Virtus's Reader
Cường Giả Hàng Lâm Ở Đô Thị

Chương 4: CHƯƠNG 4: BẢO VẬT DƯỚI BIỂN

Dương Thiên chậm rãi đi trên bờ cát, thỉnh thoảng lại lật tung vài tảng đã, hi vọng có thể tìm được thứ gì đó có giá trị. Nhưng ngoại trừ đôi lúc phát hiện được mấy con cua thì chẳng còn đồ gì khác.

Dương Thiên cũng biết mình làm thế này chỉ là đang mơ tưởng, nếu như có thể phát tài bằng cách này thì tất cả mọi người đã chạy tới đây tìm bảo vật rồi.

Sau khi mò mẫm trên bờ biển hơn hai giờ mà không có kết quả, Dương Thiên chỉ có thể dựa vào một tảng đá để nghỉ ngơi. Nhìn sóng biển mênh mông vỗ trên bờ cát, trái tim nặng trĩu của Dương Thiên cũng dần dần trở nên trống trải.

“A…”

Dương Thiên đang chuẩn bị đứng dậy thì đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay trái đau nhói. Hắn lập tức nhìn vào tay, thì ra tay hắn không cẩn thận đã đè lên một viên đá sắc nhọn, viên đá này đâm vào tay hắn.

Dương Thiên cười khổ, lắc đầu một cái rồi cố gắng đứng dậy, nhưng cả người đột nhiên cảm thấy vô cùng choáng váng. Hắn không đứng vững được, cả người ngã xuống đất, tay trái lại truyền đến cảm giác đau đớn, lại vị viên đá sắc nhọn kia đâm vào rồi.

“Mẹ kiếp!” Dương Thiên không nhịn được thấp giọng mắng một câu, cầm lấy viên đá kia ném nó xuống biển.

“Hả? Không đúng?” Dương Thiên đột nhiên cảm thấy hai mắt mình rất ngứa, trong lòng có cảm giác như viên đá sắc nhọn kia đang gọi mình. Dường như nếu hắn ném nó đi thì chắc chắn sẽ hối hận.

“Bùm!”

Thân hình mập mạp của Dương Thiên lập tức nhảy vào trong nước biển, hắn luôn tin tưởng vào trực giác của mình. Giống như trong lúc làm bài thi, thỉnh thoảng hắn không biết câu hỏi trắc nghiệm nào thì sẽ chọn bằng trực giác, xác suất chọn đúng lúc nào cũng vượt qua hơn một nửa.

Nước biển chỗ này không sâu cho lắm, Dương Thiên ngâm mình trong nước một lúc, cuối cùng cũng mò lại được viên đá nhỏ kia.

“Hì hì.” Dương Thiên cười ngây ngô, cất viên đá vào túi, sau đó chậm rì rì quay về nhà.

Bây giờ là mùa hè, trời nắng chói chang, chờ Dương Thiên đi bộ về đến nhà thì quần áo cũng đã khô. Nhưng mà hắn ngâm mình trong nước biển khá lâu, cả người vô cùng khó chịu, thế nên về nhà đã lập tức đi tắm.

“Mẹ, San San đâu?” Dương Thiên tắm xong, ra ngoài lại không thấy em gái mình đâu thì hỏi Thẩm Tân Lan.

Dương Thiên rất yêu quý cô em gái này của mình, nhưng San San tuổi còn nhỏ lại không hiểu chuyện, luôn ghét bỏ người anh trai béo ú này. Cô bé lúc này cũng ghét hắn vì hắn khiến cô bé bị bạn bè cười nhạo, thế nên bình thường không hề gọi Dương Thiên là anh.

“Con bé đến nhà Tiểu Giai chơi rồi.” Thẩm Tân Lan cười.

“Vâng, vậy con đi đọc sách.” Dương Thiên mỉm cười gật đầu, nói với mẹ.

Sau khi trở lại phòng, hắn lập tức lôi viên đá nhỏ kia ra.

Viên đá này có hình chóp nón, dài khoảng chừng bốn centimet, cao ba centimet, nhìn từ bên ngoài cũng chẳng khác gì những viên đá bình thường.

Dương Thiên quan sát nửa ngày, cuối cùng lấy con dao nhỏ trong cặp ra, chậm rãi cắt lên viên đá.

