Vương Phong vốn đến đây để hỏi Ma Cung Chi Chủ xem có phải nàng đã gây ra rắc rối gì không, nhưng cuối cùng lại chẳng hỏi được gì, đành phải bỏ cuộc.
Tuy không hỏi ra được thông tin gì, nhưng Vương Phong đã thiết lập một trận pháp cực mạnh cho nơi này. Có trận pháp này, dù nguy hiểm xảy ra thì ít nhất cũng có thể chống đỡ được một lúc.
Với năng lực hiện tại, đây là tất cả những gì hắn có thể làm.
"Nhớ kỹ, trong vòng nửa năm tới chắc chắn sẽ có nguy cơ bùng nổ. Theo ta thấy, hay là cô đến thẳng Xích Diễm Minh của ta đi, như vậy sẽ an toàn hơn nhiều."
Dù sao Xích Diễm Minh cũng có Đế Bá Thiên trấn giữ, nên nơi đó an toàn hơn Vô Cực Ma Cung này nhiều.
Chỉ là thái độ của Đế Bá Thiên với Ma Cung Chi Chủ không tốt lắm, nên khi nghe đề nghị của Vương Phong, nàng liền lắc đầu quầy quậy: "Thôi bỏ đi, ta thà ở lại địa bàn của mình còn hơn đến chỗ của ngươi."
"Nếu không đi thì tự cô phải cẩn thận đấy." Lần trước Ma Cung Chi Chủ đến địa bàn của hắn còn không chịu vào, nên Vương Phong cũng chẳng trông mong nàng sẽ đồng ý đi cùng mình.
Dù sao thân phận Hải Tộc của nàng cũng không thể xóa bỏ, cho dù nàng có theo hắn đến Xích Diễm Minh, e rằng Đế Bá Thiên cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn.
Thậm chí, vì cân nhắc đến sự an toàn của Vương Phong, ông ta có khi còn cưỡng ép đuổi Ma Cung Chi Chủ đi.
Vì vậy, nàng không đến Xích Diễm Minh thì Vương Phong đương nhiên sẽ không ép buộc. Những gì cần làm hắn đã làm cả rồi, việc tiếp theo chỉ là chờ đợi tai họa ập đến mà thôi.
"Cảm ơn ngươi đã không quản đường xa đến báo cho ta tin này." Ngay lúc Vương Phong định rời đi, Ma Cung Chi Chủ bỗng lên tiếng.
"Ta chỉ không muốn nhìn cô chết mà thôi." Vương Phong quay lưng về phía nàng, nói một câu rồi xoay người rời khỏi.
Việc xác nhận với Ma Cung Chi Chủ không thành công, Vương Phong đành quay về địa bàn của mình.
Thế nhưng, vừa mới trở lại Xích Diễm Minh, hắn đã nghe được một tin tức, nói rằng Bắc Cương tuyết lớn phủ kín núi, hoàn toàn không thể vào được.
Nghe chuyện này, trong lòng Vương Phong chấn kinh tột độ, bởi vì hắn từng đến Bắc Cương, nơi đó tuy tuyết rơi quanh năm nhưng vẫn có thể đi lại được.
Vậy mà bây giờ Bắc Cương lại không cho người vào, rốt cuộc là có chuyện gì?
Mang theo tâm trạng nghi hoặc, Vương Phong lại một lần nữa rời Xích Diễm Minh, thẳng tiến đến Bắc Cương.
Khi Vương Phong đến nơi giao giới giữa Nam Vực và Bắc Cương, hắn phát hiện nơi này đã tụ tập rất đông tu sĩ, tất cả đều đến xem náo nhiệt, tin tức cũng chính là từ đây truyền ra.
Một bức tường cao sừng sững mọc lên từ mặt đất, chặn đứng đường đi của tất cả mọi người. Bức tường này cao đến mức mắt thường không thể nào nhìn thấy đỉnh, căn bản không biết cao bao nhiêu.
Uy áp đáng sợ từ trên bức tường cao truyền đến, khiến sắc mặt rất nhiều tu sĩ tại đây đều biến đổi.
"Sao tự nhiên Bắc Cương lại bị phong tỏa thế này, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Một tu sĩ kinh hãi lên tiếng.
"Ai mà biết được, có lẽ là để phong ấn con quái vật nào đó chăng." Một tu sĩ khác đáp, hoàn toàn không rõ tình hình.
Phải biết ma nữ đang sống ở Bắc Cương, bây giờ nơi đó bị phong tỏa, không biết nàng thế nào rồi?
Nơi giao giới bị chặn lại, không ai qua được, bay cũng không xong. Ngay cả khi Vương Phong dùng thuật thuấn di, hắn cũng phát hiện mình không thể vào Bắc Cương được. Bức tường cao này không chỉ ngăn cách không gian mà còn chặn cả sức mạnh quy tắc, khiến hắn không có cách nào xâm nhập.
Bay dọc theo bức tường một vòng rất lớn, cuối cùng Vương Phong kinh hãi phát hiện ra bức tường này dường như đã hoàn toàn tách Bắc Cương ra khỏi bản đồ Thiên Giới.
