Virtus's Reader
CS: Con Đường Trở Thành GOAT

Chương 90: M0nesy: Không Ai Lại Không Thích Một Sniper Của G2 Như Tôi Đúng Không? (Thường Ngày)

## Chương 73: M0nesy: Không Ai Lại Không Thích Một Sniper Của G2 Như Tôi Đúng Không? (Thường Ngày)

_“Oa! Đúng là biểu đệ! Biểu đệ bằng xương bằng thịt!”_

Thiếu nữ hưng phấn lao tới, trên khuôn mặt trắng trẻo mang theo một vệt ửng hồng đầy phấn khích.

_“Ờ... Chào bạn!”_

Tiêu Hiểu không ngờ vậy mà ở Paris còn có thể gặp được đồng bào.

“Tốt tốt tốt! Mình quá tốt luôn biểu đệ! Có thể chụp chung với mình một tấm ảnh không?

“Mấy trận đấu này của cậu mình đều xem rồi! Đánh tuyệt quá biểu đệ!

_“Đúng rồi! Mình đang đi học ở Paris, hôm nay xem xong trận đấu của cậu thì cùng các bạn học ra ngoài chơi!”_

Tiêu Hiểu nhìn đối phương miệng nói không ngừng, giống như súng liên thanh liên tục nói, lại luống cuống tay chân lấy điện thoại từ trong túi ra, dáng vẻ hoang mang có chút cạn lời.

_“A! Ngại quá quên giới thiệu bản thân rồi biểu đệ! Mình tên là Mạnh Nhược Cẩn! Cẩn trong hoa dâm bụt (mộc cẩn)!”_

Đối phương dường như lúc này mới nhớ ra phải giới thiệu bản thân, nghĩ đến dáng vẻ kích động nói năng lộn xộn vừa nãy của mình, không khỏi xấu hổ thè lưỡi.

Động tác đó kết hợp với sức sống thanh xuân của cô bé, vô cùng tinh nghịch đáng yêu.

M0NESY và Khoai Tây ở bên cạnh, động tác trên tay cũng vì thế mà chậm lại.

Tiêu Hiểu thấy vậy cười cười, không nghĩ nhiều.

Đối với cậu mà nói, ở nơi đất khách quê người có thể gặp được đồng bào, ngược lại còn thấy khá thú vị.

Chỉ là chụp chung một tấm ảnh thôi, vấn đề không lớn!

Mạnh Nhược Cẩn thấy Tiêu Hiểu gật đầu đồng ý, lúc này mới nở một nụ cười chân thành từ tận đáy lòng, chỉnh điện thoại xong chủ động dựa vào bên cạnh Tiêu Hiểu, làm tư thế chữ V tách tách tách chụp liên tục.

_“Xong rồi! Cảm ơn biểu đệ! Đúng rồi biểu đệ! Cậu có thể ký tên cho mình nữa không!”_

Mạnh Nhược Cẩn dường như cảm thấy yêu cầu của mình hơi nhiều, lấy hết can đảm, đôi mắt to chớp chớp ướt át nhìn về phía Tiêu Hiểu.

Tiêu Hiểu nhún vai lên tiếng:

_“Ảnh cũng chụp rồi, cũng không kém một chữ ký nữa được chưa?”_

_“Tuyệt quá! Biểu đệ cậu đợi mình một chút!”_

Mạnh Nhược Cẩn nghe thấy Tiêu Hiểu không từ chối, lập tức phấn khích reo hò một tiếng, vẫn luống cuống tay chân lấy ra một cây bút dạ từ trong balo, dùng sức lắc lắc rồi đưa cho Tiêu Hiểu.

Tiêu Hiểu nhận lấy xong nhìn về phía cô bé:

_“Ký ở đâu a?”_

_“Ở đây!”_

Mạnh Nhược Cẩn không chút do dự kéo chiếc áo khoác màu cam đang mặc trên người lên.

Mà động tác này, trực tiếp khiến vòng eo trắng trẻo thon thả của cô bé cũng vì thế mà lộ ra.

Tiêu Hiểu cũng không chú ý tới, mà Mạnh Nhược Cẩn cũng tương tự không phát hiện ra.

Mở nắp bút, Tiêu Hiểu xoẹt xoẹt xoẹt ký tên tiếng Trung của mình lên áo đối phương, sau đó trả lại bút.

