Tất cả mọi thứ bên trong cơ thể Vương Phong đều đã bị tổn thương một cách tàn bạo nhất, gân mạch đứt gãy, ngay cả trái tim Đại Đạo cũng bị luồng khí màu nâu xám kia nghiền nát hoàn toàn. Trước đó, Tuyệt Tình Vương này nói Vương Phong có thể hồi phục, không ngờ đó chỉ là lời nói dối, ông ta vốn không có bản lĩnh như vậy.
Tuy nhiên, dù không giúp Vương Phong khôi phục được trái tim Đại Đạo, nhưng ông ta lại có thể để Vương Phong đi một con đường khác thường. Một khi Vương Phong kế thừa di sản của ông ta, cậu có thể trở thành người mạnh nhất thế gian này. Đây là việc mà năm xưa ông ta không thể hoàn thành, cho nên muốn Vương Phong giúp mình thực hiện.
Chính vì một tia không cam lòng này mà chấp niệm của ông ta vẫn lưu lại cho đến tận bây giờ chưa từng tiêu tan.
"Mọi thứ trong cơ thể ngươi hiện tại đều đã được sức mạnh của ta cải tạo lại, việc tiếp theo ngươi cần làm chính là tiếp nhận những gì ta để lại."
"Nếu không có trái tim Đại Đạo, làm sao ta có thể đột phá đến cảnh giới cao hơn?" Lúc này, Vương Phong hỏi một câu mà cậu cảm thấy là mấu chốt nhất.
Có lẽ sức mạnh mà Tuyệt Tình Vương để lại vô cùng khủng bố, nhưng theo kiến thức hiện có của Vương Phong, một người ở Tiên Vũ chi cảnh sơ kỳ muốn bước vào Tiên Vũ chi cảnh trung kỳ thì bắt buộc phải ngưng tụ được trái tim Đại Đạo, sau đó mới có thể đột phá.
Vì vậy, Vương Phong nhất định phải moi được chút thông tin từ Tuyệt Tình Vương, nếu không thì sau này cậu làm sao có thể đột phá đến Tiên Vũ chi cảnh trung kỳ?
Nếu tu vi không thể tấn công lên Tiên Vũ chi cảnh trung kỳ, vậy thì sức mạnh của Tuyệt Tình Vương dù có lợi hại đến đâu cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn đối với Vương Phong.
"Con đường tu luyện phía dưới có vạn nẻo, chẳng lẽ ngoài cách ngươi biết thì không còn cách nào khác sao?"
"Ông cứ nói thẳng cho tôi biết lúc đó ông đã làm thế nào để dẫn động thiên kiếp là được."
Tuyệt Tình Vương độ kiếp thất bại hoàn toàn là do Tâm Kiếp của chính mình. Vương Phong không phải là Tuyệt Tình Vương, không đánh mất thất tình lục dục, cho nên chỉ cần Tuyệt Tình Vương nói cho cậu phương pháp, vậy thì Vương Phong rất có thể sẽ trực tiếp đột phá đến Tiên Vũ chi cảnh trung kỳ.
Người với người khác nhau, việc Tuyệt Tình Vương không làm được chưa chắc Vương Phong đã không thể, cho nên cậu phải lấy được phương pháp đó.
"Ngươi nghĩ thiên kiếp của ta là do ta tự dẫn tới sao?" Lúc này, một giọng nói vang lên khiến Vương Phong chỉ muốn chửi thề.
Tự nó xuất hiện, đây chẳng phải là quá hoang đường rồi sao?
Nếu thiên kiếp có thể tự xuất hiện, vậy cường giả Tiên Vũ chi cảnh trung kỳ trên đời này chẳng phải là có đầy rẫy khắp nơi?
"Con đường ta đi khác với người khác, ta đi con đường nghịch thiên. Khi ta mạnh đến một mức độ nhất định, thiên kiếp tự nhiên sẽ xuất hiện."
"Vậy có giới hạn nào không, ví dụ như tiêu chuẩn gì đó?"
"Cũng không có."
"Vậy nếu thiên kiếp cứ mãi không xuất hiện, chẳng phải cả đời này tôi đều phải kẹt ở Tiên Vũ chi cảnh sơ kỳ sao?"
"Cái này ta không thể cho ngươi đáp án, chỉ có thể tự ngươi từ từ tìm tòi."
"Vãi thật..."
Nghe vậy, Vương Phong quả thực chỉ muốn bóp chết đối phương. Ngay cả chuyện này cũng không rõ ràng, vậy Vương Phong tiếp nhận sức mạnh của ông ta chẳng phải là tự cắt đứt con đường tương lai của mình sao?
Dựa vào trái tim Đại Đạo, Vương Phong có cơ hội rất lớn đột phá đến Tiên Vũ chi cảnh trung kỳ, dù không phải 100% thì ít nhất cũng có 80% cơ hội. Nhưng bây giờ Vương Phong thay đổi phương hướng tu luyện, cậu lại ngay cả 10% xác suất thành công cũng không dám chắc. Tính ra, Vương Phong thực sự đã lỗ nặng.
Cậu cảm giác mình như bị lừa, toàn thân trên dưới đều khó chịu.
"Con đường của ta chưa chắc đã hợp với người khác, nhưng ta cảm thấy con đường này lại hợp với ngươi."
