Virtus's Reader
CS: Con Đường Trở Thành GOAT

Chương 196: Tiêu Hiểu: Hiểu Lầm Này Có Thể Lớn Rồi Đây!

## Chương 144: Tiêu Hiểu: Hiểu Lầm Này Có Thể Lớn Rồi Đây!

_“Đúng vậy, kỳ nghỉ lần này thời gian không ngắn, biểu ca của tôi chẳng phải vừa thành lập một câu lạc bộ sao, anh ấy bảo tôi về xem giúp một chút.”_

Tiêu Hiểu cười híp mắt nói.

Chuyện thành lập câu lạc bộ đương nhiên không thể giấu được, hơn nữa hai anh em cũng không định giấu, mọi người trong Team Vitality tự nhiên cũng biết.

ApEX ở bên cạnh nghe xong thì bừng tỉnh đại ngộ, cười quái dị, đưa tay vỗ vỗ vai Tiêu Hiểu cười nói:

_“Xem ra biểu ca của cậu định dùng con mắt của một tuyển thủ chuyên nghiệp đương nhiệm như cậu để tìm kiếm những thành viên phù hợp rồi.”_

ApEX tự nhiên hiểu rõ mục đích Tiêu Hiểu trở về là gì, cũng bắt đầu cảm thấy hứng thú.

Anh có chút tò mò không biết tương lai CNCS liệu có xuất hiện thêm tuyển thủ chuyên nghiệp nào có trình độ cỡ Tiêu Hiểu nữa không, hay chỉ là đóa hoa sớm nở tối tàn.

Thành thật mà nói, apEX vẫn hy vọng tựa game CS này sẽ ngày càng trăm hoa đua nở.

Anh khá có thiện cảm với CNCS, đối với anh, quê hương của mình trong lĩnh vực CS này thực ra cũng có chút cảm giác một cây làm chẳng nên non.

Những tuyển thủ chuyên nghiệp có thực lực xuất hiện trong nước đã ở mức tre già mà măng chưa mọc rồi.

CS quê hương luôn là tâm nguyện ấp ủ từ lâu của apEX, nhưng bất đắc dĩ là thế hệ trẻ của Pháp hiện tại, chỉ có một mình ZywOo là có thể gánh vác ngọn cờ đầu.

Mà CNCS thực ra cũng xấp xỉ, thậm chí còn thê thảm hơn cả Pháp.

Anh còn khá mong chờ tương lai thực sự có một ngày, CNCS có thể đường đường chính chính bước ra vài đội tuyển lọt vào vòng playoff.

_“Đúng vậy, dù sao câu lạc bộ cũng thành lập được một thời gian rồi, danh sách đội trẻ vẫn chưa chốt hạ hoàn toàn.”_

Tiêu Hiểu gãi gãi đầu, cậu ngược lại có chút kinh ngạc khi apEX lại hiểu rõ đến thế.

_“Được, vậy chúc cậu thượng lộ bình an nhé!”_

ApEX thực ra cũng rất muốn đi chơi một chuyến, nhưng ngoại trừ apEX ra, những người khác tự nhiên là chưa từng làm visa Trung Quốc, dù sao khoảng thời gian này cũng không có giải đấu nào trong nội địa Trung Quốc.

Mà ngay cả apEX, thực ra visa cũng đã hết hạn rồi, bây giờ làm lại thì căn bản không kịp.

Tiêu Hiểu biết chuyện này, cho nên không hề mở lời mời đối phương ngay từ đầu.

Những người khác cũng có chút tiếc nuối, so với việc đi săn bắn, bọn họ thực sự muốn đi trải nghiệm hương vị của một quốc gia xa lạ hơn.

Đặc biệt là sau khi đích thân thưởng thức món thịt xiên nướng do chính tay Tiêu Hiểu làm, lại càng nảy sinh hứng thú vô cùng nồng hậu với ẩm thực Trung Quốc.

Camille ngồi một bên nghe thấy chuyện Tiêu Hiểu sắp về nước, đôi mắt đẹp khẽ chớp:

_“Xiao, vậy em đã đặt vé chưa?”_

Giọng cô bình tĩnh.

Tiêu Hiểu theo bản năng lắc đầu:

_“Vẫn chưa ạ, dù sao thời gian kết thúc huấn luyện vẫn chưa chốt, bây giờ em sẽ đi đặt vé.”_

Cậu nói xong liền định móc điện thoại ra.

