Virtus's Reader
Cực Phẩm Thấu Thị

Chương 2234: CHƯƠNG 2228: CỐ NHÂN ĐOÀN TỤ

- Mẹ nó chứ.

Nghe Vương Phong nói vậy, Liễu Nhất Đao lập tức nhảy dựng lên.

- Sao thế? Không muốn đổi à?

- Vậy ngươi muốn bao nhiêu bảo vật mới chịu đổi? – Liễu Nhất Đao hỏi.

- Cũng không cần nhiều, chỉ cần một nửa số bảo vật trên người ngươi là được.

- Ngươi ra giá thế này có phải cao quá không? – Nghe vậy, Liễu Nhất Đao mặc cả.

- Không cao đâu, thanh đao ta đưa cho ngươi sắc bén vô cùng, dùng để chém chết tu sĩ cùng cảnh giới cũng không phải nói đùa.

- Thật không? – Nghe thế, hai mắt Liễu Nhất Đao sáng rực lên.

- Ta nói dối ngươi bao giờ chưa?

- Được, chốt kèo.

Liễu Nhất Đao biết quá rõ Vương Phong là người thế nào, đã là lời Vương Phong nói ra thì chắc chắn không phải là nói dối.

Thật ra thì Vương Phong hiện không có sẵn thanh đao nào trong tay, nhưng tuy không có đao, hắn lại có rất nhiều nguyên liệu. Hắn hoàn toàn có thể dùng chúng để rèn riêng cho Liễu Nhất Đao một thanh đao.

Hơn nữa, hắn còn định khắc trận pháp vào trong đao, như vậy mỗi lần Liễu Nhất Đao dùng đao, uy lực sẽ phát huy tương ứng với cảnh giới. Một khi giao chiến, người cùng cảnh giới trúng phải sát thương từ những trận pháp đó đương nhiên không thể là đối thủ.

Vì vậy, Vương Phong mới dám nói câu có thể chém chết tu sĩ cùng đẳng cấp.

- Đưa đao cho ta đi. – Lúc này, Liễu Nhất Đao chìa tay ra.

- Đao không có trên người ta, về rồi đưa cho ngươi sau, thế nào?

- Vậy bảo vật ta cũng về rồi đưa cho ngươi. – Thấy Vương Phong nói vậy, Liễu Nhất Đao đâu chịu thiệt, hắn cũng bồi thêm một câu.

- Không vấn đề. – Vương Phong gật đầu.

Coi như bọn họ đã thuận lợi tiếp quản Thái Thượng Môn. Vương Phong sẽ không nhúng tay vào việc quản lý thế lực này, vì vậy, hắn đưa Liễu Nhất Đao về Xích Diễm Minh trước, còn nơi này thì sẽ cử người khác đến sau.

Chỉ mất vài hơi thở đã trở lại Xích Diễm Minh, Vương Phong tìm Hầu Chấn Thiên và nói cho ông ta biết chuyện của Thái Thượng Môn.

- Nhanh vậy đã tiếp quản xong rồi à? – Nghe Vương Phong báo đã thu phục được Thái Thượng Môn, Hầu Chấn Thiên cũng tỏ ra vô cùng kinh ngạc.

- Nơi đó cần người quản lý, ông xem rồi sắp xếp đi. – Vương Phong nói.

- Một mình Xích Diễm Minh thôi ta đã quản không xuể rồi, ngươi còn bảo ta qua đó, chẳng phải làm khó ta sao? – Hiện tại phòng đấu giá của Xích Diễm Minh sắp khai trương, làm sao hắn trông coi cho xuể được, nên hắn không khỏi cười khổ.

- Vậy ông tự nghĩ cách đi.

- Hay là thế này, lần trước không phải ngươi điều cho ta mấy người của mình để cùng phụ trách chuyện phòng đấu giá sao, ta thấy năng lực của họ cũng không tệ, có thể phái họ qua đó trước.

- Vậy để ta qua nói chuyện với họ một chút.

