"Thật ra lần này cậu không nên đến, biết rõ hắn đã đào sẵn bẫy rồi, tại sao cậu vẫn muốn đến?" Sau khi hết khiếp sợ, Hầu Chấn Thiên cũng dần dần bình tĩnh trở lại.
Đối với việc Vương Phong đến, hắn rất cảm động, chỉ là sau khi cảm động hắn lại có chút tức giận, biết rõ có khả năng chết mà vẫn đến, vậy đơn giản là ngu ngốc.
"Nếu như tôi không đến thì cậu nghĩ bây giờ cậu còn có thể đứng yên ở đây nói chuyện với tôi sao?" Vương Phong mỉm cười, sau đó mới lên tiếng: "Cửu Vương đã tìm mọi cách muốn đối phó tôi, chỉ cần tôi không rời khỏi Niết Bàn Giới này, sớm muộn gì hắn cũng sẽ tìm ra tôi, mà lại cứ mãi trốn tránh sẽ chỉ khiến người khác cho là tôi dễ bắt nạt. Bây giờ cậu nhìn khắp Niết Bàn Giới xem, ai còn dám đối đầu với tôi nữa chứ?"
Nói tới đây, trên người Vương Phong không khỏi xuất hiện một cỗ khí tức vô cùng đáng sợ, đây là khí thế của Đạo Tử mới thành, được trời đất ban cho đại thế.
"Đúng rồi, cậu chỉ sợ vẫn phải tìm một người." Lúc này Hầu Chấn Thiên như thể nhớ ra điều gì đó, vội vàng nói.
"Ai?" Nghe lời hắn nói, Vương Phong hơi nhíu mày.
"Là như thế này, vốn dĩ tôi đang trốn rất kỹ trong một tòa thành, vẫn luôn không bị phát hiện, nhưng không biết chuyện gì xảy ra, mấy ngày trước một đoàn cao thủ bỗng nhiên kéo đến tòa thành đó, đồng thời phong tỏa toàn bộ thành. Tôi chính là bị bắt ở đó."
"Ý cậu là có một người khác đang trợ giúp Cửu Vương bọn họ?" Vương Phong không ngốc, lập tức đoán được mấu chốt.
"Không sai." Hầu Chấn Thiên gật đầu, sau đó hắn phất tay áo một cái, lập tức một hình ảnh người liền ngưng tụ trong hư không. Nhìn người này, Vương Phong và Yến Quân Vận trong đan điền hắn đều trừng to mắt, lộ ra vẻ giật mình.
Bởi vì người này bọn họ thật sự là quá quen thuộc, đây chẳng phải là Thần Toán Tử sao?
Chẳng lẽ lần này là hắn trợ giúp Cửu Vương, cho nên Hầu Chấn Thiên mới bị bắt lại?
Đúng vậy, đã Hầu Chấn Thiên nói hắn trốn kỹ, có lẽ cũng chỉ có Thần Toán Tử loại người kỳ lạ này mới có thể thông qua thủ đoạn thần bí để suy tính ra vị trí của hắn.
"Vậy hắn ở đâu?" Lúc này Vương Phong dò hỏi.
Tuy Thần Toán Tử giúp Cửu Vương, nhưng khi chưa biết rõ nguyên nhân cụ thể, Vương Phong còn chưa đến mức nảy sinh sát tâm với Thần Toán Tử, bởi vì trước đây Thần Toán Tử cũng từng giúp hắn đại ân. Hắn không tin Thần Toán Tử không biết Cửu Vương muốn đối phó mình, còn về việc tại sao hắn lại thôi toán Hầu Chấn Thiên, điều này Vương Phong cũng không đoán được.
Có lẽ là bị ép buộc, có lẽ cũng là Thần Toán Tử tham lam bảo bối gì đó, cho nên mới bị Cửu Vương lợi dụng.
Thần Toán Tử là kiểu tính cách gì, Vương Phong trong lòng thì quá rõ ràng, chỉ cần cho hắn đủ lợi ích, ngay cả việc bảo hắn đâm thủng trời cũng chẳng phải chuyện lạ.
"Chuồn mất rồi." Hầu Chấn Thiên hơi không chắc chắn hỏi.