Trước đây ra ngoài thi đấu, tự nhiên không cần tuyển thủ tự mình đặt vé, nhưng lần này dù sao cũng là Tiêu Hiểu tự mình về nước, không liên quan đến lịch trình của câu lạc bộ.

_“Để chị đặt giúp em cho, bên chị tiện hơn một chút, giá cả cũng rẻ hơn em tự đặt.”_

Camille thấy vậy lập tức cười ngâm ngâm lên tiếng, những người khác nghe xong cũng không nghĩ nhiều, dù sao Camille với tư cách là quản lý đời sống, trong phương diện này vẫn rất có tiếng nói.

Tiêu Hiểu cũng không khách sáo, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy mà.

_“Vâng chị, hết bao nhiêu tiền chị bảo em, em chuyển qua cho chị.”_

_“Được thôi.”_

Camille cười ngâm ngâm gật đầu, sau đó liền xoay người ra khỏi cửa.

Đợi đến khi Camille đặt vé xong quay lại, mọi người đang nghiên cứu xem tối nay ăn gì để tiễn Tiêu Hiểu.

Sáng hôm sau, Tiêu Hiểu liền thu dọn xong hành lý chuẩn bị xuất phát.

Cậu về nước ngược lại không cần mang quá nhiều hành lý, apEX còn định lái xe đưa Tiêu Hiểu ra sân bay, nhưng bị Tiêu Hiểu uyển chuyển từ chối.

Tiêu Hiểu chào hỏi mọi người một tiếng rồi một mình lên xe công nghệ xuất phát đến sân bay.

Đại Phiên Thử tiễn Tiêu Hiểu lên xe, nhìn chiếc xe con lao đi vun vút, trong lòng vẫn còn chút lưu luyến.

Cậu ta ở cùng Tiêu Hiểu thời gian dài nhất, mặc dù biết rõ Tiêu Hiểu chỉ về nước một chuyến qua một thời gian nữa sẽ quay lại, nhưng nội tâm mềm yếu của cậu ta, vẫn có chút u buồn.

ApEX ở bên cạnh cười hì hì vỗ một cái vào Khe Nứt Lớn Nước Pháp, khiến Đại Phiên Thử lúng túng gãi gãi đầu.

ApEX khoác cổ ZywOo cười nói:

_“Được rồi, Xiao bận xong sẽ về thôi, chúng ta cũng phải chuẩn bị xuất phát rồi.”_

Anh nói xong liền ôm ZywOo đi vào trong, theo bản năng quét mắt nhìn tầng một của căn cứ Team Vitality, không thấy bóng dáng xinh đẹp ngày nào cũng có thể nhìn thấy kia, lập tức có chút nghi hoặc nói:

_“Ủa? Hôm nay Camille muộn thế này rồi mà vẫn chưa đến sao?”_

_“Chúng ta nghỉ lễ rồi, chị Camille chắc cũng về nhà rồi chứ?”_

ZywOo yếu ớt nói một câu.

ApEX nghe xong gật gật đầu, mặc dù có chút kỳ lạ việc hôm nay Camille lại không đến tiễn Tiêu Hiểu, nhưng anh cũng không nghĩ nhiều, vui vẻ chuẩn bị về lục lọi quần áo và hành lý đi săn.

...

Sân bay Charles de Gaulle, Tiêu Hiểu ngồi trong phòng chờ, trên đầu gối đặt chiếc balo của mình, lúc này đang cầm điện thoại gõ chữ với Wán Jīqì vừa mới ngủ dậy.

Wán Jīqì: _“Biểu đệ mấy giờ em xuống máy bay?”_

Tiêu Hiểu: _“Phải đến Kinh Thành trước, chuyến bay lúc 10 giờ, bay 11 tiếng.”_

Wán Jīqì: _“Vậy để anh bảo Hà Hồng Vũ đi đón em.”_

Tiêu Hiểu: _“Không cần đâu biểu ca, đến nơi muộn lắm rồi, tự em ngồi đường sắt cao tốc về là được.”_

Wán Jīqì: _“Anh nói không tính đâu biểu đệ à!”_

Tiêu Hiểu: _“...”_

Nhìn câu cuối cùng biểu ca nhà mình gửi tới, cậu lập tức có chút nhịn không được cười.

Trong lòng cậu lúc này còn khá ấm áp.

Tiêu Hiểu hiểu rõ sự quan tâm của biểu tẩu nhà mình dành cho mình, ước chừng vừa nghe tin mình sắp về nước, nhất định là không kịp chờ đợi muốn đến đón mình rồi.

