Muốn tìm hiểu về Thiên Cơ đạo nhân, cách tốt nhất là đến thành trì nơi ông ta sinh sống. Tiếc là Vương Phong vừa quên hỏi rốt cuộc Thiên Cơ đạo nhân ở đâu, nên giờ hắn vẫn chưa biết.
Nhưng chuyện này cũng không làm khó được Vương Phong, vì hắn chỉ cần tùy tiện tìm một người là có thể hỏi ra nơi ở của Thiên Cơ đạo nhân.
Vì Thiên Cơ đạo nhân nổi danh khắp Tinh Vực nên việc tìm ông ta đương nhiên không có gì khó khăn. Vương Phong chỉ mới hỏi hai người đã biết được vị trí của ông ta.
Khi Vương Phong đến nơi ở của Thiên Cơ đạo nhân, hắn phát hiện trên ngôi sao này có rất nhiều tu sĩ. Tu vi của những người này cao thấp khác nhau, nhưng tất cả bọn họ lúc này đều đang xếp thành một hàng dài ngay ngắn, trông như đang đi hành hương.
Hạ xuống gần những người này, Vương Phong lên tiếng hỏi:
- Các vị đang làm gì ở đây vậy?
- Tìm Thiên Cơ đạo nhân giúp chúng tôi thôi toán chứ sao.
- Ông ta không phải đã bị người khác đánh bại rồi sao? Tại sao các vị vẫn đến tìm ông ta?
- Nếu không tìm ông ấy thì ngươi nói xem chúng tôi tìm ai được nữa? – Nghe Vương Phong nói, vẻ mặt của những người này không khỏi lộ ra sự khinh bỉ.
Phải biết rằng người giỏi thôi toán cũng giống như luyện đan sư, cực kỳ hiếm có. Bất kể Thiên Cơ đạo nhân có bị người khác đánh bại hay không, ít nhất ông ta vẫn bằng lòng giúp người khác thôi toán, chỉ cần thỏa mãn điểm này là đủ rồi.
Chuyện này cũng giống như đi cầu xin đan dược, mặc kệ luyện đan sư đó có lợi hại hơn người khác hay không, chỉ cần ông ta chịu luyện đan giúp là được.
Hàng người này thật sự quá dài, phải đến mấy chục vạn người. Cứ xếp hàng thế này, e rằng đến lúc tới lượt những người này thì đã là chuyện của rất lâu sau đó.
- Huynh đài, có thể hỏi một chút, người đã đánh bại Thiên Cơ đạo nhân trước đây trông như thế nào không?
- Không biết, đừng có làm phiền chúng tôi ở đây. – Nghe Vương Phong hỏi, những người này căn bản không muốn để ý đến hắn. Chỉ vì lúc trước Vương Phong đã tỏ ra bất kính với Thiên Cơ đạo nhân, riêng điểm này thôi cũng đủ để họ không nói cho hắn biết.
- Nếu ai có thể cho tôi biết tình hình thực tế, viên đan dược này sẽ là của người đó.
Hỏi mãi không ra được thông tin mình cần, Vương Phong dứt khoát dùng chiêu dụ dỗ. Người đời tất bật đều vì lợi ích, hắn không tin không có ai động lòng.
Nhìn viên đan dược trong tay Vương Phong, hắn thấy hơi thở của không ít tu sĩ xung quanh trở nên dồn dập. Phải biết rằng những người xuất hiện ở đây phần lớn đều có tu vi không cao, việc họ phải đến tận đây cầu cạnh người khác đủ để chứng minh sức hấp dẫn của đan dược đối với họ lớn đến mức nào.
- Sao nào? Ai bằng lòng ra nói cho tôi biết? – Vương Phong lên tiếng.
- Tôi.
Nghe lời Vương Phong, trong nháy mắt có ít nhất hơn mười người giơ tay, rõ ràng ai cũng muốn có được viên đan dược trong tay hắn.
- Tôi muốn bức họa của người đó. – Vương Phong nói thêm một câu.
- Tôi biết người đó trông thế nào. – Lúc này, một người lên tiếng, sợ mình chậm chân hơn người khác.
- Tốt, vậy ngươi đến đây.
Nghe vậy, Vương Phong nói.
- Tôi sẽ lập tức đưa bức họa của người đó cho ngài.
Vừa nói, một luồng linh hồn lực đã bao trùm về phía Vương Phong. Ban đầu, Vương Phong còn tưởng gã này định truyền bức họa tới, nhưng khi luồng linh hồn lực đó tiến vào đầu hắn, Vương Phong mới phát hiện đối phương hoàn toàn không phải muốn đưa bức họa, mà là muốn đoạt xá hắn.
