"Còn xin các hạ cứu lấy Thiếu Cung Chủ của chúng ta."
Đúng lúc này, lão giả Tam Tinh Tiên Cấp kia hướng Vương Phong nói.
"Dựa vào cái gì?" Vương Phong nhìn đối phương một chút, bình tĩnh hỏi.
"Coi như ta cầu ngươi, được không?" Lão giả này mặt mày cầu khẩn nói.
Thiếu Cung Chủ là tương lai của Nhạn Đãng Cung bọn họ, nếu như hắn chết ở đây, sau khi trở về lão giả căn bản không có cách nào bàn giao.
Vừa rồi Vương Phong cứu Liễu Nhất Đao, bọn họ đều nhìn thấy rõ ràng, cho nên họ tin tưởng Vương Phong hẳn là có biện pháp cứu thiếu chủ của họ.
Phù phù!
Thấy Vương Phong không hề nhúc nhích, lão giả Tam Tinh Tiên Cấp này vậy mà trực tiếp quỳ xuống đất, nói: "Van cầu ngươi, cứu lấy Thiếu Cung Chủ của chúng ta đi."
Nói đến đây, hắn thậm chí còn dập đầu xuống đất.
"Tề trưởng lão, ngươi làm cái gì vậy?" Thấy cảnh này, mấy người Nhạn Đãng Cung kia đều lộ vẻ kinh ngạc.
Đường đường một cao thủ Tam Tinh Tiên Cấp lại quỳ xuống trước mặt một người cấp bậc Thánh Cảnh, điều này thật có chút không ổn.
"Không cần phải để ý đến ta." Lão giả này trầm thấp mở miệng, sau đó mới đưa ánh mắt về phía Vương Phong, nói: "Cầu ngươi cứu lấy Thiếu Cung Chủ của chúng ta, xin nhờ."
Trong lúc nói chuyện, đầu hắn lại dập xuống đất.
"Nếu không chúng ta mau cứu hắn?" Đúng lúc này, Liễu Nhất Đao nhỏ giọng dò hỏi.
"Chuyện này ta có chừng mực, không cần ngươi phải quan tâm." Trong lúc nói chuyện, Vương Phong đưa ánh mắt về phía lão giả này, nói: "Muốn ta cứu người cũng không phải là không thể được, bất quá. . . ."
"Chỉ cần chúng ta gánh vác nổi điều kiện, ta toàn bộ đều đáp ứng." Thấy Vương Phong có chút buông lỏng, lão giả này vội vàng nói.
Hắn sợ Vương Phong đổi ý, bởi vì hắn lo sợ Thiếu Cung Chủ sẽ hao tổn ở nơi này.
"Đã như vậy, ta có thể miễn cưỡng ra tay." Trong lúc nói chuyện, giữa ngón tay Vương Phong xuất hiện một cây châm ngưng tụ từ lực lượng.
Bàn tay vung về phía đối phương, trong khoảnh khắc cây châm này chuẩn xác không sai rơi xuống vị trí trọng yếu.
Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên từ miệng nam tử trẻ tuổi này, điều này cũng tương tự như Liễu Nhất Đao trước đó.
Chỉ là theo tiếng hét thảm này vang lên, nam tử kia cũng dần dần khôi phục thanh tỉnh, hắn đã bị kịch liệt đau đớn cưỡng ép kéo về hiện thực.
Tuy rằng có chút thống khổ, nhưng ít ra tính mạng hắn không còn đáng lo.
"Thiếu Cung Chủ, ngươi rốt cục thức tỉnh." Thấy cảnh này, lão giả Tam Tinh Tiên kia trên mặt lộ vẻ mừng rỡ, vội vàng chạy đến bên cạnh Thiếu Cung Chủ của họ.
Lật tay lấy ra một viên đan dược đặt vào miệng Thiếu Cung Chủ, lão giả này mới hãi hùng nói: "Vừa rồi thật hù chết ta."
"Là hắn cứu ta sao?" Lúc này, nam tử kia dò hỏi.
"Vâng." Vương Phong cứu người là tất cả mọi người cùng nhau nhìn thấy, cho nên việc này muốn che giấu cũng không có cách nào.
Lão giả này không biết Vương Phong sẽ muốn hắn phải trả cái giá như thế nào, nhưng chỉ cần thiếu chủ có thể thức tỉnh, thì cho dù là muốn mạng hắn, hắn cũng sẽ không tiếc.
