lực lượng của hắn cũng theo đó mà tăng cường chút ít.

Nói cách khác, bản chất các phương thức tu hành khác nhau luyện ra Nguyên lực không khác biệt gì mấy. Chỉ cần Nguyên lực tăng trưởng, tất cả năng lực dị thuật đều có thể cùng tiến.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!