Tiếng kêu thảm thiết cứ thế vang vọng khắp nơi, những người này toàn bộ đều bị dọa sợ. Chiêu "giết gà dọa khỉ" của Vương Phong đã thành công uy hiếp tất cả bọn họ.
"Thái Cổ Môn đã xử lý xong, giờ đến lượt các ngươi." Vương Phong đưa mắt nhìn những người này, bình tĩnh mở lời.
"Ngươi muốn gì?" Lúc này, một Chúa Tể lên tiếng. Hắn không phải người của thế lực nào cụ thể.
Dù hắn là ai, một khi đã lên tiếng hỏi, Vương Phong cũng không thể dồn tất cả bọn họ vào đường chết. Hắn chưa đến mức tàn nhẫn như vậy, vẫn sẽ cho những người này một con đường sống.
"Rất đơn giản, trước đây các ngươi đã bất nhân, nên giờ là lúc các ngươi phải trả giá. Mỗi thế lực tham gia đều phải giao ra hai phần mười tài nguyên của mình cho ta, như vậy ta sẽ không truy cứu nữa."
Nghe Vương Phong nói vậy, những người này đều nghi ngờ thính lực của mình có vấn đề. Vương Phong vậy mà đòi hai phần mười tài nguyên của thế lực họ, hắn không phải là điên rồi chứ?
"Xích Diễm Minh Chủ, ngài làm vậy có phải hơi quá đáng không?" Lúc này, một Chúa Tể cả gan hỏi.
"Quá đáng?" Nghe vậy, Vương Phong cười lạnh một tiếng, nói: "Nếu các ngươi cảm thấy quá đáng, vậy các ngươi hoàn toàn có thể chọn cách giống như Thái Cổ Môn. Ta không quan tâm."
Một bên là diệt môn, một bên là giao ra hai phần mười tài nguyên. Phải nói, cách uy hiếp này của Vương Phong cực kỳ hiệu quả, khiến những người này đều có chút sợ hãi.
Chiến lực mà Vương Phong thể hiện ra trước đó thật sự quá kinh người. Những người có mặt ở đây e rằng không một ai là đối thủ của hắn, hắn hoàn toàn có khả năng đánh giết bất kỳ ai.
Nếu giờ phút này chống đối Vương Phong, e rằng họ sẽ chẳng nếm được trái ngọt nào.
"Được rồi, ta cũng không muốn tiếp tục lãng phí thời gian với các ngươi. Ai đồng ý giao tài nguyên thì mau chóng đứng sang một bên. Còn ai không muốn, cứ chờ Xích Diễm Minh của ta chiếm lĩnh toàn bộ lãnh thổ, vậy thôi."
Tuy những người này tụ tập lại với khí thế kinh người, nhưng Vương Phong giờ phút này chẳng sợ ai cả. Hắn không muốn lãng phí thời gian vô ích ở đây với bọn họ. Giao tài nguyên thì không giết, không giao thì giết. Vương Phong chỉ cho họ hai con đường để lựa chọn.
"Các ngươi chỉ có ba hơi thở. Ba hơi thở trôi qua, ta sẽ xử lý theo cách của mình."
"Thôi, tôi vẫn nên giao tài nguyên vậy."
Nghe Vương Phong nói vậy, lập tức có người lên tiếng, rồi né sang một bên.
Và ngay lập tức, đám đông gần như đồng loạt bước theo, bởi vì chẳng ai muốn chết cả.
Nếu Vương Phong không nói lời tuyệt tình như vậy, có lẽ họ còn có thể cò kè mặc cả với hắn. Nhưng giờ đây, Vương Phong đã trực tiếp cắt đứt đường lui, khiến họ không còn lựa chọn nào khác.
"Rất tốt." Thấy tất cả mọi người đều đồng ý giao tài nguyên, Vương Phong cũng không nói thêm lời thừa. Hắn phất ống tay áo một cái, lập tức một trang giấy xuất hiện giữa hư không.
