Virtus's Reader
Cực Phẩm Thấu Thị

Chương 2935: CHƯƠNG 2929: CHỦ ĐỘNG KHIÊU CHIẾN

"Thật sự không có nguy hiểm sao?" Nghe Vương Phong nói vậy, Thần Toán Tử cũng không khỏi động lòng.

Linh thạch đúng là thứ tốt, dù có bắt hắn ngắm nhìn cả ngày hắn cũng cam lòng. Tình yêu hắn dành cho linh thạch đã đạt đến cấp độ ám ảnh. Người đời thường nói, người chết vì tiền, chim chết vì mồi, hắn chính là kiểu người như vậy.

Nếu không phải vậy, hắn đã chẳng mỗi lần Vương Phong tìm đến đều ra tay giúp đỡ.

"Thật sự không có nguy hiểm. Tên này hiện tại đã trọng thương, hơn nữa là đại địch của Thiên Giới chúng ta. Nếu để hắn khôi phục lại, Thiên Giới chúng ta liền có khả năng hủy diệt. Cái này bên trong lợi hại quan hệ ta nghĩ không cần nói ngươi cũng hiểu."

"Hắn đã lợi hại như vậy, ngươi còn tính toán hắn làm gì, muốn đi tìm chết sao?" Thần Toán Tử hỏi.

"Ta đâu có muốn chết, ta chỉ muốn nhanh chóng giải quyết gọn hắn, tránh để hắn ra ngoài gây họa. Vậy nên, mau chóng giúp ta suy tính đi."

"Vậy ngươi phải đưa trước cho ta một phần linh thạch, nếu không ta không giúp đâu."

"Ngươi cứ yên tâm, chúng ta đều là bạn bè thân thiết, quy tắc này ta tự nhiên hiểu rõ."

Đang nói chuyện, Vương Phong lật tay một cái, lấy ra rất nhiều nhẫn không gian, nhét vào tay Thần Toán Tử.

Cùng lúc đó, Vương Phong còn lấy ra chiếc nhẫn hắn đoạt được từ tay Tô Hàn, đưa tới trước mặt Thần Toán Tử, nói: "Đây chính là nhẫn của tên đó, trên đó chắc hẳn vẫn còn khí tức của hắn. Ngươi cứ theo khí tức này mà suy tính hắn, một khi tìm ra nơi ở của đối phương, lập tức báo cho ta."

"Chỉ cần ta nói cho ngươi biết vị trí cụ thể, thì ngươi phải đưa số linh thạch còn lại cho ta."

"Yên tâm đi, linh thạch đáng lẽ phải cho, ta một xu cũng không thiếu ngươi đâu."

"À đúng rồi, ngươi còn chưa nói lần này rốt cuộc cho ta bao nhiêu thù lao." Lúc này Thần Toán Tử có chút lo lắng nói.

"Thế này đi, so với lần trước thêm 11 tỉ, thế này ngươi hài lòng chưa?"

Uy hiếp của Tô Hàn thật sự quá lớn, cho nên dù có phải tốn thêm bao nhiêu linh thạch, Vương Phong cũng muốn tìm ra hắn.

Vả lại, linh thạch đối với Vương Phong mà nói căn bản chẳng có tác dụng gì lớn, đã Thần Toán Tử thích, thì cho thêm hắn một chút cũng có sao đâu?

"Vậy chúng ta cứ thế chốt giao dịch." Đạt được câu trả lời khẳng định, Thần Toán Tử không chút do dự, lập tức nhận lấy chiếc nhẫn trong tay Vương Phong, đồng thời đặt lên mũi mình ngửi một cái.

"Một mùi máu tươi." Lúc này Thần Toán Tử cau mày nói.

"Có thể tìm ra khí tức của đối phương không?" Nghe Thần Toán Tử nói vậy, Vương Phong hỏi dồn.

"Đừng vội, đã ta nhận mối làm ăn này của ngươi rồi, tự nhiên sẽ giúp ngươi tìm ra đối phương."

Đang nói chuyện, Thần Toán Tử đem chiếc nhẫn này trả lại Vương Phong, nói: "Giờ ta có thể giúp ngươi rồi."