Rốt cuộc là ai có bút tích lớn như vậy?
Chẳng lẽ là Cửu Đầu Yêu Ma? Trong số những người Vương Phong từng gặp, có lẽ hắn là kẻ mạnh nhất, nên việc tách rời cả một vùng lục địa như thế này, e rằng chỉ có hắn mới làm được.
"Vương Phong, không ngờ lại gặp được cậu ở đây." Đúng lúc này, một giọng nói vui mừng vang lên, lập tức thu hút ánh mắt của Vương Phong.
Người này không ai khác, chính là Khổng Thiếu Nguyên.
Chỉ có điều, khác với trước đây, một thời gian không gặp mà Khổng Thiếu Nguyên đã trở thành Chúa Tể, thật đáng mừng.
"Nghe nói ở đây có chuyện nên tôi mới đến xem thử thôi." Vương Phong mở lời, sau đó mới chắp tay với Khổng Thiếu Nguyên: "Chúc mừng cậu đột phá tu vi lên cảnh giới Chúa Tể nhé."
"Haiz, tôi thì có gì đáng chúc mừng chứ, không chỉ tôi, mà cả đám Diệp Thánh cũng đã nâng cảnh giới lên cấp Chúa Tể rồi." Khổng Thiếu Nguyên có chút không cam lòng nói.
Vốn dĩ tu vi Chúa Tể của hắn là đột phá nhanh nhất trong đám, thế nhưng còn chưa kịp ra oai được hai ngày thì đám Diệp Thánh cũng lần lượt đột phá, cứ như đã hẹn trước, khiến hắn cực kỳ cạn lời.
Cảm giác hơn người còn chưa kịp tận hưởng đã tan thành mây khói, hắn tự nhiên thấy vô cùng tiếc nuối.
Nếu thời gian có thể quay lại, hắn nhất định sẽ lượn lờ trước mặt đám Diệp Thánh mỗi ngày để chọc tức bọn họ.
"Vậy thì tốt quá rồi, tu vi của mọi người đều đột phá, chẳng phải sẽ rất có lợi cho những việc các cậu đang làm sao?" Vương Phong hỏi.
"Có lợi thì có lợi, nhưng bây giờ chúng tôi đến ra ngoài một lần cũng khó, toàn bị ép ở nhà tu luyện. Hôm nay tôi cũng phải vất vả lắm mới trốn ra được đấy."
Khi tu vi chưa đột phá, người nhà bọn họ cũng biết ép buộc ở nhà chẳng có tác dụng gì, nên trước đây họ muốn ra ngoài lúc nào cũng được.
Nhưng bây giờ tình hình đã khác, họ đã trở thành Chúa Tể, tương lai có khả năng đột phá lên cảnh giới cao hơn, nên người nhà đều bắt họ ru rú trong nhà tu hành, không cho đi đâu cả, đúng là bức bối chết đi được.
"Ha ha, người nhà cậu cũng là muốn tốt cho các cậu thôi, dù sao bây giờ khắp nơi đều loạn lạc, ở nhà không nghi ngờ gì là lựa chọn tốt nhất."
"Thế thì thà giết tôi đi còn hơn." Vừa nghĩ đến sau này không được đi đâu, Khổng Thiếu Nguyên liền thấy da đầu tê dại. Đối với những người đã quen tung hoành như họ, bắt họ ngồi yên một chỗ, ở yên được mới là chuyện lạ.
Giống như lần này, hắn đã phải lừa người nhà mới trốn ra được, có đánh chết cũng không muốn quay về.
"Cậu có biết chuyện ở đây là thế nào không?" Lúc này Vương Phong hỏi.
"Tôi cũng vừa mới đến, tin tức tôi hóng được chắc còn không nhiều bằng cậu đâu." Khổng Thiếu Nguyên đáp một cách chán nản.
"Vậy cậu biết được những gì rồi? Kể nghe xem."
"Tôi chỉ biết người nhà nói gần đây Thiên Giới sắp có đại biến, nhưng rốt cuộc là biến cố gì thì tôi hỏi thế nào họ cũng không chịu nói." Khổng Thiếu Nguyên đáp.
"Đại biến?" Nghe vậy, Vương Phong khẽ nhíu mày.
"Ai, hơi đâu mà lo chuyện đó, nó muốn biến thì cứ để nó biến, dù sao chúng ta cũng chẳng ảnh hưởng được gì." Khổng Thiếu Nguyên nói, tâm tư ngược lại rất thoải mái.
Nói xong câu đó, hắn lại tiếp lời: "Tôi thấy hai chúng ta bây giờ đơn thương độc mã, cậu đợi tôi một lát, tôi gọi cả đám Diệp Thánh ra đây."
"Gọi họ ra làm gì?"
"Cậu nói xem?" Khổng Thiếu Nguyên liếc nhìn Vương Phong, vẻ mặt đầy ẩn ý.
Nhìn biểu cảm của hắn, Vương Phong lập tức hiểu ra suy nghĩ trong lòng, chắc chắn gã này lại không chịu ngồi yên, bắt đầu nhắm đến mấy kho báu rồi.