Nhưng điều khiến Tiêu Hiểu có chút nghi hoặc là, tại sao lại là biểu tẩu đến đón mình, biểu ca Wán Jīqì một đại nam nhân sao lại không đến?

Tiêu Hiểu đặt điện thoại xuống cười lắc đầu, nghe loa phát thanh của sân bay, liền bắt đầu đi soát vé chuẩn bị lên máy bay.

Tìm được chỗ ngồi của mình theo vé, Tiêu Hiểu nhìn thấy là vị trí sát cửa sổ lập tức nhếch miệng.

Chị Camille này đúng là chu đáo thật, mua cho mình vị trí gần cửa sổ.

Tiêu Hiểu cũng không có hành lý, trực tiếp đeo balo đi tới ngồi phịch xuống, cậu móc móc trong túi, lấy ra cuốn sổ tay của mình.

Trong sổ tay là những chi tiết về hệ thống chiến thuật mới nhất của Team Vitality do chính Tiêu Hiểu ghi chép lại.

Khoảng thời gian trên máy bay rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, chi bằng cậu dành thời gian cho hệ thống chiến thuật mới, có thắc mắc hay vấn đề gì có thể ghi chép lại trước, đợi khi trở về căn cứ huấn luyện, sẽ thảo luận cùng mọi người sau.

Một trận hương thơm ập tới, Tiêu Hiểu cũng không ngẩng đầu lên, vẫn nghiêm túc nhìn cuốn sổ tay trong tay mình, cực kỳ tập trung.

Cho đến khi máy bay cất cánh, Tiêu Hiểu vẫn vô cùng nghiêm túc.

Camille ở bên cạnh không nhịn được nữa, từ lúc lên máy bay ngồi cạnh Tiêu Hiểu, cô vẫn luôn chờ đợi dáng vẻ kinh ngạc của Tiêu Hiểu sau khi nhìn thấy mình.

Nhưng điều khiến cô thất vọng là, Tiêu Hiểu căn bản không thèm nhìn sang bên này.

Điều này khiến trong lòng cô lập tức dâng lên một cảm giác bất lực, dáng vẻ mình cất công trang điểm hoàn toàn thuộc về kiểu liếc mắt đưa tình cho người mù xem rồi.

Nhịn không được có chút bực bội hừ nhẹ một tiếng, chu đôi môi hồng nhuận nghiêng người nhìn về phía Tiêu Hiểu.

Tiêu Hiểu vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc đó, lúc này mới ngẩng đầu lên nghiêng đầu nhìn sang.

Vừa nhìn lập tức có chút kinh ngạc:

_“Camille?”_

Camille nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt Tiêu Hiểu, lúc này mới miễn cưỡng coi như cân bằng lại tâm thái, nở nụ cười trở lại:

_“Sao không gọi là chị nữa rồi?”_

_“...”_

Tiêu Hiểu vừa nhìn dáng vẻ cười đùa của cô, lập tức trợn ngược mắt, trong lòng cậu thở dài một hơi hết cách.

Cô nàng nước Pháp này rảnh rỗi đến mức nào vậy, lại còn lén lút đi theo mình về nước.

Nhưng Tiêu Hiểu cũng hiểu rõ, máy bay đã cất cánh rồi, cậu mặc dù có chút lúng túng, nhưng cũng không thể đuổi đối phương một mình quay về được.

Ván đã đóng thuyền, Tiêu Hiểu lúc này chỉ có thể suy nghĩ xem tiếp theo mình về nhà phải giải thích chuyện cô nàng nước Pháp này với biểu ca biểu tẩu như thế nào đây.

_“Chị lén đi theo em, có làm em thấy phiền não không vậy?”_

Camille nhìn thấy trong ánh mắt Tiêu Hiểu không có sự bất mãn, trong lòng cũng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Tiêu Hiểu nhếch miệng, cậu lúc này chỉ có thể dặn dò:

_“Chuyến này em về chắc là không có thời gian đưa chị đi dạo đâu.”_

Cậu mặc dù kinh ngạc việc Camille lại có visa Trung Quốc, nhưng cậu cũng phải nói rõ trước với Camille rằng chuyến này mình về không phải để đi chơi nhàn rỗi.

Camille vừa nghe lời Tiêu Hiểu nói, lập tức hai mắt sáng lên, vội vàng gật đầu lia lịa.

Đối với cô mà nói, lần này lén đi theo Tiêu Hiểu, thực ra cũng không có suy nghĩ gì quá nhiều, chỉ cần Tiêu Hiểu đi đến đâu có thể mang cô theo là được rồi.