Tìm Thần Toán Tử hỗ trợ đã không phải lần một lần hai nữa, cho nên thấy hắn chuẩn bị suy tính, Vương Phong cũng không vội vàng, càng không thúc giục hắn. Việc suy tính này cũng giống như Luyện Đan Sư luyện đan, không thể bị quấy rầy, nếu không rất có thể sẽ thất bại.

Một luồng khí hỗn độn lúc này từ đỉnh đầu Thần Toán Tử bay lên, lúc này hắn đã bắt đầu suy tính.

Thời gian suy tính không dài lắm, chừng vài phút sau, Thần Toán Tử bỗng nhiên mở bừng hai mắt, nói: "Đối phương đã phát giác được ta đang suy tính hắn."

"Nhạy cảm đến vậy sao?" Nghe Thần Toán Tử nói vậy, Vương Phong cũng không khỏi biến sắc. Nếu đối phương đã phát giác được sự tồn tại của Thần Toán Tử, vậy hắn sẽ không chạy mất chứ?

"Vậy hắn chạy rồi sao?" Lúc này Vương Phong hỏi.

"Đừng vội, hắn chắc hẳn chỉ mới phát giác được thôi. Để ta suy tính thêm lần nữa xem sao." Thần Toán Tử mở miệng, sau đó hắn nhắm hai mắt lại, lại lần nữa bắt đầu suy tính.

"Hắn quả nhiên chạy rồi."

Lần suy tính này Thần Toán Tử cũng không tốn bao lâu thời gian, hắn chưa đến một phút đã mở bừng hai mắt.

"Thế này đi, ngươi cùng ta cùng đi, như vậy hắn không trốn thoát được đâu."

Bởi vì Đạo cao một thước, ma cao một trượng, Thần Toán Tử có thể suy tính ra vị trí cụ thể của đối phương, cho nên Vương Phong chỉ cần mang Thần Toán Tử theo bên mình, hắn sẽ không lo không tìm thấy Tô Hàn đang bị thương linh hồn này.

Lần trước Vương Phong cảnh giới vừa đột phá, cũng không kịp củng cố đã cùng Tô Hàn xảy ra ác chiến.

Mà lần này sau khi trở về, Vương Phong không chỉ khôi phục thương thế, cảnh giới cũng đã củng cố hoàn toàn. Chiến lực của hắn đã tăng lên một bậc so với trước, cho dù lại lần nữa ác chiến với Tô Hàn, Vương Phong cũng sẽ không sợ hãi.

"Không được, không được." Nghe Vương Phong nói vậy, Thần Toán Tử lại bắt đầu lắc đầu.

Nói đùa gì vậy, Thần Toán Tử tuy năng lực suy tính không tệ, nhưng cảnh giới của hắn quá thấp, bất kỳ cao thủ nào cũng có thể giết chết hắn. Vương Phong mang hắn theo bên mình, đây chẳng phải hại hắn sao?

Cho nên hắn mới sẽ không cùng Vương Phong cùng hành động. Vì tiền mà ném mạng, mối làm ăn này lỗ vốn chết!

"Yên tâm, ta chỉ đưa ngươi đi cùng để tiện suy tính hướng đi của đối phương. Chỉ cần ta tìm thấy hắn, ta lập tức sẽ đưa ngươi về, thế nào?"

"Vẫn không được, cái này quá nguy hiểm, ta sợ cái thân thể nhỏ bé này của ta không chịu nổi đòn đâu." Thần Toán Tử vẻ mặt đau khổ nói.

"Được cũng phải được, không được cũng phải được! Ta cho ngươi tăng thêm 11 tỉ linh thạch, cứ quyết định vậy đi."

Đang nói chuyện, Vương Phong vung tay áo lên, lập tức bóng người Thần Toán Tử bị Vương Phong tóm gọn trong tay, đồng thời mang theo hắn rời khỏi Xích Diễm Minh.

"Ngươi cái tên khốn này!"

Bị Vương Phong cưỡng ép bắt giữ, Hầu Chấn Thiên lập tức lớn tiếng mắng chửi.

"Ta đây là vì tương lai của Thiên Giới mà chiến đấu, ngươi là một phần tử của Thiên Giới, ngươi nên ủng hộ cách làm của ta chứ."

Đang nói chuyện, Vương Phong hỏi: "Nói cho ta biết vị trí cụ thể của đối phương, ta lập tức đi ngay."

