Sau chuyện lần trước, trên người Đại hoàng tử chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó mà Vương Phong không biết, nên hắn mới có thể đột phá lên Tiên Vũ Cảnh trung kỳ trong thời gian ngắn như vậy.
Trước đây Tưởng Dịch Hoan từng nói, anh cả của gã, cũng chính là Hoàng đế đương triều, chỉ mất trăm năm ngắn ngủi để từ Tiên Vũ Cảnh sơ kỳ bước lên trung kỳ. Và giờ, con trai của ông ta rất có thể cũng sẽ đi theo con đường y hệt.
“Quả nhiên là đáng mừng.”
Ngay lúc này, một tiếng cười ha hả vang lên, từ xa đến gần trong hư không, sau đó một người đàn ông trung niên đạp không mà tới.
Ông ta vừa xuất hiện, các tu sĩ có mặt tại đây đều giật mình, bởi vì người này không ai khác chính là Thần Long, người vừa mới đột phá lên Tiên Vũ Cảnh trung kỳ cách đây không lâu.
Hai vị cao thủ cấp Tiên Vũ Cảnh trung kỳ đều đến bảo vệ cho Đại hoàng tử đột phá cảnh giới, thử hỏi dưới gầm trời này còn có mấy ai dám đến đây phá hoại?
Ít nhất thì Vương Phong hiện tại không dám. Dù hắn có lòng muốn ngăn cản Đại hoàng tử đột phá lên Tiên Vũ Cảnh trung kỳ, nhưng hắn cũng không đủ sức, thậm chí còn không dám để lộ thân phận của mình.
Bởi vì một khi thân phận của hắn bị bại lộ, Hoàng đế chắc chắn sẽ truy sát hắn đến mức lên trời không lối, xuống đất không cửa.
Đại hoàng tử sắp đột phá, trong lòng Vương Phong chỉ có một thắc mắc duy nhất, đó là sau lần bị truy sát trước, rốt cuộc hắn đã gặp được cơ duyên kinh thiên động địa nào? Mới có thể trong thời gian ngắn như vậy đã tấn công cảnh giới Tiên Vũ Cảnh trung kỳ?
Câu hỏi này cứ lởn vởn trong đầu, nhưng xung quanh Vương Phong lại chẳng có ai cho hắn câu trả lời, vì những người này rõ ràng không biết nội tình.
Nếu Vương Phong có thể biết rõ trong khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện gì, có lẽ một con đường thênh thang dẫn đến Tiên Vũ Cảnh trung kỳ sẽ hiện ra trước mắt hắn.
“Cảm tạ mọi người đã đến quan sát trưởng tử của trẫm đột phá Tiên Vũ Cảnh trung kỳ. Thiên kiếp sắp bắt đầu, mời mọi người lùi lại.” Lúc này, Hoàng đế lên tiếng, giọng nói mang theo một sự uy nghiêm khiến không ai có thể chống lại.
Nghe lời ông ta, đám đông gần như theo phản xạ bắt đầu lùi về sau. Hết cách rồi, ai bảo người nói là Hoàng đế cơ chứ?
Sau bao nhiêu biến cố, mọi người vốn tưởng rằng Hoàng tộc có lẽ sẽ suy tàn từ đây, dù sao họ cũng đã chết rất nhiều người, tầng lớp cao tầng gần như bị xóa sổ.
Thế nhưng không ai ngờ rằng bây giờ trưởng tử của Hoàng đế, Đại hoàng tử, lại sắp đột phá lên Tiên Vũ Cảnh trung kỳ.
Nếu hắn có thể đột phá đến cảnh giới này, vậy thì từ nay về sau, ai còn có thể lay chuyển được nền tảng của Hoàng tộc?
Ngay cả Diệp gia sở hữu hai vị Chí Tôn cũng không làm được, bởi vì Hoàng tộc tính cả Thần Long sẽ có ba cường giả đỉnh cấp ở Tiên Vũ Cảnh trung kỳ.
Ba đánh hai, ai mạnh ai yếu nhìn là biết ngay.
Quan trọng hơn là, hai cường giả của Diệp gia hiện giờ còn không rõ sống chết ra sao, cho nên hôm nay Đại hoàng tử đột phá, e rằng không một ai dám đến gây rối.
Trong đám đông, Vương Phong cũng đang lùi lại, bởi vì mọi người đều đã bắt đầu di chuyển. Nếu lúc này hắn không lùi, chẳng phải sẽ nổi bật như hạc giữa bầy gà sao?
Đến lúc đó, có khi Hoàng đế chỉ cần liếc một cái là có thể nhận ra thân phận của hắn, vậy thì Vương Phong nguy to.
Chuyện hôm nay Vương Phong không thể ngăn cản, chỉ có thể trơ mắt nhìn Đại hoàng tử đột phá lên Tiên Vũ Cảnh trung kỳ.
“Tên Đại hoàng tử này rốt cuộc tu luyện kiểu gì mà có thể trong thời gian ngắn như vậy đã đột phá lên Tiên Vũ Cảnh trung kỳ chứ? Mình nhất định phải tìm hiểu rõ chuyện này, nếu không thì chẳng biết phải tu luyện đến bao giờ nữa.”
Đến Đại hoàng tử còn có thể trong thời gian ngắn như vậy đột phá lên Tiên Vũ Cảnh trung kỳ, một khi Vương Phong biết được bí mật của họ, vậy thì hắn cũng có thể làm được.