Ngay trước mặt mọi người, trên trang giấy dần dần hiện lên những dòng chữ. Đây là Điều Ước Vương Phong đã định ra cho họ, trong đó ghi rõ họ phải giao hai phần mười tài nguyên cho Xích Diễm Minh, còn những thế lực không giao sẽ chỉ có một kết cục là bị hủy diệt.
"Để lại thủ ấn lên đó, các ngươi có thể rời đi. Sau này ta sẽ tự mình điều động người đến thế lực các ngươi để thu lấy." Vương Phong nói, khiến những người này lại một lần nữa xôn xao.
Vương Phong này thật sự là ép họ đến đường cùng. Nếu không phải bây giờ họ không phải đối thủ của hắn, chắc chắn đã sớm nhảy dựng lên phản kháng rồi.
Đầu tiên là buộc họ đồng ý những điều khoản bá đạo, giờ lại còn muốn họ ký vào bản khế ước xâm phạm. Quy trình của Vương Phong thật sự quá nhanh, khiến họ có chút không thể chịu đựng nổi.
Có câu nói "người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu". Giờ phút này, Vương Phong đối với họ mà nói có sức uy hiếp quá lớn, nên họ chỉ có thể cúi đầu để lại thủ ấn trên bản khế ước này.
"Sau này sẽ có người đến thế lực các ngươi thu tài nguyên. Đến lúc đó, kẻ nào mà giấu giếm hay không giao, ta sẽ tự mình đến tận nhà hỏi thăm!"
Nói đến đây, ánh mắt Vương Phong lướt nhẹ qua từng người bọn họ, rồi nói: "Ta không muốn nhìn thấy các ngươi nữa, tất cả chuẩn bị rời đi đi."
"Cáo từ!"
Lúc này, một Chúa Tể sắc mặt tái nhợt lên tiếng, quay người rời khỏi nơi này.
Chuyện hôm nay đối với tất cả bọn họ mà nói đều là một nỗi sỉ nhục lớn lao. Một đám Chúa Tể vậy mà bị một mình Vương Phong uy hiếp. Nếu tin tức này truyền ra ngoài, thể diện của họ còn biết đặt vào đâu?
Chỉ là hiện tại, vấn đề thể diện này là chuyện nhỏ. Mấu chốt là làm sao để xoa dịu được Vương Phong mới là quan trọng.
Việc họ lợi dụng lúc Vương Phong vắng mặt để phân chia địa bàn của Xích Diễm Minh rõ ràng đã chọc giận hắn. Vì vậy, họ chỉ có thể chọn cách xoa dịu cơn giận trong lòng Vương Phong trước đã.
Bị Vương Phong uy hiếp một trận tàn bạo, những người này đều không muốn ở lại đây. Tất cả đều mặt mày xám xịt rời đi. Còn việc sau này họ có chịu giao đủ tài nguyên theo yêu cầu của Vương Phong hay không, đó không phải là chuyện Vương Phong có thể quản tạm thời.
Dù sao lời đã nói ra, chỉ cần họ không làm theo yêu cầu, đến lúc đó Vương Phong sẽ lại tìm đến gây sự với họ.
"Họ đều đã đi rồi, giờ các ngươi không phải nên chuẩn bị tài nguyên cho ta sao?" Lúc này, Vương Phong đưa mắt nhìn vị Chưởng Giáo Vạn Nguyệt Tông, khiến mặt ông ta lập tức lộ vẻ xấu hổ.
Trước đó, khi Vương Phong uy hiếp những người kia, ông ta đã không tính đến Vạn Nguyệt Tông của họ. Vì vậy, vị Chưởng Giáo đang thầm mừng, nghĩ rằng Vương Phong hẳn sẽ bỏ qua cho họ.
Chỉ là giờ nghe Vương Phong nói vậy, ông ta mới hiểu ra, hóa ra Vạn Nguyệt Tông lại là môn phái đầu tiên Vương Phong muốn thu tài nguyên.
"Cho các ngươi mười phút để chuẩn bị. Sau mười phút mà không giao đủ, kết cục sẽ ra sao, ta nghĩ trong lòng các ngươi hẳn đã rõ."
