Virtus's Reader
Cực Phẩm Thấu Thị

Chương 2564: CHƯƠNG 2558: THẤT VỌNG

"Ta nhớ lúc đầu ta bị bắt, chắc hẳn không ai biết, sao huynh lại..." Nghe Vương Phong nói, Diệp Tôn cảm thấy vô cùng bất ngờ, bởi vì hắn hoàn toàn không biết Vương Phong lại có thể thông qua cách này mà tìm đến hắn.

"Huynh không cần nghĩ nhiều, lúc đầu ta căn bản không nghĩ có thể tìm thấy huynh, ta cũng chỉ thử một chút mà thôi. Dù sao Bắc Cương lớn như vậy, muốn tìm người hoàn toàn như mò kim đáy biển. Ta chỉ tùy tiện hỏi thăm xem ai là người có thù oán lớn nhất với huynh, nên ta cứ thế truy tìm manh mối để tìm đến."

"Đỉnh của chóp, thật sự đỉnh của chóp!"

Nghe Vương Phong nói, Diệp Tôn không kìm được giơ ngón cái lên, hắn hiện tại thật sự tâm phục khẩu phục Vương Phong. Kiểu này mà cũng tìm được hắn, thật sự là pro quá.

Nếu hôm nay Vương Phong không đến, vậy kết cục của hắn e rằng sẽ thảm lắm, cho nên hắn hiện tại nợ Vương Phong một mạng.

"Đỉnh cái gì chứ, ta còn không nghĩ tới có thể tìm thấy huynh, ta cũng chỉ ôm tâm lý thử một lần, hoàn toàn giống như mò kim đáy biển vậy." Vương Phong cười khổ nói.

"Tên tiện nhân đó đã khống chế một người ta quen, sau đó lợi dụng sự tín nhiệm của ta, bất ngờ ra tay chế trụ ta, thật sự đáng hận."

"Thôi đi, kẻ đó cũng đã chết rồi, còn nói mấy chuyện này làm gì. Lần sau tự mình cẩn thận một chút là được. Bất quá ta phải nhắc nhở huynh một chút, huynh vừa giết Khinh Dật Tán Nhân, lão già cấp trên của hắn e rằng sẽ không dễ dàng buông tha huynh đâu."

"Ta sợ gì chứ, dù sao hiện tại có thỏa thuận bá chủ ràng buộc bọn họ, những bá chủ đó không dám ra tay."

"Không dám sao?" Nghe vậy, Vương Phong vẫn cảm thấy hắn quá ngây thơ. Nếu bá chủ không dám ra tay, vậy tai nạn lần trước của Xích Diễm Minh hắn là chuyện gì xảy ra?

Chẳng phải do nhiều bá chủ liên thủ gây ra sao?

Cho nên hắn thật sự quá lạc quan. Tuy rằng đông đảo bá chủ đều đã ký kết thỏa thuận bá chủ, nhưng nếu bọn họ điên cuồng muốn giết một ai đó, họ vẫn có thể ra tay.

Điều này giống như pháp luật trên Trái Đất vậy, pháp luật có thể ràng buộc con người, nhưng cũng chỉ giới hạn ở việc ràng buộc mà thôi. Nếu có kẻ cố tình vi phạm, thì thỏa thuận bá chủ này cũng hoàn toàn vô dụng.

Nếu Diệp Tôn nghĩ như vậy, thì thật sự sai lầm lớn.

"Xích Diễm Minh của ta đã bị tạo tiền lệ rồi, cho nên vẫn cứ cẩn thận một chút đi. Kẻo đến lúc đó thật sự bị bá chủ truy sát, vậy coi như quá muộn."

"Đa tạ huynh đã nhắc nhở."

"Đúng rồi."

Đúng lúc này, Diệp Tôn bỗng nhiên như nhớ ra điều gì, mở miệng nói: "Trước đó ta không phải đã truyền tin cho huynh nói Huyền Minh Thần Thuẫn ta đã nghiên cứu ra rồi sao? Ta bây giờ sẽ truyền thần thông này cho huynh."

Mặc kệ là lúc trước đã đồng ý hay hiện tại Vương Phong cứu hắn, hắn đều cần phải đưa Huyền Minh Thần Thuẫn này cho Vương Phong, bởi vì đây là lời hứa của chính hắn.