"Ta sẽ không nói cho ngươi đâu." Nghe Vương Phong nói vậy, Thần Toán Tử lắc đầu nói.

"Ngươi..."

Nghe Thần Toán Tử nói vậy, Vương Phong thật sự không biết nói gì cho phải, Thần Toán Tử này không khỏi quá hố cha rồi sao?

Mình đã nói rõ ràng như vậy rồi, hắn vậy mà không nói cho mình vị trí của Tô Hàn, đây chẳng phải trì hoãn thời gian sao?

"Tăng thêm cho ngươi 11 tỉ nữa!" Vương Phong cắn răng nói.

"Ngươi..." Nghe Vương Phong nói vậy, Thần Toán Tử có chút khóc không ra nước mắt.

Vương Phong biết rõ hắn không có chút sức chống cự nào với linh thạch, lại còn không ngừng tăng thêm linh thạch, đây chẳng phải cố ý muốn đẩy hắn vào hố lửa sao?

"Hắn ở bên kia."

Thật sự không chịu nổi sự dụ hoặc của linh thạch, giờ phút này Thần Toán Tử giơ tay lên, chỉ một hướng cho Vương Phong.

"Tiền có thể sai khiến ma quỷ, lời này quả nhiên là chân lý."

Thấy Thần Toán Tử chỉ đường cho mình, Vương Phong trên mặt cũng không khỏi nở nụ cười.

Hướng về phía Thần Toán Tử chỉ hướng này, Vương Phong trực tiếp thi triển thuấn di.

"Vẫn còn rất xa sao?"

Từ trong hư không hiện thân, Vương Phong lại một lần nữa mở miệng hỏi.

"E rằng ngươi còn phải di chuyển một khoảng cách tương tự vừa rồi nữa." Thần Toán Tử lặng lẽ suy tính một chút, mở miệng nói.

"Đi."

Đang nói chuyện, Vương Phong không chút do dự, lại lần nữa bắt đầu thuấn di.

Lại từ trong hư không hiện thân, Vương Phong mở miệng hỏi.

"Ngay ở phía trước không xa lắm." Thần Toán Tử vẻ mặt đau khổ nói.

Hai lần thuấn di, Vương Phong giờ phút này đã đến khu vực Tây Mạc. Tô Hàn này quả nhiên rất biết trốn, vậy mà lại chạy trốn tới tận Tây Mạc này.

Có điều hắn chắc hẳn cũng không nghĩ tới Vương Phong vậy mà có thể đuổi tới tận đây.

Vương Phong cũng bất quá mới ngủ say có mấy ngày. Tô Hàn không có nhẫn không gian, hắn cũng không có vật phẩm tương ứng để khôi phục thương thế của mình, cho nên Vương Phong đoán chừng thương thế của hắn chắc hẳn vẫn chưa khôi phục lại.

Nếu như bây giờ Vương Phong tìm thấy đối phương, hắn hoàn toàn có khả năng đánh giết Tô Hàn này.

Đã Thần Toán Tử nói đối phương ngay ở không xa, thì Vương Phong không chút do dự, trực tiếp mở Thiên Nhãn của mình.

Chỉ là Thiên Nhãn quét ngang một vòng sau đó, Vương Phong cũng không phát hiện nhân vật khả nghi nào, cảm ứng huyết mạch của hắn cũng chưa xuất hiện.

"Ngươi chẳng lẽ suy tính sai rồi sao? Ta không tìm thấy ai cả." Vương Phong nói.

"Chúng ta còn phải đi thêm một đoạn về phía trước mới có thể nhìn thấy đối phương." Nghe Vương Phong nói vậy, Hầu Chấn Thiên tức giận nói.

"Vậy ngươi không nói rõ sớm hơn một chút." Vương Phong lắc đầu, sau đó hắn mang theo Hầu Chấn Thiên lại đi thêm một đoạn đường về phía trước.

Trong hư không dừng lại, Vương Phong không cần mở Thiên Nhãn của mình cũng đã biết được vị trí của Tô Hàn.

Bởi vì huyết mạch màu vàng của hắn đã kịch liệt phản ứng vào khoảnh khắc này, điều này đại biểu Tô Hàn đang ở một nơi không xa Vương Phong.

"Không nên phản kháng." Nhìn Thần Toán Tử bên cạnh, Vương Phong không chút do dự, trực tiếp thu hắn vào không gian đan điền của mình.