Những người lần trước chính là nhóm của Cố Bình. Hồi còn ở địa cầu, Cố Bình là một nhân vật quan trọng của Tập đoàn Tuyết Phong, nên năng lực quản lý của anh ta không cần phải bàn cãi, lời Hầu Chấn Thiên nói không phải là không có lý.

Vừa nghĩ đến những người từ địa cầu, Vương Phong không khỏi thở dài trong lòng. Từ khi đến Thiên Giới, hắn cứ mải mê tu luyện, bỏ quên họ một thời gian dài, mà chính họ cũng không tìm đến hắn.

Nguyên nhân rất đơn giản, họ không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến Vương Phong. Họ có thể đến Thiên Giới, có được tuổi thọ kéo dài mà người thường không dám mơ tới, tất cả đều là do Vương Phong mang lại.

Nếu họ còn vì chuyện của mình mà làm phiền Vương Phong, thì sao đành lòng? Cho nên Vương Phong không tìm họ, họ cũng không tìm Vương Phong, cứ thế dần dần xa cách.

Tuy Vương Phong đã cung cấp cho họ đầy đủ tài nguyên và sự che chở, nhưng trên thực tế mối quan hệ của họ lại ngày càng xa cách. Xem ra Vương Phong phải trọng dụng lại họ mới được.

Con người cũng giống như máy móc, nếu để lâu không dùng sẽ bị rỉ sét, đã đến lúc giao cho họ chút việc để làm.

Thái Thượng Môn bây giờ đang trong tình trạng trăm thứ chờ khôi phục, vừa hay có thể điều họ qua đó.

Nếu ngày trước Tập đoàn Tuyết Phong có thể phát triển thành công ty lớn nhất toàn cầu, thì bây giờ Vương Phong giao cho họ một Thái Thượng Môn, để xem họ có thể phát triển nó đến mức nào.

Nghĩ là làm, Vương Phong đi thẳng đến nơi ở của nhóm Cố Bình, nơi này toàn bộ đều là người từ địa cầu đến.

- Thằng nhóc thối, đao của ta đâu? – Lúc này Liễu Nhất Đao la lên.

- Đừng vội, ta còn chút việc, xong rồi sẽ làm cho ngươi. – Vương Phong đáp, rồi tiếp tục đi về phía nơi ở của nhóm Cố Bình.

Vào đến nơi, Vương Phong thấy rất nhiều người vẫn đang tu luyện, bên ngoài chỉ có một người của mình, và người này Vương Phong vừa nhìn đã nhận ra. Đó là Tiểu Ngũ, tiểu đệ mà hắn thu nhận hồi còn ở địa cầu.

Cậu ta vốn là một tên côn đồ vặt, cả đời chưa chắc đã có tương lai gì, nhưng nhờ sự bồi dưỡng của Vương Phong, cậu ta đã trở thành một nhân vật nổi tiếng trên địa cầu, được vô số cô gái theo đuổi và ái mộ.

Bởi vì, chỉ cần là cổ đông của Tập đoàn Tuyết Phong, cuối cùng họ đều trở thành những tỷ phú hàng đầu thế giới, muốn không được chào đón cũng khó.

Mà tất cả những điều này đều do Vương Phong mang lại cho cậu. Nếu không phải năm đó Vương Phong cho cậu cổ phần, làm sao cậu có được thành tựu như vậy.

Có thể nói, Vương Phong đã thay đổi cả cuộc đời cậu, cũng tạo nên thành tựu cho cậu. Vì vậy trong lòng, cậu đã sớm coi Vương Phong còn thân hơn cả cha mẹ ruột. Sau khi Vương Phong rời khỏi địa cầu, cậu vẫn thường xuyên tưởng nhớ, hy vọng một ngày nào đó có thể gặp lại ân nhân.

Sau này tuy đã gặp lại, nhưng quan hệ của họ lại ngày càng xa cách. Cậu biết có lẽ Vương Phong đã không còn nhớ đến sự tồn tại của mình, bởi vì bên cạnh hắn có quá nhiều người, mà ai nấy đều là người có tu vi, cậu thì là cái thá gì?