Không biết là do viên đá này quá cứng hay là do dao quá cùn mà hắn cắt nửa ngày cũng chỉ lưu lại được một dấu vết nhàn nhạt.

Dương Thiên lại lấy một chiếc búa ra, đập thử.

Viên đá này chỉ cứng hơn đá bình thường một chút, bị đập thì không ngừng vỡ ra thành những mảnh nhỏ.

Hai mắt Dương Thiên sáng bừng lên, hắn dường như nhìn ra được viên đá nhỏ này đang bao bọc lấy một thứ, hắn nhanh chóng cầm đi rửa sạch.

Cuối cùng, thứ xuất hiện trước mặt Dương Thiên là một hạt châu nhỏ có đường kính khoảng chừng hai centimet, bên trên là hai màu xanh và đỏ trộn vào nhau, giống như viên bi mà bọn trẻ con thường chơi, chẳng qua là nhìn xấu hơn một chút.

Đây là cái gì thế? Dương Thiên cúi đầu nhìn nửa ngày mà cũng không có đầu mối.

Nghiên cứu suốt nửa ngày mà không biết hạt châu hai màu xanh đỏ này là gì, Dương Thiên đăm chiêu suy nghĩ, trong lòng hắn vẫn luôn cảm thấy hạt châu này có gì đó rất thần kỳ.

Trong lòng Dương Thiên cũng khao khát có kỳ tích xuất hiện!

Đúng rồi, lúc trước viên đá này hấp thụ máu của hắn nên mới khiến hắn cảm nhận được một lực hấp dẫn.

Thử một lần xem sao?

Dương Thiên suy nghĩ một chút, sau đó nhịn đau xé rách vết thương ở tay trái, máu lập tức nhỏ lên hạt châu có đường kính hai centimet kia.

Kỳ tích thực sự đã xuất hiện!

Trước ánh mắt không thể tưởng tượng nổi của Dương Thiên, hạt châu hai màu xanh đỏ kia bắt đầu tỏa ra những tia sáng yếu ớt. Hạt châu này hấp thu hết máu của Dương Thiên, sau đó bắt đầu phập phồng dao động!

Trong lòng Dương Thiên vô cùng kích động. Từ trước đến năng, năng lực thừa nhận tâm lý của hắn vẫn rất mạnh mẽ, nhưng bây giờ lại chứng kiến một hiện tượng không tưởng tượng nổi thế này, hắn cảm thấy kích động nhiều hơn là hoảng sợ.

Dưới ánh mắt quan sát chăm chú của Dương Thiên, hạt châu hai màu xanh đỏ này đột nhiên hóa thành một luồng sáng trắng, chui vào giữa lông mày của Dương Thiên.

Dương Thiên giật mình, vội vàng chạy đến trước gương quan sát trán mình. Không có bất cứ dấu vết gì cả, hạt châu kia cứ thế chui vào trong đầu hắn.

Dương Thiên thu lại sự hưng phấn và kích động, nhắm mắt lại, cố gắng giao tiếp với hạt châu ở giữa hai hàng lông mày.

Tâm trạng của hắn cũng dần dần bình tĩnh trở lại, ý thức của Dương Thiên chậm rãi di chuyển, đi tới tận sâu trong đầu óc.

Mình hiểu rồi! Dương Thiên thầm nghĩ, hắn giống như tiến vào trong một không gian vô cùng thần bí, ánh sáng từ hạt châu lập lòe, hắn cố gắng dung hòa ý thức của mình vào ánh sáng này.

“Gào!!!”

Một tiếng rống đinh tai nhức óc truyền đến, âm thanh kia tràn đầy vẻ uy nghiêm, mênh mông hùng hậu. Dương Thiên cảm nhận được bản thân mình nhỏ bé vô cùng, ý thức lập tức hoảng sợ rời đi. Sau khi phục hồi lại tinh thần, cả người hắn đã ướt sũng mồ hôi.

Đó là âm thanh của quái vật sao?

Chương 5: Luyện thể quyết

Dương Thiên cảm giác được đó là âm thanh của một con quái vật tràn ngập khí phách uy nghiêm, giống như tiếng gầm của khủng long bạo chúa Rex trong Công viên kỷ Jura vậy, thậm chí còn có thể đáng sợ hơn thế nữa.

