"Để tôi đấu với ông!"
Thấy vị Long tộc nửa bước bá chủ này không chịu bỏ qua, Hiên Viên Long lập tức hét lớn một tiếng rồi chắn ngay trước mặt Vương Phong.
Vương Phong này có thực lực địch nổi cả bá chủ cơ mà, vị Long tộc nửa bước bá chủ này dù mạnh đến đâu cũng tuyệt đối không thể là đối thủ của hắn.
Một là Hiên Viên Long sợ Vương Phong lỡ tay giết chết đối phương, hai là cũng muốn nhân cơ hội này để rèn luyện bản thân, dù sao tìm được một đối thủ ngang tài ngang sức bây giờ cũng không phải chuyện dễ.
"Ở đây không có việc của ngươi, tránh ra." Nhìn Hiên Viên Long, vị Long tộc quát lớn.
"Huynh đài, thực lực của hắn vượt xa ông và tôi, ông đấu với hắn chỉ có thua thôi, cho nên ông cứ đấu với tôi đi. Nếu ông thắng được tôi, tôi sẽ bảo hắn trả lại những thứ đã lấy đi cho ông, thế nào?" Hiên Viên Long lên tiếng đề nghị.
"Không sai, nếu ông thắng được anh ta, toàn bộ số đan dược tôi vừa lấy ra sẽ thuộc về ông hết, được chứ?"
"Chẳng lẽ ngươi sợ rồi à?" Nghe Vương Phong nói vậy, vị Long tộc nửa bước bá chủ cười lạnh.
"Sợ? Ông nghĩ tôi cần phải sợ sao?"
"Tôi đã nói ông không phải là đối thủ của hắn, tôi tin vừa rồi ông cũng đã tự mình cảm nhận được rồi. Hắn có thể giao chiến với cả bá chủ, một người như vậy, ông không đánh lại đâu."
"Dù không đánh lại, ta cũng nuốt không trôi cục tức này."
"Vậy ông muốn thế nào mới nuốt trôi được cục tức này?"
"Rất đơn giản, hắn cắt của ta một miếng thịt, ta cũng muốn cắt của hắn một miếng thịt, như vậy chúng ta sẽ không ai nợ ai." Vị Long tộc mở miệng, giọng điệu đầy cay nghiệt.
Chuyện này cũng giống như bị người khác cắn một miếng thì phải cắn lại cho bằng được.
"Nếu yêu cầu của ông đơn giản như vậy, sao không nói sớm?" Nghe thế, Vương Phong mỉm cười, sau đó bàn tay hắn hóa thành dao, trực tiếp cắt xuống một miếng thịt trên cánh tay mình rồi nói: "Đây là huyết nhục trên người tôi, ông cầm đi."
Miếng thịt đúng là được cắt từ trên người Vương Phong, chỉ có điều khả năng hồi phục của hắn cực kỳ biến thái, vết cắt vừa rồi gần như đang lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Chỉ là hành động tàn nhẫn của Vương Phong thật sự đã khiến cả Hiên Viên Long và vị Long tộc nửa bước bá chủ kia phải kinh hãi.
Bởi vì lúc Vương Phong tự cắt thịt mình, hắn gần như không thèm chớp mắt lấy một cái. Đối với bản thân còn ác như vậy, thì đối với người khác chẳng phải còn ác hơn sao?
Mi mắt giật giật, vị Long tộc nửa bước bá chủ cũng không biết nên nói gì. Đúng như hắn nói, hắn không phải muốn thứ gì của Vương Phong, vì đó là một sự sỉ nhục, hắn chỉ muốn ăn miếng trả miếng.
Tiếc là bây giờ Vương Phong tự cắt thịt mình mà mày cũng không nhíu lấy một cái, điều này khiến hắn cũng phải hoảng sợ. Sao lại có kẻ tàn độc đến thế?
"Cảm thấy hả giận chưa?"
Vương Phong nhìn vị Long tộc nửa bước bá chủ rồi hỏi.
"Tôi..."
