Nằm vật vã trên bậc thang này suốt nửa ngày, Vương Phong lúc này mới lảo đảo đứng dậy. Quần áo hắn vẫn ướt sũng, chưa từng khô ráo, giờ phút này cả người hắn gần như kiệt sức.
Thế nhưng vì phá kỷ lục, dù có thảm hại đến mấy hắn cũng phải kiên trì.
Nhìn lên những bậc thang phía trên đỉnh đầu, Vương Phong cuối cùng cũng cất bước.
Con đường cần đi vẫn phải đi, cứ mãi dừng lại ở nguyên chỗ sẽ chỉ làm hao mòn ý chí chiến đấu của hắn. Bởi vậy, dù chưa hồi phục hoàn toàn, Vương Phong đã bắt đầu vòng leo mới của mình.
"Cố lên!" Thấy Vương Phong hành động, rất nhiều tu sĩ cũng không kìm được siết chặt nắm đấm, vẻ mặt có chút căng thẳng.
Đã đến bước này, mọi người vẫn hy vọng Vương Phong có thể phá vỡ kỷ lục đáng sợ mà tiền nhân để lại, bởi vì đó chẳng phải là điều họ mong chờ khi xem náo nhiệt sao?
Nếu Vương Phong không thể thành công, chẳng phải họ đã phí công chờ đợi lâu như vậy?
Ầm ầm!
Bên tai phảng phất có tiếng sấm sét kinh hoàng vang vọng. Trong tình huống như vậy, Vương Phong cảm thấy cơ thể mình quả thực như bèo dạt mây trôi, lúc nào cũng có thể rơi khỏi thang.
Vận chuyển sức mạnh dồn xuống hai chân, trong khoảnh khắc, hai chân Vương Phong nặng ít nhất mấy vạn cân. Dưới tình huống đó, tình trạng của hắn lúc này mới dần dần chuyển biến tốt đẹp.
Chỉ là luồng áp lực khủng khiếp kia vẫn đè ép khiến Vương Phong run rẩy, có dấu hiệu muốn ngã xuống.
Sau khi ổn định một bước, Vương Phong lại phóng ra bước thứ hai. Theo tốc độ hắn đặt chân xuống, một tiếng động như vật nặng rơi xuống đất vang lên, tất cả Vương Giả đều có thể nghe rõ.
Từng bước một, Vương Phong đang lê đôi chân nặng hơn mấy vạn cân trên Thang Lên Trời này. Mỗi bước đi đều vô cùng gian nan. Mười phút trôi qua, Vương Phong vẻn vẹn mới đi được năm bước, mà đến đây hắn đã thở hổn hển, mồ hôi hạt đậu tuôn như mưa từ trên người hắn lăn xuống, sắc mặt hắn tái nhợt vô cùng, không chút huyết sắc.
"Xem ra hắn muốn phá kỷ lục không dễ dàng như trong tưởng tượng a."
Trong hư không bao la, một bá chủ mở miệng, hắn cũng đang chú ý tình hình nơi đây.
"Ta thấy chưa hẳn. Lần trước hắn còn phá kỷ lục Cửu Chuyển, lần này hắn chưa chắc đã không thể phá kỷ lục Thiên Đế."
"Nếu hắn thật sự có thể phá kỷ lục Thiên Đế, vậy tin rằng không bao lâu nữa, sức mạnh của hắn e rằng chúng ta cũng khó mà sánh kịp."
"Dù sao đi nữa, nếu hắn có thể phá kỷ lục thì dĩ nhiên là chuyện tốt nhất, điều này đại biểu cho phe chúng ta có thêm một nhân tài tiềm năng."
"Thời gian đại hủy diệt thiên địa sắp đến rồi. Nếu Vương Phong thật sự có thể trổ hết tài năng, vậy đối với toàn bộ Thiên Giới mà nói đều là chuyện tốt, bởi vì đến lúc đó chỉ thiếu những người như vậy tồn tại."
"Tại sao các thời đại trước lại bị diệt vong? Chẳng phải vì tu sĩ thời đại đó quá yếu sao? Nếu không phải vậy, đông đảo bá chủ cũng sẽ không làm mọi cách để tiến xa hơn."
Chỉ là rất đáng tiếc, bị Thiên Địa Đại Đạo hạn chế, từ xưa đến nay, chưa từng có bá chủ nào thực sự siêu thoát. Phần lớn bọn họ đều trở về cát bụi.