Chuyến này cô đơn thuần chỉ là muốn ra ngoài giải khuây, coi như là đi du lịch, đặc biệt là cô cũng tràn đầy hứng thú với Trung Quốc.

Khoảng thời gian học tiếng Trung vừa qua, cũng khiến cô vô cùng tự tin có thể giao tiếp bình thường với người khác rồi, cho nên mới mượn cơ hội này nảy sinh ý định đến du lịch.

_“Yên tâm đi, em cứ bận việc của em, không cần lo cho chị!”_

Dáng vẻ cười híp mắt của Camille, khiến Tiêu Hiểu bất đắc dĩ bật cười.

Cô càng nói như vậy, với tính cách của Tiêu Hiểu, lại càng không thể không lo cho cô được.

Tiêu Hiểu chỉ có thể cầu nguyện cô nàng nước Pháp này đến lúc đó đừng gây ra chuyện gì rắc rối cho mình là tốt rồi.

Mười một tiếng bay khiến cả hai đều hơi mệt mỏi.

Sau khi xuống máy bay chưa đợi Tiêu Hiểu đi liên lạc với biểu ca nhà mình, liền nghe thấy tiếng gọi đầy phấn khích của biểu tẩu Hà Hồng Vũ:

_“Tiểu Hiểu! Ở đây!”_

Tầm mắt Tiêu Hiểu nhìn theo tiếng gọi, lập tức nhìn thấy biểu tẩu đang mặc chiếc áo gió màu vàng nhạt.

Nhìn Hà Hồng Vũ vẻ mặt phấn khích vẫy tay, dáng vẻ nhiệt tình đó, Tiêu Hiểu cũng cười vẫy tay lại.

Camille ở bên cạnh nhìn thấy chị dâu của Tiêu Hiểu xong, cũng tò mò chớp chớp mắt, kéo vali hành lý của mình lặng lẽ đi theo sau Tiêu Hiểu.

Sự chú ý của Hà Hồng Vũ lúc này hoàn toàn đặt trên người Tiêu Hiểu, tự nhiên là không chú ý tới cô nàng nước Pháp phía sau Tiêu Hiểu.

_“Cao lên rồi nha Tiểu Hiểu!”_

Nhìn thấy Tiêu Hiểu hiện tại so với lúc mới ra nước ngoài đã hoàn toàn khác biệt rồi.

Dáng người lại cao thêm một khúc lớn, sự non nớt trên khuôn mặt cũng phai nhạt, hơi lộ ra góc cạnh, trông có khí khái nam tử hơn.

Điều này khiến Hà Hồng Vũ cũng yên tâm lại, đưa tay nắn nắn cánh tay Tiêu Hiểu, cảm nhận cơ bắp săn chắc đó, cô bật cười, hài lòng gật đầu:

_“Xem ra em ở nước ngoài ăn uống khá tốt đấy, rắn rỏi lên không ít.”_

_“Hắc hắc, chào biểu tẩu ạ!”_

Tiêu Hiểu cười hắc hắc, gãi gãi đầu nhìn sang một bên, phát hiện biểu ca nhà mình đúng là không đến, lập tức cười nói:

_“Vất vả cho biểu tẩu rồi, biểu ca của em lại lười biếng rồi đúng không.”_

Hà Hồng Vũ nghe xong che miệng cười khẽ, gật đầu nói:

_“Mấy ngày nay anh ấy hơi vất vả, chị liền không cho anh ấy đến, chúng ta đi thôi, em đói chưa? Có muốn đi ăn cơm trước không?”_

Hà Hồng Vũ nói xong định nhận lấy balo của Tiêu Hiểu, nhưng bị Tiêu Hiểu từ chối.

_“Không ăn đâu biểu tẩu, trên máy bay em ăn xong rồi.”_

Cậu vừa nói, vừa đeo balo lại cho tử tế.

Chỉ là một cái balo thôi, lại không nặng, hơn nữa cậu cũng không thể để biểu tẩu nhà mình xách giúp mình được.

Cậu cười vừa định đi theo, liền nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng ho nhẹ.

Tiêu Hiểu: _“...”_

Tiêu Hiểu lúc này mới nhớ ra Camille ở phía sau mình, lúng túng cười cười.

Hà Hồng Vũ thấy biểu đệ nhà mình dừng bước, có chút nghi hoặc nhìn sang, vừa nhìn, lúc này mới chú ý tới một người phụ nữ mang đậm phong tình dị quốc đi theo bên cạnh Tiêu Hiểu.