Dù sao hắn chưa bao giờ cho rằng mình kém hơn bất kỳ ai, nếu thật sự phải so sánh, Đại hoàng tử kia còn kém Vương Phong một chút.
Chỉ tiếc là hắn có một ông bố quá bá đạo, đồng thời nắm trong tay vô số tài nguyên và thông tin, Vương Phong chính là chịu thiệt ở điểm này.
Có một ông bố tốt ít nhất có thể bớt đi mười năm phấn đấu, Đại hoàng tử chính là ví dụ điển hình nhất.
Đúng như lời Hoàng đế nói, khi tất cả mọi người dần dần tản ra, đám mây kiếp màu đen trên bầu trời bỗng nhiên bắt đầu xoay tròn dữ dội, trông như thể có thứ gì đó sắp sửa lao ra từ bên trong.
Vương Phong từng có kinh nghiệm vượt kiếp, mà còn không chỉ một lần, nên hắn biết thiên kiếp thuộc về Đại hoàng tử sắp bắt đầu.
Giống như Thần Long trước kia, vượt kiếp thành công sẽ là Chí Tôn, nếu thất bại, e rằng sẽ hóa thành tro bụi.
Dù sao mục đích của thiên kiếp là để tiêu diệt người vượt kiếp. Tuy thiên kiếp này có yếu hơn thiên khiển một chút, nhưng nó vẫn là thứ vô cùng đáng sợ, chỉ cần sơ sẩy là có thể hồn bay phách lạc.
Tính cách của Đại hoàng tử này trong mắt Vương Phong cũng không tốt đẹp gì cho lắm, nên một khi trong thiên kiếp xuất hiện tâm ma, hắn chưa chắc đã đối phó được.
Vì vậy, dù bây giờ hắn trông như tiên nhân trên chín tầng trời, được vạn người ngưỡng mộ, nhưng một khi vượt kiếp không thành công, e rằng hắn không chết cũng phải lột một lớp da.
Nhưng suy nghĩ này cũng chỉ là chút ác ý trong lòng Vương Phong mà thôi. Hắn biết Đại hoàng tử đã dám dẫn động thiên kiếp, chứng tỏ hắn chắc chắn có vài phần bản lĩnh, nếu không thì hắn tuyệt đối không dám đứng ở đây.
Hơn nữa, phụ hoàng của hắn chắc chắn đã chỉ điểm cho hắn, đồng thời xác định hắn có đủ năng lực để đột phá lên Tiên Vũ Cảnh trung kỳ mới có cảnh tượng mà mọi người đang chứng kiến.
Cho nên lần vượt kiếp này của Đại hoàng tử có ít nhất hơn một nửa khả năng sẽ thành công. Một khi thành công, cuộc sống sau này của Vương Phong e là sẽ càng thêm khó khăn.
Vốn dĩ một mình Hoàng đế đã khiến Vương Phong phải hành động cẩn trọng, nếu Đại hoàng tử này lại đột phá lên Tiên Vũ Cảnh trung kỳ, sau này có lẽ Vương Phong đến mặt cũng không dám lộ ra.
Trong lòng nặng trĩu như đè một tảng đá lớn, Vương Phong cũng vô cùng khao khát tu vi của mình có thể đột phá lên Tiên Vũ Cảnh trung kỳ, chỉ tiếc là hắn không có người dẫn đường, không biết còn phải đi bao nhiêu đường vòng nữa.
Lần trước Vương Phong huyết tẩy hoàng cung không thấy Đại hoàng tử, hắn đã cảm thấy có chút không ổn. Dù sao thì thiên phú tu luyện của gã này cũng khá lợi hại, nếu không hắn cũng không thể chiếm giữ vị trí số một trên Thiên Thần Bảng nhiều năm như vậy.
Bây giờ suy nghĩ của Vương Phong đã thành sự thật, nhưng hắn lại chẳng thể làm gì. Trong lòng hắn ngoài cay đắng và bất lực, chỉ còn biết đứng nhìn.
“Cảm tạ chư vị đã đến đây, hôm nay ta sẽ cho các vị thấy tu sĩ chúng ta làm thế nào để đi ngược lại ý trời!”
Lúc này, Đại hoàng tử cất tiếng, làm như thể mình đã trở thành thánh nhân vậy.
Cơ mà việc có người đột phá lên Tiên Vũ Cảnh trung kỳ đúng là một sự kiện lớn trong giới tu luyện, hắn cũng có tư cách để nói câu đó.
Gần như ngay khi giọng nói của Đại hoàng tử vừa dứt, đột nhiên trên đỉnh đầu hắn có một đạo lôi kiếp cực kỳ to lớn giáng thẳng xuống, đánh vào đỉnh đầu hắn.
Thiên kiếp thuộc về Đại hoàng tử đã bắt đầu.
Uy áp trời đất cuồn cuộn bao trùm lên tất cả mọi người vào lúc này. Dưới tình huống đó, những người xem như họ không thể không tiếp tục lùi lại, bởi vì họ đang cảm nhận được một mối đe dọa chết người mãnh liệt. Nếu họ đứng quá gần mà bị thiên kiếp đánh trúng, chẳng phải là thiệt to sao?
Thế nên tốt nhất là bọn họ nên lùi xa một chút mà xem, dù sao dưới thiên kiếp kinh khủng thế này thì họ cũng chẳng thấy được cái gì, đứng xa hay gần cũng chẳng ảnh hưởng gì sất...
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