Cản một người thì Đế Bá Thiên làm được, chứ cản mấy người thì hắn tạm thời chưa có bản lĩnh lớn đến vậy.
Ngay khi Vương Phong sắp bị Công Tôn Trạch tấn công, Bách Hoa Thánh Nữ bỗng nhiên ra tay.
Chỉ thấy một biển hoa từ trong tay áo nàng bay ra, sau đó nàng trực tiếp cuốn Vương Phong đến bên cạnh mình, tránh được đòn tấn công của Công Tôn Trạch.
"Cút sang một bên cho ta." Thấy mình vừa cuốn Vương Phong đi thì gã Công Tôn Trạch này vẫn tiếp tục truy đuổi, sắc mặt Bách Hoa Thánh Nữ lạnh đi, nàng trực tiếp vỗ ra một chưởng.
Dưới một chưởng này, phân thân của Công Tôn Trạch biến sắc, sau đó không thể không lùi lại. Phân thân dù có mạnh hơn nữa thì cuối cùng cũng không phải bản thể, mà Bách Hoa Thánh Nữ vốn là một nhân vật mạnh hơn các bá chủ khác một bậc, nên một cái phân thân của Công Tôn Trạch sao có thể là đối thủ của nàng.
"Cảnh cáo ngươi một câu, tốt nhất đừng gây rối, nếu không lát nữa ngươi có thể sẽ không xuống đài được đâu." Bách Hoa Thánh Nữ lạnh lùng nói.
"Sớm đã nghe nói Bách Hoa Thánh Nữ thiên tư bất phàm, hôm nay bản tọa đến lĩnh giáo đây." Bản thể của Công Tôn Trạch lên tiếng, sau đó hắn vậy mà bỏ qua Đế Bá Thiên, lao thẳng đến Bách Hoa Thánh Nữ.
Mục tiêu của hắn là giết Vương Phong, nên chỉ cần Vương Phong ở đâu, hắn sẽ đuổi theo đến đó. Vương Phong đã dám giết đồ đệ của hắn, vậy hắn phải dùng mạng của Vương Phong để đền, nếu không sau này e là hắn sẽ mất hết thể diện.
"Bảo vệ hắn." Ném Vương Phong cho Đế Bá Thiên, Bách Hoa Thánh Nữ ra tay.
Tính cách của nàng vốn khá nóng nảy, đã nhắc nhở Công Tôn Trạch đừng gây rối mà hắn vẫn không biết điều như vậy, đã thế thì nàng cũng đành phải tự mình động thủ.
Người có thể bước qua được ngưỡng cửa kia, cảnh giới chắc chắn không phải bá chủ bình thường có thể so sánh, hôm nay Bách Hoa Thánh Nữ muốn dạy dỗ Công Tôn Trạch một phen.
Trận chiến của các bá chủ nổ ra trong hư không, thấy cảnh này, đông đảo bá chủ đều lùi lại, bởi vì bọn họ đều không muốn nhúng tay vào vũng nước đục này.
"Chúng ta đi trước." Thấy Bách Hoa Thánh Nữ đã chặn được Công Tôn Trạch, Đế Bá Thiên thấp giọng nói, sau đó hắn định đưa Vương Phong rời khỏi đây.
Cuộc tỷ thí này rõ ràng là không thể tiếp tục được nữa, cho nên để đảm bảo an toàn, hắn thấy vẫn nên đưa Vương Phong rời khỏi nơi thị phi này trước đã.
Về phần Bách Hoa Thánh Nữ sẽ ra sao, hắn hoàn toàn không lo lắng, bởi vì hắn biết với thực lực của Bách Hoa Thánh Nữ, nếu ngay cả nàng còn không thoát được, vậy hắn ở lại cũng chẳng có tác dụng gì.
Cho nên lúc này, hắn vẫn nên bảo vệ tốt cho Vương Phong mới là thật.
"Chạy đi đâu?"
Chỉ là Đế Bá Thiên còn chưa kịp đưa Vương Phong rời đi, hư không trước mặt họ bỗng nhiên nứt ra, một người từ trong đó bước ra.