Cho dù là với con mắt thẩm mỹ của cô mà nói, cô cũng không thể không thừa nhận người phụ nữ ngoại quốc bên cạnh Tiêu Hiểu này, vô cùng xinh đẹp.

Trong thoáng chốc Hà Hồng Vũ cảm thấy có chút quen mắt, nhưng nhất thời lại không nhớ ra đã gặp ở đâu.

_“Biểu tẩu, chị ấy tên là Camille, là quản lý đời sống của chiến đội Team Vitality...”_

Tiêu Hiểu nhất thời cũng không biết nên giới thiệu thân phận của Camille với biểu tẩu nhà mình như thế nào.

Mà cậu chỉ có thể dùng chức vụ để tạm thời giới thiệu một phen.

_“Chào chị, chị chính là chị dâu của Xiao, chị Hà đúng không? Lần đầu gặp mặt!”_

Camille lúc này mới cười ngâm ngâm tự giới thiệu.

Ngữ điệu lưu loát lại mang theo một tia lười biếng này, lập tức khiến cả hai đều có chút kinh ngạc.

Tiêu Hiểu kinh ngạc là, Camille bây giờ lại nói tiếng Trung lưu loát đến vậy.

Mà Hà Hồng Vũ lúc này nhìn bàn tay ngọc ngà thon thả đối phương đưa tới, theo bản năng đưa tay ra bắt tay với Camille, trong lòng không khỏi có chút kỳ quái.

Quản lý đời sống? Dẫn theo quản lý đời sống chạy nửa vòng trái đất mang về nhà.

Tiểu Hiểu cũng lớn rồi nha!

Cô cười ngâm ngâm liếc nhìn biểu đệ nhà mình đang có chút lúng túng ở bên cạnh, trên mặt lập tức lộ ra một nụ cười kỳ quái.

Tiêu Hiểu vừa nhìn nụ cười của Hà Hồng Vũ, lập tức biết hiểu lầm này lớn rồi, vừa muốn giải thích, lại vừa không biết nên nói thế nào.

Đâu thể nói là cô nàng nước Pháp này quá bám dính lấy mình được?

Như vậy ngược lại càng bôi càng đen!

Lúc này Tiêu Hiểu chỉ có thể im lặng, tìm cơ hội giải thích chuyện cô nàng nước Pháp này với biểu tẩu nhà mình sau vậy.

_“Vậy được rồi, chúng ta về nhà trước đã.”_

Hà Hồng Vũ cười híp mắt dẫn đường đi về phía bãi đỗ xe của sân bay, Tiêu Hiểu và Camille lập tức đi theo.

Khoảng cách đến Thạch Gia Trang cũng chỉ chưa tới ba trăm km, tay lái của Hà Hồng Vũ lại vô cùng tốt, mọi người trên đường đi vừa trò chuyện phiếm, bất tri bất giác liền về đến nhà.

Trên đoạn đường này, Tiêu Hiểu cơ bản là không chen vào được câu nào.

Lúc đầu Hà Hồng Vũ ngược lại có chút quan tâm hỏi han Tiêu Hiểu ở Pháp cuộc sống thường ngày có quen không, nhưng hỏi han đơn giản hai câu xong, cô liền chuyển chủ đề sang người cô nàng nước Pháp Camille này rồi.

Camille cũng có chút thụ sủng nhược kinh, cô hoàn toàn không biết Hà Hồng Vũ lúc này đã hiểu lầm mối quan hệ giữa cô và Tiêu Hiểu rồi, ngược lại vô cùng vui vẻ vì có thể giao tiếp vui vẻ với chị dâu của Tiêu Hiểu.

Trò chuyện một hồi, Hà Hồng Vũ cũng có chút hiểu biết về cô nàng nước Pháp này, cũng biết rõ tại sao mình lại thấy đối phương quen mắt rồi.

Dù sao cô cũng đã xem từng trận đấu của biểu đệ nhà mình, tự nhiên là từng nhìn thấy cảnh Camille ở dưới khán đài hò hét cổ vũ cho Tiêu Hiểu trong ống kính.

Chỉ là điều khiến cô có chút khó hiểu là, biểu đệ nhà mình năm nay mới 16 tuổi, mà Camille đã 23 rồi, chính là tuổi tác của hai người chênh lệch hơi lớn...

Hà Hồng Vũ đỗ xe xong, nhịn không được xuyên qua gương chiếu hậu trong xe nhìn lại Camille đang ngồi ở hàng ghế sau một cái.

Nụ cười trên mặt cũng càng thêm đậm đà.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!