Kể cả sau khi đến Thiên Giới, cậu tu luyện không ngừng nghỉ, nhưng tu vi vẫn chẳng thấm vào đâu, ngay cả cảnh giới Vương Giả cũng chưa đạt tới. Với thực lực như vậy, ở toàn bộ Xích Diễm Minh còn chẳng chen chân nổi vào tầng lớp cốt cán, càng khó lọt vào mắt xanh của Vương Phong.

Vì vậy, cậu chưa bao giờ đi tìm Vương Phong, bởi cậu cho rằng mình đi gặp hắn chẳng khác nào làm hắn mất mặt. Người bên cạnh Vương Phong mà cảnh giới thấp như vậy, người khác sẽ nghĩ thế nào?

- Tiểu Ngũ. – Lúc này Vương Phong gọi một tiếng, khiến ánh mắt Tiểu Ngũ lập tức hướng về phía hắn.

Mấy chục năm trôi qua, dung mạo của Tiểu Ngũ đã trưởng thành hơn rất nhiều, năm tháng đã để lại chút dấu vết trên khuôn mặt cậu, cậu không còn là tên côn đồ chỉ biết hô đánh gọi giết năm nào.

Cậu cũng đã yên bề gia thất, sự nghiệp thành công, có tất cả mọi thứ của riêng mình.

Vốn nghe có người gọi mình, Tiểu Ngũ còn tưởng là ai, nhưng khoảnh khắc quay đầu lại, cậu sững sờ, bởi vì cậu nằm mơ cũng không ngờ Vương Phong lại xuất hiện ở đây, hơn nữa còn gọi tên mình.

Cậu vốn nghĩ Vương Phong đã quên mất sự tồn tại của mình, chứ đừng nói đến tên của mình, cho nên giờ phút này cậu vô cùng kích động.

Hồi ở địa cầu, vì chức vị trong Tập đoàn Tuyết Phong, không ai dám gọi cậu là Tiểu Ngũ, gặp cậu phần lớn đều gọi là Ngũ gia. Vì vậy, cái tên Tiểu Ngũ này đã rất rất nhiều năm rồi cậu không được nghe.

Đối với chính cậu mà nói, cái tên này cũng có chút xa lạ, bởi vì năm đó chỉ có một mình Vương Phong gọi cậu như vậy, những người khác đều gọi thẳng tên cậu.

- Lão đại.

Nhìn thấy Vương Phong, Tiểu Ngũ nghẹn ngào gọi một tiếng, rồi hai mắt cậu trực tiếp nhòe đi vì nước mắt. Đường đường là một đấng nam nhi mà lại chỉ vì một tiếng gọi của Vương Phong đã muốn bật khóc. Thấy cảnh này, Vương Phong thầm thở dài, cảm thấy có chút tự trách.

Hắn hiện đang dốc hết sức bù đắp cho Bối Vân Tuyết và các cô gái khác, nhưng lại lơ là những người như Tiểu Ngũ, cho nên giờ phút này hắn thấy mình thật sự quá tệ.

- Nam tử hán đại trượng phu có gì mà khóc, mau lau nước mắt cho ta, để người khác nhìn thấy lại tưởng ta lỡ tay đánh ngươi. – Vương Phong quát khẽ một tiếng, khiến Tiểu Ngũ lập tức bật cười.

- Đến Thiên Giới rồi, cảm thấy thế nào? – Vương Phong hỏi.

- Tốt, tốt lắm. – Nghe Vương Phong hỏi, Tiểu Ngũ liền nói ba tiếng "tốt" để thể hiện sự kích động trong lòng.

- Là ta không phải, đã bỏ bê mọi người. – Vương Phong đến gần Tiểu Ngũ, vỗ vai cậu nói.

- Lão đại, anh đừng nói vậy, chúng em đều biết anh rất bận, nên anh cũng không cần tự trách. – Vừa nói, Tiểu Ngũ vừa quệt vội nước mắt nơi khóe mắt, không khóc nữa.

