Một nơi thần bí với những con người thần bí. Nơi này từ trước đến nay chưa từng có ai đặt chân đến, ngay cả người của thế giới bên ngoài cũng không hề hay biết về sự tồn tại của nó, kể cả Hoàng Đế.
"E là khó mà tìm được nơi nào có Đại Đạo chi lực nồng đậm như vậy nữa."
Lang thang trong tinh không liên tục mấy ngày, vẻ mệt mỏi không giấu được hiện lên trên gương mặt Vương Phong. Những nơi có linh lực dồi dào bình thường đã không còn đủ sức hấp dẫn hắn nữa, bởi vì thứ hắn cần bây giờ là Đại Đạo chi lực, chứ không phải linh lực.
Vì vậy, hắn phải tìm cho được một nơi có Đại Đạo chi lực nồng đậm, như vậy mới có thể tiếp tục ngưng tụ đại đạo chi tâm. Nếu không, ngay cả Đại Đạo chi lực cơ bản nhất hắn còn không hấp thu nổi, thì nói gì đến chuyện ngưng tụ Đại Đạo chi tâm?
"Ngươi đã thắng rồi, tại sao còn không chịu buông tha cho cậu ấy?"
Trong lúc Vương Phong vẫn chưa tìm được nơi tu luyện, thì ở một nơi khác, một người mặc áo choàng đen đang dùng chân đạp lên một tu sĩ trẻ tuổi cấp bậc Tiên Vũ cảnh sơ kỳ. Chàng trai trẻ này có sức chiến đấu không hề yếu, thậm chí còn là một cái tên lừng lẫy trên bảng Phong Thần của Sáng Thần Phong năm xưa, thứ hạng cũng không hề thấp.
Chỉ tiếc là hôm nay cậu ta đã đụng phải một đối thủ quá mạnh. Đối phương chỉ dùng một chiêu đã khuất phục được cậu, đủ để thấy chênh lệch giữa hai người lớn đến mức nào.
Lúc này, gã mặc áo choàng đen toàn thân tỏa ra sát khí ngột ngạt, tựa như một vị Sát Thần.
Dù xung quanh có mấy người đang vây xem, và tất cả đều ở cấp bậc Tiên Vũ cảnh sơ kỳ, nhưng ai nấy đều khiếp sợ trước thực lực cường đại của đối phương mà không dám xông lên.
"Thắng thì phải tha à? Ai cho các ngươi cái dũng khí để nói câu đó thế?"
Vừa nói, gã mặc áo choàng đen vừa bật ra một tràng cười quái dị. Sau đó, tu vi của gã bùng nổ, ngay trước mặt mấy người kia, gã dùng một chân kết liễu luôn chàng trai trẻ dưới chân mình.
Chỉ thấy chàng trai trẻ dưới chân gã giờ đây toàn thân xương cốt đã vỡ nát, hoàn toàn không phải là đối thủ. Nếu gã áo đen dùng thêm chút sức nữa, e rằng bàn chân đó có thể xuyên thủng cả người cậu ta.
"Tên khốn!"
"Muốn chết!"
Chứng kiến cảnh này, mấy lão giả đang vây quanh gã áo đen đều biến sắc. Dù có chút e dè thực lực của gã, nhưng trong cơn phẫn nộ tột cùng, họ vẫn không nhịn được mà ra tay.
Tiếc rằng, sức chiến đấu của gã áo đen này vượt xa bọn họ. Trong tình huống như vậy, dù tất cả có cùng xông lên thì cũng làm gì được gã chứ?
Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, những lão giả vây công gã áo đen lần lượt ngã gục trên mặt đất. Người thì chết, kẻ thì chỉ còn thoi thóp, cách cái chết không xa.
"Lũ kiến hôi như các ngươi, dù có đến mười tên, trăm tên ta cũng giết sạch!"
Gã áo đen này quả thực quá hung tàn, không hề có ý định tha cho bất kỳ ai. Mấy người còn lại chút hơi tàn cuối cùng cũng không thoát khỏi vận rủi, bỏ mạng dưới tay gã.
Chuyện tương tự cũng đang diễn ra ở nhiều nơi khác. Những kẻ mặc áo choàng đen này chuyên nhắm vào các cường giả trong thế hệ trẻ, ra tay cực kỳ tàn độc, không cho đối phương một cơ hội phản kháng.
Hễ ai bị chúng nhắm trúng, đều khó thoát khỏi cái chết. Cứ như vậy, hung danh của những kẻ áo đen nhanh chóng lan truyền khắp Đế Quốc như một cơn bão, khiến cho rất nhiều cường giả trẻ tuổi ai nấy đều bất an.
Dù sao đối phương đã ra tay là không chừa đường sống, ai mà không sợ?
Nếu chỉ là tỷ thí thông thường, thắng thua là chuyện bình thường, kẻ mạnh hơn tự nhiên sẽ được người khác công nhận. Nhưng những kẻ áo đen này đâu có giống như tỷ thí thông thường?
Chúng hoàn toàn là đang đi khắp nơi tàn sát các cao thủ trẻ tuổi. Thời gian đầu, chúng có lẽ còn tìm được các cường giả thế hệ trẻ, nhưng theo thời gian trôi qua, những kẻ áo đen này cũng dần không tìm thấy đối thủ nữa.