Người này vừa xuất hiện đã tỏa ra khí tức bá chủ, hắn lại đến để ngăn cản Vương Phong và Đế Bá Thiên.
"Giữ chân chúng lại cho ta, dù chết cũng phải giữ lại được xác."
Đúng lúc này, từ phía Công Tôn Trạch truyền đến một tiếng gầm lớn, sau đó vị bá chủ kia lập tức ra tay. Hắn hẳn là người giúp đỡ mà Công Tôn Trạch tạm thời gọi tới, mục đích chính là để chặn Vương Phong và Đế Bá Thiên lại.
"Xem ra hôm nay ngươi quyết không bỏ cuộc rồi." Thấy Vương Phong và Đế Bá Thiên bị chặn lại, sắc mặt Bách Hoa Thánh Nữ lạnh như băng, sau đó nàng phất tay áo, tức thì vô số cánh hoa từ trong hư không rơi xuống như mưa.
Bề ngoài trông những cánh hoa này vô cùng đẹp đẽ, nhưng chỉ có Công Tôn Trạch mới hiểu, mỗi một cánh hoa đều mang theo sức sát thương kinh người. Một khi hắn chạm phải những thứ này, nhẹ thì da thịt bị cắt rách, còn nặng thì cơ thể sẽ bị xuyên thủng.
Cho nên tác chiến với Bách Hoa Thánh Nữ dưới ảo cảnh như vậy, hắn chẳng chiếm được chút lợi thế nào.
Bách Hoa Thánh Nữ sở dĩ dám ngang ngược như vậy, không phải là không có lý do, người ta thật sự có thực lực đó.
Ở phía bên kia, Đế Bá Thiên đã đại chiến cùng với vị bá chủ chui ra từ hư không, còn Vương Phong cũng không ngốc, hắn trực tiếp trốn vào trong hư không.
Tuy hắn không biết mình có thể ẩn nấp trước mặt bá chủ được không, nhưng chỉ cần có bá chủ đến bắt hắn, ít nhất hắn cũng có thể dùng Sức Mạnh Quy Tắc để dịch chuyển tức thời.
Bốn vị bá chủ vì một mình Vương Phong mà đại chiến trong hư không, bầu trời dường như sắp sụp đổ đến nơi. Đế Bá Thiên tuy chỉ là một bá chủ mới nổi, nhưng chiêu trò quái dị của hắn thật sự khiến người ta khó lòng phòng bị, loại công kích có thể xuyên thấu mọi phòng ngự, đánh thẳng vào sâu trong cơ thể khiến đối thủ của hắn cũng không khỏi biến sắc, bởi vì hắn không ngờ Đế Bá Thiên lại khó chơi đến vậy, xem ra hắn muốn bắt Vương Phong không dễ dàng như thế.
"Thân là bá chủ của phe nhân loại, các ngươi lại tự giết hại lẫn nhau ở đây, tất cả dừng tay!"
Đúng lúc này, trong hư không vang lên một giọng nói đầy bá đạo, có bá chủ đã đến nơi này.
Người vừa tới không ai khác, chính là người Thủ Hộ của nhân loại. Mục đích của người này là bảo vệ sự bình yên của Thiên Giới, bây giờ nơi này có bốn vị bá chủ đang đại chiến, sao hắn có thể không cảm nhận được.
Vai trò của các bá chủ nhân loại là bảo vệ thế giới loài người và đối phó với đại nạn kinh thiên sắp tới, còn mấy người này thì hay rồi, tự mình tham gia náo nhiệt thì thôi, không ngờ bây giờ còn đánh nhau.
Bọn họ muốn đánh cho trời sập luôn hay sao?
"Không sợ chết thì đi theo ta."
Thấy cả người Thủ Hộ của nhân loại cũng bị kinh động, Công Tôn Trạch hét lớn một tiếng, tức thì thân hình hắn bay thẳng lên hư không cao hơn, hắn muốn đến Thiên Ngoại.
Trách nhiệm bảo vệ thế giới loài người thuộc về người Thủ Hộ, người này có đặc quyền rất lớn, cho nên muốn đối phó Bách Hoa Thánh Nữ, Công Tôn Trạch chỉ có thể đến Thiên Ngoại.