Nếu không phải hắn không có ý định nuốt riêng Huyền Minh Thần Thuẫn này, e rằng hắn hiện tại cũng sẽ không được Vương Phong cứu.

Bởi vì Vương Phong căn bản không biết chuyện hắn bị bắt, làm sao có thể đến cứu hắn.

Bởi vì cái gọi là gieo nhân lành gặt quả lành, đây cũng là hắn tự cứu lấy mình.

"Trước đó phòng ngự của huynh lập tức tăng cường nhiều như vậy, cũng hẳn là hiệu quả của Huyền Minh Thần Thuẫn này đúng không?" Lúc này Vương Phong hỏi.

"Vâng." Diệp Tôn gật đầu, sau đó mới lên tiếng: "Huyền Minh Thần Thuẫn này quả thật là vô thượng thần thông. Kẻ không có chút nền tảng phòng ngự nào như ta mà còn có thể tăng cường phòng ngự cơ thể đến mức đó, nếu là huynh học, e rằng còn khủng khiếp hơn nhiều."

"Huynh thật sự nguyện ý truyền thứ này cho ta học sao?"

"Đó là đương nhiên, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Lời ta đã nói ra, vậy nhất định sẽ làm được. Trên này ghi lại những gì ta lĩnh ngộ và phương pháp tu luyện Huyền Minh Thần Thuẫn. Huynh chỉ cần làm theo trên đó, huynh cũng có thể rất nhanh học được Huyền Minh Thần Thuẫn này."

"Đã như vậy, vậy ta không khách khí."

Trước đó khi Diệp Tôn thi triển Huyền Minh Thần Thuẫn, Vương Phong đâu phải không nhìn thấy, đây thật sự là một môn công pháp cực kỳ lợi hại. Nếu hắn cũng học tập, vậy phòng ngự cơ thể của hắn còn sẽ gia tăng đến một cấp độ vô cùng biến thái.

Cho nên thứ này đối với Vương Phong mà nói không chỉ đơn thuần là thêm hoa trên gấm, điều này có thể tăng cường năng lực tác chiến của hắn.

"Vương huynh, có một chuyện ta muốn nhờ huynh." Đúng lúc này, Diệp Tôn bỗng nhiên mở miệng nói.

"Chuyện gì, nói đi." Ánh mắt dán chặt vào tấm ngọc giản, Vương Phong căn bản không nhìn Diệp Tôn, bởi vì hắn phải xem xem Huyền Minh Thần Thuẫn này rốt cuộc là như thế nào.

"Chuyện là thế này, lần này ta bị người ta dùng gian kế bắt giữ. Ta hy vọng sau này huynh gặp sư phụ ta, đừng nhắc đến chuyện này."

"Huynh sợ mất mặt à?"

"Vâng, ta ra ngoài tu luyện bản thân đã không làm rạng danh sư phụ. Nếu người biết ta ở bên ngoài còn bị người ta tóm lấy, thậm chí suýt chút nữa bị giết chết, ta nghĩ người chắc chắn sẽ vô cùng thất vọng."

"Lời này không thể nói như vậy, bị người bắt giữ bản thân là chuyện hết sức bình thường. Đây là để nhắc nhở huynh, tu vi của huynh chưa đủ. Muốn không bị người nhắm vào, vậy huynh phải cố gắng tăng cường tu vi của mình, không cho bọn họ một chút cơ hội nào."

"Thế nhưng chờ ta tu luyện tới cấp độ như huynh, thì không biết còn bao lâu nữa."

"Ha ha, đừng nghĩ nhiều như vậy, cứ từng bước một mà tiến. Bất kỳ ai cũng không thể nhất phi trùng thiên, muốn tăng cường cảnh giới, vậy thì phải làm thật ăn thật. Yên tâm đi, chuyện xảy ra hôm nay ta tuyệt đối sẽ không nói với sư phụ huynh, điểm này huynh vẫn có thể tin tưởng ta."

"Vương huynh, vậy ta xin cảm ơn trước nhé?"

"Kẻ đó cũng đã chết rồi, tiếp theo huynh định đi đâu?"