Phải biết rằng thứ ông ta để lại không chỉ là cơ duyên mà còn có rất nhiều thử thách. Vương Phong đã có thể vượt qua trùng trùng trở ngại để đến được đây, điều đó chứng tỏ cậu là người có bản lĩnh thật sự. Cho nên, truyền thừa của Tuyệt Tình Vương nếu rơi vào tay Vương Phong cũng không bị mai một.
"Bị ông hại thảm rồi."
Nghe lời đối phương, Vương Phong chửi ầm lên.
"Cái gì gọi là hại thảm, thứ của ta vô số người thèm muốn, ngươi có được xem như là vận may của ngươi. Cải tạo cũng sắp hoàn thành rồi, tiếp theo ngươi cứ chờ tiếp nhận tất cả những gì ta để lại đi."
Gần như ngay khi giọng nói của Tuyệt Tình Vương vừa dứt, Vương Phong đột nhiên thấy trái tim màu nâu xám kia bộc phát ra vô số luồng khí màu nâu xám. Những luồng khí này toàn bộ đều ùa về phía Vương Phong. Ban đầu, chúng chỉ xoay tròn quanh người cậu, nhưng chỉ trong nháy mắt, tất cả khí màu nâu xám đều cuồng cuộn lao vào cơ thể Vương Phong.
Cảm giác đó giống như một dòng suối đột nhiên dâng nước, cơ thể Vương Phong hoàn toàn không thể nào dung nạp được nhiều khí màu nâu xám như vậy trong chốc lát.
Cơ thể Vương Phong đang nhanh chóng phình to, trông như sắp nổ tung.
Thế nhưng, sức phòng ngự thân thể của Vương Phong vô cùng mạnh mẽ, cho dù luồng khí màu nâu xám muốn làm cậu nổ tung, cơ thể cậu vẫn cứ thế chống đỡ được mà không hề vỡ nát.
Những luồng khí màu nâu xám này đang dần dần được Vương Phong hấp thụ, sau đó chuyển hóa thành thứ của riêng cậu.
Trái tim Đại Đạo đã không còn, sau này Vương Phong phải dựa vào những luồng khí màu nâu xám này để chiến đấu, cho nên bây giờ cậu không thể không tiếp nhận chúng.
Toàn thân trên dưới đều truyền đến cảm giác đau đớn như bị xé rách, Vương Phong cảm thấy cơ thể mình như sắp sụp đổ, vô cùng khó chịu.
Nhưng dù khó chịu, Vương Phong vẫn nghiến răng chịu đựng, không hề rên một tiếng, bởi vì cậu không muốn để Tuyệt Tình Vương kia chế giễu.
"Thằng nhóc này có khí phách, ta rất tán thưởng ngươi."
Thấy Vương Phong dù đau đớn cũng không kêu một tiếng, Tuyệt Tình Vương không nhịn được mà cất lời tán thưởng.
Phải biết năm xưa khi ông ta rút ra được luồng khí màu nâu xám đầu tiên, ông ta đã bị thứ này hành hạ gần ba ngày ba đêm. Lúc đó, ông ta cảm thấy mình sống không bằng chết, thống khổ vô cùng.
Hiện tại, Vương Phong cũng là lần đầu tiên tiếp xúc với thứ này nhưng lại không hề rên rỉ. Chỉ riêng điểm này thôi, Vương Phong đã vượt qua rất nhiều người, cậu có tư cách để kế thừa luồng khí màu nâu xám này.
Năm đó, Tuyệt Tình Vương mang theo thứ này cũng không thể đột phá đến Tiên Vũ chi cảnh trung kỳ, và sự tiếc nuối này bây giờ sẽ được giao cho Vương Phong giúp ông ta hoàn thành.
Nghe lời của Tuyệt Tình Vương, Vương Phong không có bất kỳ phản ứng nào, bởi vì hiện tại cậu hoàn toàn không muốn để ý đến ông ta, nên cứ coi như tạm thời không nghe thấy gì.
Luồng khí màu nâu xám lần này quả thực đã hại cậu thê thảm, khiến cậu sống không bằng chết.
Nếu không phải Vương Phong đã trải qua nhiều chuyện lớn, ý chí lực vượt xa người thường, có lẽ bây giờ cậu đã hét lên thảm thiết rồi.
Từng luồng khí màu nâu xám không ngừng tiến vào cơ thể Vương Phong, sau đó biến thành thứ thuộc về cậu. Còn ý chí bất diệt mà Tuyệt Tình Vương để lại lúc này trong lòng chỉ có sự vui mừng, bởi vì tâm nguyện bao nhiêu năm của ông ta cuối cùng cũng sắp được giao cho người khác giúp mình hoàn thành.
Nói cách khác, mục đích ông ta chờ đợi ở nơi này vô số năm đã sắp đạt được.
"Hy vọng ngươi có thể kiên trì đến cuối cùng."
Mỗi một sợi khí màu nâu xám đều là do Tuyệt Tình Vương năm đó tân tân khổ khổ tách ra từ lực lượng Đại Đạo, mỗi một sợi gần như đều đổ dồn tâm huyết của ông ta. Vì vậy, ông ta tự nhiên hy vọng Vương Phong có thể hấp thụ toàn bộ chúng, nếu không thì so với ông ta năm xưa, Vương Phong có thể vẫn còn một khoảng cách nhất định.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