"Vâng, vâng, vâng." Nghe Vương Phong nói vậy, vị Chưởng Giáo Vạn Nguyệt Tông liên tục gật đầu, không dám hé răng lời nào ngỗ nghịch.
Bởi vì bóng ma tử vong của ba người Thái Cổ Môn trước đó vẫn còn quanh quẩn trong lòng ông ta. Ông ta không sợ cũng không được.
Chưa đầy mười phút, chỉ khoảng bảy tám phút thôi, Vạn Nguyệt Tông đã dâng hai phần mười tài nguyên của môn phái vào tay Vương Phong, nói: "Tất cả đều ở đây, ngài xem qua đi."
"Không cần đâu." Nghe vậy, Vương Phong lắc đầu, rồi nói: "Xem như lần này các ngươi làm việc tận tâm tận lực, sau này ta sẽ không đến tìm các ngươi nữa."
"Đa tạ, đa tạ." Nghe Vương Phong nói vậy, vị Chưởng Giáo Vạn Nguyệt Tông vội vàng gật đầu cảm ơn rối rít.
Sức uy hiếp của Vương Phong đối với Vạn Nguyệt Tông thật sự quá lớn, nên họ ước gì hắn đừng bao giờ xuất hiện nữa. Quả thật, họ cả đời cũng không muốn gặp lại hắn.
"Đi thôi."
Đã lấy được thứ cần, Vương Phong và Cách Luân Chúa Tể cũng không cần thiết ở lại đây nữa. Vì vậy, hai người họ trực tiếp rời đi, trở về Xích Diễm Minh.
"Không ngờ ngươi chỉ dựa vào sức mạnh một mình mà đã uy hiếp được tất cả bọn họ. Đỉnh của chóp!" Cách Luân Chúa Tể lên tiếng, không nhịn được giơ ngón cái về phía Vương Phong.
"Chỉ là họ không phản kháng thôi. Nếu tất cả bọn họ liên thủ, ta có thể làm gì được chứ?"
"Nói cũng phải."
Những người kia hầu hết đều là cao thủ. Một hai Chúa Tể có lẽ không phải đối thủ của Vương Phong, nhưng một đám Chúa Tể thì sao?
Có câu "song quyền nan địch tứ thủ" (hai tay khó địch bốn tay). Người mạnh đến mấy cũng có lúc kiệt sức. Nếu những người kia liên thủ, Vương Phong cũng chẳng thể làm gì được họ. Vì vậy, việc họ rơi vào kết cục như bây giờ thực ra cũng có liên quan đến chính họ.
"Chuyện này trước mắt coi như có một kết thúc. Lát nữa ngươi cứ điều động người đến từng thế lực của họ để thu tài nguyên. Kẻ nào không giao, cứ đến nói với ta."
"Nếu người khác không giao, ngươi thật sự sẽ diệt họ sao?"
"Lời ta đã nói ra, tự nhiên sẽ làm được. Ta sẽ không đùa giỡn với họ đâu."
"Trước chuẩn bị một chút, sau đó chúng ta sẽ đi tiếp quản thế lực của Thái Cổ Môn." Vương Phong nói, khiến Cách Luân Chúa Tể cũng gật đầu.
Mấy người phụ trách chính của Thái Cổ Môn đều đã chết, quả thực nên tiếp quản thế lực của họ. Bởi vì họ tiếp giáp với Xích Diễm Minh, việc tiếp quản như vậy vừa vặn sáp nhập vào, giúp khuếch trương lãnh thổ.
Dù sao, lãnh thổ của Xích Diễm Minh bị phân chia trước đây giờ đã trở về bản đồ của họ. Vì vậy, hiện tại Vương Phong muốn thu lại tất cả, cả gốc lẫn lãi.
Tại Xích Diễm Minh, Vương Phong rất nhanh đã tập hợp một nhóm người cùng hắn tiến về chiếm lấy thế lực của Thái Cổ Môn. Trong số đó có cả Liễu Nhất Đao, người vừa từ Thiên Quan trở về.
"Mà này, lão già nhà ngươi ở trong đó tiêu sái đủ chưa?" Vương Phong nhìn Liễu Nhất Đao, dò hỏi.