"Vẫn như trước đây, trước tiên tìm một nơi tu luyện. Ta cảm thấy Huyền Minh Thần Thuẫn này còn có thể trở nên mạnh hơn, cho nên ta muốn tiếp tục tu luyện thêm một chút."

"Đúng rồi, huynh có biết Bắc Cương có nơi nào là nơi Đại Đạo từng tự hủy không?" Lúc này Vương Phong đột nhiên hỏi.

Lần trước Vương Phong hỏi con Thần thú kia, đối phương hoàn toàn cũng là hỏi gì cũng không biết, cho dù hắn nhớ đến trước kia từng gặp phải, nhưng hắn cũng không chỉ ra được phương vị cụ thể, cho nên Vương Phong hiện tại hỏi Diệp Tôn trước.

"Vương huynh à, không chỉ huynh đang tìm nơi Đại Đạo từng tự hủy này, thực ra tất cả chúng ta đều đang tìm kiếm đây." Diệp Tôn cười khổ nói.

Bọn họ tu luyện tới tình trạng này, thứ quan trọng nhất đã không phải linh khí thiên địa, mà chính là Đại Đạo Thiên Địa. Nếu bọn họ có thể tiếp xúc càng nhiều Đại Đạo Thiên Địa, vậy bọn họ nói không chừng liền có thể tăng cường tu vi của mình, thậm chí trở thành Chí Tôn Bá Chủ.

Cho nên tất cả bọn họ đều đang tìm kiếm nơi như vậy, chỉ là nhiều người như vậy ở Bắc Cương lâu như vậy, không ai trong số họ từng phát hiện ra.

Trong khoảng thời gian đó, không ít người cũng không ngừng tìm kiếm, nhưng nhiều người hơn tự biết họ không thể tìm thấy nơi như vậy, cho nên phần lớn đều lựa chọn bế quan tu luyện.

"Nói như vậy, không ai trong số các huynh tìm được nơi như thế này sao?"

"Đúng vậy, nếu đã tìm thấy, chúng ta làm sao có thể còn bế quan? Nơi tu luyện tốt như vậy ai cũng muốn đi."

"Vậy các huynh có chút tin tức nào liên quan đến chuyện này không?"

"Không biết." Diệp Tôn lắc đầu, sau đó hắn mới lên tiếng: "Bất quá ta nghe nói càng về phía Bắc dường như lực lượng thiên địa nồng đậm hơn một chút."

"Đã như vậy, vậy các huynh vì sao không đi bên đó tu luyện?" Vương Phong vô cùng nghi hoặc hỏi.

"Chuyện này huynh lại không biết, phía Bắc tuy rằng lực lượng thiên địa nồng đậm hơn một chút, nhưng phía Bắc lại vô cùng nguy hiểm. Mấy người chúng ta đi về sau liền trực tiếp mất mạng, cho nên vì lý do an toàn, thực ra rất ít người từng đi qua đó."

"Đã còn có nơi như vậy, nói không chừng trong đó có nơi Đại Đạo đã từng tự hủy."

Giống như Vùng đất Thiên Phạt trước đó có nguy hiểm không? Sau khi đi vào có thể nói là muốn mạng, cho nên Bắc Cương đã có nơi nguy hiểm, trong đó vô cùng có khả năng có nơi Đại Đạo từng tự hủy.

Nếu Vương Phong sớm biết có nơi như vậy, vậy hắn lúc trước nên đi.

"Vương huynh, ta khuyên huynh vẫn nên suy nghĩ lại. Phía Bắc đó thật sự quá nguy hiểm, đi vô cùng có khả năng sẽ không trở về được."

Tuy rằng Diệp Tôn biết Vương Phong rất cường đại, nhưng Vương Phong đã cứu mạng hắn, vậy hắn liền phải khuyên một chút.

Bởi vì hắn biết Vương Phong đi phía Bắc, chắc chắn sẽ vô cùng nguy hiểm. Là bạn bè hắn mới khuyên Vương Phong đôi câu, nếu là người khác, hắn mới lười nói.

"Bởi vì cái gọi là nơi nguy hiểm thường ẩn chứa cơ duyên, chỉ dựa vào bế quan tu luyện, muốn tăng cường cảnh giới thật sự quá khó khăn. Đã phía Bắc nguy hiểm, vậy huynh có nguyện ý đi cùng ta một chuyến không?"