Cùng lúc này thả Thần Toán Tử đi, Vương Phong còn không bằng thu hắn vào không gian đan điền của mình, bởi vì hắn ở trong đó lại an toàn hơn bên ngoài không ít.

Đều đến lúc này, cho dù không cần Thần Toán Tử chỉ đường cho mình, Vương Phong cũng có thể dựa vào cảm ứng huyết mạch tìm thấy Tô Hàn này.

Căn cứ cảm ứng huyết mạch, Vương Phong không tốn bao lâu công phu đã tìm thấy Tô Hàn này, giờ phút này hắn đang ẩn mình trong một sơn cốc.

Chỉ là nhìn Tô Hàn này, sắc mặt Vương Phong lại vô cùng quái dị, bởi vì bộ dạng hiện tại của Tô Hàn rõ ràng là Tây Hoàng kia.

Cũng chính là người từng tranh đấu với Vương Phong trước kia. Vương Phong nhìn ra Tây Hoàng hiện tại thực đã chết, Tô Hàn này hẳn là đã đoạt xá thân thể hắn. Tô Hàn vốn dĩ là trốn đi với linh hồn trọng thương, không có thân thể để sử dụng.

Có lẽ là lúc trước hắn chạy trốn tới Tây Mạc này sau đó, nhìn thấy Tây Hoàng kia, cho nên thuận thế liền đoạt xá thân thể hắn.

Vương Phong này có thể phản kháng Tô Hàn đoạt xá, đó là bởi vì bản thân thân thể Vương Phong đã là át chủ bài đáng sợ. Nhưng Tây Hoàng này chẳng qua mới có thực lực bá chủ sơ kỳ, hắn làm sao có thể chống đỡ được Tô Hàn chứ?

Cho dù là linh hồn Tô Hàn đã bị thương, thì cũng không phải thứ hắn có thể ngăn cản, cho nên hắn mất đi thân thể, bản thân hắn cũng chết.

"Ngươi thật đúng là biết chọn địa điểm thật đấy. Đường đường là Nhị hoàng tử Thiên Ngoại Tô Hàn lại trốn ở cái nơi chim không thèm ỉa này, ngươi đây là tự mình chọn mộ địa cho mình sao?" Nhìn Tô Hàn, Vương Phong trên mặt lộ ra nụ cười lạnh.

"Việc ta hối hận nhất đời này chính là dễ dàng tin ngươi, ngươi cái tên tiểu nhân hèn hạ!"

Nhìn Vương Phong, ánh mắt Tô Hàn đều muốn tóe lửa, đây hoàn toàn là do tức giận.

Bởi vì tu vi Vương Phong tăng lên cũng là nhờ vào viên thuốc hắn đã cho. Nếu như lúc trước hắn không đưa đan dược cho Vương Phong, Vương Phong làm sao có thể tác chiến với hắn chứ? Với cảnh giới của Vương Phong lúc đó, hắn muốn giết chết Vương Phong quả thực chẳng khác gì bóp chết một con kiến.

Chỉ tiếc việc đã làm không cách nào thay đổi, hắn vì thế phải trả cái giá siêu thảm trọng, gặp phải cú ngã lớn nhất trong đời.

Khi đến thế giới lồng giam này, hắn căn bản không nghĩ tới mình sẽ thảm đến vậy. Linh hồn bị thương đã đành, ngay cả thân thể cũng mất, sỉ nhục này hắn đã không thể rửa sạch.

"Ta sao lại hèn hạ?" Nghe đối phương nói vậy, Vương Phong trên mặt tươi cười, nói: "Cha mẹ ngươi chẳng lẽ không dạy ngươi đừng tùy tiện tin tưởng người khác sao? Chính ngươi làm sai chuyện lại quay ra trách ta, đây là cái đạo lý gì?"

"Tô Hàn, mục đích ta hôm nay tới đây ta nghĩ ngươi cũng rõ rồi. Lần trước ta vì bị thương nên mới không truy kích ngươi, hôm nay, ngươi phải chết ở đây." Đang nói chuyện, Vương Phong trực tiếp bộc phát khí tức của mình. Trận chiến này không thể tránh khỏi, Vương Phong muốn chủ động khiêu chiến!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!