“A…A…”

Trong đầu Dương Thiên đột nhiên truyền đến một cảm giác đau đớn. Cảm giác này giống như có thứ gì đó muốn xuyên qua đầu óc của hắn mà chui ra ngoài.

“Thiên địa huyền hoàng, vũ trụ hồng hoang…” Đột nhiên trong đầu hắn vang lên một giọng nói hùng hồn, những lời nói giống như trong sách cổ xưa. Dương Thiên không biết, nhưng hắn có thể hiểu được ý nghĩa của nó.

Ánh sáng của hạt châu kia dần dần mờ nhạt, chìm sâu vào trong đầu óc Dương Thiên. Đến lúc này hắn mới có thể sắp xếp lại ký ức của mình.

“Luyện thể quyết?” m thanh kia vừa truyền đến thì đầu óc Dương Thiên đột nhiên xuất hiện một bài công pháp.

(Luyện thể quyết: khẩu quyết luyện thể)

Dương Thiên ngạc nhiên vô cùng, hắn bị bất ngờ này làm cho choáng váng.

Với hình thể này của hắn, nếu như có thể tu luyện Luyện thể quyết, vậy thì chắc chắn có thể khôi phục lại như bình thường.

Hắn âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó sắp xếp lại công pháp kia.

Luyện thể quyết, nghe tên đã có thể đoán ra ý nghĩa, chính là rèn luyện thân thể, không luyện tập những cái khác, mà chỉ khai phá tiềm lực của các huyết mạch và khí quan.

Luyện da, luyện thịt, luyện gân, luyện máu, luyện xương!

Từ bên ngoài đến bên trong, tất cả đều dần dần tiến bộ!

Luyện da, chủ yếu là thông qua tắm dược liệu để chữa bệnh, cường hóa cải thiện làn da của mình. Luyện da đạt đến đỉnh cao thì ngay cả dao cũng không cắt được, có thể nói là cứng như sắt thép. Tuy nhiên, những dược liệu đều rất quý hiếm, ví dụ như nhân sâm một trăm năm tuổi.

Dương Thiên ủ rũ không thôi, cho dù bây giờ hắn có được một loại công pháp nghịch thiên như vậy thì bản thân cũng không có điều kiện mà tu luyện. Hắn làm gì có tiền mua mấy loại dược liệu quý hiếm đó chứ.

Hắn xoay người định dọn dẹp đồ đạc trên bàn thì không cẩn thận dẫm phải chậu nước vừa rồi rửa hạt châu.

Hả?

Dương Thiên nhìn chậu nước, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý tưởng. Hắn từ từ cho ngón tay vào chậu nước, kỳ tích lại xảy ra!

Nước trong chậu giống như quân lính gặp được tướng quân, tự động tách ra hai bên, hoàn toàn không tiếp xúc với ngón tay Dương Thiên. Chờ khi Dương Thiên buông xuôi ý nghĩ trong lòng thì nước mới khôi phục lại nguyên dạng, tràn vào bàn tay hắn.

Khống chế nước?

Dương Thiên vô cùng khiếp sợ, hạt châu mà hắn nhặt được chắc không phải long châu trong truyền thuyết đâu chứ? Trong truyền thuyết, rồng là vương giả của tứ hải, có thể khống chế toàn bộ nước của nhân gian, điều tiết khí hậu, thậm chí hô mưa gọi gió. Theo như truyền thuyết, Long cung được xây dựng dưới đáy biển, tự động cách ly nguồn nước, giống như người bình thường sống trên đất cạn vậy. Rồng từ khi sinh ra đã có năng lực khống chế nước!

Đất nước Hoa Hạ cũng tự xưng là truyền nhân của rồng, có thể thấy được sự tôn sùng của họ đối với rồng như thế nào.

Dương Thiên vui mừng như điên.

Nếu như mình có thể khống chế được nước, vậy chẳng phải mình có thể tùy ý đi lại dưới đáy biển rồi sao? Dương Thiên đột nhiên kích động vô cùng. Dưới đáy biển có vô vàn bảo vật, hắn lại có năng lực khống chế nước, thế chẳng phải là có thể tùy tiện lấy bảo vật à?