Bởi vì Vương Phong đã bảo cậu đừng khóc, cậu tự nhiên không dám khóc.

- Đi gọi những người khác ra đây đi, ta có chút chuyện muốn nói với mọi người.

- Vâng ạ.

Nghe lời Vương Phong, Tiểu Ngũ gật đầu. Vương Phong giao việc, cậu tự nhiên không dám trễ nải, nhanh chóng đi gọi tất cả mọi người ra.

Trong số đó có rất nhiều gương mặt quen thuộc từ hồi ở địa cầu, chỉ là sau khi đến Thiên Giới, Vương Phong lại rất ít khi để ý đến họ, đây là thiếu sót của hắn.

- Tôi còn tưởng cả đời này anh sẽ không ngó ngàng gì đến chúng tôi nữa chứ. – Lúc này Diêu Thành lên tiếng, khóe mắt cũng long lanh nước.

Năm đó tuy Diêu Thành là con trai Bí thư Thành ủy, nhưng nếu không lên được con thuyền lớn là Tập đoàn Tuyết Phong, anh ta cũng không thể sống đến bây giờ, càng không thể trở thành nhân vật nổi tiếng trên địa cầu, và càng không thể sống lâu như vậy.

Sau khi Vương Phong rời đi, Bối Vân Tuyết và mọi người đều bắt đầu tu luyện, bởi vì họ đều muốn dùng cách tu luyện để kéo dài tuổi thọ của mình, cho đến khi đợi được Vương Phong trở về.

Và là những người bạn thân của Vương Phong, nhóm Tiểu Ngũ tự nhiên cũng bắt đầu tu luyện. Bởi vì khi đã đạt đến địa vị của họ, họ không cần phải theo đuổi vật chất gì nữa, nên việc kéo dài tuổi thọ đối với họ có một sức hấp dẫn cực lớn.

Chính vì họ đều tu luyện, nên họ mới đợi được đến ngày Vương Phong trở về, nếu không có lẽ họ đã sớm hóa thành tro cốt, làm sao có thể nhìn thấy Thiên Giới đa sắc màu như bây giờ.

- Là ta đã quên mất mọi người một thời gian dài, bây giờ ta ở đây trịnh trọng xin lỗi mọi người. – Nói đến đây, Vương Phong cúi người chào họ, để thể hiện sự áy náy trong lòng.

- Anh đừng như vậy, anh mà cứ thế này, tôi thấy mọi người đều khóc mất. – Lúc này Cố Bình lên tiếng.

- Ha ha. – Nghe vậy, Vương Phong mỉm cười, rồi nói: - Để tạ lỗi với mọi người, lát nữa ta sẽ cho người chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn, chúng ta sẽ uống một bữa thật đã.

- Có cần gọi các em dâu đến cùng không? – Cố Bình hỏi.

- Đó là tự nhiên rồi. – Vương Phong gật đầu, rồi nói tiếp: - Lần này, tất cả những người từ địa cầu chúng ta sẽ tụ tập một bữa thật vui.

- Vậy thì chúng ta nhất định phải không say không về. – Tiểu Ngũ nói, trông vô cùng vui vẻ.

Không còn nghi ngờ gì nữa, sự xuất hiện của Vương Phong khiến rất nhiều người trong số họ kinh ngạc, bởi vì không ai ngờ Vương Phong sẽ chủ động xuất hiện ở đây.

Việc Vương Phong xuất hiện còn khiến họ phấn khích hơn cả việc tu vi tăng tiến.

- Cái đó… đao của ta đâu? – Lúc này, Liễu Nhất Đao nhỏ giọng hỏi, hắn vẫn chưa quên thanh đao của mình.

- Tạm thời chưa có đao, đợi tiệc tùng xong, ta sẽ tự tay rèn cho ngươi một thanh. – Vương Phong nói, khiến Liễu Nhất Đao trợn mắt coi thường, thấp giọng chửi: - Đệt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!