"Ngươi nghĩ ta sẽ sợ ngươi sao?" Cười lạnh một tiếng, Bách Hoa Thánh Nữ không hề sợ hãi, nàng trực tiếp đuổi theo.
Ở đây, bọn họ ra tay không dám dùng toàn lực, nhưng đến Thiên Ngoại thì tình hình sẽ khác. Nơi đó không có bất kỳ sinh linh nào, vũ trụ lại bao la vô tận, bọn họ tùy tiện ra tay thế nào cũng không sao.
"Chúng ta cũng đến Thiên Ngoại." Thấy Công Tôn Trạch đã đi, người giúp đỡ mà hắn gọi tới cũng hét lên một tiếng, hướng về phía Thiên Ngoại.
Chỉ là ở phía sau, Đế Bá Thiên lại không đuổi theo, bởi vì hắn không ngốc. Hắn chuyên để bảo vệ Vương Phong, nếu bây giờ hắn đi, chẳng phải Vương Phong sẽ bị lẻ loi sao?
Cho nên hắn không thể vì một trận chiến mà bỏ mặc Vương Phong ở đây, trọng tâm của mình là gì hắn hiểu rất rõ, vì vậy hắn sẽ không bị người khác khích tướng.
"Muốn đi thì tự ngươi đi đi, ta không tiếp đâu."
Đế Bá Thiên lên tiếng, sau đó hắn đi thẳng đến bên cạnh Vương Phong đang ẩn mình trong hư không.
"Ngươi..." Nghe lời Đế Bá Thiên nói, vị bá chủ kia cảm giác như có cục phân chó mắc kẹt trong cổ họng, đây là lần đầu tiên có bá chủ phòng thủ mà không chiến sao?
"Ngươi cái gì mà ngươi, ta nói không đi là không đi, ngươi tự đi đi." Đế Bá Thiên thản nhiên nói.
"Không ngờ ngươi thân là bá chủ mà lại sợ chiến, ta thật sự đã nhìn lầm ngươi." Vị bá chủ kia cười lạnh nói.
"Tùy ngươi nghĩ thế nào."
"Không ngờ bá chủ mới nổi đường đường lại là một kẻ nhát gan, thật là nực cười." Nói rồi, vị bá chủ kia cười ha hả trong hư không, vô cùng ngông cuồng.
"Nói người khác nhát gan, không biết chính ngươi có gan lớn không?" Đúng lúc này, trong hư không vang lên một giọng nói bình thản, có người lại một lần nữa giáng lâm nơi đây.
"Sư phụ!"
Nghe thấy giọng nói này, Vương Phong đang ẩn mình trong hư không nhất thời cũng có chút nước mắt lưng tròng, bởi vì cho dù thời gian đã qua rất nhiều năm, giọng nói của Huyền Vũ Đại Đế vẫn quen thuộc như vậy.
Từ khi đến Thượng Tam Thiên và tu vi có thành tựu, Vương Phong vẫn luôn tìm kiếm nơi ở của Huyền Vũ Đại Đế, nhưng dù hắn tìm thế nào cũng không thể tìm ra ngài rốt cuộc ở đâu. Mãi cho đến hôm nay, hắn mới biết được sự tồn tại của Huyền Vũ Đại Đế từ miệng của một bá chủ.
Nhưng điều vượt xa dự đoán của Vương Phong là, Huyền Vũ Đại Đế lại là một vị bá chủ, Vương Phong hoàn toàn không thể ngờ được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Một bóng người lão giả từ xa nhanh chóng tiếp cận, nơi ông đi qua để lại vô số hư ảnh, tốc độ nhanh đến kinh người.
"Huyền Vũ Đại Đế!"
Nhìn người tới, trên mặt vị bá chủ kia cũng lộ vẻ ngưng trọng. Huyền Vũ Đại Đế có thể nói là một nhân vật cực kỳ mạnh mẽ trong số các bá chủ hiện nay, điều hắn không ngờ là hôm nay ông ấy vậy mà lại đến đây.
"Ngươi không phải nói người khác nhát gan sao? Vậy thì đỡ thử một chiêu này của ta rồi hãy nói."
