Ngoài Yêu Nguyệt Phái ra, Vương Phong còn phát hiện có mấy môn phái đều có quan hệ tốt đẹp với Yêu Nguyệt Phái. Có thể nói, những thế lực đang làm mưa làm gió trong Niết Bàn Giới hiện nay gần như đều có dính líu ít nhiều đến Cửu Vương. Dù sao năm đó, khi Cửu Vương vô địch Niết Bàn Giới, số kẻ nịnh bợ hắn nhiều không đếm xuể, những mối quan hệ hắn để lại tự nhiên cũng giúp Yêu Nguyệt Phái hưởng lợi không ít.
Nghe được tin tức này, Vương Phong theo bản năng cảm thấy có gì đó không ổn. Đúng là không hỏi thì thôi, hỏi rồi mới giật mình, gần như toàn bộ Niết Bàn Giới đều nằm trong lòng bàn tay của những kẻ đó. Nếu bọn chúng nhắm vào mình, đây tuyệt đối là một thảm họa.
May mà lúc ở lối vào, Vương Phong đã không hành động lỗ mãng với đối phương. Nếu bọn chúng liên hợp lại, e rằng Vương Phong sẽ rơi vào cảnh trời cao không đường chạy, địa ngục không cửa vào. Vốn tưởng tình hình ở Niết Bàn Giới không tệ như mình nghĩ, nhưng bây giờ nó còn tồi tệ hơn sức tưởng tượng của hắn rất nhiều.
Niết Bàn Giới này chẳng khác nào sân sau của Cửu Vương, nếu hắn đến, e rằng cả Niết Bàn Giới sẽ dậy sóng.
"Huynh đệ, sắc mặt cậu sao khó coi vậy? Thấy không khỏe ở đâu à?"
Thấy sắc mặt Vương Phong biến đổi, gã tu sĩ phụ trách giải thích cho hắn liền hỏi.
"Không sao, tôi chỉ đang nghĩ làm thế nào để có thể nổi bật giữa vô số tu sĩ mà thôi."
Vương Phong thuận miệng tìm một cái cớ. Nghe vậy, người này không khỏi bật cười. Cảnh giới của Vương Phong mới chỉ là Niết Bàn Cảnh Tứ Trọng Thiên, tu sĩ như vậy ở Niết Bàn Giới này vơ một vốc cũng ra cả nắm, chẳng là gì cả.
Chỉ bằng thực lực cỡ này mà còn muốn nổi bật, nói là mơ mộng hão huyền thì cũng không sai biệt lắm. Niết Bàn Giới có vô số tu sĩ, nhưng người thực sự có thể ghi danh trên Thiên Bảng cũng chỉ có vài người đó, muốn leo lên, khó khăn biết nhường nào. Trong mắt gã, Vương Phong quả thực đang nói đùa, nhưng thấy bộ dạng đầy khao khát của hắn, gã cũng không nỡ mở miệng đả kích. Bởi vì theo gã, người có chí hướng là chuyện tốt, gã việc gì phải đi dội gáo nước lạnh vào người ta.
Chỉ là gã đâu biết rằng, người trước mắt chính là Vương Phong lừng lẫy danh tiếng ở Thiên Tiên Giới. Nếu biết thân phận thật của Vương Phong, không biết trong lòng gã có còn những suy nghĩ vừa rồi không.
"Đa tạ đại ca đã giải đáp thắc mắc."
Vương Phong cúi đầu chào người nọ rồi rời đi. Cuộc nói chuyện vừa rồi chỉ là tán gẫu, ánh mắt của đối phương lúc nãy Vương Phong đều thấy rõ, chỉ là hắn lười tranh luận làm gì, vì có những chuyện hoàn toàn không cần thiết phải nói ra. Dù sao người này cũng chỉ là một khách qua đường trong đời hắn, Vương Phong thậm chí còn không biết tên gã, tranh cãi với đối phương chỉ lãng phí thời gian quý báu mà thôi.
"Không ngờ thế lực ở Niết Bàn Giới lại rắc rối phức tạp đến vậy, điều này thực sự quá bất lợi cho chúng ta."