Mặc dù đông đảo bá chủ vẫn đang gian nan thăm dò trên con đường này, nhưng đến nay vẫn chưa có ai thành công. Bất kể là Thái Dương Thần hay Bách Hoa Thánh Nữ, họ đều bỏ mạng khi đang thăm dò con đường này.
Mà trước bọn họ, những bá chủ như vậy còn không ít, mọi người đều đánh đổi mạng sống để tìm ra một con đường.
Dưới mắt, Vương Phong biểu hiện xuất sắc. Nếu sau này hắn có thể trở thành bá chủ, cho dù hắn không thể siêu thoát, e rằng chiến lực của hắn cũng sẽ mạnh hơn đông đảo bá chủ một bậc. Đến lúc đó nếu có người như vậy tồn tại, có lẽ sẽ có người sống sót.
Vẻn vẹn chỉ năm bước khoảng cách đã khiến Vương Phong biến thành bộ dạng này, trạng thái kém cỏi của hắn khiến rất nhiều người không kìm được đổ mồ hôi thay hắn.
Thế nhưng mặc kệ trạng thái có kém đến mấy, đã đến được trên Thang Lên Trời này, Vương Phong vẫn kiên định phóng ra thêm một bước. Bước này vừa cất lên, lập tức có người trong Giới Vương Giả đang cổ vũ Vương Phong.
Không sợ Vương Phong đi chậm, chỉ sợ hắn không thể đi tiếp. Bây giờ hắn lại đi thêm một bước, điều này đại biểu hắn cách phá vỡ kỷ lục lại gần thêm một bước.
Liên tiếp đi năm bước, cuối cùng Vương Phong đổ gục trên bậc thứ 8.210. Hắn há miệng phun ra một ngụm máu tươi, đã khó mà bước tiếp được.
Áp lực đáng sợ bao trùm toàn thân hắn, khiến hắn ngay cả hô hấp cũng trở nên vô cùng khó khăn. Trong tình huống như vậy, hắn ngay cả động đậy một chút cũng cảm thấy mệt mỏi sâu sắc.
Chỉ là trước khi đến, Vương Phong đã chuẩn bị tâm lý rất tốt, cho nên nằm ở đây không sai biệt lắm mười phút, hắn vẫn giãy giụa đứng thẳng lên.
Mặc dù toàn thân đã đầy thương tích, các bộ phận bên trong cơ thể thậm chí đã bị áp lực bàng bạc ép cho tràn máu tươi, nhưng Vương Phong vẫn kiên định không thay đổi, gian nan cất bước trên Thang Lên Trời này.
Không đi thì có nghĩa là hắn không phá được kỷ lục. Không phá được kỷ lục thì hắn sẽ không nhận được phần thưởng của Thiên Quan, cũng không thể cảm thụ được nhiều Thiên Địa Đại Đạo hơn. Cho nên, hắn chỉ có thể đi.
Điều này giống như ở trong dòng nước xiết, ngươi không tiến thì ngươi cũng chỉ có lùi. Mặc kệ Vương Phong nằm bao lâu trên Thang Lên Trời này, chỉ cần hắn không đi, thì hắn sẽ vĩnh viễn không phá được kỷ lục của người ta.
Cho nên hắn hiện tại hoàn toàn là đang liều mạng.
"Ta tin tưởng mình có thể." Trong lòng Vương Phong đang lặng lẽ tự nhủ, sau đó ánh mắt hắn nhìn thẳng phía trước, căn bản không nhìn tình huống dưới chân mình. Trong tâm hắn chỉ có một ý nghĩ, đó chính là đi được càng xa.
Cơ thể con người là một kho báu, một kho báu vô cùng vô tận. Rất sớm trước đó đã có người nói, tiềm năng của con người là không thể khai thác hết, chỉ cần tin tưởng mình làm được, vậy nhất định sẽ làm được. Giờ khắc này, ý nghĩ trong lòng Vương Phong chính là như vậy.
Hắn không quan tâm thương tích gì, cũng không quan tâm đau đớn gì, hắn chỉ quan tâm mình có thể đi được xa hơn hay không, có thể siêu việt kỷ lục mà tiền nhân để lại hay không.
