## Chương 106: Thế Nào Gọi Là Entry Fragger Giết Ra Từ Cncs!
Biển hiệu đèn neon của nhà hàng Old Ebbitt Grill sáng lên trong ánh chiều tà, Tiêu Hiểu đi theo các đồng đội đẩy cửa bước vào suýt chút nữa thì vấp ngã sấp mặt bởi bậc cửa.
ApEX túm lấy mũ áo hoodie của cậu:
_“Cẩn thận chút đi thằng nhóc thối! Ngã hỏng rồi ngày mai ai đi Entry?”_
_“Thì đã ngã đâu!”_
Tiêu Hiểu gạt tay anh ra, chằm chằm nhìn những bức ảnh chụp chung với các chính khách treo trên tường mà chép miệng:
_“Chà! Sarkozy, Roosevelt đều từng đến đây à? Cái chỗ này có thể ngon đến mức nào chứ?”_
Mọi người ngồi quanh chiếc bàn tròn trải khăn trải bàn kẻ sọc đỏ trắng, apEX cầm thực đơn lên bắt đầu đọc tên món ăn:
_“Hàu nướng muối cho năm tá! Đùi vịt confit không lấy đùi vịt chỉ lấy phần confit! Lại gọi riêng cho Xiao một suất ăn trẻ em…”_
_“Ông nội anh!”_
Tiêu Hiểu vớ lấy chiếc bánh mì khai vị ném qua: _“Em đây có thể ăn phần của ba người đấy!”_
_“Anh em cạn ly!”_
_“Cạn ly!”_
Đợi thức ăn lên đủ, apEX trực tiếp giơ cốc bia lên, trong tiếng nói cười vui vẻ cụng ly với các thành viên!
Ngửa đầu tu một ngụm lớn bia lạnh, apEX ợ một cái, sau đó cầm một con hàu nướng muối lên.
Bị nóng đến mức phải đổi tay qua lại liên tục thổi, húp sột sột thịt hàu vào miệng bắt đầu ăn ngấu nghiến.
_“Hương vị này cũng bình thường thôi! Tiếp đón bao nhiêu tổng thống, còn tưởng ngon lắm cơ!”_
ApEX vứt vỏ hàu lên bàn ăn lau miệng, trực tiếp đưa ra một đánh giá bình thường cho nhà hàng này!
Tiêu Hiểu nhìn chú Đậu nhà mình làm màu như vậy, toét miệng cười.
Dùng thìa trực tiếp múc một thìa salad thịt bò thăn nướng tẩm ướp nếm thử.
Trong lòng âm thầm thở dài một tiếng.
Mình đã ra nước ngoài lâu như vậy rồi, vẫn không quen được với phong cách ẩm thực của nước ngoài!
Vừa nghĩ đến đây, Tiêu Hiểu không khỏi có chút nhớ nhung hương vị món cà chua xào trứng chan cơm trắng do biểu tẩu nhà mình làm rồi.
Magisk đột nhiên dùng nĩa gõ gõ vào cốc bia:
_“Tôi cá hai mươi Euro, Xiao không dám ăn ốc sên.”_
Tiêu Hiểu đang gặm bánh mì baguette chợt ngẩng phắt đầu lên:
_“Hả? Cái thứ này chẳng phải cũng giống ốc bươu sao?”_
_“Tôi cũng cá!”_
ApEX nháy mắt ra hiệu với magisk ở bên cạnh.
Mà magisk trước tiên là sững sờ, sau đó nở một nụ cười xấu xa, gật đầu trực tiếp đứng dậy:
_“Tôi đi vệ sinh một lát, quay lại ngay!”_
Magisk đứng dậy xong lén lút ra dấu OK với apEX.
ApEX thấy vậy, lập tức nở một nụ cười hài lòng.
Đồng thời lập tức bắt đầu lừa phỉnh Tiêu Hiểu, đưa món ốc sên Pháp qua.
Tiêu Hiểu nhận lấy đĩa thức ăn trông có vẻ hơi kỳ quái mà chú Đậu nhà mình đưa tới, cứng cổ hét với theo magisk đang đi xa:
_“Chuẩn bị sẵn hai mươi Euro của anh đi nhé!”_
Tiêu Hiểu trước đây ở trong căn cứ đã từng thấy nhóm Thử Thử và magisk ăn rồi, nên cũng không do dự, cầm nĩa lên liền xiên một miếng.
Khi đưa lại gần, Tiêu Hiểu rất rõ ràng cảm nhận được một mùi tỏi nồng nặc.
