Virtus's Reader
Cực Phẩm Thấu Thị

Chương 4141: CHƯƠNG 4132: KHÔNG PHẢI NGƯỜI

Nơi mà Đại hoàng tử chọn cho vợ con mình là một thung lũng sâu trong núi. Bản thân ngôi sao này đã vô cùng hẻo lánh, gần như không có ai đặt chân đến.

Vậy mà vì sự an toàn, gã còn muốn đưa họ vào sâu hơn nữa trong núi. Mọi việc gã làm đều là để bảo vệ vợ con mình, điểm này Vương Phong có thể hiểu được. Tuy nhiên, hoàng tộc hiện tại hùng mạnh như vậy, việc gã không đón họ về lại khiến Vương Phong có chút khó hiểu, không biết gã đang toan tính điều gì.

Nhưng dù Đại hoàng tử muốn làm gì cũng không ảnh hưởng đến việc Vương Phong sắp làm. Hắn muốn xem thử cô nhân tình mà gã giấu ở bên ngoài rốt cuộc trông như thế nào.

Đến một nơi không xa điểm đến, Vương Phong dừng lại. Hắn sợ đến quá gần sẽ bị phát hiện, nên đứng từ xa kích hoạt Thiên Nhãn. Bằng cách này, dù phía trước có gì, Vương Phong cũng có thể nhìn thấu mọi thứ.

Thiên Nhãn xuyên qua khu rừng rậm rạp, Vương Phong ngay lập tức nhìn thấy một tiểu viện được hàng rào bao quanh, ẩn mình giữa rừng cây. Phía trước tiểu viện có trồng vài luống hoa cỏ đơn sơ, tô điểm cho nơi này thêm vài phần thi vị.

Thế ngoại đào nguyên là gì chứ? Chẳng phải chính là thế này sao?

Ánh mắt xuyên qua sân viện, Vương Phong thoáng cái đã thấy hai người đang sống ở đây, một người phụ nữ trông rất bình thường và một đứa trẻ khoảng chừng mười tuổi.

Người phụ nữ không mặc trang phục đắt tiền, cũng chẳng đeo trang sức tinh xảo. Cô chỉ mặc bộ quần áo vải bông giản dị nhất. Ít nhất, chỉ nhìn bề ngoài thì cô không phải người giàu sang quyền quý gì, càng không thể có liên quan đến Đại hoàng tử.

Đại hoàng tử dù sao cũng là một hoàng tử đường đường, hiện tại lại còn là người có khả năng kế vị, vậy mà lại để người phụ nữ của mình ăn mặc mộc mạc như thế, ngay cả Vương Phong cũng thấy có chút chướng mắt.

Hắn cảm thấy có lẽ mình đã đến nhầm chỗ, Đại hoàng tử sao lại tới nơi này được?

Tuy nhiên, người phụ nữ này tuy ăn mặc giản dị nhưng dung mạo lại thuộc hàng tuyệt sắc. Dù không cần son phấn tô điểm, cô vẫn có thể được coi là khuynh quốc khuynh thành. Đứa trẻ trước mặt cô có lẽ đã thừa hưởng nhan sắc của mẹ, trông cũng xinh xắn như búp bê.

Vương Phong thật sự không dám tin đây chính là người phụ nữ của Đại hoàng tử, càng không tin cô lại sống trong hoàn cảnh như vậy.

Quan trọng hơn là, bên ngoài tiểu viện này, Vương Phong không hề cảm nhận được dấu vết của bất kỳ trận pháp nào. Nếu hai mẹ con họ thật sự có quan hệ với Đại hoàng tử, thì dù gã có tuyệt tình đến đâu cũng phải bố trí một vài trận pháp ở đây chứ?

Nếu không, yêu thú trong vùng này có thể xông vào bất cứ lúc nào.

"Chẳng lẽ có gì đó sai sót?"

Vương Phong tự lẩm bẩm, hắn bị chính mình làm cho hoang mang. Nơi này là mảnh ký ức hắn lấy ra từ linh hồn của tên tay sai hoàng tộc, không thể nào sai được.

Bởi vì một người có thể nói dối, thậm chí có thể bịa chuyện hoang đường, nhưng ký ức trong linh hồn thì không thể làm giả. Nơi này không giống như nơi Đại hoàng tử từng đến, ngay cả trận pháp cơ bản nhất cũng không có, vậy chẳng phải hai mẹ con họ đang ở trong tình thế vô cùng nguy hiểm sao?

Nhưng nếu nói đây không phải sự thật, vậy những gì Vương Phong thu được từ việc sưu hồn là cái gì?

Suy đi nghĩ lại, Vương Phong cũng không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Đã không thể tự mình làm rõ, vậy hắn phải tìm cách khác để tìm ra chân tướng.

"Xem ra mình lại phải trổ tài diễn xuất một phen rồi." Lắc đầu, Vương Phong lắc mình một cái, khoác lên mình trang phục của hoàng tộc rồi đi thẳng về phía tiểu viện.