Chính là trong lòng có một chấp niệm như vậy, cho nên Vương Phong mặc dù đi rất vất vả, hắn vẫn kiên định không thay đổi tiến về phía trước.
Hơn nữa, hắn càng đi phảng phất càng nhẹ nhõm, đến sau cùng hắn vậy mà thẳng tắp sống lưng, giống như đi trên đất bằng.
Màu đỏ nhạt vụ khí trôi nổi xung quanh hắn, giờ khắc này huyết mạch Thiên Ngoại của hắn đã được kích hoạt.
Nguyên bản huyết mạch Thiên Ngoại của hắn đã không ngừng cải tạo toàn thân hắn, hơn nữa theo chuyến đi Ma Khanh lần trước, hắn lại một lần hấp thu đại lượng huyết mạch Thiên Ngoại. Cho nên hiện tại huyết mạch Thiên Ngoại của hắn đã có thể nói là hoàn thành cải tạo toàn diện, huyết dịch của hắn cũng sớm đã phát sinh biến hóa. Hắn bây giờ đang chảy là huyết mạch màu đỏ thẫm, không phải huyết mạch của tu sĩ nhân loại bình thường có thể so sánh.
Huyết mạch đã từng bùng phát vài lần, nhưng bất kể lần này có phải do Vương Phong tự mình khống chế hay không, hắn đến nay đều không biết mình rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể hoàn toàn khống chế sự bùng phát của huyết mạch một cách tự nhiên.
Có huyết mạch bùng phát, tốc độ đi tới của Vương Phong càng lúc càng nhanh, đến sau cùng hắn quả thực có thể nói là hai bước cũng làm một bước.
Làn sương máu nhàn nhạt kia cũng sớm đã diễn biến thành cuồng bạo vô cùng hồng sắc vụ khí. Trong mắt đông đảo Vương Giả, giờ phút này Vương Phong tựa như hóa thành một đạo hồng sắc vụ khí đang bay lượn trên Thang Lên Trời này.
Nơi hắn đi qua, hồng sắc vụ khí theo tới đó. Vẻn vẹn chỉ mấy hơi thở, hắn đã đi tới bậc thứ 8.250. Hắn cách phá vỡ kỷ lục vẻn vẹn chỉ kém năm mươi bước.
Cũng không dừng lại chút nào trên năm mươi bước này, Vương Phong bao quanh huyết mạch hồng sắc bàng bạc, thẳng tiến đến mục tiêu bậc thứ 8.300.
Nguyên bản trong tưởng tượng của mọi người, Vương Phong muốn đột phá kỷ lục của tiền nhân khẳng định phải hao phí rất nhiều công sức. Nhưng bây giờ đã xảy ra một chuyện vượt xa dự đoán của họ, đây không phải là xông Thang Lên Trời, đây quả thực là gian lận!
"Cái này..."
Nhìn thấy Vương Phong vậy mà bùng phát huyết mạch Thiên Ngoại phi nhanh trên Thang Lên Trời này, những bá chủ kia cũng đồng loạt trợn tròn mắt, bởi vì bọn họ không nghĩ tới lại xảy ra chuyện như vậy.
Ý nghĩ của bọn họ giờ phút này cũng giống như những Vương Giả kia, Vương Phong đây quả thực là đang gian lận.
"Sáng tạo hoàn toàn mới kỷ lục, thưởng Ngọc Long gấm." Trong khi mọi người ở đây trợn tròn mắt, Vương Phong đã đi hết năm mươi bước kia, hắn bước vào bậc thứ 8.300, đồng thời còn đi thêm một bước.
Phá một kỷ lục lại đơn giản đến thế, Vương Phong đã làm được.
Thế nhưng trên bậc thang này Vương Phong cũng không dừng lại bao lâu, hắn bao quanh huyết vụ hồng sắc vẫn không ngừng hướng về phía những bậc Thang Lên Trời cao hơn mà đi.
"Sáng tạo hoàn toàn mới kỷ lục, thưởng Diễn Chảy Ma Giáp một kiện."
"Sáng tạo hoàn toàn mới kỷ lục, thưởng Cửu Khúc quả một cái."
"Sáng tạo hoàn toàn mới kỷ lục, thưởng Cửu Thiên Ngọc Lộ ba mươi bình."
"Sáng tạo hoàn toàn mới kỷ lục, thưởng Thần Dương Đan một cái."