Lúc đó Cửu Vương đã để hắn thoát đi, tuy nhiên sau đó có Chưởng Giáo phái Yêu Nguyệt đi truy bắt, nhưng trước kia khi phái Yêu Nguyệt đến đối phó Vương Phong thì không thấy hắn mang theo Thần Toán Tử nào, bởi vậy có thể thấy tên đó đã chuồn mất rồi.
Nói không chừng hắn hiện tại cũng đã chạy ra khỏi Niết Bàn Giới này cũng khó nói.
"Yên tâm đi, chúng ta sớm muộn có một ngày sẽ đụng phải hắn." Vương Phong mở miệng, không hề lo lắng sau này không tìm thấy Thần Toán Tử này.
Tên này quen thói lừa đảo vặt, chỉ cần hắn còn ra mặt khoe khoang một ngày, thì Vương Phong sẽ có cơ hội tìm ra hắn. Dám hỗ trợ Cửu Vương tìm ra Hầu Chấn Thiên để uy hiếp mình, mối thù này đủ để dằn mặt Thần Toán Tử một trận.
"Đáng tiếc Cửu Vương trốn rồi, bằng không lần này liền có thể một lần dứt điểm là xong chuyện." Hầu Chấn Thiên mở miệng, đối với Cửu Vương cũng là nói không nên lời sự thù hận.
Còn đường đường là một trong Cửu Đại Đạo Tử, thậm chí ngay cả chuyện uy hiếp như vậy cũng làm ra, may mắn hôm nay hắn không toại nguyện, bằng không Vương Phong có khả năng sẽ thảm.
"Thôi vậy, trốn thì trốn đi, lần này hắn bị thương nặng như vậy, tin rằng trong thời gian ngắn hắn sẽ không còn dám ra mặt gây sự."
Cửu Vương tuy trước đó thân phận địa vị vô cùng cao, rất nhiều người đều không thể trêu vào hắn, thế nhưng là bởi vì cái gọi là "Rồng xuống nước cạn bị tôm đùa giỡn, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh thường", tin rằng hắn tại Vương Giả Giới bên trong cũng có rất nhiều kẻ thù. Khiếp sợ vị trí Đạo Tử danh sách, rất nhiều người cũng không dám đi đối phó hắn, bởi vì hắn có người chống lưng.
Bây giờ hắn danh dự tan tành, những người trước đây hắn đối phó tự nhiên sẽ đi tìm hắn gây phiền phức, điểm này Vương Phong căn bản không cần lo lắng.
Hiện tại hắn cần phải chú ý là người khác nhòm ngó vị trí Đạo Tử danh sách của hắn.
Thường thường khi vị trí Đạo Tử danh sách phát sinh thay đổi, Đạo Tử là dễ dàng nhất gặp khiêu chiến, huống chi cảnh giới Vương Phong hiện tại mới chỉ là Niết Bàn Cảnh, điều này càng nguy hiểm.
Chỉ là lo lắng thì lo lắng, nhưng điều này cũng không có nghĩa là Vương Phong sẽ sợ ai. Tại Niết Bàn Giới này, Vương Phong không dám nói mình mạnh nhất, nhưng ít nhất hắn có Chiến Kiếm trong tay, đến bao nhiêu người thì phải chết bấy nhiêu người. Cùng lắm thì Vương Phong liều mạng chịu thương tích nặng nề, hắn ít nhất sẽ không sợ ai.
"Trận tranh đấu lần này cuối cùng cũng kết thúc." Nhìn Vương Phong, Hầu Chấn Thiên thở ra một hơi thật dài.
Vốn tưởng rằng lần này hắn không thể sống sót, không ngờ sự việc lại xảy ra cú lật kèo ngoạn mục, Vương Phong suýt chút nữa chém Cửu Vương, lại còn thu hoạch được vị trí Đạo Tử danh sách, tất cả những điều này đều vượt xa tưởng tượng của Hầu Chấn Thiên.
Lúc trước tại Đông Hoa Đế Quốc, Vương Phong trong mắt hắn vẫn chỉ là một tên tiểu bối, thậm chí có đôi khi còn cần hắn quan tâm bảo hộ, thế nhưng là đi tới Thiên Quan này về sau, tốc độ phát triển của Vương Phong lập tức liền tăng vọt. Bây giờ trước mặt Vương Phong, chỉ sợ hắn cũng phải ngước nhìn.