"Thôi nào, tôi với tôi cái gì, tôi thấy hai người như vậy là được rồi, mỗi người đều mất một miếng thịt, coi như huề nhé, thế nào?"
"Được, chuyện cắt thịt ta tạm thời không nói nữa, nhưng lần này ngươi còn muốn dễ dàng đi qua chỗ của ta thì e là không đơn giản như vậy đâu."
Để vào Quỷ Môn Quan và rời khỏi nơi này, lối đi đều cần vị Long tộc nửa bước bá chủ này mở ra. Cho nên chỉ cần hắn không cho đi, Vương Phong đừng hòng ra khỏi đây.
"Nói vậy là ông vẫn muốn đấu với tôi?"
Muốn đi qua chỗ tôi, cậu phải chứng minh thực lực khiến tôi tâm phục khẩu phục. Nếu cậu không đánh lại được tôi, đừng hòng bước qua đây.
"Nếu thái độ của ông đã kiên quyết như vậy, tôi mà từ chối thì cũng không hay cho lắm. Thế này đi, tôi nhường ông ba chiêu, nếu ông không làm tôi bị thương được, chuyện tranh đấu coi như xong, ông để chúng tôi rời đi, thế nào?"
"Nhường ta ba chiêu, khẩu khí lớn thật." Nghe Vương Phong nói, vị Long tộc nửa bước bá chủ híp mắt lại, trong mắt hắn, Vương Phong quá mức cuồng vọng tự đại.
Hắn là Long tộc, sức tấn công của móng vuốt cực kỳ kinh người, tu sĩ bình thường gặp phải bọn họ, mọi biện pháp phòng ngự đều vô dụng. Vậy mà Vương Phong còn dám nói nhường hắn ba chiêu, hắn thật sự lo cái thân thể mỏng manh của Vương Phong sẽ bị hắn xé nát thành từng mảnh ngay lập tức.
"Không phải khẩu khí lớn, mà là có thực lực đó thôi. Chỉ cần trong ba chiêu ông không làm tôi bị thương được, vậy ông phải để chúng tôi đi."
"Được, đây là tự ngươi nói đấy nhé. Nếu ngươi bị ta giết chết, đừng trách ta không nhắc trước."
"Cứ yên tâm ra tay, nếu tôi chết, tuyệt đối sẽ không trách ông, có thành chủ ở đây làm chứng cho ông."
"Tốt, xem chiêu!"
Thấy Vương Phong dường như thật sự có bản lĩnh đó, vị Long tộc nửa bước bá chủ cũng không do dự, hắn giơ vuốt lên, đập thẳng vào ngực Vương Phong.
Móng vuốt sắc bén như những lưỡi đao lướt qua hư không, khi nó giáng xuống người Vương Phong, uy lực đã vô cùng kinh người.
Keng!
Chỉ là mặc cho sức tấn công của đối phương cao đến đâu, Vương Phong đã nói không tránh thì sẽ thật sự không tránh. Giống như bây giờ, hắn hoàn toàn hứng chịu một đòn của vị Long tộc nửa bước bá chủ, ngay cả thân thể cũng không hề lay động.
"Sao có thể? Thân thể của ngươi sao lại còn mạnh hơn cả Long tộc chúng ta?" Nghe tiếng kim loại va chạm giòn tan, kết hợp với cảm giác đau đớn truyền đến từ bàn tay, mặt hắn lộ rõ vẻ không thể tin nổi.
Bởi vì một đòn toàn lực của hắn vậy mà không thể làm Vương Phong bị thương, càng không khiến hắn lùi lại nửa bước. Hắn đã làm được điều đó như thế nào?
"Đừng quan tâm vì sao thân thể tôi lại mạnh như vậy, ông chỉ cần tiếp tục ra tay là được. Còn hai chiêu nữa, nếu ông không làm gì được tôi, vậy ông thua."
"Được, ta không tin hôm nay không làm ngươi bị thương được."
Vừa nói, con rồng khổng lồ vừa cúi đầu xuống, sau đó hai chiếc sừng rồng của hắn lại húc thẳng về phía Vương Phong.