Nghĩ đến là làm luôn, Dương Thiên ăn trưa xong thì lập tức tới bãi biển huyện A.

Hắn đến một nơi không có người, sau đó chậm rãi đi xuống nước, ngâm toàn bộ thân thể của mình vào trong nước.

“Thực sự có thể nhìn thấy được! Đáy biển thật đẹp!” Dương Thiên ở trong nước nhưng hai mắt vẫn có thể nhìn rõ ràng tất cả mọi sinh vật dưới nước, nhìn thấy cả đám tôm cua cá đầy đủ màu sắc.

Không thể đi tiếp sao? Dương Thiên đi cách bờ biển khoảng chừng bốn mươi mét, tiến đến độ sâu khoảng chừng bốn năm mét thì cảm giác được mình không đi tiếp được nữa. Tiềm thức nói cho hắn biết, nếu như tiếp tục đi sâu xuống nữa thì năng lực khống chế nước này sẽ mất hiệu lực.

Dương Thiên suy nghĩ một chút, quyết định lùi về.

Dưới chân hắn là một đám tôm hùm đang giơ nanh múa vuốt, chậm rãi bơi lội, nhìn qua cũng phải có đến hơn ba mươi con.

Những con tôm hùm này toàn thân đỏ rực, mỗi con phải nặng gần hai cân, cặp càng có thể cắt đứt ngón tay người bình thường, khiến người ta nhìn là ớn lạnh.

Không biết những con tôm hùm này có thể bán được bao nhiêu tiền nhỉ?

Dương Thiên âm thầm suy nghĩ. Hắn biết có một nhà hàng gần đây, một đĩa chỉ có một con tôm hùm, nhưng lại có giá hơn một nghìn tệ.

Sau khi bắt hai con tôm hùm lớn, Dương Thiên lên bờ, chuẩn bị mang đến cửa hàng hỏi giá một chút.

“Này… Người anh em, chờ một chút, cậu đang cầm tôm hùm đấy à?” Một giọng nói đột nhiên vang lên.

Dương Thiên ngẩng đầu lên, trước mặt hắn là bảy tám người, nhìn quần áo thì có vẻ là đến đây du lịch.

Người gọi Dương Thiên là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, trông rất đẹp trai. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tươi cười đi đến bên cạnh Dương Thiên.

“Chậc chậc… Con tôm hùm lớn như thế này, nhìn màu sắc là biết sống ở vùng biển không bị ô nhiễm rồi.” Thanh niên kia nhìn Dương Thiên: “Có thể bán cho tôi hai con tôm hùm này không, hai trăm tệ một con.”

Dương Thiên nghĩ ngợi, hai trăm tệ một con hình như cũng không rẻ, hắn nhanh chóng gật đầu nói “được”, sau đó đưa hai con tôm hùm cho người thanh niên kia.

Người đó đưa cho Dương Thiên 400 tệ, nhận lấy hai con tôm hùm rồi vui vẻ quay lại với đám người kia.

Dương Thiên nhìn bốn trăm tệ trong tay, vô cùng vui vẻ. Hắn chỉ cần bán hai con tôm hùm thôi, gần như không mất chút công sức nào, thế mà lại kiếm được tiền lương hai ngày của Dương Gia Quốc.

Chương 6: Bán tôm hùm

Đúng rồi, đi hỏi xem thanh niên kia có muốn mua tôm hùm nữa, không. Dưới đáy biển có hơn ba mươi con tôm hùm, con nào con nấy đều to và đỏ rực.

Dương Thiên đang nghĩ thì một nhóm nam nữ đã chạy tới trước mặt hắn.

“Người anh em, có phải cậu mới bán tôm hùm cho Lý Cường không?” Một cô gái xinh đẹp hỏi hắn. Vừa rồi Lý Cường cầm hai con tôm hùm quay lại khoe với họ, nói là sẽ nướng ăn, nhưng mà chỉ có hai con nên không phải ai cũng được ăn.

“Có còn không thế? Chúng tôi cũng muốn mua, 200 tệ một con cũng được.” Một người khác nói chen vào.

Đúng là nghĩ cái gì thì cái đó tới, Dương Thiên làm bộ suy nghĩ một chút rồi nói: “Được rồi, mọi người chờ tôi một chút, để tôi xem có còn nữa không. Từ nhỏ tôi đã rất giỏi bơi lội, hai con tôm kia là tôi bắt được ở dưới nước đấy.”