"Không cần dìu ta, ta không sao." Tránh ra khỏi tay mọi người, nam tử này mới chậm rãi đứng thẳng lên, cúi đầu đối Vương Phong, hắn hết sức trịnh trọng nói: "Đa tạ ân cứu mạng của các hạ, nếu như có gì cần ta làm cứ mở miệng chính là, ta tuyệt đối sẽ không chút chối từ."
"Không cần đến." Nghe được lời hắn nói, Vương Phong lắc đầu, sau đó hắn mới đưa ánh mắt về phía lão giả Tam Tinh Tiên Cấp kia, nói: "Không biết lời ngươi vừa nói còn giữ lời không?"
"Tự nhiên tính toán."
"Đã như vậy, vậy rất tốt." Trong lúc nói chuyện, Vương Phong bàn tay đối lão giả này một trảo, trong khoảnh khắc lão giả này trực tiếp bị hắn giam cầm lên lưng Anh Như.
Đối với lực lượng giam cầm của Vương Phong, hắn không hề phản kháng, bởi vì hắn biết mình nợ đối phương một cái nhân tình.
Thậm chí vừa rồi hắn đã bán mạng mình cho Vương Phong, mặc kệ hiện tại Vương Phong muốn làm gì với hắn, hắn cũng sẽ không chút phản kháng.
"Không nên phản kháng." Trong lúc nói chuyện, Vương Phong âm thầm truyền âm cho Ô Quy Xác, nói: "Có thể bắt đầu."
Đối với Thượng Tam Thiên, Vương Phong có thể nói là nửa điểm hiểu biết cũng không có, mà lão giả này rất có thể là từ Thượng Tam Thiên đến, cho nên trong ký ức của hắn tất nhiên có những gì mình cần.
Cường giả đều có thể tại lúc sưu hồn đối phương cưỡng ép phá hủy ký ức của chính mình, tựa như Ni La Giáo Giáo Chủ lúc trước.
Mà lão giả này dưới mắt đã bán mình, đây chính là cơ hội trời cho của Vương Phong.
Hắn rốt cục có cơ hội sưu hồn đối phương.
Đương nhiên, bằng vào thực lực của chính mình, hắn khẳng định không có cách nào đối với đối phương tiến hành sưu hồn, bởi vì linh hồn đối phương khẳng định mạnh hơn hắn, Vương Phong nếu như sưu hồn rất có thể sẽ gặp phản phệ chính mình, cho nên hắn chỉ có thể để Ô Quy Xác đến đối với đối phương tiến hành sưu hồn.
Thông qua Ô Quy Xác chuyển đạt, Vương Phong vẫn có thể cảm giác được ký ức của đối phương.
Bởi vì hắn là chủ nhân của Ô Quy Xác, hắn có thể nhẹ nhõm biết được những gì Ô Quy Xác thu được.
Hơn nữa để Ô Quy Xác đi sưu hồn cũng sẽ không tổn thương đến linh hồn đối phương, bởi vì thuật sưu hồn mà Ô Quy Xác sử dụng xa so với Vương Phong bọn họ sử dụng cao cấp hơn.
Mỗi thời đại đều có hệ thống tu luyện khác biệt, Ô Quy Xác đã có thể sống sót nhiều thời đại như vậy, những gì hắn biết được tự nhiên cũng không phải người bình thường có thể so sánh.
Sưu hồn bắt đầu, trước mặt Vương Phong, thân thể lão giả Tam Tinh Tiên này đang run nhè nhẹ, rất hiển nhiên bị sưu hồn đối với hắn mà nói vẫn còn có chút tổn thương.
Dù sao linh hồn là thứ căn bản nhất của một người, nếu như linh hồn bị thương, cảnh giới của một người cũng có thể xuất hiện suy giảm.
Lão giả này cùng Vương Phong cũng không có mối thù truyền kiếp gì, Vương Phong cũng không muốn mạng hắn, cho nên hắn lựa chọn để Ô Quy Xác đến đối với hắn tiến hành sưu hồn.
Ký ức đối phương đang bị Ô Quy Xác nhanh chóng xem xét, mà vừa lúc này Vương Phong cũng đang nhanh chóng xem ký ức của Ô Quy Xác.
Mọi thứ trong đầu lão giả này đang bị Vương Phong phi tốc hiểu biết.
Thấy cảnh này, những người Nhạn Đãng Cung kia đều lộ vẻ khẩn trương, bọn họ không biết Vương Phong đang làm gì với Tề trưởng lão, nhưng chỉ từ tình huống họ nhìn thấy, Trưởng lão của họ dường như đang chịu đựng một loại thống khổ lớn lao.