Móng vuốt của hắn là lợi khí vô thượng, tương tự, cặp sừng của hắn cũng là vũ khí tuyệt hảo không gì không phá vỡ nổi. Có thể chặn được móng vuốt của hắn chưa chắc đã chặn được cặp sừng này, cho nên lúc này hắn dùng sừng húc thẳng về phía Vương Phong.
Nhìn cặp sừng của đối phương đang húc tới, sắc mặt Vương Phong vẫn như thường, không có chút thay đổi nào. Bởi vì theo hắn thấy, sừng của đối phương dù có lợi hại đến đâu cũng đừng hòng phá vỡ được thân thể cứng rắn của hắn.
Vẫn giống như lúc trước, khi cặp sừng của Long tộc va chạm với cơ thể Vương Phong, thân thể Vương Phong không hề nhúc nhích, nhưng con rồng lại bị một lực phản chấn cực lớn đẩy lùi về phía sau một khoảng rất xa.
Thậm chí ngay cả cặp sừng của hắn bây giờ cũng đã xuất hiện vết nứt, từ đó có thể thấy được lực lượng hắn vừa sử dụng mạnh đến mức nào.
"Còn muốn thử nữa không?"
Vương Phong mở miệng, giọng điệu vô cùng bình tĩnh.
"Tôi xin bái phục."
Ngay cả hai loại vũ khí lợi hại nhất của mình cũng không thể làm Vương Phong bị thương, trong tình huống này, dù hắn có tung ra thêm bao nhiêu thủ đoạn nữa cũng tin rằng sẽ không có tác dụng gì. Cho nên bây giờ, việc hắn có thể làm chỉ có một, đó là ngoan ngoãn nhận thua.
Hắn tâm phục khẩu phục, bởi vì vũ khí mạnh nhất của hắn cũng không đối phó được Vương Phong, từ đó có thể thấy chiến lực của đối phương quả thực đã vượt xa hắn rất nhiều, hắn không phục không được.
"Đa tạ."
Thấy vị Long tộc nhận thua, Vương Phong cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi chống đỡ móng vuốt của đối phương, hắn cũng đã hao phí không ít sức lực, nếu không dưới đòn tấn công toàn lực đó, có lẽ hắn đã phải lùi lại một chút.
Chỉ là để duy trì hình tượng mạnh mẽ của mình, Vương Phong đã cứ thế đứng yên tại chỗ không hề động đậy, mặc cho đối phương công kích.
"Lối đi ta sẽ mở ra cho các ngươi ngay lập tức, các ngươi có thể đi."
Lời đã hứa từ trước, bây giờ hắn đã thua trong tay Vương Phong, cho nên hắn phải thực hiện lời hứa của mình.
"Chờ một chút." Thấy vậy, Vương Phong vội vàng gọi lại. Lần này hắn đến đây không chỉ vì miếng thịt rồng kia, Hiên Viên Long bên cạnh còn cần phải xông vào ải cuối cùng nữa, cho nên Vương Phong phải đợi đến khi Hiên Viên Long nhận được một trong hai luồng sức mạnh kia thì mới có thể rời khỏi đây.
"Chẳng lẽ ngươi còn có chuyện gì sao?"
Nghe Vương Phong nói, vị Long tộc nửa bước bá chủ hỏi.
"Chuyện là thế này, ông và tôi đều biết ải cuối cùng có những thứ hữu dụng với tu sĩ chúng ta, cho nên bây giờ tôi đặc biệt đưa thành chủ của Trung Tâm Thành đến đây để thử sức một chút, ông xem lối đi kia có thể mở ra được không?"
"Không được." Nghe Vương Phong nói, vị Long tộc lập tức lắc đầu: "Ải cuối cùng là chuẩn bị cho người cấp bậc Chúa Tể, tu vi của hắn đã đạt tới nửa bước bá chủ rồi, cho nên hắn không phù hợp."