“Được được.” Mấy thanh niên lập tức gật đầu, hưng phấn chờ đợi.

Dương Thiên đi về phía biển, lặn xuống trong nước, một lát lại thò đầu lên để thở, cứ như thế vài lần, cuối cùng lại cầm theo hai con tôm hùm lên.

Lúc này, nhóm thanh niên đã bắt đầu đốt lửa, hai con tôm hùm kia đã được Lý Cường tẩm gia vị nướng lên.

“Không tệ nha người anh em.” Nhìn thấy Dương Thiên nhanh như vậy đã bắt thêm được hai con tôm hùm, Lý Cường vô cùng vui vẻ.

“Đúng rồi, người anh em, nên xưng hô thế nào đây?” Cô gái kia nhìn thấy Dương Thiên có kỹ thuật bơi lội bắt tôm rất giỏi thì lên tiếng bắt chuyện. Mặc dù nhìn Dương Thiên rất mập mạp, nhưng có thể nhìn ra tuổi tác không lớn.

“Tôi là Dương Thiên.” Dương Thiên đưa hai con tôm hùm qua, cười nói.

“Vậy tôi gọi cậu là Tiểu Thiên nhé, tôi tên là Chu Cầm.” Cô gái cười.

“Chị Chu!” Dương Thiên ngoan ngoãn chào hỏi. “Dưới đó vẫn còn mấy con tôm hùm nữa, mọi người có muốn tôi bắt tiếp không?”

Nhóm người Chu Cầm, Lý Cường còn đang sợ bốn con không đủ ăn, nghe Dương Thiên nói thế thì lập tức gật đầu.

Lần này, Dương Thiên mang theo một cái túi lớn xuống, lặp đi lặp lại động tác như vừa rồi, hơn một tiếng sau mới lên bờ.

Nhóm người Chu Cầm, Lý Cường đều trợn mắt há miệng!

Đầy một túi tôm hùm, có con nặng hơn hai cân, bên trong còn có cả một ít tôm cá nữa.

“Tiểu Thiên, cậu bắt hết cả ổ tôm hùm dưới biển đấy à?” Lý Cường giật mình hỏi.

Dương Thiên nghĩ thầm: Nếu như không phải sợ mọi người kinh hãi thì chỉ vài phút là hắn bắt được đám tôm này rồi.

Chu Cầm vô cùng hào hứng, lôi từng con tôm hùm ra ngoài, Dương Thiên còn nhìn thấy mấy người khẽ nuốt nước miếng.

Đúng là một đám người tham ăn! Dương Thiên nói thầm.

“Tổng cộng là 31 con, vừa rồi 2 con nữa là 33, mỗi con 200 tệ, tổng cộng 6600 tệ.” Chu Cầm nói xong thì lấy 6600 tệ ra đưa cho Dương Thiên.

“Oa!” Chuyện Dương Thiên bắt được nhiều tôm hùm như vậy đã sớm làm kinh động không ít người trên bờ biển. Có mấy thanh niên nhìn Dương Thiên bắt được nhiều như vậy thì cũng nhanh chóng nhảy vào trong nước, để xem có bắt được con nào đem bán cho nhóm Chu Cầm không.

“Tiểu Thiên, cậu có muốn đi bắt nữa không?” Chu Cầm cười hỏi. Chỉ cần hắn bắt được thì nhóm Chu Cầm nhất định sẽ mua, bọn họ nhiều người như vậy, hơn ba mươi con cũng chỉ sợ chưa đủ ăn.

“Không bắt nữa.” Dương Thiên lắc đầu. Vừa rồi hắn ở dưới đáy biển hao phí không ít thể lực, tạm thời bây giờ không thể xuống tiếp. Hơn nữa, những con tôm hùm này đều là ở độ sâu bốn năm mét, người bình thường còn chẳng mở nổi mắt chứ đừng nói đến là bắt chúng. Mà đàn tôm hùm đó cũng bị hắn bắt hết rồi, chẳng còn lại mấy con.

Quả nhiên, mấy thanh niên kia nhảy xuống chưa được một lúc đã phải ngoi lên, dưới nước chẳng có gì cả.

