Virtus's Reader
Cực Phẩm Thấu Thị

Chương 2753: CHƯƠNG 2747: VƯƠNG PHONG TRỞ VỀ

"Bái kiến sư phụ." Vương Phong ôm quyền nói.

"Bái kiến sư tổ." Lúc này Tất Phàm cũng ôm quyền nói.

"Cuối cùng cũng chịu về rồi." Nhìn Vương Phong, Huyền Vũ Đại Đế hưng phấn xoa tay, sau đó đi một vòng quanh hắn, nói: "Vết thương của con đã hồi phục rồi à?"

"Nhờ phúc của sư phụ, vết thương của con đã hoàn toàn bình phục, không sao rồi ạ."

"Tốt, chỉ cần con không sao thì tảng đá trong lòng ta cũng coi như được gỡ xuống rồi." Huyền Vũ Đại Đế nói, sau đó mới đưa mắt nhìn sang Tất Phàm, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc.

Nếu ông không nhớ lầm thì lần trước gặp Tất Phàm, cậu ta đâu đã có tu vi thế này?

Tốc độ tăng cấp của cậu nhóc này cũng nhanh quá rồi đấy nhỉ?

"Không ngờ tuổi còn trẻ mà đã có thực lực Chúa Tể cảnh thất trọng thiên. Nếu con có thể tiến thêm một bước nữa thì hoàn toàn có hy vọng đột phá lên Chí Tôn Bá Chủ." Huyền Vũ Đại Đế nói, hết sức coi trọng tương lai của Tất Phàm.

"Tất cả đều là nhờ công lao của Thần Đế tiền bối ạ." Lúc này Tất Phàm lên tiếng, không hề tỏ ra cao ngạo, bởi vì cậu biết sư phụ của sư phụ mình sở hữu cảnh giới cực kỳ mạnh.

Tuy không bằng Thần Đế nhưng đó cũng là một tồn tại mà cậu phải ngước nhìn. Tỏ ra cao ngạo trước mặt một người như vậy chẳng phải là tự rước lấy nhục sao?

Vì vậy, lúc này thái độ của cậu rất khiêm tốn, đem hết công lao thuộc về Thần Đế.

"Tuổi trẻ tài cao, con có hy vọng đuổi kịp sư phụ của mình đấy."

"Sư phụ, người nhà của con có phải đã rất lo lắng cho con không ạ?" Lúc này Vương Phong hỏi.

"Cũng không hẳn." Nghe Vương Phong nói, Huyền Vũ Đại Đế lắc đầu, sau đó mới lên tiếng: "Ta đã ém nhẹm chuyện con bị thương nặng và được Thần Đế mang đi rồi, nên họ vẫn chưa biết tình hình cụ thể đâu. Đến lúc đó cứ bịa đại một lý do cho qua là được."

"Đa tạ sư phụ."

Vương Phong lại ôm quyền với Huyền Vũ Đại Đế.

"Con đừng cứ một câu cảm ơn, hai câu cảm ơn nữa. Nếu con thật sự nhớ họ thì bây giờ có thể đi gặp họ ngay, ta đi cùng các con."

"Vậy đi thôi."

Sau khi biết được tình hình trong cơ thể mình, Vương Phong vô cùng nhớ nhung những người phụ nữ của mình. Bởi vì Vương Phong không biết lúc nào mình sẽ đánh mất bản thân, nên bây giờ hắn chỉ muốn tận hưởng những giây phút ấm áp bên người thân.

Chìm đắm trong vòng tay của phụ nữ tuy không phải là việc một đấng nam nhi nên làm, nhưng lúc này trong lòng Vương Phong chỉ có duy nhất một suy nghĩ đó.

"Sư phụ con bị sao vậy?" Đợi Vương Phong đi vào Xích Diễm Minh trước, Huyền Vũ Đại Đế mới kéo Tất Phàm lại hỏi.

"Con cũng không biết ạ." Tất Phàm lắc đầu, cũng rất phiền não.

"Vậy rốt cuộc con biết được những gì?"

Tuy Vương Phong trở về khiến Huyền Vũ Đại Đế rất vui, nhưng ông không phải không nhìn ra sắc mặt khó coi của hắn, nên ông biết trong lòng Vương Phong chắc chắn có chuyện.

Trực tiếp hỏi Vương Phong thì không tiện, nên lúc này ông chỉ có thể giữ Tất Phàm lại, xem có thể moi được thông tin gì hữu ích từ cậu không.

"Con chỉ biết sau khi con và sư phụ cùng nhau xông vào một bí cảnh huấn luyện, anh ấy ra ngoài đã có bộ dạng này rồi. Sư phụ có nói chuyện gì đó với Thần Đế tiền bối, nhưng cụ thể là chuyện gì thì con hoàn toàn không biết ạ." Tất Phàm lắc đầu nói.

"Vậy thì chắc chắn là có chuyện rồi."

Nói đến đây, Huyền Vũ Đại Đế không khỏi nhìn theo bóng lưng của Vương Phong.

