Virtus's Reader
Cực Phẩm Thấu Thị

Chương 1866: CHƯƠNG 1859: CHIÊU HỒN

Chỉ là trong lúc chờ đợi, Vương Phong không khỏi thắc mắc, bởi vì hắn phát hiện Vô Hạ Sơn này lại chẳng có lấy một người hầu. Hắn đường đường là khách mà ngồi đây đến người pha trà rót nước cũng không có.

Dùng Thiên Nhãn quét qua một lượt, Vương Phong nhất thời cạn lời, vì hắn phát hiện cả Vô Hạ Sơn này ngoài Hồn Vương ra thì chẳng còn một người sống nào khác.

Khó trách nơi này âm u tử khí, đến chút hơi người cũng không cảm nhận được.

Xem chừng là hoàn cảnh nơi này quá khắc nghiệt, người khác sợ đến không dám tới.

Đợi chừng nửa canh giờ, Vương Phong mới thấy Hồn Vương đi ra. Không biết là chuẩn bị thứ gì mà lại cần nhiều thời gian như vậy?

"Ông ăn mặc kiểu gì thế này?" Nhìn bộ dạng đen thùi lùi của Hồn Vương, Vương Phong không nhịn được cười, vì lúc này trông ông ta chẳng khác gì mấy thầy bói dạo ngoài phố.

"Chỉ có trang phục này mới giúp được cậu, không hiểu thì đừng nói lung tung." Hồn Vương lườm Vương Phong một cái, tỏ vẻ hơi bất mãn.

Người khác chê nơi này của ông ta không có hơi người thì ông ta có thể hiểu, nhưng chuyện này liên quan đến danh dự nghề nghiệp, trong lòng không thoải mái là điều chắc chắn.

"Vâng vâng, là tôi sai." Vương Phong lên tiếng, rồi hỏi: "Vậy tiếp theo chúng ta cần làm gì?"

"Rất đơn giản, cậu báo cho tôi ngày sinh tháng đẻ của bạn cậu."

"Ngày sinh tháng đẻ?" Nghe vậy, Vương Phong trừng lớn mắt, trong lòng suýt nữa thì chửi thề. Nói Hồn Vương là thầy bói dạo, ông ta đúng là thầy bói dạo thật à, ngày sinh tháng đẻ của Quan Phù thì làm sao hắn biết được.

"Tôi không biết." Vương Phong lắc đầu.

"Nếu đã vậy, tên của đối phương thì cậu phải biết chứ?"

"Cái này thì tôi biết rõ." Vương Phong gật đầu, sau đó nói: "Cô ấy tên là Quan Phù, tiền bối xem có cách nào tìm lại được hồn của cô ấy không."

"Cái này phải để tôi thử xem, nhưng có thành công hay không thì tôi cũng không biết, tôi khuyên cậu đừng ôm hy vọng quá lớn."

"Chỉ cần tiền bối chịu giúp đỡ là tôi đã vô cùng cảm kích rồi." Lời nói của Vương Phong vô cùng chân thành, bởi vì trước khi biết đến Hồn Vương, hắn gần như không còn cách nào khác, nên bây giờ dù chỉ có một chút hy vọng, sao hắn có thể không kích động cho được.

Bởi vì cái gọi là có hy vọng vẫn tốt hơn là hoàn toàn tuyệt vọng.

"Im lặng trước đã." Hồn Vương làm động tác im lặng, sau đó ông ta cứ thế ngồi xếp bằng trên mặt đất, miệng bắt đầu lẩm bẩm.

Còn về việc ông ta lẩm bẩm cái gì, Vương Phong nhất thời không thể nghe rõ, vì toàn là những lời tối nghĩa khó hiểu, hắn chẳng nghe hiểu được câu nào.

Khi giọng nói của ông ta không ngừng vang lên, bên tai Vương Phong phảng phất cũng có vô số âm thanh tương tự bắt đầu vọng lại, khiến cả người hắn trở nên hỗn loạn.

Giờ khắc này, Vô Hạ Sơn vốn yên tĩnh bỗng nhiên nổi gió giục mây vần, cảnh tượng vô cùng đáng sợ, vô số mây đen bắt đầu bao trùm lấy Vô Hạ Sơn, nơi này như thể sắp biến thành Quỷ Vực.

Tiếng quỷ khóc sói gào vang vọng khắp bầu trời, nơi đây trở nên ngày càng kinh khủng, khiến Vương Phong cũng không khỏi lạnh sống lưng. Hồn Vương này rốt cuộc đang làm gì mà cảnh tượng lại đáng sợ đến thế?

"Hồn về!"

Sau khi nghe Hồn Vương lẩm bẩm khoảng mười phút, bỗng nhiên ông ta trợn trừng hai mắt. Trong khoảnh khắc mở mắt, âm thanh ông ta phát ra cũng như sấm sét, chấn động cả trời cao.

Trong hư không lúc này nứt ra một vết rách khủng bố, thông qua vết rách đó, Vương Phong nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng đáng sợ, bởi vì phía sau vết nách toàn là những linh hồn đang giãy giụa.