Yến Quân Vận lên tiếng, sắc mặt cũng khó coi y như Vương Phong. Vương Phong là người đàn ông của nàng, nàng đương nhiên không muốn hắn xảy ra chuyện. Thế nhưng những thế lực hùng mạnh ở Niết Bàn Giới này gần như đều có dính líu đến Cửu Vương. Cũng may là Cửu Vương tạm thời chưa xuất hiện, nếu hắn đến, e rằng nơi này sẽ lập tức dậy sóng.
"Đi một bước tính một bước vậy, cùng lắm thì rút về Thiên Tiên Giới là được."
Vương Phong mở miệng, trong lòng đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Ở Niết Bàn Giới, hắn đúng là không phải đối thủ của những thế lực này, dù sao chênh lệch cảnh giới vẫn còn đó, Vương Phong dù có ba đầu sáu tay cũng không thể giết hết bọn chúng.
Cho nên một khi bị dồn vào đường cùng, Vương Phong thật sự chỉ có thể rút về Thiên Tiên Giới. Ở đây không phải là đối thủ, nhưng một khi vào Thiên Tiên Giới thì đó chính là thiên hạ của Vương Phong. Ở đó, ưu thế của hắn có thể phát huy tối đa, mặc kệ đối phương đến bao nhiêu người, Vương Phong cũng không sợ.
Dù sao Thái Dương Thánh Kinh vừa ra, đến bao nhiêu chết bấy nhiêu.
"Đại ca, em dò được một tin tức quan trọng."
Khoảng năm ngày sau, Tề Thiên ra ngoài dò la tin tức đã trở về. Sau khi dùng Thâu Thiên Hoán Nhật Chi Thuật thay đổi dung mạo, Tề Thiên lúc này trông như một người đàn ông trung niên, nên khi hắn mở miệng gọi Vương Phong là đại ca quả thật có chút kỳ quặc.
Tuy nhiên, Vương Phong không để ý đến những chi tiết nhỏ này. Nghe hắn nói, Vương Phong lập tức phấn chấn, hỏi: "Đã nghe được những gì?"
"Nghe nói Cửu Vương đã xuất quan ở Vương Giả Giới, vài ngày nữa hắn sẽ đích thân giáng lâm Niết Bàn Giới."
Tề Thiên nói, khiến Vương Phong suýt chút nữa ngã ngửa. Vốn tưởng hắn sẽ mang về tin tốt gì, không ngờ lại là tin Cửu Vương sắp xuất hiện. Những thế lực ở đây đã đủ khiến Vương Phong đau đầu, nếu Cửu Vương lại đến, cơn khủng hoảng nhắm vào mình rất có thể sẽ lập tức bùng nổ. Đây đúng là một tin chẳng lành.
"Đại ca, chúng ta phải làm sao bây giờ? Có cần về Thiên Tiên Giới không?"
Tề Thiên hỏi dò.
"Không cần."
Vương Phong lắc đầu, rồi nói: "Vẫn chưa đến bước đường cùng, sao chúng ta có thể rút về Thiên Tiên Giới được? Cửu Vương đã muốn tới, vậy thì cứ để hắn tới."
"Nhưng mà..."
"Được rồi, không cần nói nữa. Sớm muộn gì ta cũng phải đối mặt với Cửu Vương, trong lòng đã sợ hãi thì làm sao thành đại sự được?"
Vương Phong quát khẽ một tiếng, rồi đưa mắt nhìn về phía xa. Cửu Vương muốn đối phó hắn là sự thật, nhưng Vương Phong chưa chắc đã không thể mượn nguy cơ mà bọn họ mang đến để rèn luyện bản thân. Dù sao chỉ trong nguy hiểm, tiềm năng của một người mới có thể được kích phát đến mức tối đa. Nếu mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió, thì hai chữ "nghịch thiên" trong tu luyện e rằng sẽ không tồn tại.
