"Người ta nói lấy tiền của người thì phải giúp người ta tiêu tai, đằng này ông không những không giúp mà còn đẩy người ta vào hố lửa, ông không thấy mình đang gài bẫy người ta à?"
Gã kia đã xong đời, Thần Toán Tử cũng đã tính toán xong, nên Vương Phong cũng chẳng ngại ngần gì mà hiện thân ngay bên cạnh lão.
"Ta đâu có đẩy hắn vào hố lửa, ta chỉ đang giúp hắn giải thoát thôi. Ngươi có biết dù hắn có trốn xa đến đâu thì kết cục vẫn là một cái chết, không có đường sống không? Đã vậy, ta cho hắn đi sớm một chút, chẳng lẽ sai à?" Nghe Vương Phong nói, Thần Toán Tử lắc đầu đáp.
Không phải lão không muốn cứu người này, mà là thật sự không có cách nào cứu nổi. Vì đằng nào cũng chết, chết sớm siêu thoát sớm, sớm đầu thai chuyển kiếp chẳng phải là chuyện tốt hay sao?
Thế nên, Thần Toán Tử chẳng hề hối hận sau khi gài bẫy người khác, thậm chí lão còn cảm thấy mình đã làm một việc tốt. So với việc chạy tán loạn khắp nơi như ruồi không đầu thì chết ngay bây giờ còn đỡ phiền phức hơn.
Hơn nữa, đồ gã kia đưa cũng đã vào tay lão rồi, hắn vừa chết thì sẽ chẳng còn ai đến đòi lại nữa, chẳng phải càng bớt việc hơn sao?
Lợi ích cũng đã nhận, vấn đề cũng đã giải quyết, đúng là vẹn cả đôi đường, nên lão chẳng đời nào thừa nhận lời của Vương Phong.
"Người vừa rồi vốn còn có thể sống thêm một thời gian nữa, ông làm thế này chẳng khác nào trực tiếp hại chết hắn."
Vương Phong lắc đầu, cảm thấy có chút tiếc cho những người đó. Tìm ai tính toán không tìm, lại cứ phải tìm đến cái lão Thần Toán Tử chuyên đi lừa bịp này, tốn đan dược thì không nói, đến cả cái mạng quèn cũng vứt đi, đúng là lỗ nặng mà.
Nhưng người chết như đèn tắt, Vương Phong có xoắn xuýt vấn đề này cũng chẳng có tác dụng gì. Vì tiếp theo hắn còn cần Thần Toán Tử giúp đỡ nên đương nhiên không thể làm căng với lão được.
"Ngài lặn lội đường xa đến tìm ta, có chuyện gì gấp sao?" Lúc này, Thần Toán Tử đi thẳng vào vấn đề.
Lão biết Vương Phong chắc chắn không vô duyên vô cớ tìm đến mình. Đã đến tận đây thì nhất định là có chuyện cần lão giúp, nếu không thì hắn đến đây làm gì.
"Chuyện thì đúng là có, nhưng trước khi nói đến chuyện đó, tôi còn một vấn đề muốn hỏi ông."
"Hỏi đi."
Những lợi ích mà Thần Toán Tử nhận được từ tay Vương Phong quả thực có thể dùng từ không đếm xuể để hình dung, nên lão đương nhiên không thể đắc tội với vị đại gia này được.
"Lúc mới đến, tôi có hỏi người khác, họ nói ngôi sao này là trung tâm của đế quốc gì đó, nên mới thu hút nhiều tu sĩ đến vậy, có chuyện đó thật không?"
"Đúng là có chuyện đó." Thần Toán Tử gật đầu.
Xem ra lão cũng biết chút ít về chuyện này, nếu không thì lão đã chẳng ở lì trên ngôi sao này. Vương Phong khá hiểu con người của Thần Toán Tử, nếu là chuyện không có lợi cho mình thì lão chắc chắn sẽ không làm.
Cho nên, việc lão ở lại ngôi sao này lâu như vậy chắc chắn là có nguyên nhân, và cái gọi là trung tâm kia rất có thể chính là nguyên nhân đó.
"Vậy rốt cuộc là có chuyện gì, sao trước đây tôi chưa từng nghe nói."
"Ngươi tưởng mình là Bách Hiểu Sinh, chuyện gì cũng biết chắc? Nghe nói ngôi sao này từng sinh ra thần linh, và vị thần linh đó còn sáng tạo ra vạn giới."
"Xì."
Nghe vậy, Vương Phong suýt nữa thì phun thẳng vào mặt Thần Toán Tử, bởi vì đây hoàn toàn là chuyện nhảm nhí. Trên đời này làm gì có thần linh chó má nào, lại còn sáng tạo vạn giới, có khả năng đó sao?
"Mẹ nó, ngươi phun nước bọt vào ta làm gì? Ta cũng chỉ nghe người khác nói thôi, không tin thì cứ coi như nghe kể chuyện, kích động như vậy làm gì?"
"Tôi không kích động, chỉ là cảm thấy cái thứ này hoàn toàn là bịa ra để dọa người."