Những linh hồn này nhiều không thấy điểm cuối, căn bản không biết bên trong có bao nhiêu. Lẽ nào linh hồn của Quan Phù cũng lẫn trong đó sao?

Vương Phong vẫn luôn hoài nghi về sự tồn tại của Địa Ngục, bởi vì hắn cũng không biết nó có thật hay không. Có người sau khi chết, linh hồn có thể bất diệt, nhưng cũng có người sau khi chết, linh hồn lại rơi vào trạng thái vô thức. Nhưng linh hồn của những người đó rốt cuộc đã đi về đâu?

Về điểm này, Vương Phong vẫn luôn không tìm được câu trả lời. Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy vết nứt trong hư không, hắn cảm thấy rất có thể đó chính là nơi ấy. Xem ra trên đời vẫn còn quá nhiều chuyện thần bí mà Vương Phong chưa biết, nếu hôm nay không đến chỗ Hồn Vương, có lẽ hắn sẽ không bao giờ thấy được cảnh tượng kinh ngạc này.

"Về!"

Hồn Vương lúc này đương nhiên không biết Vương Phong đang nghĩ gì. Để giúp Vương Phong tìm người về, ông ta mạnh mẽ đập xuống đất, sau đó bàn tay ông ta biến ảo trở nên vô cùng lớn, chộp về phía nơi thần bí và quỷ dị kia.

"Nhất định phải thành công." Thấy cảnh này, lòng Vương Phong cũng không khỏi trở nên căng thẳng, bởi vì hắn đã mang đầy hy vọng đến đây, hắn đương nhiên muốn thấy Quan Phù được cứu sống.

"Ai!"

Sau khi Hồn Vương vơ vét ở nơi đó chừng mười hơi thở, bỗng nhiên ông ta thở dài một tiếng. Ngay lúc này, cảnh tượng kỳ quái biến mất, ngay cả cánh tay biến ảo của Hồn Vương cũng tan đi, bầu trời nhanh chóng trở lại yên bình.

Chỉ thấy gương mặt tái nhợt của ông ta mang theo một tia thở dài, điều này khiến tim Vương Phong lập tức "thịch" một tiếng.

"Lẽ nào không thành công sao?" Vương Phong hỏi với vẻ khó chấp nhận.

"Thật không dám giấu, linh hồn của cô Quan không có ở trong đó." Hồn Vương thở dài nói.

"Phịch!"

Nghe lời ông ta, Vương Phong gần như ngã phịch xuống đất. Giờ phút này, sự tuyệt vọng và bất lực tràn ngập trong lòng hắn, hắn không muốn chấp nhận cục diện này.

Dù cho trước khi đến Vương Phong đã nghĩ đến kết quả này, nhưng khi thật sự nghe câu nói đó từ miệng Hồn Vương, hắn vẫn cảm thấy như toàn bộ sức lực bị rút cạn.

Hy vọng vào lúc này bị đập tan không thương tiếc, khiến Vương Phong lộ ra nụ cười thảm. Xem ra hy vọng của mình vẫn là quá lớn, Quan Phù có lẽ thật sự sẽ không trở về nữa.

"Thật sự không còn cách nào sao?" Vương Phong không cam lòng hỏi.

"Cậu cũng không cần quá bi quan, chỉ cần không phải người bị Đại Đạo giết chết thì đều có khả năng sống sót." Lúc này Hồn Vương lên tiếng, khiến hy vọng vừa bị dập tắt của Vương Phong lại bùng lên trong nháy mắt.

Giờ khắc này, hắn có cảm giác như từ Địa Ngục lên thẳng Thiên Đường, tư vị đó quả thực không lời nào tả xiết.

"Xin tiền bối nói rõ hơn." Vương Phong bật dậy khỏi mặt đất, vội vàng hỏi.

"Nói với cậu thế này, thực ra có hai nơi lưu giữ linh hồn người chết. Một là nơi cậu vừa thấy, được gọi là Hồn Giới, và trong đó không có linh hồn của bạn cậu. Cho nên linh hồn của cô ấy rất có khả năng đã đi vào Địa Ngục, một nơi cao cấp hơn Hồn Giới."

"Thật sự có Địa Ngục sao?"

Nghe vậy, Vương Phong không khỏi kinh ngạc, bởi vì hắn cảm thấy thế giới quan của mình hôm nay có thể sẽ có một sự thay đổi lớn.

"Người ta thường nói không có lửa làm sao có khói. Nếu người đời đều nhắc đến Địa Ngục, cậu nghĩ cái tên đó tự dưng mà có à? Nói thật cho cậu biết, Địa Ngục không chỉ tồn tại, mà nó còn là một nơi hoàn toàn khác với những gì người thường hiểu."

"Vậy tiền bối đã đến đó chưa?"

"Chưa." Hồn Vương lắc đầu, rồi nói: "Tuy ta có thể mở ra Hồn Giới, đó là vì kết giới của thế giới này tương đối yếu. Còn Địa Ngục đến nay tồn tại ở giới nào ta vẫn chưa tìm ra, nơi đó quá thần bí. Ta cũng chỉ trong một lần may mắn mới mở được thông đạo đến Địa Ngục, nên mới biết nó tồn tại."