Con đường của Vương Phong từ Địa Cầu đến nay vô cùng gập ghềnh, chính vì hắn có một trái tim không bao giờ chịu thua nên mới có thể đi đến ngày hôm nay. Cửu Vương này còn chưa đến, nếu Vương Phong đã chọn cách bỏ chạy thì việc tu luyện của hắn còn có ý nghĩa gì nữa?
Thà về nhà sớm chăn heo cho xong.
"Lần này cậu chỉ cần giúp ta dò la tin tức là được, không cần cuốn vào vòng xoáy này."
Vương Phong nói, khiến Tề Thiên biến sắc.
"Đại ca, anh nói gì vậy? Em, Tề Thiên, tuyệt đối không phải loại người ham sống sợ chết. Nếu thật sự có kẻ muốn đối phó anh, em nguyện đứng chắn phía trước."
"Ha ha, ta biết cậu nóng lòng muốn lập công trước mặt ta. Nhưng ta đã coi cậu là huynh đệ, thì tự nhiên sẽ coi cậu là huynh đệ cả đời. Nhớ kỹ, hy sinh vô ích không bằng bỏ chạy, có đôi khi bỏ chạy cũng không mất mặt. Hơn nữa, kẻ khôn ngoan sẽ không hành động theo kiểu cậy mạnh."
Nói rồi, Vương Phong vỗ vai Tề Thiên, ngược lại khiến hắn trở nên lúng túng. Hóa ra Vương Phong đã sớm biết suy nghĩ trong lòng hắn, uổng công hắn còn luôn tích cực thể hiện.
"Vậy đại ca nói sao em làm vậy."
Vì mục đích của mình đã bị đối phương nhìn thấu, Tề Thiên đương nhiên cũng chẳng còn gì để giấu giếm.
"Bây giờ cậu không cần làm gì cả, việc duy nhất cậu cần chú ý là giữ mạng mình. Nếu không được, cậu có thể về Thiên Tiên Giới trước, ở đó cậu sẽ an toàn."
Dù sao đi nữa, tu sĩ Niết Bàn Cảnh đến Thiên Tiên Giới ít nhất vẫn có thể vận dụng thực lực đỉnh phong của Thiên Tiên Giới. Bất kể là người cảnh giới nào đến Thiên Tiên Giới cũng khó mà giết chết một tu sĩ Thiên Tiên Đỉnh Phong.
Cho nên chỉ cần đến Thiên Tiên Giới, hệ số nguy hiểm của Tề Thiên sẽ giảm xuống mức thấp nhất. Nhưng Tề Thiên làm sao có thể nghe theo sự sắp đặt của Vương Phong. Hắn đi theo Vương Phong đến Niết Bàn Giới là để giúp đỡ, bây giờ bảo hắn quay về, hắn sao có thể đi.
"Đại ca, em tạm thời không về Thiên Tiên Giới đâu. Dù sao em cũng có Thâu Thiên Hoán Nhật Chi Thuật, tuy không thể giúp anh trên phương diện chiến đấu, nhưng em có thể ra ngoài dò la tin tức giúp anh. Em nhất định phải chứng minh mình vẫn còn có ích."
Giống như Yến Quân Vận, Tề Thiên rõ ràng cũng đã chui vào ngõ cụt này. Vương Phong không cần mỗi người bên cạnh mình đều phải hữu dụng, cho dù họ chỉ ở bên cạnh bầu bạn, hắn cũng đã mãn nguyện. Giống như Liễu Nhất Đao, tuy giai đoạn đầu ông giúp đỡ Vương Phong rất nhiều, nhưng theo cảnh giới của Vương Phong vượt qua ông, tác dụng của Liễu Nhất Đao đối với Vương Phong ngày càng nhỏ. Nhưng dù vậy, Vương Phong có bỏ rơi ông không?
Thậm chí bây giờ Vương Phong đi đâu cũng mang ông theo, không vì gì khác, đôi khi chỉ đơn giản là vì một người bạn đồng hành. Cho nên bất kể người bên cạnh có hữu dụng với mình hay không, Vương Phong cũng sẽ không bỏ mặc họ, vì đó không phải tính cách của hắn, hắn cũng không làm được chuyện bạc bẽo như vậy.