Cậu hít hít mũi, trong lòng cảm thấy chắc là món này hương vị cũng ổn.
Trực tiếp đưa vào miệng.
Vừa vào miệng, lập tức khiến lông mày Tiêu Hiểu nhướng lên.
Món ốc sên Pháp này mang lại cho Tiêu Hiểu cảm giác, giống như đang ăn sò điệp hấp miến tỏi vậy.
Nhưng có một mùi bơ rất đậm, không hề có vị mặn như tưởng tượng.
Hơn nữa lại còn dai giòn hơn cả thịt sò điệp.
Sau khi cắn vỡ thịt ốc sên, trong miệng lập tức xuất hiện một mùi vị giống như nấm, đồng thời còn pha trộn với mùi đất ẩm ướt trong không khí sau cơn mưa.
_“Ọe…”_
Tiêu Hiểu lập tức nuốt xuống, không nhai kỹ nữa, vớ lấy nước đá tu ừng ực, đồng thời đưa trả lại đĩa thịt ốc sên này cho chú Đậu nhà mình, phàn nàn:
_“Vị giác của người Pháp mấy anh bị ngâm qua nước thải hạt nhân rồi à?”_
_“Cái thứ này vẫn là để chú Đậu tự ăn đi, em hơi vô phúc hưởng thụ rồi, em vẫn là trực tiếp xơi thịt bò thì hơn!”_
Tiêu Hiểu nói xong lại trực tiếp cầm nước trái cây bên cạnh lên uống ực ực, mùi vị kỳ quái trong miệng lúc này mới tan đi từng chút một.
Những người khác nhìn thấy cảnh này, cũng biết Tiêu Hiểu ăn không quen, lập tức cười ha hả.
Đại Phiên Thử ở bên cạnh đặt điện thoại xuống, cậu ấy vừa rồi đã lén chụp lại dáng vẻ nhăn mũi nhíu mày của Tiêu Hiểu.
Magisk vừa rời tiệc chưa được bao lâu, apEX đột nhiên nháy mắt ra hiệu với Tiêu Hiểu:
_“Xiao à, thử cái này nữa xem!”_
Anh đẩy qua một đĩa đồ vật hình khối đen sì, bề mặt còn nổi lên những đường vân màu xanh lục kỳ dị:
_“Đây chính là món ngon cấp quốc bảo của Pháp, phô mai xanh đấy!”_
Tiêu Hiểu chằm chằm nhìn đĩa đồ đó mà nhíu mày, vừa định mở miệng từ chối, apEX đã dùng nĩa xiên một miếng dí sát vào miệng cậu:
_“Há miệng ra! Đây là hòn đá thử vàng của người đàn ông trưởng thành đấy!”_
Các đồng đội xung quanh nhịn cười đến mức vai run bần bật, ngay cả Spinx cũng bỏ điện thoại xuống xem náo nhiệt.
_“Chú Đậu bớt đi! Món nợ vừa nãy lừa em ăn ốc sên còn chưa tính đâu đấy!”_
Tiêu Hiểu ngửa người ra sau, khóe mắt liếc thấy ZywOo đang lén lút lấy điện thoại ra quay video.
Đột nhiên nảy ra một ý:
_“Hay là thế này đi, Thử Thử thử độc trước, cậu ấy ăn ba miếng em ăn một miếng!”_
ZywOo sợ tới mức suýt chút nữa thì đánh rơi điện thoại vào bát salad:
_“Không không không! Tôi bị chứng không dung nạp lactose!”_
ApEX thấy vậy trực tiếp ra tay kẹp cổ Tiêu Hiểu, chiếc nĩa suýt chút nữa thì chọc vào lỗ mũi cậu:
_“Đừng có hèn thế chứ Xiao! Đây chính là sự lãng mạn của đàn ông Pháp đấy!”_
Hai người đang vật lộn thành một cục, magisk đột nhiên bưng một chiếc khay bạc đậy khăn ăn lướt về chỗ ngồi, thần bí lật một góc lên:
_“Xem tôi kiếm được thứ đồ tốt gì này!”_
Trong khay rõ ràng là mấy chiếc đùi ếch confit đang giương nanh múa vuốt, lớp da vàng ruộm vẫn còn đang xèo xèo tươm mỡ. apEX lập tức chuyển mục tiêu, chiếc nĩa vạch ra tàn ảnh trong không trung:
_“Cái thứ này ăn đã hơn ốc sên nhiều!”_
_“Người Pháp mấy anh có phải có hiểu lầm gì về sự lãng mạn không vậy?”_
Tiêu Hiểu nhân cơ hội thoát khỏi sự kìm kẹp, vớ lấy lọ muối đổ ụp vào đĩa của magisk:
_“Lại đây lại đây, thêm chút gia vị cho chàng trai ma thuật của chúng ta nào!”_
Magisk hoảng hốt che lấy miếng bít tết của mình, kết quả bị apEX nhân cơ hội cướp mất một chiếc đùi ếch, chấm mù tạt rồi nhét thẳng vào miệng anh.