Bản thân hắn là một Hải Tộc, mà Vương Phong lại là người sở hữu Thánh Lam Chi Tâm. Tuy Vương Phong không cố ý vận dụng Thánh Lam Chi Tâm để áp chế Hầu Chấn Thiên, nhưng trước mặt Vương Phong, Hầu Chấn Thiên là tuyệt đối không thể nảy sinh bất kỳ ý định phản kháng nào.
Đây là sự áp chế bẩm sinh, không có bất kỳ biện pháp nào.
Hầu Chấn Thiên còn đỡ, bởi vì hắn quen thuộc với Vương Phong, nếu là đổi lại Hải Tộc có cảnh giới thấp hơn Vương Phong, đoán chừng bọn họ sẽ tỏ ra vô cùng yếu ớt.
"Thằng nhóc này, ở đây có rất nhiều nhẫn không gian, chẳng lẽ cậu không định lấy đi sao?" Đúng lúc này Ô Quy Xác nhắc nhở.
"Đều là chiến lợi phẩm của tôi, cậu nghĩ tôi sẽ bỏ lại sao?" Vương Phong cười lạnh một tiếng, sau đó hắn thu lại Chiến Kiếm trong tay, lòng bàn tay vỗ xuống đất, lập tức một cỗ gợn sóng có thể nhìn thấy bằng mắt thường lấy Vương Phong làm trung tâm bao phủ về bốn phương tám hướng.
Dưới cỗ gợn sóng này, những nhẫn không gian trên mặt đất dường như cũng có cảm ứng, toàn bộ đều hướng về hư không trôi nổi lên.
Hơn 10 vạn cái nhẫn không gian giờ phút này bay lên giữa không trung, đây đều là đồ vật thuộc về Vương Phong.
"Đều ra đây hỗ trợ thanh tẩy đi." Vương Phong mở miệng, sau đó hắn đem Yến Quân Vận và Tiểu Ma Tước Kỳ Lân trong đan điền mình đều lấy ra.
Trước kia bởi vì thực lực thấp, Vương Phong phần lớn thời gian đều là đem bọn họ thu vào trong đan điền mình, không dám tùy tiện lấy ra.
Nhưng bây giờ khác biệt, Vương Phong tại Niết Bàn Giới này đã không sai biệt lắm vô địch, mà lại Kỳ Lân và Tiểu Ma Tước bản thân cũng có thể Phản Tổ để bùng phát chiến lực siêu cường.
Cho nên cho dù là không cần đem bọn họ đặt ở trong đan điền mình, Vương Phong cũng sẽ không lo lắng mấy, chỉ cần bọn họ không rời khỏi Niết Bàn Giới này, Vương Phong liền có thể bảo đảm an toàn cho bọn họ.
"Thanh tẩy xong đồ vật về sau, hai tiểu gia hỏa các ngươi liền tự do." Vương Phong mở miệng, khiến Kỳ Lân và Tiểu Ma Tước đều sững sờ.
Bởi vì lời này chúng nó nghe sao giống như là mùi vị chia ly vậy?
"Chẳng lẽ cậu không cần chúng tôi?" Kỳ Lân mở miệng, giọng tuy non nớt, nhưng sự không nỡ rõ ràng ai cũng có thể nghe ra.
"Các cậu đều nghĩ đi đâu vậy?" Nghe lời Kỳ Lân nói, Vương Phong liếc mắt một cái, sau đó mới lên tiếng: "Tôi làm sao có thể không muốn các cậu, tôi là nói các cậu không cần lúc nào cũng ở trong đan điền của tôi, các cậu có thể tại Niết Bàn Giới này tự do hoạt động, muốn làm gì thì làm cái đó."
Kỳ Lân và Tiểu Ma Tước bây giờ đều là Thần Thú, bỏ ai Vương Phong cũng không có khả năng bỏ chúng nó, bởi vì Thần Thú trưởng thành đến giai đoạn sau, cơ bản đều là tồn tại vô địch, giống như những bá chủ siêu cấp thế lực sinh tồn tại nơi không người vậy.
Giống như Cùng Kỳ và các Viễn Cổ Cự Thú khác.
Đây chính là trợ lực lớn nhất của mình sau này, Vương Phong làm sao có thể không muốn bọn họ.
Mà lại mình nuôi chúng nó thời gian dài như vậy, nói không có cảm tình thì tuyệt đối không thể nào. Trong mắt Vương Phong, Kỳ Lân và Tiểu Ma Tước cũng tương đương với con cái của mình, hắn há có thể bỏ đi.