Ban đầu, Vương Phong không muốn mang ông ta theo, bởi vì Liễu Nhất Đao đi cũng chẳng phát huy tác dụng gì. Nhưng ông ta khăng khăng muốn đi, Vương Phong đành phải chấp nhận.
Dù sao, Thái Cổ Môn hiện tại cũng chẳng còn cao thủ nào có thể trấn giữ. Họ đi qua đó cũng chỉ là để làm thủ tục, đồng thời tiện thể lấy đi tài nguyên của đối phương mà thôi.
"Tiêu sái cái cóc khô!" Nghe Vương Phong nói vậy, Liễu Nhất Đao lập tức chửi ầm lên.
"Mấy tên tiểu tử hỗn đản đó suốt ngày cứ lải nhải về ta. Nếu không phải nể mặt chúng là thuộc hạ của ngươi, ta đã sớm ra tay dạy dỗ rồi!" Liễu Nhất Đao hùng hồn nói.
"Ngươi..."
Nghe Liễu Nhất Đao nói vậy, Vương Phong không nhịn được nở nụ cười khổ. Liễu Nhất Đao này quả nhiên là một "cực phẩm" chính hiệu. Ông ta làm chuyện ảnh hưởng đến người khác, vậy mà còn quay sang trách móc họ. Đúng là điển hình của "ác giả cáo trạng trước" mà.
"Ai cũng có nhu cầu sinh lý, cái này ta hiểu. Chỉ là sau này ông làm chuyện đó có thể nhỏ tiếng một chút không? Ta ở bên ngoài gần như cũng nghe thấy hết rồi đấy." Vương Phong tức giận nói.
"Trời đất ơi, không thể nào?!" Nghe Vương Phong nói vậy, Liễu Nhất Đao vẫn tin là thật, trợn tròn mắt, giật mình trong hư không.
Thiên Quan cách Xích Diễm Minh một khoảng không hề ngắn, đồng thời còn cách cả Niết Bàn giới, Thiên Tiên Giới. Chuyện này thật sự khiến ông ta cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
"Giọng ta lớn đến vậy sao?" Liễu Nhất Đao có chút không thể tin hỏi.
"Chứ ông nghĩ sao?"
"Vậy xem ra lão phu vẫn là gừng càng già càng cay rồi!" Ban đầu Vương Phong có ý muốn đả kích ông ta một chút, nào ngờ lão già Liễu Nhất Đao này chẳng hề bị đả kích chút nào, giờ phút này thậm chí còn đắc chí nói.
"Ngọa tào."
Thấy cảnh này, trong lòng Vương Phong thật sự là cạn lời. Liễu Nhất Đao này đúng là quá tự luyến rồi, đỉnh của chóp!
"À đúng rồi, có chuyện ta còn chưa kể cho ngươi nghe đây." Đúng lúc này, Liễu Nhất Đao mở lời.
"Chuyện gì?"
"Là thế này, khi ta ở Thiên Quan, ta đã nhìn thấy Mộng Duyên."
"Thấy hắn thì có gì lạ đâu? Cảnh giới của hắn cũng là Vương Giả, hắn cũng từng vào Thiên Quan lịch luyện mà."
"Chuyện này e rằng không bình thường đâu." Liễu Nhất Đao lắc đầu, rồi nói: "Tên tiểu tử này ở Thiên Quan thật sự là tà môn đến đáng sợ. Hắn đã quét ngang vô số thiên tài, hoàn toàn có tư cách xung kích danh sách Đạo Tử."
"Chuyện này cũng rất bình thường mà." Vương Phong nói.
Tốc độ của Mộng Duyên có thể nói là độc nhất vô nhị. Nhờ tốc độ của hắn, rất nhiều người giao thủ với hắn thậm chí còn chưa chạm được góc áo, chứ đừng nói đến việc thực sự tác chiến. Vì vậy, ưu thế của hắn chắc chắn cực kỳ rõ ràng, nên việc hắn có thể xung kích danh sách Đạo Tử, Vương Phong cũng chẳng cảm thấy chút bất ngờ nào...
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