Tu vi của gã này chẳng qua chỉ mới Huyết Thánh cảnh trung kỳ, vậy mà lại muốn đoạt xá Vương Phong, đúng là người si nói mộng.
Giới tu luyện đúng là chẳng có mấy ai tốt đẹp, giờ thì Vương Phong đã được mở mang tầm mắt. Hắn và gã kia chẳng có ân oán gì, lời giải thích duy nhất lúc này chỉ có một, đó là gã này đã nhắm trúng tài sản của Vương Phong, muốn nhân cơ hội này đoạt xá hắn, sau đó chiếm đoạt mọi thứ trên người hắn.
Chỉ là Vương Phong sẽ để gã đoạt xá sao? Đó hiển nhiên là chuyện không thể nào.
- Một kẻ tép riu như ngươi mà cũng muốn đoạt xá ta, đúng là si tâm vọng tưởng.
Vương Phong nhếch mép cười lạnh, sau đó linh hồn của hắn lập tức phản kích.
Tu vi của gã này kém Vương Phong một đoạn, chênh lệch về linh hồn lực tự nhiên càng lớn hơn. Vì vậy, khi Vương Phong vừa bắt đầu phản kích, gã kia lập tức hét lên một tiếng thảm thiết, ôm đầu quỳ rạp xuống đất.
Thấy cảnh này, những người bên cạnh đều biến sắc, bởi không ai ngờ tới biến cố như vậy sẽ xảy ra.
- Ta vốn định dùng đan dược để đổi lấy thông tin trong tay ngươi, nhưng ngươi lại tham lam đến thế, còn muốn đoạt xá ta. Ngươi nghĩ mình có bản lĩnh đó sao? – Vương Phong cười lạnh, sau đó hắn giơ tay vồ một cái, gã kia lập tức bị hắn giam cầm đến trước mặt.
Thấy cảnh này, những người khác không hề có ý định ngăn cản, vì trước đó họ đều cảm nhận được một trận giao chiến linh hồn đã xảy ra giữa Vương Phong và gã kia. Rất rõ ràng, Vương Phong đã toàn thắng.
Chiến lực của Vương Phong mạnh mẽ đến mức nào, gã này ở trước mặt hắn đúng là một con kiến không hơn không kém. Cho nên dưới một cái vồ của Vương Phong, gã không hề có sức phản kháng, trực tiếp bị giam cầm đến trước mặt hắn.
Bàn tay đặt lên người gã này, vẻ mặt Vương Phong lạnh như băng. Hắn vốn không muốn dùng cách này để lấy thông tin, nhưng gã này hoàn toàn là tự tìm đường chết, vậy thì đừng trách Vương Phong thủ đoạn độc ác.
Thuật sưu hồn được triển khai ngay lập tức, linh hồn của Vương Phong điên cuồng tìm kiếm trong linh hồn của đối phương.
Hậu quả của việc này là những tiếng hét thảm thiết không ngừng phát ra từ miệng gã kia, âm thanh đó quả thực không giống tiếng người, khiến những người xung quanh nghe mà lạnh cả sống lưng.
- Thả hắn ra.
Lúc này, một người trong đám đông lên tiếng, muốn ngăn cản Vương Phong.
Gã này và kẻ đang bị sưu hồn quen biết nhau, tuy không đến mức phải liều mạng vì bạn, nhưng thấy người kia đau đớn như vậy, gã vẫn không nhịn được mà đứng ra ngăn cản Vương Phong.
Chỉ là thuật sưu hồn đã bắt đầu, sao có thể ngăn cản được?
Hơn nữa, dù gã này muốn ngăn cản thì cũng phải có bản lĩnh đó đã.
Vương Phong ngước mắt nhìn kẻ vừa lên tiếng, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá vĩnh cửu, khiến gã kia lập tức chết sững như bị sét đánh.
Đó là một đôi mắt lạnh lùng đến mức nào? Dường như trong mắt hắn, sinh mạng chẳng là gì cả. Gã có lý do để tin rằng, chỉ cần mình dám nói thêm một câu nữa, e rằng kết cục tiếp theo của hắn sẽ là thân tử đạo tiêu.
Trong giới tu luyện này, kẻ mạnh luôn là người định đoạt. Chỉ cần tu vi của Vương Phong mạnh hơn, hắn có thể bị giết chết, điểm này gã không hề nghi ngờ.
- Không muốn chết thì cút xa một chút cho ta, nếu không ta không ngại xóa sổ ngươi ngay tại đây đâu. – Giọng Vương Phong lạnh lùng vang lên, gã kia bất giác lùi lại mấy bước, không dám đối mặt với Vương Phong nữa.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