Dương Thiên nghỉ ngơi xong thì chuẩn bị về nhà.

“Tiểu Thiên, ngày mai cậu có tới đây nữa không?” Chu Cầm thấy Dương Thiên sắp đi thì vội vàng nói: “Tôi có mấy người bạn rất thích ăn hải sản, ngày mai định dẫn bọn họ tới đây.”

Dương Thiên gật đầu, cười nói: “Nể mặt chị Chu, ngày mai tôi nhất định sẽ đến.”

...

Sau khi trở về, Dương Thiên cũng không về nhà mà đi tới tiệm thuốc, dựa theo phương thuốc luyện da mà mua chút thảo dược quý hiếm, nhưng mà vẫn chưa mua nổi nhân sâm kia. Mấy thảo dược đơn giản đã tiêu tốn hết toàn bộ 7000 tệ của Dương Thiên.

Về đến nhà, Dương Thiên đập nát tất cả thảo dược, sau đó đổ vào một thùng nước sôi, dùng khăn lông thấm nước rồi lau chùi thân thể mình.

Khi mới bắt đầu luyện da thì không thể trực tiếp tắm bằng dược liệu được mà phải làm quen dần dần với nó. Tuy vậy, khi thảo dược dính lên người, Dương Thiên vẫn cảm nhận được sự đau đớn và bỏng rát khó giải thích.

Sau khi lau chùi một mảng da thì mảng da đó của Dương Thiên lập tức trở nên đỏ bừng, lại còn nóng rực. Dương Thiên cố gắng không nhúc nhích, chờ khoảng mười phút sau thì da hắn mới trở lại màu như bình thường, đồng thời tản ra một cảm giác mát lạnh.

Dương Thiên cảm giác như phần mỡ trên mảng da đó hơi xẹp đi một chút.

Nhìn thấy có hiệu quả, Dương Thiên không chút do dự tiến hành lau chùi một mảng da khác.

“Hít hà... Hít hà...” Toàn bộ căn phòng thỉnh thoảng lại vang lên tiếng hít sâu của Dương Thiên. Sau khi đã lau chùi thân thể một lần, hắn mới khó khăn tắm lại bằng nước sạch.

Theo như những gì ghi trên Luyện thể quyết thì khi mới bắt đầu thì ngày nào cũng phải lau chùi thân thể, duy trì suốt bảy ngày. Sau đó thì mới có thể bắt đầu tiến hành tắm bằng dược liệu.

Dương Thiên chậm rãi đứng dậy, hắn khẽ vươn vai một cái, đột nhiên cảm thấy cân nặng của mình hình như đã giảm bớt đi một chút.

Sáng hôm sau, Dương Thiên mang theo một tấm lưới lớn đi tới bờ biển.

“A, Tiểu Thiên, bên này.” Quả nhiên, vừa đến bãi biển thì nhóm người Chu Cầm đã đứng đợi sẵn. Ngoại trừ Chu Cầm và Lý Cường thì hôm nay còn có thêm chín người tới nữa.

“Hôm qua tôi tình cờ gặp được một đàn tôm hùm nên mới có nhiều thế, hôm nay chưa chắc đã bắt được tôm hùm lớn như vậy đâu.” Dương Thiên nhìn vẻ mặt chờ mong của những người này thì bất đắc dĩ nói.

“Không sao không sao, tôi tin tưởng cậu.” Lý Cường đĩnh đạc nói.

Vừa rồi anh ta cũng cùng mấy người bạn lặn thử xuống, nhưng kết quả là đến một con cá nhỏ cũng không bắt được.

Dương Thiên lại bắt đầu xuống nước, hắn nhanh chóng quan sát xem chỗ nào có tôm hùm lớn. Sợ mọi người trên bờ hoài nghi, thỉnh thoảng hắn lại ngoi lên trên mặt nước hít thở một chút, nháy mắt đã xuống đến độ sâu hơn hai mét.

“Ồ? Lần này hình như có thể xuống sâu hơn một chút.” Dương Thiên ngạc nhiên phát hiện ra hôm nay mình có thể đi sâu hơn một chút nữa, chỗ này đã cách bờ biển khoảng chừng hơn năm mươi mét rồi.