Vừa dứt lời, hư không ngưng đọng, dường như tất cả đều bị đóng băng. Bàn tay của Huyền Vũ Đại Đế trực tiếp hạ xuống lồng ngực của vị bá chủ kia.
Như một thiên thạch rơi xuống phương xa, vị bá chủ kia vậy mà bị Huyền Vũ Đại Đế một chưởng đánh cho hộc máu.
"Huyền Vũ, ngươi đừng làm bậy."
Thấy cảnh này, người Thủ Hộ của nhân loại biến sắc, quát khẽ.
"Yên tâm đi, ta chỉ đùa với hắn một chút thôi, ta sẽ không giết hắn." Huyền Vũ Đại Đế thản nhiên cười một tiếng, sau đó ông mới đưa mắt nhìn về phía Vương Phong và Đế Bá Thiên.
Tuy người ông nhìn là Đế Bá Thiên, nhưng Vương Phong lại cảm nhận rõ ràng hơn ánh mắt dịu dàng khi ông nhìn sang, xem ra Huyền Vũ Đại Đế vẫn chưa quên hắn.
"Đế Bá Thiên, trông chừng nó cho kỹ, ta đến Thiên Ngoại xem sao." Nói rồi, thân hình Huyền Vũ Đại Đế lóe lên, khi ông xuất hiện lần nữa thì đã ở Thiên Ngoại.
"Tiền bối, ông ấy có phải là sư phụ của con không?" Chờ Huyền Vũ Đại Đế rời đi, Vương Phong mới từ trong hư không hiện ra, níu lấy Đế Bá Thiên hỏi.
"Chắc là vậy." Đế Bá Thiên có chút không chắc chắn nói.
Tuy hắn từng được Huyền Vũ Đại Đế nhắc nhở phải bảo vệ Vương Phong, nhưng chính Huyền Vũ Đại Đế chưa bao giờ nói Vương Phong là đồ đệ của ông, cho nên hắn thật sự không thể xác định.
Nhưng xét theo biểu hiện của Vương Phong lúc này, hắn hẳn là đệ tử của Huyền Vũ Đại Đế.
Hơn nữa với con mắt của Huyền Vũ Đại Đế, đệ tử ông chọn chắc chắn sẽ không kém cỏi. Thiên phú của Vương Phong hiện giờ nghịch thiên như vậy, nên việc hắn là đồ đệ của Huyền Vũ Đại Đế cũng hoàn toàn hợp lý.
"Vậy tại sao ngài ấy vẫn luôn không chịu xuất hiện?" Vương Phong chất vấn.
Lúc Quan Phù qua đời, Vương Phong đã tìm kiếm Huyền Vũ Đại Đế khắp nơi để nhờ ngài cứu người, nhưng hắn tìm lâu như vậy cũng không thấy tung tích của ngài đâu. Vốn tưởng Huyền Vũ Đại Đế đã sớm chết ở xó xỉnh nào đó không ai hay biết, nhưng điều Vương Phong không ngờ là, Huyền Vũ Đại Đế vậy mà thoắt cái đã trở thành bá chủ của Thiên Giới. Sự khác biệt một trời một vực này khiến Vương Phong thật sự có chút khó chấp nhận.
"Ông ấy không hiện thân là có lý do của ông ấy, lát nữa chờ các ngươi gặp mặt, ngươi tự mình hỏi đi."
"Oanh!"
Ngay lúc hai người đang nói chuyện, trên bầu trời bỗng nổ ra một tiếng vang cực lớn, sau đó họ liền thấy Huyền Vũ Đại Đế và Bách Hoa Thánh Nữ từ trong hư không hạ xuống, còn Công Tôn Trạch thì giờ phút này không biết sống chết ra sao.
"Đại Đế, chiến cục thế nào rồi?" Đế Bá Thiên hỏi.
"Chạy rồi."
Một mình Bách Hoa Thánh Nữ đã đủ để đối phó Công Tôn Trạch, giờ lại thêm cả Huyền Vũ Đại Đế, Công Tôn Trạch lấy gì để đấu?
Cho nên ngoài việc chạy trối chết, hắn căn bản không có con đường thứ hai nào khác.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh