Phù!
Thở ra một hơi thật dài, Vương Phong nghỉ ngơi một lát rồi lại bắt đầu xem xét truyền thừa của Độc Đế. Truyền thừa của Độc Đế vô cùng lợi hại và uyên thâm, Vương Phong vẫn chưa xem hết nên hắn phải tốn thêm chút thời gian để đọc nốt phần còn lại.
Biết đâu phương pháp giải quyết Đại Đạo Tà Lực lại nằm ở phần cuối cùng thì sao?
"Ừm?"
Ngay lúc Vương Phong tiếp tục tìm đọc truyền thừa của Độc Đế, hắn đột nhiên phát hiện một đoạn ký ức mà Độc Đế cố tình để lại.
Trong lòng ông ta vẫn luôn có một tiếc nuối lớn lao, đó là đã tốn cả đời mà vẫn không tìm được Đại Đạo Tà Lực. Khi Vương Phong tiếp tục xem, hắn phát hiện ra đoạn sau dường như không còn nữa.
"Hết rồi à?"
Thấy vậy, Vương Phong không khỏi trừng lớn mắt, vẻ mặt đầy khó tin.
Hắn còn tưởng rằng phần sau sẽ có phương pháp sử dụng Đại Đạo Tà Lực, nhưng ký ức đến đây là hết. Đây không phải là chơi khăm nhau sao?
"Mẹ kiếp!" Mắng to một tiếng, tâm trạng Vương Phong lập tức tụt dốc không phanh. Cảm giác này giống như vừa mới bay lên thiên đường đã bị người ta đạp thẳng xuống hầm phân, cái cảm giác nhớp nháp khó chịu đó không lời nào tả xiết.
"Hy vọng phía sau vẫn còn đoạn ký ức tương tự." Vương Phong lẩm bẩm, sau đó cố nén suy nghĩ trong lòng, bắt đầu cẩn thận tìm kiếm lại.
Chỉ là đợi đến khi hắn xem hết toàn bộ ký ức truyền thừa của Độc Đế, hắn vẫn không thu hoạch được gì thêm, trong này căn bản không hề ghi chép phương pháp sử dụng Đại Đạo Tà Lực.
"Độc Đế đã liều mạng đi tìm Đại Đạo Tà Lực, chứng tỏ ông ta thật sự có cách xử lý thứ này, mình không tin là không có."
Nói rồi, Vương Phong lại bắt đầu tìm kiếm từ đầu.
Thời gian thoáng chốc đã trôi qua năm sáu ngày, trong khoảng thời gian đó Vương Phong không hề bước ra khỏi phòng nửa bước, hắn mải mê tìm kiếm phương pháp giải quyết Đại Đạo Tà Lực.
Chỉ là dù hắn tìm kiếm thế nào cũng không thể tìm ra cách giải quyết.
Hắn tìm kiếm đến mức sắp phát điên. Nếu Độc Đế đã làm mọi cách để tìm kiếm Đại Đạo Tà Lực, điều đó chứng tỏ ông ta thật sự có cách vận dụng nó.
Bất kể là dùng để luyện chế đan dược kịch độc hay trực tiếp dùng Đại Đạo Tà Lực để đối phó với kẻ địch, chung quy cũng phải có một phương pháp nào đó chứ.
Thế nhưng Vương Phong đã lật tung mọi ký ức trong truyền thừa của Độc Đế mà vẫn không tìm thấy ghi chép nào về phương diện này, chỉ nói rằng Độc Đế đang tìm kiếm thứ đó.
Cuối cùng, Vương Phong phải ra khỏi phòng dưới tiếng gọi của Hầu Chấn Thiên.
"Sao ngươi lại ra nông nỗi này?" Nhìn Vương Phong đầu tóc rối bù, chẳng khác gì mấy kẻ ăn mày ven đường, Hầu Chấn Thiên cũng không khỏi trừng lớn mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
"Nói đi, tìm ta có chuyện gì." Vương Phong nhìn Hầu Chấn Thiên, hỏi.