Nước biển đạt tới độ sâu hơn năm mét thì gần như không nhìn rõ được cái gì nữa, ở độ sâu này nước cũng không còn trong xanh nên hầu như mọi người chỉ nhìn thấy một màu đen kịt.

Nhưng Dương Thiên có hạt châu thần bí hỗ trợ, thế nên cho dù nước có đục đến đâu thì hắn vẫn có thể nhìn thấy vô cùng rõ ràng.

Bên trái có ba con tôm hùm lớn, bên phải có năm con cua lớn. Ồ, cá biển cũng rất lớn.

Dương Thiên di chuyển dưới đáy biển như giẫm lên đất bằng, thân thể hắn cũng không cồng kềnh như trên bờ nữa. Hắn nhanh tay lẹ mắt, thỉnh thoảng lại bắt được một con tôm hùm hoặc một con cua nhét vào trong túi lưới.

Chương 7: Sáu trăm nghìn

Dương Thiên ở dưới biển chờ đợi hơn một giờ, đương nhiên, hắn cách một đoạn thời gian liền ra hít thở, để đề phòng người khác phát hiện dị thường, cuối cùng, hắn nhìn lưới lớn trong tay đã đầy, liền chuẩn bị bơi trở lại bờ.

Ơ?

Đột nhiên, Dương Thiên cảm thấy lòng bàn chân dường như đang dẫm phải một “cục đá” rất trơn

Đây là cái gì? Dương Thiên cúi đầu, gạt hết bùn cát trên phiến đá nhẵn bóng sang một bên.

Khá lắm! Đợi Dương Thiên xử lý xong, phát hiện ra là một con trai biển khổng lồ với đường kính hơn một mét. Nhưng có vẻ dường như nó đã chết từ rất lâu rồi, gần như sắp bị cát bao phủ hoàn toàn.

Sẽ có ngọc trai bên trong? Trong lòng Dương Thiên chợt hưng phấn.

Hắn hiện tại thực sự rất cần tiền, món nợ 400,000 tệ của gia đình, việc rèn luyện của bản thân hắn cũng không ngừng dùng đến tiền

Hắn bơi trở lại bờ trước,giăng một lưới đầy tôm hùm và cua trước mặt Chu Cầm và những người khác, bỏ qua sự ngạc nhiên của họ, lại nhảy xuống biển một lần nữa, tay phải Dương Thiên kẹp lấy con trai biển khổng lồ, tay phải ra sức trượt, lần nữa bơi trở lại bờ.

Đặt con trai biển khổng lồ đường kính hơn một mét trên bãi biển, Dương Thiên ngồi phịch xuống, thở mạnh, bận rộn đến bây giờ, hắn cực kì mệt mỏi.

“Oa! Anh tiểu Thiên con trai biển khổng lồ này của anh từ đâu ra! Lớn như vậy, bên trong chắc chắn có ngọc trai nhỉ?”, Lý Cường và những người khác vây quanh, một mặt ghen tỵ nói. Hầu hết mọi người trên bãi biển đều đến xem. Còn có rất nhiều em nhỏ vây quanh trai biển nhảy nhót cười đùa.

“Đúng đấy, anh bạn, nhanh mở ra xem xem, có ngọc trai bên trong không?”, mọi người xung quanh chờ mong nói. Tuy không phải của mình, nhưng việc lấy ngọc từ trong trai biển ra, nghĩ tới thôi cũng thấy rất kích thích.

Dương Thiên vui vẻ cười nói, dưới sự mong đợi của mọi người, hắn đưa tay đặt lên khe hở giữa hai vỏ trai, dùng sức ấn, vỏ trai từ từ mở ra.

“Oa!” đám người xung quanh ồ lên thán phục, chỉ thâý bên trong trai biển tuy nhiều cát, nhưng ở những nơi phủ đầy cát, rất nhiều viên ngọc trai đủ màu sắc lộ ra nửa thân tròn trịa.

Các loại ngọc trai đỏ, trắng, đen,... xếp chồng lên nhau, chói loá.

Dương Thiên từ từ đổ hết cát trong trai biển ra, xếp chồng đống ngọc trai lại với nhau.