Kể từ lúc nhìn thấy pho tượng của chính mình, tâm cảnh của Vương Phong đã rối loạn và trĩu nặng, nhưng khi về đến cửa nhà, những biểu cảm khác thường đó trên mặt hắn đều biến mất, thay vào đó là nụ cười quen thuộc thường thấy của hắn.

Hắn không muốn mang tâm trạng của mình về nhà, cho dù phải giả vờ, hắn cũng phải tỏ ra vui vẻ.

"Vương Phong?"

Khi Vương Phong về đến cửa nhà, người đầu tiên nhìn thấy hắn là Hạ Tiểu Mỹ, trên mặt cô lộ vẻ khác thường, dường như không thể tin nổi.

Bởi vì cô không ngờ rằng sau một thời gian dài mất tích như vậy, Vương Phong vậy mà đã trở về.

Trận đại chiến bên ngoài Xích Diễm Minh lúc trước, tuy các cô không thấy rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng sau đó Vương Phong đã biến mất. Dù Huyền Vũ Đại Đế nhiều lần nói Vương Phong có việc ra ngoài, nhưng họ đều là những người thông minh, làm sao tin được chuyện đó. Vì vậy, họ đều cho rằng Vương Phong chắc chắn đã gặp phải chuyện gì. Bây giờ thấy Vương Phong trở về, cô sững sờ một lúc rồi vẻ mặt mới chuyển thành mừng rỡ xen lẫn kinh ngạc.

"Anh về rồi đây." Vương Phong dang rộng hai tay, mỉm cười nói.

Vương Phong đã dang tay ra, Hạ Tiểu Mỹ đương nhiên cũng rất phối hợp mà lao tới và ôm chầm lấy anh, hỏi: "Thời gian qua anh đã đi đâu vậy, làm bọn em lo lắng suốt."

"Gần đây anh đi tu luyện cùng Thần Đế tiền bối, xin lỗi vì lúc đi đã không kịp báo cho mọi người." Nói đến đây, trên mặt Vương Phong lộ ra vẻ áy náy, không hề có chút bất thường nào.

"À phải rồi." Nói đến đây, Vương Phong chợt nhớ tới Tất Phàm, bèn nói: "Ở chỗ Thần Đế tiền bối, anh còn đưa cả Tất Phàm về cùng."

Vừa dứt lời, Tất Phàm và Huyền Vũ Đại Đế đã xuất hiện ở cửa.

"Con chào sư nương."

Nhìn Hạ Tiểu Mỹ, Tất Phàm lên tiếng.

Tuy tu vi của cậu đã vượt xa Hạ Tiểu Mỹ và những người khác rất nhiều, nhưng họ đều là vợ của Vương Phong, đương nhiên cũng là sư nương của cậu.

Hơn nữa, trước đây khi Vương Phong thường không có mặt ở Xích Diễm Minh, Hạ Tiểu Mỹ đã không ít lần quan tâm hỏi han Tất Phàm, nên cậu vẫn luôn rất kính trọng vị sư nương này.

"Thấy chưa, ta đã nói rồi mà, nó không sao cả, mọi người cứ lo lắng hão." Lúc này Huyền Vũ Đại Đế lên tiếng, cũng hùa theo Vương Phong diễn kịch.

"Vương Phong?"

Nghe thấy động tĩnh bên ngoài, Bối Vân Tuyết và những người khác cũng lần lượt từ trong phòng chạy ra, vẻ mặt mừng rỡ xen lẫn kinh ngạc.

"Tuyết tỷ."

"Con chào sư nương."

Những giọng nói khác nhau phát ra từ miệng Vương Phong và Tất Phàm, khiến vẻ u sầu trên mặt Bối Vân Tuyết cuối cùng cũng tan biến, thay vào đó là một nụ cười.

Từ lúc Vương Phong biến mất đến giờ, họ đã luôn sống trong lo sợ, phập phồng không yên, chỉ sợ Vương Phong xảy ra chuyện gì. Bây giờ thấy Vương Phong trở về, cuối cùng họ cũng có thể gạt bỏ nỗi lo sang một bên.

"Tiểu Phàm, cuối cùng cậu nhóc con cũng chịu về rồi à?" Nhìn Tất Phàm, Bối Vân Tuyết trách yêu.

"Sư nương, con cũng vì bận tu luyện không đi được, nếu không đã về sớm rồi ạ." Gãi đầu, Tất Phàm ái ngại nói.

"Thôi được rồi, thằng bé về là tốt rồi. Mọi người không nhận ra khí tức của nó bây giờ đã mạnh hơn trước rất nhiều sao? Tu vi của nó bây giờ sắp vượt qua cả anh rồi đấy."

"Nhanh vậy sao?" Nghe Vương Phong nói, Bối Vân Tuyết và mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc.

Cẩn thận cảm nhận cảnh giới của Tất Phàm, các cô quả nhiên phát hiện tu vi hiện tại của cậu đã sâu không lường được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!