"Là thế này, ta vừa nhận được tin, có người muốn khiêu chiến ngươi. Đối phương rêu rao rất ghê, gần như tu sĩ nào cũng biết rồi."
"Công khai khiêu chiến?" Nghe vậy, sắc mặt Vương Phong lạnh đi.
Hắn đang sầu não vì không tìm được cách giải quyết Đại Đạo Tà Lực, không ngờ đúng lúc này lại có kẻ muốn đến gây sự. Đây chẳng phải là tự tìm đến chỗ chết sao?
"Đối phương là ai? Có phải Thiên Nghịch không?"
"Không phải hắn." Nghe Vương Phong hỏi, Hầu Chấn Thiên vội lắc đầu: "Ta nghe nói là một người trẻ tuổi mà không ai biết đến, nhất thời ta cũng không tra ra được thân phận của hắn."
Hắn vừa nhận được tin đã vội vàng chạy tới báo cho Vương Phong, làm gì có thời gian đi điều tra thân phận đối phương.
"Vậy hắn đang ở đâu?"
"Ở trong một hẻm núi cách đây không xa."
"Trong hẻm núi?" Nghe vậy, sắc mặt Vương Phong khẽ động, e là có bẫy.
"Vậy hắn có cảnh giới gì?"
"Yên tâm đi, không phải Chí Tôn Bá Chủ." Hầu Chấn Thiên đáp.
Phải biết rằng hiện tại các Chí Tôn Bá Chủ không thể ra tay với người có cảnh giới thấp hơn. Một khi họ làm bậy, chính là xé bỏ hiệp nghị bá chủ, mà cái giá phải trả cho việc xé bỏ hiệp nghị thì ai cũng biết.
Nếu không phải vậy, mấy kẻ lần trước đến giết Tất Phàm đã không tự động rút lui.
"Ta vốn không muốn gây sự với người khác, không ngờ bọn họ lại tự dâng mình tới cửa. Xem ra nếu không cho những kẻ này một bài học, chúng nó thật sự là vô pháp vô thiên."
Trong lòng đang bực bội không có chỗ trút, giờ có người tình nguyện làm bao cát trút giận, tại sao Vương Phong lại không đến xem thử chứ?
Với thực lực của hắn, chỉ cần đối phương không phải Chí Tôn Bá Chủ thì hắn chẳng có gì phải sợ, kể cả đối phương có giăng bẫy trong hẻm núi hắn cũng không ngán.
Lần trước hắn bị thương trong cái bẫy do Thiên Nghịch sắp đặt, yếu tố then chốt nhất là do sự xuất hiện của tên phản đồ Huyễn Không.
Nếu không phải hắn đánh lén, Vương Phong sao có thể trúng phải Đại Đạo Tà Lực? Cho nên chỉ cần không ai có thể tiếp cận, lẽ nào hắn còn có thể bị thương sao?
"Được, chuyện này ngươi không cần quản, ta sẽ đích thân đi xử lý đối phương."
Vương Phong lên tiếng, sau đó hỏi: "Nói cho ta biết hắn ở hướng nào."
"Ở bên kia." Biết Vương Phong có thể sẽ đi xử lý đối phương, Hầu Chấn Thiên vội vàng chỉ rõ phương hướng.
"Đi."
Nói rồi, thân hình Vương Phong lóe lên, trực tiếp rời khỏi Xích Diễm Minh, tiến về phía hẻm núi đó.
Trên đường đi, hắn triển khai Thiên Nhãn, rất nhanh đã phát hiện ra hẻm núi mà Hầu Chấn Thiên nói. Lúc này, nơi đó đã đông nghịt người, tất cả đều nghe tin có người muốn khiêu chiến Vương Phong nên cố ý đến đây vây xem.
Vương Phong còn chưa tới, bọn họ đã đến trước rồi.