Trong này có tổng cộng khoảng 40 viên ngọc trai, tất cả đều lớn và dạng hạt, hầu hết có đường kính từ 11mm đến 13 mm, có 5 viên đường kính 14mm, 2 viên đường kính 15mm, viên ngọc trai đen lớn nhất có đường kính 16mm, hơn nữa 40 viên ngọc trai này đều có màu sắc tròn trịa, thoạt nhìn là hàng cực phẩm.

Dương Thiên không biết tại sao, nhìn Chu Cầm cùng những người khác sững sờ, thành thật gãi gãi đầu. Hắn tuy biết ngọc trai có giá trị, nhưng hơi mơ hồ về mức giá chính xác.

“A!!! Anh bạn, cậu giàu to rồi!”,Lý Cường lập tức chạy tới, nhìn 40 viên ngọc trai kia, rất muốn lấy đi ngay và luôn.

“ Tiểu Thiên!”, lúc này, Chu Cầm nghiêm mặt đi tới, nói: “ cậu xem tôi mua nhiều hải sản như vậy, cậu có thể bán số ngọc trai này cho tôi không!”

Dương Thiên suy nghĩ một lúc, nói: “ Được! Chị Chu chị xem ra giá đi!”

“ Tốt!” Chu Cầm hào hứng gật đầu, nói thật với cậu nhà tôi kinh doanh trang sức, giá thị trường của những viên có đường kính 11mm là 2.000 tệ, 12mm là 4.000 tệ, 13mm là 10.000 tệ, 14mm là 20.000 tệ, 15mm là 40.000 tệ và 16mm là 200.000 tệ! Cậu có 20 viên 11mm và 10 viên 12mm, 6 viên 13mm tổng cộng là 504.000 tệ. Tất nhiên, tôi sẽ không để cậu chịu thiệt, cộng thêm số hải sản này, tôi trả cậu tròn 600.000 tệ

Chu cầm nói năng rất mạnh miệng, không quan tâm bản thân bị lỗ. Thật ra trong kinh doanh trang sức, đáng sợ nhất là không có nguồn cung. Có số là vô giá, ví dụ như viên ngọc trai đen 16mm này hoàn toàn có thể làm thành ngọc gia bảo nhà họ Chu.

Dương Thiên trong lòng âm thầm tính toán một chút, 600.000 tệ là số tiền lớn, vì vậy hắn gật đầu, cười nói: “ Được, vậy số ngọc trai này đều thuộc về chị Chu”

“Haha!” Chu Cầm sợ người khác lấy mất, nhanh chóng lấy túi gói những viên ngọc trai lại, cười nói với Dương Thiên: “ em trai tiểu Thiên, số tiền chị chuyển cho cậu”, lúc này, Chu Cầm đối với Dương Thiên vô cùng cảm kích bắt đầu gọi hắn là em trai.

“ Chuyển khoản ạ!”, Dương Thiên lấy chiếc điện thoại cũ nát ra, báo số thẻ ngân hàng, một lúc sau nhận được thông tin tài khoản từ ngân hàng Nông nghiệp.

Chỉ trong nửa ngày, Dương Thiên kiếm được 600.000 tệ, khiến người xem phải ganh tỵ muốn giành lấy. Một vài thanh niên to gan bắt đầu nhảy xuống nước, mò mẫm và cố gắng kiếm chác.

Dương Thiên bình tĩnh quan sát, trong đáy mắt loé lên một tia kinh ngạc. Hắn chỉ mất nửa ngày để có những viên ngọc trai bí ẩn này và kiếm được số tiền mà người khác phải làm lụng chăm chỉ vài chục năm. Con đường của hắn chắc chắn không chỉ giới hạn bởi những thứ này.

Giống như Chu Cầm không do dự bỏ ra 600.000 tệ, tương đương với số tiền mà cha hắn Dương Gia Quốc mười năm không ăn không uống mới kiếm được! Chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ trở thành người như vậy!

Rèn luyện! Kiếm tiền! Mục tiêu của Dương Thiên ngay lập tức trở nên cực kỳ vững chắc!

“ Nào, em trai tiểu Thiên, đây là danh thiếp của chị, sau nào có chuyện gì cứ trực tiếp gọi điện cho chị. Tâm trạng Chu Cầm cực kì tốt nhìn thân hình mập mạp của Dương Thiên trong lòng cảm thấy rất vừa mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!