## Chương 2: Tiêu Hiểu Ace Thần Tốc Ở Banana
Cậu tiêu tiền trực tiếp bù thêm một bộ giáp đầy đủ, mua ra M4A4 xong, trong tay cầm một quả Molotov chuẩn bị quan sát sau thùng gỗ.
Vừa kéo ra liền nhìn thấy năm tên Thổ phỉ xông tới.
Molotov không kịp ném ra, trực tiếp nhanh chóng đổi về vũ khí chính, lấy thùng gỗ làm một vật cản mỏng manh, trực tiếp bóp cò!
Pha sấy súng của cậu đẹp mắt và chí mạng.
Năm người phe Tấn công cơ bản đứng thành một đường thẳng, cộng thêm toàn viên Eco trắng, không mua một chiếc giáp chống đạn nào, trực tiếp bị Tiêu Hiểu một băng đạn đè chết toàn bộ trong Banana!
Mọi người thủ A vừa vào vị trí, lựu đạn phòng thủ vừa rời tay, góc trên bên phải liền bắt đầu điên cuồng spam màn hình, trong chớp mắt liền giành chiến thắng round này.
Điều này khiến Lâm Trúc và Long Thanh Tùng nhịn không được đưa mắt nhìn nhau.
Trong ánh mắt tràn đầy sự kỳ quái.
_“Đệt! Đối phương Eco trắng dâng mạng cho biểu đệ rồi sao?”_
Trương Dương nhìn thấy Tiêu Hiểu nhẹ nhàng lấy được một pha Ace, không có bất kỳ sự bất ngờ nào.
Ngược lại cảm thấy round này đánh quá nhanh rồi, biết vậy Smoke đã không giao ra ngay từ đầu, lãng phí vô ích!
_“Hắc... cày chút cảm giác tay, đại thúc anh có cần AWP không?”_
Tiêu Hiểu kết thúc round thứ hai với tốc độ ánh sáng nhìn thấy tiền của mình đủ mua AWP rồi, liền thuận miệng hỏi.
_“Được thôi, đúng lúc anh đưa khẩu M4 của anh cho Trúc Tử dùng, khẩu MAC-10 của cậu ấy đáng thương quá.”_
Trương Dương cũng không hề khách sáo, cười hì hì nói.
Tiêu Hiểu nhếch miệng cười, trực tiếp ném cho anh ta một khẩu AWP.
_“Wow! Trên này dán sticker vô địch của biểu đệ này! Đẹp thật đấy, hơn hẳn khẩu lúc đầu của anh nhiều.”_
Trương Dương vừa nhìn khẩu AWP Tiêu Hiểu ném cho mình có dán sticker vô địch Paris Major, lập tức huýt sáo một tiếng cợt nhả, trong lời nói có chút âm dương quái khí.
Anh ta vẫn còn nhớ lúc đầu biểu đệ đánh chuyên nghiệp keo kiệt bủn xỉn, ngay cả một bộ skin cũng không nỡ dùng.
Mình còn định tặng cho biểu đệ một bộ skin cơ, nhưng bị Tiêu Hiểu uyển chuyển từ chối.
Chuyện này, trở thành khúc mắc không qua được trong lòng anh ta!
Không ngờ cách mấy tháng, Tiêu Hiểu cũng nhịn không được sắm một bộ skin rồi nha!
_“apEX lén tặng em đấy, em đối với mấy thứ này không có mưu cầu gì.”_
Tiêu Hiểu lập tức hiểu ngay vị đại thúc Trương Dương này đang nói cái gì, trực tiếp giải thích một phen.
Dù sao lúc đầu mình thực sự không muốn nhận loại quà tặng này.
Người ta là đại lão bản, skin tặng cho mình cái giá đó khiến Tiêu Hiểu bây giờ nhìn lại đều cảm thấy thái quá, cậu làm gì có mặt mũi lớn đến thế mà đi đòi.
_“Hắc... cái thằng nhóc này!”_
Trương Dương nhưng là một người tinh ranh, vừa nghe lời này của Tiêu Hiểu, lập tức nhịn không được bật cười.
Tiêu Hiểu cũng nhếch miệng cười, không tiếp tục trò chuyện về chủ đề này nữa.
Cậu vẫn để những người khác thủ A.
Mặc dù Tiêu Hiểu lúc này, đã hiểu rõ ý đồ của đối phương rồi.
Từ điểm Eco trắng xông Banana ở round trước là biết rõ, đội try-out này vẫn có cốt khí!
Trong lòng hiểu rõ, cậu cũng không ngại cho đối phương cơ hội khiêu chiến mình này.
Đồng thời cậu cũng muốn cảm nhận một phen, nếu mình đơn thương độc mã một người, liệu có đỡ nổi thế tấn công được tạo thành từ năm tuyển thủ top 50 thiên thang hay không?
Đối với đối phương mà nói, trận đấu này liên quan đến con đường tương lai mà họ sẽ đi, là một thử thách nghiêm túc.
Mà đối với Tiêu Hiểu mà nói, cũng tương tự coi như là một trận đấu không tồi.
Cũng có thể để cậu thiết thân cảm nhận một phen, CNCS rốt cuộc có bao nhiêu khác biệt so với các khu vực khác!