Thông qua xem ký ức lão giả này, Vương Phong quả nhiên nghiệm chứng suy nghĩ trong lòng hắn, lão giả này xác thực là đến từ Thượng Tam Thiên, hơn nữa phương thức hắn đến nơi đây cũng tương tự Vương Phong, bọn họ trước đó cũng là vượt qua Vô Tận Hải Vực, trải qua tốt mấy tháng mới đến nơi này.
Khác biệt duy nhất là bọn họ khi đến phải xuyên qua một mảnh khu vực vô cùng nguy hiểm, khu vực này được xưng là Cấm Chế Chi Tường.
Rất nhiều người muốn xuyên qua Cấm Kỵ Chi Hải đều chết tại khu vực này.
Những người này sở dĩ có thể bình an vượt qua cũng hoàn toàn bởi vì trong tay bọn họ có được Bảo Mệnh Chi Vật do cung chủ của họ luyện chế, nếu như không có vật bảo mệnh, họ đã chết sớm tại Cấm Chế Chi Tường bên trong.
Chính bởi vì có đạo Cấm Chế Chi Tường này, Thượng Tam Thiên mới cùng Trung Tam Thiên hoàn toàn tách biệt.
Người Trung Tam Thiên muốn đi ngang qua Cấm Chế Chi Tường để đến Thượng Tam Thiên cơ hồ là chuyện không thể nào, bởi vì những người đi vào cơ bản đều chết.
Cho nên muốn đi vào Thượng Tam Thiên, con đường tương đối chính xác là Phi Thăng, hơn nữa Phi Thăng không chỉ có thể nhận được trời cao chiếu cố, tu sĩ càng có thể tại khoảnh khắc phi thăng đạt được không nhỏ cải tạo thể chất.
"Mau dừng lại đi, hắn dường như có chút chịu không nổi." Đúng lúc này, bên tai Vương Phong vang lên thanh âm của Liễu Nhất Đao.
Cúi đầu xem xét, Vương Phong nhìn thấy Thất khiếu của lão giả này đều đã bắt đầu chảy máu, thậm chí khí tức của hắn cũng đã hỗn loạn.
Phía dưới, những người Nhạn Đãng Cung kia cũng sớm đã biến sắc mặt, bởi vì bọn họ đều cho rằng Vương Phong sẽ hại Tề trưởng lão.
"Dừng lại đi." Thấy lão giả này thật sự là có chút gánh không được, Vương Phong để Ô Quy Xác dừng lại.
Đại khái những gì cần biết Vương Phong đã hiểu, hắn cũng hiểu rõ rằng thông qua Cấm Kỵ Chi Hải xác thực là có thể đến Thượng Tam Thiên, cho nên cứ tiếp tục sưu hồn cũng không còn nhiều ý nghĩa.
Thượng Tam Thiên so với Trung Tam Thiên càng thêm mênh mông, mặc dù lão giả này là cấp bậc Tam Tinh Tiên, nhưng thực lực như vậy căn bản không đủ tư cách xông pha khắp Thượng Tam Thiên, cho nên những gì hắn biết được bất quá chỉ là khu vực gần Nhạn Đãng Cung của họ, những nơi rộng lớn hơn hắn cũng chưa từng đi qua.
Vương Phong chủ yếu cũng là hiểu rõ rằng nơi đây có thể thông đến Thượng Tam Thiên, chỉ riêng điểm này, mục đích hắn vừa ra tay đã đạt được.
Sưu hồn kết thúc, Vương Phong trực tiếp đặt bàn tay lên lưng lão giả này, giờ khắc này khí tức sinh cơ nồng đậm tràn vào trong thân thể đối phương.
Vương Phong có thể hại người, đồng dạng hắn cũng có thể cứu người, lão giả này tuy rằng thất khiếu chảy máu, nhưng thương thế hắn cũng không nặng như trong tưởng tượng, Vương Phong cơ hồ chỉ dùng khoảng mười hơi thở thời gian liền gần như chữa trị xong thương thế của hắn.
Đương nhiên, thương thế trên linh hồn Vương Phong không giúp được đối phương, chuyện này chỉ có thể dựa vào hắn chậm rãi tự khôi phục.
"Đa tạ ân không giết." Đứng dậy cúi đầu đối Vương Phong, lão giả này nói.
Việc mình bị sưu hồn, lão giả này tự nhiên trong lòng hiểu rõ, hắn cũng biết vừa rồi Vương Phong khẳng định là thấy mình không chịu nổi mới thu tay lại, nếu như đối phương không thu tay lại, linh hồn hắn khẳng định sẽ thực sự bị thương, cho nên bất kể như thế nào là Vương Phong nhân từ hắn mới bảo trụ được mạng mình.