Mạnh Nhược Cẩn vui mừng nhìn tên Tiêu Hiểu trên áo mình, trên mặt hiện lên một nụ cười mãn nguyện, lúc này mới buông vạt áo xuống.

Mà Khoai Tây và m0NESY ngồi ở phía sau, trong đầu vẫn còn vang vọng vòng eo trắng trẻo và chiếc rốn đáng yêu của thiếu nữ Trung Quốc đó.

Điều này khiến Khoai Tây không tự chủ được dời tầm mắt đi, cảm thấy mặt mình hơi nóng lên.

Còn bên phía m0NESY thì ngược lại không chớp mắt nhìn thiếu nữ, cẩn thận đánh giá nhan sắc và vóc dáng của cô bé, liên tục gật đầu.

_“Fan nữ của Hiểu xinh thật đấy! Sau này tôi cũng phải tìm một cô bạn gái người Trung Quốc!”_

_“...”_

Đại Phiên Thử ở bên cạnh nghe thấy tiếng lẩm bẩm của m0NESY, xấu hổ sờ sờ mũi.

_“Đúng rồi biểu đệ! Trước đây mình đã lập một fanclub du học sinh người Hoa! Trong đó không chỉ có đồng bào của chúng ta, mà còn có rất nhiều người Pháp cũng tham gia vào! Khi thi đấu offline, chúng mình sẽ đến tận nơi đích thân cổ vũ cho cậu nha!”_

Mạnh Nhược Cẩn dường như vừa mới nhớ ra, vội vàng nói.

Tiêu Hiểu nghe thấy vậy có chút bất ngờ, cậu không ngờ mình vậy mà lại có fanclub rồi, điều này khiến cậu cảm thấy vô cùng thú vị.

Mạnh Nhược Cẩn nói xong, vội vàng lấy điện thoại ra mở fanclub mà cô bé tạo để cho Tiêu Hiểu xem.

Sống động như một dáng vẻ dâng hiến bảo vật.

Tiêu Hiểu thấy vậy cảm thấy có chút buồn cười.

Thiếu nữ này, lúc nào cũng hấp tấp như vậy sao...

Còn ở một bên khác, Camille vẫn luôn vểnh tai nghe lén nghe thấy cuộc đối thoại giữa thiếu nữ và Tiêu Hiểu, trong đôi mắt sáng lóe lên một tia nghi hoặc.

Cô có hiểu tiếng Trung, nhưng chỉ giới hạn ở mức có thể nghe hiểu đại khái, về mặt khẩu ngữ thì không được thành thạo cho lắm.

Cô lặng lẽ lấy điện thoại ra, mở group fanclub hậu viện của Tiêu Hiểu mà mình đã tham gia.

Quả nhiên nhìn thấy bức ảnh chụp chung với Tiêu Hiểu vừa nãy do thiếu nữ đó gửi.

Trong ảnh thiếu nữ ánh mắt ngậm cười, đôi mắt giống như biết nói vậy, ướt át long lanh.

Còn Tiêu Hiểu trong ảnh, vẫn tỏa nắng rạng rỡ như vậy.

Đừng nói, bức ảnh chụp chung của hai người còn khá đẹp.

_“Xì...”_

Camille khó chịu bĩu môi, khóa màn hình điện thoại, trong lòng cảm thấy chua xót.

_“Bạn học gọi mình rồi, biểu đệ kết bạn đi! Mình gửi cho cậu ảnh chụp bảng cổ vũ do chính tay chúng mình làm, không hài lòng thì cậu góp ý nhé, còn có một số meme cắt từ trận đấu trước đây của cậu nữa!”_

_“Được.”_

Tiêu Hiểu nhìn dáng vẻ đầy mong đợi của Mạnh Nhược Cẩn, cười gật đầu.

Hai người trao đổi phương thức liên lạc xong, Mạnh Nhược Cẩn lúc này mới ba bước ngoái đầu một lần lưu luyến không rời rời đi.

Một cánh tay trực tiếp khoác lên vai Tiêu Hiểu, cậu theo bản năng quay đầu nhìn lại, liền thấy m0NESY đang cười hì hì nhìn mình.