Nhìn qua, đám người ít nhất cũng hơn một trăm ngàn, và con số này vẫn đang không ngừng tăng lên. Vương Phong đầu tiên đứng trong hư không quan sát cảnh vật xung quanh, cho đến khi xác định không có bẫy rập nào, hắn mới một bước tiến vào hẻm núi, xuất hiện trước mặt người thanh niên đang nhắm mắt.
Gần như ngay khi Vương Phong vừa xuất hiện, người thanh niên kia cũng lập tức mở mắt.
"Ngươi cuối cùng cũng đến."
Nhìn Vương Phong, người thanh niên lên tiếng, giọng hắn vô cùng bình tĩnh, dường như không coi Vương Phong ra gì.
"Nói cứ như ngươi đã đợi ở đây lâu lắm rồi vậy." Vương Phong cười lạnh một tiếng, sau đó nói: "Nói đi, thân phận là gì."
"Đợi đánh bại ngươi, ta sẽ nói cho ngươi biết." Nghe lời Vương Phong, khóe miệng người thanh niên lộ ra một nụ cười lạnh lùng, sau đó hắn vậy mà ra tay với Vương Phong.
Không có lời thoại thừa thãi, thậm chí Vương Phong còn không biết đối phương là ai, hắn đã tấn công ngay khi vừa gặp mặt, làm như Vương Phong và hắn có thù hận sâu đậm lắm vậy.
"Những kẻ thích thể hiện thường có kết cục rất thảm."
Nhìn người thanh niên xông tới, sắc mặt Vương Phong cũng lạnh đi, hắn giơ nắm đấm lên, lập tức đánh về phía đối phương. Hắn không quan tâm đối phương là ai, chỉ cần là kẻ ra tay với mình, trong mắt Vương Phong chỉ có một thân phận, đó là kẻ địch!
Một quyền tung ra, sức mạnh cuồn cuộn bùng nổ, người thanh niên kia cũng không khỏi biến sắc, bởi vì hắn cảm thấy mình đã đánh giá thấp thực lực của Vương Phong, sức mạnh của cú đấm này lại lớn đến mức đó, thật sự vượt ngoài dự đoán của hắn.
Biết cú đấm này của Vương Phong không dễ đỡ, thân hình hắn lóe lên, vậy mà dùng một loại thân pháp kỳ dị né được, không để nắm đấm của Vương Phong đánh trúng.
"Sớm đã nghe nói ngươi lợi hại, không ngờ quả là như vậy." Người thanh niên lên tiếng, sau đó hai mắt hắn đột nhiên lóe lên hắc quang, một đòn tấn công linh hồn vô hình bao trùm về phía Vương Phong.
"Chơi trò mèo với ta à?"
Phát giác có đòn tấn công linh hồn đang đến gần, trên mặt Vương Phong lộ ra nụ cười lạnh, sau đó hắn cũng không né tránh, mặc cho đòn tấn công linh hồn của đối phương xông tới.
Nếu bàn về độ mạnh của linh hồn, linh hồn của Vương Phong tuyệt đối không yếu hơn nửa bước bá chủ, cho nên kẻ này dùng tấn công linh hồn để công kích hắn, hoàn toàn là tự rước lấy nhục.
"Phụt!"
Không cần di chuyển cơ thể, Vương Phong đứng tại chỗ triển khai phản kích. Mi tâm hắn nứt ra, một tiểu nhân linh hồn mà người thường không thể nhìn thấy bằng mắt thường phóng ra, một kiếm chém về phía linh hồn đang xông tới của đối phương.
Một kiếm chém xuống, linh hồn của người thanh niên nứt ra, vỡ thành hai nửa. Đòn tấn công linh hồn của cả hai hoàn toàn không cùng một đẳng cấp, Vương Phong mạnh hơn đối phương không biết bao nhiêu lần.
Dùng một câu để hình dung, đối phương hoàn toàn là châu chấu đá xe!
Linh hồn bị thương, người thanh niên há miệng phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt hắn kinh hãi, hắn không ngờ Vương Phong lại lợi hại đến thế, ngay cả linh hồn của hắn cũng bị thương.