Hiện tại linh hồn hắn chỉ là có chút mềm nhũn, nhưng không chịu tổn thất quá lớn, chỉ cần hắn tích cực tu dưỡng vài ngày, hẳn là liền có thể khôi phục lại.
"Không cần cám ơn ta, giao dịch của chúng ta đã hoàn thành." Vương Phong mở miệng, sau đó hắn lật tay liền lấy ra một viên đan dược, nói: "Đây là một viên Thập Nhị Phẩm Đan Dược, xem như ta đối với ngươi một chút bồi thường nho nhỏ."
"Đa tạ."
Khác biệt với Cấm Kỵ Chi Hải, Thập Nhị Phẩm Đan Dược ở Thượng Tam Thiên cũng không phải vật hiếm lạ, bởi vì tại nơi như Thượng Tam Thiên, có không ít Luyện Đan Sư có thể luyện chế ra Thập Nhị Phẩm Đan Dược, thứ này không thể nói là hiếm có, nhưng cũng không phải không thể mua được.
Tóm lại Thập Nhị Phẩm Đan Dược vẫn có giá trị rất cao, rất nhiều tu sĩ đều cần dùng đến.
Để lão giả này trở lại trước mặt Thiếu Cung Chủ của họ, Vương Phong thở ra một hơi thật dài.
Xem ra mình muốn tiến vào Thượng Tam Thiên đã tìm được một con đường tắt rồi.
Người ta thường nói một người đắc đạo, gà chó cũng thăng thiên, đáng tiếc, điều này chỉ đúng với địa vị mà thôi, một khi Vương Phong muốn phi thăng, những người bên cạnh hắn ai có thể đuổi theo? Ai có thực lực đuổi theo?
Muốn tu luyện tới Chân Tiên khó khăn đến mức nào thì không cần phải nói, nếu có cơ hội thông qua Cấm Kỵ Chi Hải này để tiến vào Thượng Tam Thiên, Vương Phong sẽ không chút do dự mang theo thân bằng cố hữu của mình cùng đi.
Để bọn họ ở lại Trung Tam Thiên không yên tâm, mà Vương Phong cũng muốn để thực lực bọn họ đi theo chính mình cùng nhau tăng lên, Vương Phong bây giờ không phải là vì một mình mình còn sống, hắn sẽ vì tất cả mọi người mà suy xét.
Muốn đi vào Thượng Tam Thiên liền phải xuyên qua Cấm Chế Chi Tường, mà thông qua Cấm Chế Chi Tường không có vật bảo mệnh thì tuyệt đối không thể đi qua.
Vật bảo mệnh Vương Phong nơi này tự nhiên không có, nhưng trên người hắn không có không có nghĩa là trên thân người khác không có.
Chỉ cần là những người từng trải qua từ Thượng Tam Thiên bên kia hầu như đều có vật bảo mệnh, cho nên chỉ cần chiếm đoạt những vật đó, thì Vương Phong liền có thể an toàn vô sự tiến vào Thượng Tam Thiên.
Huyền Vũ Đại Đế đã thông qua Phi Thăng tiến vào Thượng Tam Thiên, hắn tại Thượng Tam Thiên đã trải qua những gì Vương Phong không rõ, tóm lại Vương Phong hiện tại rõ ràng hiểu rõ, nếu như hắn thực lực còn muốn tăng lên, hắn cũng nhất định phải có Thượng Tam Thiên mới được.
Nơi đó mới là chiến trường cuối cùng của tu sĩ, nơi đó là Thiên Hạ của cường giả, là nơi dừng chân cuối cùng của mọi tu sĩ.
"Tề trưởng lão, hắn không có làm gì ngươi chứ?" Đối diện, người Nhạn Đãng Cung kia vây quanh lão giả Tam Tinh Tiên, mặt mày quan tâm hỏi.
"Đương nhiên không có làm gì ta, các ngươi cũng đừng hỏi, còn nữa, về sau đối với hắn thái độ phải đỡ một ít, hắn không phải người chúng ta có thể trêu chọc." Lão giả này báo cho nói.
Có thể đối với hắn sưu hồn nhưng lại không tổn thương đến căn bản của hắn, thủ đoạn đó là hắn không thể tưởng tượng, hắn không biết có ai có thể làm được chuyện như vậy, nhưng Vương Phong cấp bậc thấp hơn lại sưu hồn cấp bậc cao hơn hắn mà không tổn thương linh hồn hắn, điều này đã khiến lòng hắn kinh hãi.
Cho nên để không phát sinh xung đột, bọn họ tốt nhất vẫn là chung sống hòa bình...