"Có gì mà không phù hợp chứ, dù sao mở hay không mở hoàn toàn là do ý muốn cá nhân của ông. Thiên hạ ngày nay đã sớm nguy cơ bốn phía, hắn muốn mượn sức mạnh trong này để cảm ngộ cảnh giới cao thâm hơn, ông cũng không muốn tu vi của hắn cả đời cứ dừng lại ở cấp độ này chứ?"
"Chuyện đó không liên quan đến ta, ta chỉ đang triệt để chấp hành mệnh lệnh mà Thiên Đế đã giao phó lúc trước, ai nói cũng vô dụng."
"Tôi thấy hay là thôi đi, đã có quy định rồi thì tôi không vào nữa." Thấy thái độ của vị Long tộc nửa bước bá chủ kiên quyết như vậy, Hiên Viên Long cũng có chút nản lòng.
Bởi vì với tư cách là thành chủ, ông biết có rất nhiều nơi có quy định riêng, có những thứ có thể du di, nhưng cũng có những thứ không thể nể mặt một chút nào.
Nếu vị Long tộc nửa bước bá chủ này có nỗi khổ riêng, hai người họ cần gì phải làm khó người ta.
Cùng lắm thì ông không vào nữa là được.
"Không thể nói như vậy được, nếu thứ bên trong có lợi cho ông, tại sao chúng ta lại không vào?"
"Long huynh, ông cứ tạo điều kiện thuận lợi, để ông ấy vào đi. Dù sao thiên đạo này cũng không duy trì được bao lâu nữa là sẽ tự hủy, đến lúc đó ông còn canh giữ nơi này thì có ý nghĩa gì chứ?"
"Nếu nói như ngươi, ta đã sớm có thể rời khỏi nơi này rồi. Tiếc là ta có mệnh lệnh trong người, thứ lỗi ta không thể tuân theo."
"Vậy ông có biết Thiên Đế đã mất tích vô số năm, nói không chừng ngài ấy đã không còn trên đời này nữa, như vậy ông còn canh giữ nơi này làm gì?"
"Nói bậy, cho dù Thiên Đế đã mất tích, nhưng trong lòng ta, ngài ấy vẫn luôn còn sống. Cho nên hai người các ngươi mau đi đi, đừng ở đây quấy rầy ta thanh tu."
"Hay là ông để ông ấy vào, sau đó tôi cho ông đan dược, thế nào?"
Nói đến đây, Vương Phong lật tay lấy ra một bình ngọc khác, nói: "Trong này toàn bộ đều là đan dược, chỉ cần ông chịu để ông ấy vào nhận được một trong hai luồng sức mạnh kia, thứ này sẽ thuộc về ông, được chứ?"
"Xin lỗi, ta không nhận bất kỳ lợi ích nào của ai cả. Ta đã nói không thể vào, tức là không thể vào, trừ khi ngươi giết ta."
"Tôi và ông lại không có thù oán gì, tôi giết ông làm gì. Tôi chỉ muốn ông cho ông ấy vào cảm ngộ một chút mà thôi."
"Việc này không cần thương lượng, nói gì cũng vô dụng. Lối đi ta đã mở cho các ngươi, nếu quá mười hơi thở mà các ngươi không đi, vậy đừng trách ta giữ các ngươi lại đây vĩnh viễn."
Nói xong, hắn phất tay áo một cái, tức thì một vòng xoáy thông đạo rời khỏi nơi này xuất hiện. Chỉ cần Vương Phong và Hiên Viên Long bước vào vòng xoáy này, họ sẽ có thể rời đi và trở lại Trung Tâm Thành.
Chỉ là Vương Phong đưa Hiên Viên Long đến đây là để cảm ngộ hai luồng sức mạnh kia, nhưng bây giờ vị Long tộc nửa bước bá chủ này lại không nể mặt như vậy, Vương Phong thật sự cũng hết cách.
Hắn không thể nào thật sự làm như lời vị Long tộc nửa bước bá chủ nói, giết chết hắn được?
Nói thật, chuyện như vậy Vương Phong còn chưa làm được...