Hắn không biết đáp án, vậy thì hắn sẽ dùng cách của mình để tìm kiếm đáp án. Dù sao người cũng đang ở ngay trước mắt, hắn có thể thông qua hai người trong sân để tìm ra lời giải.

"Có ai ở nhà không?"

Đi đến cửa tiểu viện, Vương Phong biết rõ bên trong có hai người nhưng vẫn giả vờ như không biết, cũng không xông thẳng vào mà đứng bên ngoài hàng rào gọi lớn.

Giọng Vương Phong không nhỏ, hắn chắc chắn người trong nhà đã nghe thấy.

Quả nhiên, nghe thấy tiếng của Vương Phong, trong nhà lập tức có động tĩnh. Cánh cửa được mở ra, người phụ nữ mà Vương Phong vừa thấy lúc nãy bước ra.

"Anh có chuyện gì không? Hay là cần giúp đỡ gì ạ?" Nhìn Vương Phong bên ngoài hàng rào, người phụ nữ không hề có chút đề phòng, trên mặt là nụ cười thuần phác nhất.

Nếu nói một người như vậy có dính líu đến Đại hoàng tử, Vương Phong có chút không tin. Nhưng hắn đã đến đây rồi thì phải hỏi cho ra lẽ.

"Tôi phụng mệnh Đại điện hạ đến đưa cho hai người một ít đồ." Vương Phong lên tiếng.

"Đại điện hạ?" Nghe Vương Phong nói, người phụ nữ lộ vẻ nghi hoặc, bởi vì cô hoàn toàn không hiểu Vương Phong đang nói gì.

"Anh bạn này, tôi thật sự không hiểu anh đang nói gì. Có phải anh tìm nhầm chỗ rồi không?" Người phụ nữ có chút dè dặt hỏi.

"Đại điện hạ mà tôi nói chính là phu quân của cô, ngài ấy bảo tôi mang chút đồ đến cho hai người."

Nói rồi, Vương Phong lấy ra một ít đan dược và linh dược, đồng thời cũng chuẩn bị một số vật dụng sinh hoạt, trông y như là người đến tiếp tế thật.

"Phu quân của tôi?" Nghe vậy, vẻ nghi hoặc trên mặt người phụ nữ càng đậm hơn: "Phu quân của tôi chưa bao giờ gửi đồ tiếp tế gì cho tôi cả, anh ấy cũng không phải nhân vật lớn lao gì. Tôi nghĩ anh thật sự tìm nhầm chỗ rồi, mời anh về cho."

"Vậy phu quân của cô họ Tưởng, điều này thì không sai chứ?" Biểu hiện của người phụ nữ hoàn toàn khác xa so với suy nghĩ của Vương Phong, vì vậy hắn không còn kiên nhẫn để hỏi vòng vo nữa mà nói thẳng.

"Anh rốt cuộc là gì của anh ấy?" Nghe Vương Phong nói, người phụ nữ cuối cùng cũng hé lộ một chút thông tin. Phu quân của cô quả thật họ Tưởng, điều này khiến Vương Phong lại nhen nhóm một tia hy vọng.

"Tôi đã nói rồi, tôi đến để đưa đồ giúp anh ấy."

Nói đoạn, Vương Phong đẩy đồ vật đến trước mặt cô. Đồng thời, hắn phất tay áo, hình ảnh dung mạo của Đại hoàng tử liền hiện ra giữa hai người.

Nhìn gương mặt phách lối của Đại hoàng tử, Vương Phong chỉ muốn xông lên đấm cho gã vài cái. Nhưng hắn cũng tự hiểu, đây chỉ là hình ảnh hư ảo do hắn tạo ra, dù không muốn nhìn thấy thì cũng đành chịu.

Khi Vương Phong đưa ra hình ảnh của Đại hoàng tử, hắn vẫn luôn quan sát biểu cảm của người phụ nữ. Khi thấy trên mặt cô lóe lên một tia lưu luyến, trong lòng Vương Phong đã có đáp án.

Hắn không ngờ người phụ nữ này đúng là cô nhân tình mà Đại hoàng tử bao nuôi bên ngoài.

Chỉ có điều, Đại hoàng tử đúng là đồ không phải người. Bản thân thì sống trong vinh hoa phú quý, nhưng lại để người phụ nữ và con của mình chịu khổ ở cái nơi khỉ ho cò gáy này. Gã có đáng mặt đàn ông không?

Trước đó, Vương Phong tuy cảm thấy nơi này là một thế ngoại đào nguyên, thích hợp để sinh sống.

Nhưng đó là nói theo hướng tốt, còn nếu nói theo hướng xấu, thì nơi này đúng là một chốn khỉ ho cò gáy, vừa hẻo lánh, linh khí lại loãng, căn bản không thể tạo ra cường giả nào.

Đại hoàng tử lại có thể đối xử hà khắc với người phụ nữ của mình như vậy, đúng là khiến Vương Phong được mở mang tầm mắt.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!