Bởi vì những người trẻ tuổi đó đã sớm chạy ra ngoài lẩn trốn, nên dù những kẻ áo đen này có tìm đến tận hang ổ của họ cũng chẳng gặp được ai.
"Bọn áo đen này thật sự quá ngông cuồng, đi khắp nơi tàn sát cường giả trẻ tuổi, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn. Chẳng lẽ chúng nghĩ rằng thiên hạ này không ai trị được chúng sao?"
"Haiz, tu vi của chúng ta ngay cả Tiên Vũ cảnh còn chưa tới, nói mấy lời này làm gì. Dù sao bọn áo đen có lợi hại đến đâu cũng chẳng giết tới lượt mình."
Đúng là chuyện không liên quan đến mình thì chẳng ai quan tâm. Mục tiêu của những kẻ áo đen chỉ là những nhân vật nổi bật trong thế hệ trẻ, nên các tu sĩ cấp Huyết Thánh cảnh hoàn toàn không cần lo lắng, bởi vì họ chưa đủ tầm để khiến những kẻ áo đen phải ra tay.
"Thiên hạ ngày nay, nếu các Chí Tôn cấp Tiên Vũ cảnh không ra tay, e rằng khó có ai có thể trấn áp được bọn áo đen này."
Gã áo đen giết tu sĩ Tiên Vũ cảnh sơ kỳ dễ như giết một con chó, những nơi chúng đi qua đều nhuốm đầy máu tanh. Cứ như vậy, uy danh của chúng ngày càng tăng, khiến vô số người nghe tên thôi cũng thấy lạnh sống lưng.
Giết cường giả Tiên Vũ cảnh sơ kỳ dễ dàng như vậy, thử hỏi trên đời này có bao nhiêu người có thể kìm hãm được chúng?
Đã lâu như vậy mà không thấy một vị cường giả cấp Tiên Vũ cảnh nào ra tay đối phó với những kẻ này, đủ thấy các vị Chí Tôn sẽ không động thủ, và những kẻ áo đen này sẽ còn tiếp tục lộng hành.
"Theo tôi thấy, thiên hạ ngày nay nếu các Chí Tôn cấp Tiên Vũ cảnh thật sự không ra tay, e rằng chỉ có Vương Phong mới có thể trấn áp được bọn chúng."
Có người lên tiếng, nhắc đến cái tên Vương Phong.
Phải biết rằng năm đó, Vương Phong đã để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc trong lòng mọi người. Có thể nói, Vương Phong đã được xem là đầu tàu của thế hệ cường giả trẻ tuổi, rất nhiều người đều lấy hắn làm mục tiêu để phấn đấu, hoặc mơ ước vượt qua.
Hiện nay, rất nhiều cao thủ trẻ tuổi trên đời đã rơi vào tay bọn áo đen, có lẽ chỉ có một mình Vương Phong mới đủ sức làm đối thủ của chúng.
Một người nhắc đến tên Vương Phong có lẽ không mấy ai biết, nhưng nếu là hai người, ba người, thậm chí vô số người đều đang hô vang cái tên Vương Phong, thì những kẻ áo đen kia không thể nào không chú ý đến hắn.
Có lẽ chính Vương Phong cũng không ngờ rằng, hắn chẳng làm gì cả mà người khác lại muốn đẩy hắn ra tiền tuyến để đối phó với những kẻ áo đen kia.
Chỉ tiếc là Vương Phong đâu phải con cờ trong tay bọn họ mà ngoan ngoãn nghe lời như vậy. Dù cho có lúc nào đó nghe được người ta nói về mình như thế, Vương Phong ngoài chút kinh ngạc ra thì không hề có ý định ra tay.
Dù sao thì những kẻ áo đen kia rõ ràng cũng không dễ chọc. Bảo hắn ra tay đối phó với chúng, dựa vào cái gì?
Những kẻ áo đen đó giết các thanh niên kia chẳng có nửa xu quan hệ gì với Vương Phong. Chết thì cũng chết rồi, ngay cả trưởng bối nhà họ còn chưa sốt sắng đi báo thù, thì Vương Phong đương nhiên cũng chẳng việc gì phải vội.
Mặc cho người ngoài nói thế nào, Vương Phong cứ tạm thời coi như không biết gì. Chỉ cần những kẻ áo đen kia không tìm đến hắn, hắn sẽ không dính vào chuyện này.
Dù sao hắn đã có một Hoàng Đế, một Thần Long, và một Diệp Thương Khung làm kẻ thù là đã đủ đau đầu lắm rồi. Nếu bây giờ lại lòi ra một đám người không liên quan đối địch với mình, e rằng sau này cuộc sống của Vương Phong sẽ càng thêm khổ sở.
"Vương Phong, có dám ra đây đánh một trận!"
Người người đều nói Vương Phong có thể ngăn cản được chúng, thế nên những kẻ áo đen liền trực tiếp phát động lời khiêu chiến với Vương Phong, muốn ép hắn phải lộ diện.
Chỉ tiếc là Vương Phong không ngốc, hoàn toàn không mắc bẫy của chúng. Mặc cho chúng gào thét thế nào, Vương Phong cứ coi như không nghe thấy gì là xong...