"Cái này..."

Nghe Vương Phong nói, trên mặt Diệp Tôn lộ ra một tia khó xử. Hắn vốn là khuyên Vương Phong đừng đi phía Bắc mạo hiểm.

Nhưng bây giờ Vương Phong lại còn rủ rê hắn cùng đi, đây chẳng phải là làm ngược sao?

"Sao? Có ta bảo vệ huynh, huynh còn không dám đi?"

Nhìn Diệp Tôn, Vương Phong hỏi.

"Ta vẫn không đi thì hơn, phía Bắc đó thật sự quá nguy hiểm, ta sợ đi về sau sẽ không trở về được."

"Tu luyện vốn là nghịch thiên hành sự, nếu huynh ngay cả nguy hiểm cũng sợ hãi, huynh cảm thấy tu luyện của huynh còn có ý nghĩa gì? Huynh còn phải đợi bao lâu mới có thể tăng cường cảnh giới của mình?"

"Vương huynh, ta biết huynh có lẽ cũng vì ta mà tốt, nhưng huynh vừa nói một câu rất đúng, đó là tu luyện cần phải làm thật ăn thật, từng bước một mà tiến lên. Vậy nên, ta vẫn muốn nghiên cứu kỹ Huyền Minh Thần Thuẫn này trước, rồi sau đó mới tính đến chuyện khác."

"Thôi vậy."

Nghe vậy, Vương Phong dĩ nhiên hiểu Diệp Tôn đang nghĩ gì trong lòng.

Ý định ban đầu của hắn là dẫn Diệp Tôn cùng đi phía Bắc, nếu thật sự phát hiện cơ duyên gì, hắn cũng có thể để Diệp Tôn được hưởng chút tiện nghi, dù sao Diệp Tôn đối với hắn có ân tình lớn, hắn giúp đỡ Diệp Tôn cũng là hợp tình hợp lý.

Nhưng hiện tại hắn lại nói mình không muốn đi, vậy Vương Phong còn có cách nào?

Thật đáng tiếc cho hắn, nhưng cũng thật đáng giận vì hắn không chịu phấn đấu?

Chính mình đã nói rõ sẽ bảo vệ hắn, hắn lại còn không đi. Đã hắn sợ chết như vậy, vậy Vương Phong tự nhiên cũng không còn lời nào để nói.

Chuẩn bị cho hắn chỗ tốt, nhưng hắn lại muốn từ chối, đây là lựa chọn của chính hắn, cũng không thể trách Vương Phong cái gì.

"Tu luyện thật tốt, đừng phụ lòng kỳ vọng cao của sư phụ huynh đối với huynh."

Nhìn Diệp Tôn, Vương Phong hoàn toàn dùng một giọng điệu của bậc trưởng bối mà nói chuyện với hắn. Khoảng cách giữa hai người vào thời khắc này đã vô hình kéo ra.

Cũng không phải Vương Phong không muốn giúp hắn, thật sự là chính hắn cũng không nguyện ý tự giúp mình. Đã như vậy, vậy Vương Phong còn cần phải thân cận với hắn như thế sao?

Một người sợ chết như vậy, Vương Phong thực sự khinh thường việc kết giao với người như vậy.

Chỉ là những lời như vậy Vương Phong cũng sẽ không nói ra, cho nên để lại câu nói bảo hắn tu luyện thật tốt, Vương Phong xoay người rời đi, lộ ra vẻ vô cùng dứt khoát.

Diệp Tôn cả đời nổi danh Thiên Giới, xông ra uy danh hiển hách, Vương Phong thật sự không nghĩ tới đệ tử của hắn vậy mà lại là một người như vậy.

Nếu hắn cam nguyện đi theo mình, vậy Vương Phong có thể sẽ còn luôn trông nom hắn đi xuống, ít nhất cũng phải giúp hắn trước tiên tăng cường cảnh giới nhỏ hiện tại đã.

Thế nhưng chính hắn đều từ bỏ chính mình, Vương Phong lại cũng giúp không được gì, cũng không muốn sẽ giúp hắn cái gì, tình nghĩa giữa hai người... đến đây là kết thúc!

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!