"Có phải dọa người hay không thì mặc kệ, tóm lại ở trên ngôi sao này có lợi ích không nhỏ, nếu không ngươi nghĩ tại sao bọn họ lại đổ xô đến đây?" Thần Toán Tử lắc đầu, rồi nói tiếp: "Ngươi có thể thử tu luyện ở đây xem sao."
"Thử thì thử."
Đã Thần Toán Tử miêu tả ngôi sao này kỳ lạ như vậy, Vương Phong đương nhiên muốn thử xem nó có điểm gì quái dị.
Hiện tại hắn đang tìm kiếm khắp nơi một địa điểm tu luyện thích hợp cho mình. Ngôi sao này đã có thể thu hút nhiều người đến vậy, chắc chắn phải có điểm lợi hại, nên Vương Phong muốn thử một lần.
Nhưng trước khi tu luyện, Vương Phong còn một việc cần hoàn thành, đó là tìm Thần Toán Tử để xác định sự sống chết của Đại hoàng tử.
Phải biết trên người Đại hoàng tử chắc chắn mang theo bí mật kinh thiên động địa, một khi Vương Phong biết được bí mật này, nó sẽ giúp ích rất lớn cho sự thay đổi tu vi của hắn sau này, nên hắn nhất định phải xác định được sự sống chết của Đại hoàng tử.
"Thần Toán Tử, lại giúp tôi tính một người nữa." Vương Phong lên tiếng.
"Tính thì được, nhưng ngươi lại phải tiêu hao một lần cơ hội gọi là đến ngay, nếu không ta không dễ dàng ra tay đâu."
"Không được." Nghe vậy, Vương Phong lập tức lắc đầu: "Trước đó tôi đã liên tiếp giúp ông giết hai người, lại còn cho ông đan dược chứa đựng sức mạnh Đại Đạo. Nếu chút chuyện nhỏ này mà ông cũng không chịu giúp thì sau này đừng hòng có những lợi ích đó nữa, ông nên suy nghĩ cho kỹ."
"Uy hiếp ta vô dụng, dù sao cũng chỉ tiêu hao một cơ hội thôi. Kể cả dùng hết lần này, ngươi vẫn còn ba lần cơ hội nữa, ta tin ngươi sẽ đồng ý." Nói rồi, trên mặt Thần Toán Tử còn lộ ra vẻ ung dung tự tại, khiến Vương Phong chỉ muốn đấm cho một phát.
Bởi vì Thần Toán Tử hoàn toàn đang uy hiếp ngược lại hắn. Vương Phong chỉ muốn nhờ lão tính toán sự sống chết của Đại hoàng tử một chút mà đã phải dùng mất một cơ hội, đúng là quá hố cha.
Chỉ là hiện tại, ngoài việc tìm Thần Toán Tử giúp đỡ, Vương Phong dường như cũng không còn cách nào khác. Hắn hoàn toàn là cá nằm trên thớt, mặc cho Thần Toán Tử xâu xé.
"Không thương lượng được nữa à?" Vương Phong hỏi.
"Chuyện này không có thương lượng, hoặc là đồng ý với ta, hoặc là không tính, đơn giản vậy thôi."
"Được, vậy theo ý ông."
Đã Thần Toán Tử cứng rắn như vậy, Vương Phong ngoài việc đồng ý ra dường như cũng không còn cách nào tốt hơn. Lần này đành để cho lão ta chèn ép một lần vậy.
Nhưng lần sau, Thần Toán Tử muốn lấy được đan dược chứa sức mạnh Đại Đạo từ tay Vương Phong, e là sẽ không dễ dàng như vậy nữa.
Thần Toán Tử đã dám bóp cổ Vương Phong, thì Vương Phong cũng có thể làm điều tương tự với lão, cứ xem ai cao tay hơn.
Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, món nợ này Vương Phong đã ghi tạc trong lòng.
"Nói đi, muốn ta giúp ngươi tính toán cái gì." Trên mặt lộ ra một tia đắc ý, Thần Toán Tử hỏi.
"Giúp tôi tính toán sự sống chết của Đại hoàng tử."
"Hắn chết rồi?" Nghe vậy, Thần Toán Tử lộ vẻ nghi hoặc. Phải biết lần trước Vương Phong bắt Đại hoàng tử đi uy hiếp phụ hoàng của hắn, lúc đó Vương Phong cũng không giết Đại hoàng tử, chẳng lẽ sau khi Vương Phong đi, vết thương của Đại hoàng tử bộc phát nên toi đời rồi?
"Uổng cho ông vẫn là một nhà tiên tri, đến chuyện gì xảy ra bên ngoài cũng không biết?" Nghe Thần Toán Tử nói, Vương Phong không khỏi lắc đầu.
Phải biết bây giờ danh tiếng của Đại hoàng tử đã lan truyền ầm ĩ bên ngoài, vậy mà Thần Toán Tử lại không hề hay biết, thật đáng xấu hổ.
"Ta vẫn luôn tu luyện, làm gì có thời gian quan tâm đến chuyện bên ngoài, chẳng lẽ lại có đại sự gì xảy ra sao?"
"Ông có biết Đại hoàng tử suýt chút nữa đã đột phá thành công lên cảnh giới Tiên Vũ trung kỳ không?" Vương Phong chỉ nói một câu, sau đó hắn liền thấy Thần Toán Tử trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc…
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