Nhưng mà đám người này vốn chuyên làm nghề này, việc họ muốn tiếp tục ra ngoài đào mộ tổ tiên nhà người ta cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Vương Phong không rõ chuyện gì đang xảy ra ở Bắc Cương, chỉ biết hắn và Khổng Thiếu Nguyên đứng đây chờ chưa đầy nửa canh giờ thì đã thấy đám người Diệp Thánh cùng nhau kéo đến.
Nhìn bộ dạng ngó nghiêng xung quanh của họ, xem chừng họ cũng không phải ra ngoài bằng con đường chính thống.
"Tôi nói này, cậu gấp gáp gọi chúng tôi ra làm gì thế? Không biết chúng tôi đang bị cấm túc à?" Diệp Thánh lên tiếng, thấp giọng quát.
"Ha ha, gọi các cậu ra đương nhiên là có kèo ngon rồi. Cứ ru rú trong nhà mãi tôi sắp phát điên rồi, không tin là các cậu chịu nổi đâu."
"Lại tìm thấy kho báu à?" Nghe lời Khổng Thiếu Nguyên, đám người Diệp Thánh lập tức hứng thú.
Tuy họ sợ hãi thế lực trong nhà, không dám ra ngoài, nhưng chung quy họ vẫn là cùng một giuộc với Khổng Thiếu Nguyên. Dù nhà có quản nghiêm đến đâu, họ vẫn tìm cách trốn ra được.
"Đó là đương nhiên, không thì tôi gọi các cậu ra làm gì." Khổng Thiếu Nguyên nói, rồi hạ giọng: "Là thế này, kho báu lần này có thể hơi khác so với trước đây, không biết các cậu có hứng thú nghe tôi nói không?"
"Cậu nói thừa quá, nếu không nghe thì chúng tôi ra đây làm gì?"
"Nếu đã vậy, tôi sẽ nói cho các cậu biết. Vị trí kho báu lần này hơi đặc biệt, chúng ta muốn lấy được e là không dễ dàng đâu." Nói đến đây, vẻ mặt Khổng Thiếu Nguyên cũng không khỏi lộ ra vẻ khó xử.
"Không phải là định đi đào mộ của bá chủ đấy chứ?" Lúc này Diệp Thánh kinh ngạc hỏi.
"Có phải mộ bá chủ hay không thì tôi không biết, nhưng tôi chỉ biết nơi chúng ta sắp đến thực sự có bá chủ." Khổng Thiếu Nguyên nói, khiến đám người Diệp Thánh giật mình.
Đến thế lực của bá chủ để đào đồ, đây chẳng phải là muốn chết sao?
"Tên nhóc nhà cậu không phải cố ý lừa chúng tôi đấy chứ? Trước đây chúng ta đã giao kèo rồi, nơi nào có bá chủ thì kiên quyết không đi." Lúc này Đổng Tuấn lên tiếng.
Công việc của họ phần lớn là đào mộ người khác, giống như lần trước, họ chạy vào thế lực của người ta đào mộ, suýt chút nữa thì toi mạng. Vì vậy, họ đã có giao ước từ rất sớm, rằng nơi nào có bá chủ thì sẽ không đến, bởi vì một khi bị bá chủ phát hiện, hậu quả sẽ thế nào?
"Nhưng lần này Tụ Bảo Thụ phản ứng rất mãnh liệt, tôi cảm thấy có thể thực sự có chí bảo."
"Rốt cuộc là bá chủ nào?" Lúc này Ô Dương hỏi.
"Chính là Nhân loại Thủ Hộ Giả bảo vệ sự an toàn cho đại lục của chúng ta." Khổng Thiếu Nguyên có chút ngượng ngùng nói.
Nghe vậy, đám người Diệp Thánh đều hít một hơi khí lạnh. Săn tìm kho báu mà lại tìm đến tận đầu Nhân loại Thủ Hộ Giả, lá gan này có phải hơi quá lớn rồi không?
"Vãi chưởng, gan cậu đúng là to bằng trời rồi đấy! Nhân loại Thủ Hộ Giả lợi hại thế nào cậu không phải không biết, đến thế lực của ông ta tìm đồ, cậu nghĩ sau khi bị tóm chúng ta sẽ ra sao?"
"Chuyện này..." Nghe lời Diệp Thánh, Khổng Thiếu Nguyên cười gượng, cũng không biết nói tiếp thế nào.
Dù sao Tụ Bảo Thụ cung cấp thông tin như vậy, hắn chỉ nói thật mà thôi.
"Nếu là Nhân loại Thủ Hộ Giả thì chúng ta có thể đi xem thử." Lúc này Vương Phong lên tiếng, thu hút toàn bộ ánh mắt của đám Diệp Thánh.
"Tại sao lại nói vậy?" Diệp Thánh nhìn Vương Phong, hỏi.
"Bởi vì hiện tại Nhân loại Thủ Hộ Giả không có ở trong thế lực của ông ấy. Nếu chúng ta hành động nhanh, có lẽ có thể vào trong thăm dò một chút."
Vương Phong biết rất rõ Nhân loại Thủ Hộ Giả đang ở đâu, cho nên chuyện này vẫn có tính khả thi.
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