_“Hiểu, con gái Trung Quốc các cậu đều rất có đặc điểm a! Vừa nãy là thêm phương thức liên lạc rồi sao? Đẩy cho tôi đi!”_

Tiêu Hiểu trợn trắng mắt, cậu không ngờ m0NESY mới lớn hơn mình hai tuổi này, về phương diện này lại khá trưởng thành sớm!

Gạt cánh tay của cậu ta ra, Tiêu Hiểu liền định đi về.

M0NESY thấy vậy lập tức sốt ruột, vội vàng nói:

_“Anh! Anh là anh của em! Cứ cho em phương thức liên lạc của cô gái đó đi! Em nhìn ra rồi, anh kết bạn với cô ấy chỉ vì đối phương là fan của anh thôi, chứ không phải có hứng thú với cô ấy, vậy thì thành toàn cho người anh em này thì sao?”_

Tiêu Hiểu thấy vậy cười lắc đầu, lấy điện thoại ra gửi phương thức liên lạc của Mạnh Nhược Cẩn cho cậu ta, thấm thía nói:

_“Ilya a! Phụ nữ sẽ ảnh hưởng đến tốc độ rút súng của cậu đấy! Tôi khuyên cậu tự giải quyết cho tốt (hảo tự vi chi).”_

Nói xong, Tiêu Hiểu vỗ vỗ vai cậu ta, đi đến bên cạnh Khoai Tây ngồi phịch xuống, kéo Khoai Tây liền bắt đầu trò chuyện.

M0NESY nghe giọng điệu và lời nói cố tỏ ra già dặn của Tiêu Hiểu, không cho là đúng cười khẩy một tiếng!

Sau đó không kịp chờ đợi liền gửi lời mời kết bạn với đối phương, và ghi chú:

_“Hi! Tôi là m0NESY! Vừa nãy tôi chú ý tới bạn rồi, kết bạn thì sao?”_

M0NESY tự tin mỉm cười, cậu ta không cảm thấy fan nữ trẻ tuổi thích Tiêu Hiểu, lại không thích một Sniper của G2 như mình!

[Đối phương đã từ chối lời mời kết bạn của bạn]

[Ghi chú: Ngại quá nha! Mẹ mình không cho mình kết bạn lung tung với người lạ!]

M0NESY: _“???”_

……

Buổi giao lưu với G2 kéo dài đến tận rạng sáng.

Tiếng nhạc đinh tai nhức óc đó, khiến Tiêu Hiểu và ZywOo khổ không thể tả.

Nhưng nhìn chú Đậu nhà mình và đám người NiKo chơi vô cùng vui vẻ, Tiêu Hiểu và ZywOo cũng không làm kẻ phá hỏng bầu không khí.

Dù sao mọi người vẫn còn một ngày để nghỉ ngơi, nếu đã chơi điên cuồng rồi, vậy thì cứ xõa đi!

Giữa chừng Mạnh Nhược Cẩn đó có đến mời Tiêu Hiểu khiêu vũ, nhưng bị Tiêu Hiểu quả quyết từ chối.

Đối phương mang vẻ mặt thất vọng rời đi, dáng vẻ đáng thương đó ngược lại không khiến Tiêu Hiểu có bất kỳ sự không đành lòng nào.

Đối với Tiêu Hiểu mà nói, cậu chỉ muốn chuyên tâm làm Esports!

Tình cảm nam nữ gì đó, không liên quan đến tôi!

Mà m0NESY ở bên cạnh thấy đối phương đi tới, lập tức xấu hổ dời tầm mắt đi.

Dù sao cảnh tượng một kẻ luôn hiếu thắng như cậu ta bị đối phương quả quyết từ chối, vẫn khiến m0NESY vô cùng xấu hổ.

Tiêu Hiểu và ZywOo hai người tựa vai nhau ngủ gật, khi apEX đến gọi hai người về nhà, Tiêu Hiểu lúc này mới uể oải vươn vai, đưa tay vỗ vỗ vai Khoai Tây đánh thức cậu.

Khoai Tây mờ mịt mở mắt ra, Tiêu Hiểu nhìn thấy cảnh này toét miệng cười:

_“Đi thôi! Về nhà!”_

_“Ừm ừm!”_

Đại Phiên Thử dùng mu bàn tay lau khóe miệng, xác nhận mình không chảy nước dãi lên vai Tiêu Hiểu xong, lúc này mới lộ ra một nụ cười thật thà, gật đầu đứng dậy.

ApEX và NiKo đi phía trước khoác vai nhau, trò chuyện về những điều thú vị trong giới CS.

HooXi và magisk đi phía sau đang dùng tiếng quê hương tán gẫu chuyện gì đó, Tiêu Hiểu cũng không nghe hiểu.

Những người khác tốp năm tốp ba đi song song.

Còn Tiêu Hiểu thì hào phóng hơn nhiều, tay trái khoác vai m0NESY đang lơ đãng, tay phải ôm cổ Khoai Tây, cười hì hì một đường tiến lên.

Hai bên đi trên đường phố Paris lúc nửa đêm, Tiêu Hiểu ngẩng đầu nhìn ánh sao thưa thớt, nghĩ đến trận đấu tiếp theo, không khỏi lộ ra một nụ cười.

_“Tâm trạng cậu khá tốt a Hiểu.”_

M0NESY ở bên cạnh vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện không kết bạn được với Mạnh Nhược Cẩn, liếc thấy dáng vẻ tươi cười của Tiêu Hiểu, không nhịn được lên tiếng trêu chọc.

Tiêu Hiểu liếc nhìn cậu ta một cái, nhìn dáng vẻ oán hận của cậu ta không nhịn được cười ha hả:

_“Tất nhiên rồi a! Lọt vào vòng Champions Stage, nói không chừng lần này tôi trực tiếp nâng cúp vô địch Major luôn đấy! Tâm trạng có thể không tốt sao!”_

M0NESY vừa nghe thấy lời của Tiêu Hiểu, lập tức ôm ngực, một dáng vẻ bị tổn thương.

ZywOo ở bên cạnh thấy dáng vẻ cười đùa ầm ĩ của hai người, không nhịn được nhe răng cười.

_“Các cậu định khi nào về a? Có muốn xem xong trận đấu của tôi không?”_

Tiêu Hiểu nhìn dáng vẻ giả vờ bị tổn thương của m0NESY, không nhịn được bồi thêm một nhát dao.

M0NESY bĩu môi, đưa tay chỉ vào HooXi đang đi phía trước, nhỏ giọng nói:

_“Không xem nữa, vé máy bay đặt xong rồi, sáng mai là về rồi, về phải tập luyện thêm a, thành tích năm nay của G2 tệ quá, thua tiếp nữa, chén cơm của tôi có khi cũng không giữ được nữa rồi!”_

Tiêu Hiểu nhìn nụ cười tự giễu của m0NESY, dùng sức lắc lắc cổ cậu ta:

_“Được rồi đừng giả vờ đáng thương nữa! Cùng nhau cố gắng đi! Đừng để người mới như tôi vượt mặt đấy nhé!”_

_“Hứ, chuyện đó không dễ đâu, nếu số liệu năm nay của cậu thực sự vượt tôi, tôi sẽ tặng cậu huy chương MVP mà tôi từng nhận được!”_

M0NESY nhướng mày khiêu khích Tiêu Hiểu.

Tiêu Hiểu thấy vậy cười lên:

_“Không cần thiết! Tôi vẫn thích huy chương khắc tên mình hơn, cái của cậu, vẫn là tự mình cất kỹ đi!”_

_“Hê... Vậy chúng ta gặp nhau ở BLAST Spring Final nhé?”_

M0NESY nhướng mày.

_“Thành giao a! Đến lúc đó có khi tôi còn mạnh hơn đấy, cậu phải cẩn thận đấy Ilya!”_

Tiêu Hiểu cười hắc hắc, lộ ra nụ cười xấu xa mang thương hiệu của cậu.

_“Nói khoác ai mà chẳng biết! Đến lúc đó xem tôi trên sân đấu dùng AWP bắn cậu thế nào là xong!”_

Trước cửa khách sạn, m0NESY mang vẻ mặt đầy chiến ý nhìn về phía Tiêu Hiểu, hất cằm lên, trên mặt lộ ra một tia khiêu khích, đưa nắm đấm ra.

Tiêu Hiểu thấy vậy, nhún vai, một dáng vẻ không quan tâm cụng đấm với cậu ta.

Những người khác của hai bên, đều nhìn thấy tia lửa và tình bạn nảy sinh giữa thế hệ trẻ này.

Điều này khiến họ không khỏi nhớ lại dáng vẻ của chính mình khi mới bước chân vào đấu trường chuyên nghiệp.

Dường như, bản thân khi còn trẻ, cũng tràn đầy sức sống và ý chí chiến đấu giống như họ vậy.

NiKo ôm bạn gái của mình, nhìn cảnh Tiêu Hiểu và m0NESY cụng đấm với nhau, không khỏi nhìn về phía huNter.

Mà huNter dường như cũng bị bầu không khí giữa hai người trẻ tuổi này lây nhiễm, cũng theo bản năng nhìn về phía em trai mình.

Hai anh em nhìn nhau, không hẹn mà cùng cười lên.

_“Đi thôi! Nhóc con! Có cơ hội đến Berlin, Hà Ca (Tôm Ca) mời cậu ăn tiệc lớn!”_

NiKo vui vẻ vẫy tay với Tiêu Hiểu.

Cậu ta rất tán thưởng thiếu niên Tiêu Hiểu này.

Cùng là Entry Fragger, NiKo thậm chí có thể nói, bản thân cũng có thể học được một số thứ mới từ lối chơi của thiếu niên này!

Mà Tiêu Hiểu khi nghe thấy NiKo tự xưng là Hà Ca, lập tức xấu hổ gãi gãi đầu, lộ ra một nụ cười gượng gạo.

Hỏng bét!

Bị NiKo phát hiện ra biệt danh yêu thương của cậu ta rồi!

Xem ra những từ lóng mà mình vô tình thốt ra trên sân đấu trước đó, đã bị NiKo chú ý đi tìm kiếm rồi a!

NiKo nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ của Tiêu Hiểu, cười ha hả bước vào khách sạn.

_“Tại sao NiKo lại gọi mình là Hà Ca?”_

Khoai Tây ở bên cạnh vẫn giữ dáng vẻ ngây thơ hồn nhiên và tò mò hỏi Tiêu Hiểu.

Tiêu Hiểu nhìn ánh mắt tò mò của các thành viên, cậu cười gượng:

_“Chuyện này cũng phức tạp giống như cách gọi Khoai Tây vậy a! Đợi về có cơ hội sẽ giải thích cho cậu sau, đi thôi đi thôi, tôi buồn ngủ rồi!”_

Tiêu Hiểu đẩy Đại Phiên Thử đi về phía gaming house.

Cậu xấu hổ không phải vì mình lỡ miệng gọi ra biệt danh mang màu sắc trêu chọc.

Mà xấu hổ là, những đồng bào Trung Quốc này, đối với việc đặt biệt danh cho tuyển thủ chuyên nghiệp, thực sự là quá chung tình! Cũng thực sự là quá có tài rồi!

Các biệt danh không chỉ có phiên âm, thậm chí còn có thể từ ngoại hình liên tưởng đến những giống loài chẳng liên quan gì đến nhau.

Điều này đối với những người nước ngoài không hiểu văn hóa Trung Quốc mà nói, chẳng khác nào một cú sốc văn hóa về thính giác và thị giác!

Mà vừa nghĩ đến việc mình sẽ mang các loại meme của văn hóa Trung Quốc đến cho Team Vitality, đến lúc đó không tránh khỏi việc khiến mọi người trong Team Vitality cho rằng, fan hâm mộ Trung Quốc đều thích dùng cách kỳ quái này để gọi thần tượng của mình.

Vừa nghĩ đến đây, Tiêu Hiểu liền cảm thấy có chút xấu hổ.

Đặc biệt là những từ lóng đó, nếu để Tiêu Hiểu giải thích, ước chừng ngón chân trên sàn nhà đều có thể đào ra một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách rồi!

Những người khác mang vẻ mặt khó hiểu, nhưng duy chỉ có apEX lộ ra một nụ cười phóng túng.

Anh quá hiểu loại chuyện này rồi.

Dù sao những tuyển thủ chuyên nghiệp biết biệt danh tiếng Trung của mình sớm nhất, apEX tự nhiên là nằm trong nhóm người đầu tiên đó.

Dù sao anh cũng có không ít bạn bè người Trung Quốc.

Đặc biệt là tên Tôn Bảo Địch đáng ghét đó! Gọi mình là Mr. Bean nước Pháp (Hàn Đậu)!

ApEX nghĩ đến chuyện này, đột nhiên cạn lời bật cười, khiến những người khác mang vẻ mặt khó hiểu.

……

Ngày 18 tháng 5 năm 2023, Accor Arena, Paris.

6 giờ chiều ở Paris.

1 giờ sáng ở trong nước.

Trong phòng livestream 6657.

_“Vâng, chào mừng mọi người đón xem trận đấu giữa Vitality đối đầu với ITB, tôi là bình luận viên Wán Jīqì~”_

Wán Jīqì vẫn quyến rũ mười phần như thường lệ, ở cuối câu còn mang theo giọng bong bóng siêu cấp.

Hoàn toàn không có sự mệt mỏi khi bình luận liên tục ba trận đấu, ngược lại còn vô cùng hưng phấn!

Dù sao trận đấu tiếp theo, là trận đấu sân khấu offline đàng hoàng đầu tiên sau khi biểu đệ nhà mình gia nhập Team Vitality!

Trong màn hình, là ống kính hướng về phía khán giả dưới sân khấu.

Trận đấu trên sân nhà của Team Vitality, tự nhiên khiến rất nhiều khán giả trên khán đài khoác lên mình trang phục cùng màu với các tuyển thủ.

Các khán giả khoác vai nhau, trước ống kính mô phỏng dáng vẻ ong mật vỗ cánh bay lượn, cổ vũ cho đội tuyển mà mình yêu thích!

Mà bên trong sân khấu.

Các tuyển thủ chưa lên sân khấu, mà đang chờ chỉ thị của nhân viên công tác.

Tiêu Hiểu và ZywOo đứng song song, ánh mắt ZywOo nhìn Tiêu Hiểu có chút quan tâm.

Đây là lần đầu tiên Tiêu Hiểu đối mặt với biển người khán giả để thi đấu trên một sân khấu tầm cỡ như thế này.

ZywOo có chút lo lắng Tiêu Hiểu sẽ bị ảnh hưởng trạng thái.

Mà lúc này Tiêu Hiểu nhắm mắt lại.

Bên tai cậu, truyền đến tiếng hò reo của khán giả dưới sân khấu!

Vitality! Vitality! Vitality!

Trong tiếng hò reo, cậu thậm chí còn nghe thấy tên của mình!

Cảm giác huyền diệu khó tả này, khiến nhịp thở của Tiêu Hiểu trở nên có chút dồn dập.

Mà apEX ở bên cạnh dường như chú ý tới tình trạng lúc này của Tiêu Hiểu, lập tức bước tới.

Đưa tay vỗ vỗ vai Tiêu Hiểu, an ủi:

_“Hiểu! Đừng căng thẳng, sân khấu không đáng sợ đâu, tập trung vào thao tác của mình là được rồi!”_

Tiêu Hiểu mở mắt ra, nhìn đôi bàn tay của mình.

Cậu phát hiện đôi bàn tay của mình hơi run rẩy, hít sâu một hơi.

Ánh mắt lần lượt lướt qua những người đồng đội đang quan tâm nhìn mình.

Cậu lập tức mỉm cười, dùng sức nắm chặt nắm đấm!

Kiểm soát lại đôi bàn tay đang hơi run rẩy đó!

_“Chú Đậu, cháu không phải căng thẳng, cháu là đang phấn khích a! Cuối cùng cháu cũng đến được sân khấu Major rồi!”_

Tiêu Hiểu phấn khích gầm lên!

Khi apEX nhìn thấy ánh mắt rực lửa đó của Tiêu Hiểu, lập tức có chút kinh ngạc.

_“Thằng nhóc thối! Làm tôi giật cả mình!”_

Sau đó nhẹ nhõm bật cười, đưa tay dùng sức xoa xoa tóc Tiêu Hiểu, trút bỏ một tia lo lắng trong lòng.

ApEX cũng bị ý chí chiến đấu mười phần đó của Tiêu Hiểu lây nhiễm, cũng tương tự gầm lên!

_“Các chàng trai! Đã đến lúc để khán giả chứng kiến sự thiết lập của vương triều Vitality rồi!”_

……

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!