"Vậy thì tốt rồi." Nghe lời Vương Phong nói, Kỳ Lân ngẩng đầu khẽ gầm một tiếng, sau đó nó mới đem đầu mình dụi vào trước mặt Vương Phong, thân mật cọ vào mặt hắn.
Thấy cảnh này, Yến Quân Vận hơi có chút hâm mộ, người bình thường cả đời cũng không thể nhìn thấy bóng dáng Thần Thú, mà Vương Phong không chỉ nhìn thấy, hắn còn thu dưỡng hai con, không biết là vận may kiểu gì.
Nhìn cái kiểu Thần Thú này, đoán chừng chúng nó rất khó rời Vương Phong mà tự mình sinh tồn.
"Được rồi, nhanh chóng thanh tẩy đồ vật, sau đó rời khỏi nơi này." Vương Phong mở miệng, sau đó hắn nhanh chóng kiểm kê.
Tuy nhẫn không gian rất nhiều, thế nhưng Vương Phong mấy người cũng đều là tu sĩ mạnh mẽ, cho nên dùng không sai biệt lắm chừng mười phút đồng hồ, bọn họ rốt cục đã thanh tẩy xong chiến lợi phẩm.
"Hơn một triệu viên Đan Dược cấp 13, hơn ba trăm nghìn viên Đan Dược cấp 14, linh thạch của tôi thì không tính." Hầu Chấn Thiên mở miệng, nói lên thu hoạch lần này.
"Cũng không tệ."
Nghe Hầu Chấn Thiên báo cáo, trên mặt Vương Phong lộ ra nụ cười.
Từ khi dùng qua Đan Dược cấp Chúa Tể kia về sau, những Đan Dược cấp 14 này Vương Phong cũng có chút không thèm để mắt, bởi vì nói về công hiệu, những Đan Dược cấp Chúa Tể đó không biết tốt hơn Đan Dược cấp 14 bao nhiêu.
Lần này Vương Phong sở dĩ có thể biến nguy thành an, Chiến Kiếm là một, nội đan dược của Lạc Nhật Thần Điện đồng dạng là công lao không thể bỏ qua.
Nếu như không có đan dược này tiếp tục cung cấp lực lượng cho Vương Phong, Vương Phong có khả năng đã sớm ngã xuống trên những thi thể này, còn về việc đánh bại Cửu Vương thì càng là chuyện không thể nào.
Vương Phong đã lâu rồi không thực sự luyện đan, bởi vì hắn căn bản không thiếu đan dược để dùng. Chỉ là bây giờ theo tầm nhìn được nâng cao, hắn cảm thấy mình có thể thích hợp nâng cao trình độ Luyện Đan của mình.
Trình độ Luyện Đan của hắn mới cấp 13, ngay cả Đan Dược cấp 14 hắn cũng chưa từng luyện chế thành công, cho nên thuật luyện đan này hắn muốn nghiên cứu kỹ lưỡng.
Đã đều muốn đi con đường Luyện Đan Sư này, thì Vương Phong sẽ không dễ dàng từ bỏ, bởi vì một khi từ bỏ, thì những nỗ lực trước đây của hắn cũng coi như uổng phí.
Nếu như muốn làm thì phải làm đến tốt nhất, bằng không thì tốt nhất ban đầu cũng không cần làm, bỏ dở giữa chừng không phải tính cách của Vương Phong.
Cho nên thuật luyện đan này muốn tăng lên, thì Vương Phong nhất định sẽ đi làm.
Đáng tiếc ký ức truyền thừa Luyện Đan trước đây đã không thể giúp Vương Phong, bằng không Luyện Đan Thuật của hắn cũng sớm đã được nâng cao. Tuy nhiên điểm này Vương Phong cũng không lo lắng, bởi vì hắn có nhiều cách để nâng cao Luyện Đan Thuật của mình.
"Đi thôi." Chiến lợi phẩm đã thanh tẩy xong, cuối cùng Vương Phong rời khỏi nơi này.
Trận chiến dịch lần này, Vương Phong coi như hoàn toàn nổi danh, trong toàn bộ Thiên Quan cơ hồ không có người nào không biết đến danh tiếng của hắn. Cửu Vương bị hắn trực tiếp đạp xuống vực sâu, thân bại danh liệt...