Cũng chính vì lần may mắn mở được thông đạo Địa Ngục đó mà những năm sau này Hồn Vương mới bắt đầu chuyên tâm phát triển lĩnh vực này, cũng coi như có chút thành tựu.

Chỉ riêng việc có thể mở ra Hồn Giới cũng là điều mà vô số tu sĩ không thể sánh bằng, đây được xem như một loại tuyệt kỹ độc môn.

"Vậy Hồn Vương tiền bối còn có thể mở ra nơi đó không?"

"Cái này ta không thể đảm bảo, ta có thể mở được, cũng có thể không." Hồn Vương lắc đầu nói.

Nếu người Vương Phong muốn tìm ở trong Hồn Giới, ông ta chắc chắn có thể giúp tìm về. Nhưng linh hồn đó lại không ở trong Hồn Giới, nên chuyện này rất phiền phức.

Phải biết rằng một khi linh hồn đã vào Địa Ngục, có thể là đang chờ đầu thai chuyển thế. Điều này cũng ứng với câu nói trước đó của Hồn Vương, có người cứu được, có người thì không.

Hồn Giới chỉ là một khu vực quá độ của Địa Ngục. Tuy nơi này cũng tồn tại rất nhiều linh hồn, nhưng những linh hồn này có thể sẽ không ở lại đây lâu mà sẽ tiến vào Địa Ngục.

Cho nên phần này nếu Hồn Vương muốn cứu cũng không có cách nào, bởi vì họ đã tiến vào vòng luân hồi chuyển thế.

"Vậy phiền Hồn Vương tiền bối ra tay thêm lần nữa." Nói rồi, Vương Phong lật tay, lấy ra nguyên một bình Cửu Thiên Ngọc Lộ.

"Đây là một bình Cửu Thiên Ngọc Lộ hoàn chỉnh, cộng thêm nửa bình lúc trước, tất cả đều là thù lao cho tiền bối." Vì cứu Quan Phù, Vương Phong lúc này cũng coi như đánh cược tất cả.

Khác với lúc trước, sau khi biết linh hồn của Quan Phù không ở Hồn Giới, Hồn Vương hiểu rằng mình rất có thể sẽ không nhận được Cửu Thiên Ngọc Lộ từ tay Vương Phong, nên ông ta không khỏi cười khổ một tiếng, nói: "Linh hồn một khi đã vào Địa Ngục, có khả năng sẽ đi đầu thai chuyển thế. Cho nên nếu bạn của cậu đã đầu thai rồi, dù cậu có cho ta nhiều bảo bối hơn nữa, ta cũng không giúp được gì đâu."

"Bất kể được hay không, hai bình Cửu Thiên Ngọc Lộ này đều thuộc về tiền bối." Vương Phong sợ Hồn Vương không chịu dốc sức, nên trực tiếp đưa ra một sự nhượng bộ cực lớn.

"Cứ cho là như cậu nói, trạng thái hiện tại của ta cũng không thể tiếp tục được nữa, ta cần phải hồi phục đến đỉnh phong mới được."

Để mở ra Hồn Giới, cái giá mà Hồn Vương phải trả không hề nhỏ, chỉ cần nhìn sắc mặt tái nhợt của ông ta là đủ hiểu.

"Dù thế nào, lần này phiền Hồn Vương tiền bối rồi." Người ta muốn nghỉ ngơi, Vương Phong cũng không thể ngăn cản, nên chỉ có thể trịnh trọng cúi đầu cảm tạ.

"Yên tâm đi, dù không có Cửu Thiên Ngọc Lộ, chuyện của cậu ta vẫn sẽ giúp." Hồn Vương mỉm cười, lời nói ra lại vô cùng dễ nghe.

Có thù lao và không có thù lao là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, giống như việc bạn đi làm cho ông chủ, có trả lương hay không vậy.

Có lương, làm việc sẽ hăng hái, còn không có lương, ai sẽ bán mạng cho bạn?

Hồn Vương đi nghỉ ngơi, còn Vương Phong thì cứ ở bên ngoài lặng lẽ chờ đợi. Hắn đi đi lại lại không biết bao nhiêu vòng, đợi chừng ba canh giờ, Hồn Vương cuối cùng cũng trở ra.

"Được rồi, chúng ta có thể bắt đầu ngay bây giờ." Biết Vương Phong có lẽ đang rất sốt ruột, nên Hồn Vương cũng không nói nhảm nhiều.

Vương Phong hiện là người trẻ tuổi danh tiếng đang lên, dù Hồn Vương rất ít khi ra ngoài, ông ta cũng hiểu rõ thế lực ngầm sau lưng Vương Phong, cho nên kết giao với hắn tuyệt đối không sai.

Người ta nói thêm một người bạn là thêm một con đường, vì chuyện của Vương Phong, Hồn Vương cũng coi như liều mạng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!