ZywOo xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, đột nhiên dùng tiếng Trung bập bẹ hét lớn:
_“Xiao! Phô mai xanh ăn kèm đùi ếch, tuyệt phối!”_
Cậu ấy cố tình phát âm hai chữ cuối cùng cực kỳ tròn vành rõ chữ, chọc cho Tiêu Hiểu phun ra một ngụm nước chanh:
_“Thử Thử, tiếng Trung của cậu học từ ai thế? Cái từ này dùng còn trơn tru hơn cả thuật ngữ chiến thuật nữa!”_
_“Tuần trước cậu dạy tôi mà!”_
ZywOo đắc ý lắc lắc ứng dụng ghi chú trên điện thoại, trên đó ghi chép nguệch ngoạc:
[Tuyệt phối = perfect match]
Bên dưới còn vẽ một ngón tay cái.
Tiêu Hiểu đột nhiên nhận ra điều gì đó, híp mắt lại:
_“Khoan đã, lần trước tôi dạy cậu rõ ràng là "_ cố lên _" và "_ đỉnh vãi _" mà…”_
ApEX đột nhiên vỗ bàn cười điên cuồng, suýt chút nữa thì làm đổ cốc bia bên cạnh:
_“Hôm qua Mathieu hỏi anh "_ ngu ngốc _" có ý nghĩa gì, anh bảo là ý khen đối phương bắn rất tốt!”_
ApEX có bạn bè người Hoa, tự nhiên có thể nghe hiểu đó là ý gì rồi.
Dù sao thì khi một người đàn ông tiếp xúc với một ngôn ngữ mới mẻ, việc đầu tiên chắc chắn là phải học đủ loại câu chửi thề của đối phương.
Sự nhiệt tình học chửi thề còn mãnh liệt hơn cả học một ngoại ngữ!
Tiêu Hiểu trong nháy mắt đồng tử chấn động, quay đầu nhìn thấy ZywOo đang mang vẻ mặt đầy mong đợi chờ được khen ngợi, ôm trán gào thét:
_“Toang rồi! Ngày mai đánh G2 mà Thử Thử gõ chat tổng "_ Thái tử ngu ngốc _", Twitter của chiến đội chúng ta sẽ bị tế sống mất!”_
Lúc mọi người đang cười đùa thành một cục, người phục vụ đẩy xe tráng miệng đi ngang qua.
Tiêu Hiểu nhanh tay lẹ mắt vớ lấy chiếc bánh su kem trét thẳng vào mặt magisk, kết quả bị đối phương trở tay quệt cho một mặt đầy kem mousse.
ZywOo định can ngăn nhưng lại bị vạ lây, trên tóc đều dính đầy kem, cả người vô cùng nhếch nhác!
_“Đình chiến đình chiến!”_
ApEX giơ chiếc dao ăn dính đầy sốt socola lên làm cờ trọng tài:
_“Chơi trò gì văn minh chút đi —— Xiao dạy Mathieu tiếng Trung, Mathieu dạy Xiao tiếng Pháp, ai học chậm hơn thì ăn phô mai xanh!”_
Năm phút sau, ZywOo đối mặt với dòng chữ [apEX = con hoẵng ngốc nghếch] mà Tiêu Hiểu viết, lông mày xoắn xuýt vào nhau.
Tiêu Hiểu chằm chằm nhìn dòng chữ [merde (mẹ kiếp)] mà ZywOo viết, rơi vào trầm tư.
_“Cái này đệt mợ là chửi thề đúng không?”_
Tiêu Hiểu bóp chặt tờ giấy nghiến răng nghiến lợi, ZywOo giả vờ vẻ mặt vô tội:
_“Chú Đậu bảo đây là cách nói cao cấp của "_ cố lên _"…”_
Magisk nhân cơ hội chất đầy phô mai vào đĩa của Tiêu Hiểu:
_“Chịu phạt đi chàng trai!”_
Tiêu Hiểu đột nhiên cười hắc hắc, lấy điện thoại ra phát đoạn ghi âm —— chính là hai chữ [ngu ngốc] tròn vành rõ chữ của ZywOo.