"Còn chưa thành nửa bước bá chủ mà đã chạy đến trước mặt ta lên mặt, ngươi có tư cách gì?" Vương Phong cười lạnh, sau đó tiểu nhân linh hồn của hắn lại tiến lên một bước, lựa chọn chủ động xuất kích.
Hắn không quan tâm đối phương là ai, đã muốn tìm hắn khiêu chiến, vậy chứng tỏ đối phương đã chuẩn bị sẵn tâm lý để chết, cho nên Vương Phong cũng sẽ không dễ dàng tha cho hắn.
Đòn tấn công linh hồn lại một lần nữa bùng nổ, trong hư không phảng phất có những tia lửa vô hình xẹt qua, linh hồn của người thanh niên trực tiếp vỡ thành hai nửa, hắn căn bản không phải là đối thủ của Vương Phong.
"Sao có thể?"
Linh hồn bị thương, người thanh niên tự nhiên không thể nào là đối thủ của Vương Phong nữa, hắn bay ngang ra ngoài, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi, chênh lệch giữa hắn và Vương Phong vẫn còn quá lớn.
"Ta đã nói rồi, ngươi ngay cả nửa bước bá chủ cũng không phải, ngươi dựa vào cái gì mà dám đến tìm ta khiêu chiến?" Vương Phong cười lạnh, sau đó hắn lật tay lấy ra Chiến Kiếm của mình, chuẩn bị ra tay hạ sát.
Cảm nhận được sát khí tràn ngập từ trong cơ thể Vương Phong, trong lòng người thanh niên cũng chấn động, hắn biết mình đã thành công kích động sát khí trong lòng Vương Phong, nếu hắn không nghĩ ra cách gì, hôm nay hắn chắc chắn phải chết.
Hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của Vương Phong.
"Lên!"
Bàn tay vỗ vào hư không, tức thì một đại trận vô cùng hùng vĩ khởi động. Sở dĩ người thanh niên này chọn chiến trường là hẻm núi có hai bên đều là núi cao, thực tế là vì nơi này có một trận pháp do hắn sắp đặt.
Giống như Vương Phong đã nghĩ lúc trước, nơi này có bẫy.
Thế nhưng lúc trước khi Thiên Nhãn của Vương Phong quét qua, trận pháp này căn bản không thể che giấu, thậm chí hắn còn phát hiện ra mắt trận ở đâu, cho nên đối phương muốn dùng trận pháp này để đối phó hắn, chẳng phải là nực cười sao?
"Chỉ là một cái trận pháp rách, ngươi nghĩ nó cản được ta sao?" Vương Phong cười lạnh, sau đó hắn chém ra một kiếm, tức thì trận pháp này vỡ nát, ngay cả mắt trận cũng hoàn toàn sụp đổ, không có chút tác dụng nào.
"Nếu ngươi không còn thủ đoạn nào khác, ta nghĩ bây giờ ngươi có thể xuống gặp Diêm Vương uống trà được rồi." Nói rồi, Vương Phong hai tay giơ cao Chiến Kiếm, chuẩn bị chém xuống đối phương.
Hắn muốn tiêu diệt đối phương ngay tại đây.
"Chờ một chút." Nhìn thấy Chiến Kiếm của Vương Phong giơ cao, trên trán người thanh niên không khỏi đổ mồ hôi lạnh, bởi vì hắn không ngờ đối phó với Vương Phong lại nguy hiểm đến thế. Linh hồn và thân thể bị thương không nói, bây giờ ngay cả Tử Thần cũng bắt đầu vẫy gọi hắn.
Vốn tưởng rằng đối phó với Vương Phong dễ như trở bàn tay, nhưng kết quả cuối cùng lại khiến hắn vô cùng khó chịu, hắn căn bản không phải là đối thủ của người ta, chênh lệch quá lớn.
"Còn có di ngôn gì muốn trăn trối không?"
"Ngươi không thể giết ta, ta là người của Lý gia thượng cổ." Người thanh niên hét lớn, lôi chỗ dựa sau lưng mình ra.