"Sáng tạo hoàn toàn mới kỷ lục, thưởng Ngưng Phách Đan một cái."
Vẻn vẹn chỉ mấy hơi thở, Thiên Quan đã vang lên mấy đạo thanh âm khen thưởng. Hơn nữa, theo Vương Phong tiếp tục tiến về phía trước, mỗi khi hắn đi một bước Thiên Quan liền sẽ khen thưởng một lần. Đến sau cùng, mọi người đã không nhớ rõ Vương Phong rốt cuộc đã đạt được bao nhiêu phần thưởng.
Trong hư không vỡ ra, từng loại bảo bối đang từ Thiên Quan giáng xuống. Bầu trời phảng phất tại thời khắc này đều trở nên điên rồ, đại lượng bảo bối buông xuống khiến tất cả những người chứng kiến cảnh này đều hô hấp dồn dập, mắt đều muốn đỏ.
Nhiều phần thưởng như vậy, đây quả thực là chưa từng nghe thấy. Mặc kệ Vương Phong hôm nay có thể tấn thăng thành Chúa Tể hay không, chỉ riêng những thứ được thưởng xuống này cũng đủ để hắn trở thành nhà giàu.
"Mẹ kiếp!"
Thanh âm khen thưởng của Thiên Quan thật sự là vang vọng quá mức dồn dập, cho nên trong khi tất cả mọi người vẫn duy trì vẻ mặt ngây dại, mãi sau khi Thiên Quan ban thưởng xuống trên trăm loại bảo bối đỉnh cấp, mới có người phát ra một tiếng kêu không thể tin được.
Đến đây, Vương Phong đã đi tới bậc thứ 8.400, hắn đã vượt qua Thiên Đế trước đó một trăm bước.
Mặc kệ hắn lên bằng cách nào, tóm lại hắn có thể đi đến nơi đây đó chính là biểu hiện thực lực cá nhân của hắn. Người khác có thể cho rằng hắn gian lận, nhưng quy tắc của Thiên Quan có thể không phân biệt, nó vẫn luôn khen thưởng đồ vật.
"Sáng tạo hoàn toàn mới kỷ lục, thưởng..."
Trong khi mọi người ở đây cho rằng Vương Phong có thể sẽ dừng lại, bỗng nhiên hắn lại bắt đầu đi. Vẫn như cũ bao quanh huyết vụ đáng sợ, Vương Phong đi đến bậc thứ 8.401 của Thang Lên Trời.
Bắt đầu từ nơi này, thanh âm như máy móc của Thiên Quan lại vang lên, tất cả đều là khen thưởng đồ vật.
Có thể nói như vậy, từ khi Thiên Quan xuất hiện, dưới Thang Lên Trời chưa từng điên cuồng như vậy. Một lần điên cuồng ban thưởng chồng chất vô số thần dược đỉnh cấp. Giờ khắc này không chỉ có những người trong Giới Vương Giả đồng loạt trợn tròn mắt, ngay cả những cự đầu ẩn mình trong bóng tối cũng đều trợn to hai mắt, hô hấp dồn dập.
Phải biết những vật phẩm mà phần thưởng này ban cho Vương Phong, dù là bọn họ cầm lấy đi cũng đều có rất nhiều tác dụng a. Ngày này Thiên Quan chưa từng hào phóng như vậy?
Đáng tiếc thân phận của bọn họ vẫn còn đó, bằng không bọn họ đều muốn ra tay cướp đoạt.
Lại liên tục ban thưởng mấy chục loại bảo bối trân quý, sương máu trên người Vương Phong lúc này mới bắt đầu ảm đạm. Huyết mạch Thiên Ngoại của hắn cố nhiên thần kỳ, thế nhưng đây cũng không phải là thứ vô cùng vô tận có thể sử dụng. Theo sương máu ảm đạm, áp lực mà Vương Phong cảm nhận được đang từng bước tăng cường.
Thế nhưng mặc dù là như thế, cuối cùng Vương Phong vẫn đi đến một trăm bước này, hắn bước vào bậc thứ 8.500. Tuy thân thể hắn trên Thang Lên Trời cao như vậy lộ ra cực kỳ nhỏ bé, thế nhưng trong mắt người khác, giờ khắc này hắn thậm chí có thể sánh với Người khổng lồ chống trời đạp đất...
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