ApEX trong nháy mắt sắc mặt đại biến, thò tay định cướp điện thoại của Tiêu Hiểu:
_“Thằng ranh con ghi âm từ lúc nào thế?!”_
…
Làm ầm ĩ đến lúc nhà hàng đóng cửa, một nhóm người khoác vai nhau đi về phía khách sạn.
Đèn đường kéo cái bóng của mọi người dài ngoằng.
ZywOo đi phía trước đột nhiên quay người đi giật lùi: _“Xiao, câu chửi thề tiếng Trung lần trước dạy tôi nói thế nào ấy nhỉ?”_
_“Đừng học cái đó! Dạy cậu chút gì hữu dụng này —— Đỉnh vãi!”_
Tiêu Hiểu giơ ngón tay cái lên:
_“Đợi ngày mai cậu ăn Pentakill thì cứ hét như thế!”_
_“Đỉnh… vãi?”_ Đại Phiên Thử học vô cùng tròn vành rõ chữ, đèn đường chiếu sáng cả lợi của cậu ấy.
ApEX đột nhiên từ phía sau siết cổ Tiêu Hiểu:
_“Thằng ranh con lại dạy Mathieu thứ kỳ quái gì đấy!”_
Tiêu Hiểu đột nhiên dùng cùi chỏ huých huých ZywOo:
_“Nói thật nhé, ngày mai đánh G2, nếu vị trí Sniper của cậu bị Ilya áp chế…”_
Lời còn chưa nói xong đã bị apEX từ phía sau siết cổ:
_“Thằng ranh con! Lúc này thì nên nghĩ đợi thắng trận đấu! Đợi giải mùa xuân lần này kết thúc xong bắt lão Ni mời chúng ta đi hộp đêm đắt nhất D. C!”_
_“Được thôi!”_
Tiêu Hiểu nhìn lướt qua biểu cảm trên mặt các đồng đội, lập tức toét miệng cười.
…
Đẩy cửa phòng khách sạn ra, Tiêu Hiểu đá văng giày thể thao lao lên giường.
Điện thoại rung liên tục, chính là tin nhắn Ilya gửi tới đồng thời kèm theo ảnh:
Trong ảnh là cảnh toàn đội G2 đang giơ ngón giữa về phía cậu, đồng thời kèm theo dòng chữ:
[Ngày mai đợi bị bắn tỉa cho khóc thét đi đồ gà mờ!]
_“Đồ ngốc!”_ Tiêu Hiểu cười lạnh một tiếng, đồng thời trả lời:
[Ilya nhỏ bé, nực cười nực cười, ngày mai nhớ mang theo nhiều khăn giấy chút nhé!]
Ngón tay lơ lửng trên nút gửi khựng lại một chút, lại bổ sung thêm một câu:
[Để cho mấy người xem thế nào gọi là Entry Fragger của CNCS!]
Cậu thuận tay cài bức ảnh dìm hàng của apEX chụp ban ngày làm hình nền điện thoại.
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước, ZywOo đang ngân nga bài _"La Marseillaise"_ lạc nhịp đột nhiên gào lên như quỷ:
_“Xiao! Dầu gội đầu vào mắt rồi!”_
_“…”_
Tiêu Hiểu nghĩ đến dáng vẻ lúc này của ZywOo, lập tức cảm thấy có chút buồn cười.
Ánh trăng ngoài cửa sổ xuyên qua rèm sáo hắt vào, Tiêu Hiểu lau khô tóc rồi ném điện thoại sang một bên, chằm chằm nhìn ánh sáng và bóng tối trên trần nhà lẩm bẩm tự ngữ:
_“Pre-aim của lão Ni… Quickscope của Ilya…”_
Cậu xoay người lấy cuốn sổ tay ra, ngòi bút khoanh một vòng thật đậm vào số liệu [Tỷ lệ kiểm soát Mid gần đây của G2 là 87%].
Hành lang truyền đến tiếng gầm thét của apEX:
_“Mathieu cậu mà còn đánh rắm nữa thì cút ra bồn tắm mà ngủ!”_
Tiêu Hiểu nhét cuốn sổ tay xuống dưới gối.
Đưa tay sờ sờ vị trí từng bị trét kem trên mặt.
Khóe miệng bất giác nhếch lên.
Cậu lấy tai nghe ra nhét vào, tiếng súng nổ vang lên từ video trong điện thoại.
Ánh sáng mờ ảo của màn hình hắt lên khóe miệng đang nhếch lên của cậu.
Ngày mai phải để cả thế giới một lần nữa biết được, thế nào gọi là Entry Fragger giết ra từ CNCS!
…