Có câu nói "Thiên hạ rộn ràng đều vì lợi mà đến, thiên hạ nhốn nháo đều vì lợi mà đi", nhưng tính cách của Vương Phong là vậy, hắn chẳng quan tâm người khác làm thế nào. Chỉ cần là người của mình, Vương Phong sẽ không bạc đãi họ, hắn thà mình chịu thiệt cũng được.
Nếu không như vậy, bên cạnh Vương Phong cũng không thể quy tụ nhiều người đến thế. Tuy chiến lực của họ không bằng hắn, nhưng Vương Phong vẫn cảm thấy họ là những người quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Nếu không có sự cổ vũ hay giúp đỡ của họ, Vương Phong rất khó đi được đến bước này.
Cho nên mỗi một người bên cạnh, Vương Phong đều sẽ không từ bỏ, cho dù cảnh giới của họ có thấp đến đâu.
Thật sự không lay chuyển được Tề Thiên, cuối cùng Vương Phong vẫn để hắn rời đi. Còn bản thân là người mà Cửu Vương muốn đối phó, Vương Phong cũng không ở lại đây nữa. Hắn và Yến Quân Vận chọn cách rời đi, nơi này dù sao cũng có hơn vạn tu sĩ sinh sống, nếu Cửu Vương thật sự tìm ra nơi ở của Vương Phong, hắn chắc chắn sẽ mang đến tai họa cho người dân nơi đây, đến lúc đó Vương Phong sẽ trở thành tội nhân.
Cuối cùng, Vương Phong và Yến Quân Vận tiến vào một khu rừng rậm rạp. Phương thức liên lạc Vương Phong đã đưa cho Tề Thiên, chỉ cần hắn dò được bất kỳ tin tức hữu ích nào đều có thể báo cho Vương Phong.
"Không ngờ chúng ta bây giờ lại phải sống như chuột chạy qua đường, vất vả cho nàng rồi."
Vương Phong áy náy nói với Yến Quân Vận.
"Anh nói gì vậy, vợ chồng vốn nên đồng cam cộng khổ. Yên tâm đi, chúng ta sẽ vượt qua được thôi."
Nói rồi, Yến Quân Vận trao cho Vương Phong một ánh mắt cổ vũ, khiến hắn bất giác mỉm cười. Đúng vậy, dù khó khăn đến đâu, rồi cũng sẽ vượt qua. Bao nhiêu trắc trở Vương Phong đều đã từng bước đi qua, Niết Bàn Giới này thì có là gì? Hơn nữa, đời người vốn dĩ cần phải trải qua sóng gió mới trưởng thành được, muốn thực sự thuận buồm xuôi gió là chuyện tuyệt đối không thể.
"Ừm, chúng ta sẽ vượt qua giai đoạn khó khăn này."
Vương Phong nói, sau đó hắn và Yến Quân Vận cứ thế vai kề vai ngồi xếp bằng trên đỉnh ngọn núi này.
Mượn ánh nắng ban mai và ráng chiều để tu luyện, Vương Phong và Yến Quân Vận nhanh chóng trải qua hai ngày ở đây. Hai ngày sau, Vương Phong đang trong lúc tu luyện bỗng nhiên bừng tỉnh. Khi tỉnh lại, hắn phát hiện truyền tin phù trong không gian giới chỉ của mình đang sáng lên.
Gần như không cần đoán, Vương Phong cũng biết đây chắc chắn là Tề Thiên đang thông báo cho mình, rằng Cửu Vương đã đến.
Quả nhiên, mở truyền tin phù ra, Vương Phong nghe được tin Cửu Vương đã giáng lâm Niết Bàn Giới, hắn từ Vương Giả Giới phía trên đi xuống.
Thực ra không cần Tề Thiên truyền tin, Vương Phong cũng biết Cửu Vương đã đến. Bởi vì ngay khoảnh khắc Cửu Vương giáng lâm, trong lòng Vương Phong rõ ràng xuất hiện một tia rung động, hắn đã đoán được chuyện gì đang xảy ra...