Virtus's Reader

CUONG GIA HANG LAM O DO THI - CUC DIA PHONG NHAN

“Ở khu vực khác của giới Hạch Huyền, hai vị cường giả Hoàng cảnh đang chiến đấu với nhau, đều rất khó ngã xuống, nhưng là chỗ này đông đảo cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong liên thủ với nhau, công kích này dừng trên bất kì người nào, đều khiến họ ngã xuống trong nháy mắt.”, Dương Thiên cẩn thận trong lòng.

Mỗi một lần di tích Thần Binh mở ra, đều đi kèm theo giết chóc vô tận.

Dương Thiên không đi quản tranh đoạt bảo vật của mấy người kia, mà tiếp tục tìm kiếm.

Hắn muốn dựa vào ưu thế tốc độ của chính mình, tìm kiếm bảo vật. Hắn phát hiện trước, liền nhanh chóng đoạt. Bị người khác phát hiện trước, nếu số lượng cường giả vượt qua năm người, hắn liền trực tiếp từ bỏ. Bằng không khi hắn đi tranh đoạt, rất có thể sẽ ngã xuống.

“Tinh Lạc hoàng phát hiện bảo vật?”, Dương Thiên nhanh chóng phi qua, hướng về phương hướng của Tinh Lạc hoàng.

Tiểu Quang cũng nhanh chóng tìm kiếm phương hướng có bảo vật cho hắn, bảo vật trên ngọn núi này là tùy cơ xuất hiện, Tiểu Quang cũng rất khó phán đoán ra nơi có bảo vật trân quý. Cho nên, phương hướng tìm kiếm ở đâu cũng không quan hệ đến gì cả.

Có Tiểu Quang ở đây, dù Dương Thiên có chết, bảo vật trên người cũng sẽ không bị đánh rơi.

“Oanh!” “Oanh!”

Nơi xa, hơn mười vị cường giả Hoàng cảnh chiến đấu cùng nhau, tộc đàn nào cũng có, ba người Huyết Vân hoàng cũng có, bọn họ hỗn chiến bên nhau, ai cũng không dám dẫn đầu đi lấy kiện trọng bảo công kích kia.

“Nhân loại Quang Tốc hoàng tới!”

“Mọi người liên hợp, đề phòng hắn cướp bảo vật!”

......

Đông đảo cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong nhìn Dương Thiên nhanh chóng tiếp cận nơi này, vội vàng nói.

Bọn họ nháy mắt liên thủ, chuẩn bị công kích Dương Thiên.

“Giúp Quang Tốc hoàng tranh thủ thời gian!”, Tinh Lạc hoàng lớn tiếng nói.

Thực lực của ông ta cùng ba người Huyết Vân hoàng hoàn toàn bùng nổ, công kích những cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong, khiến bọn họ vô pháp liên hợp hoàn mỹ, công kích ngẫu nhiên phát ra cũng bị Dương Thiên nhanh chóng ngăn cản.

Không đến một phút, Dương Thiên đã đi tới bên cạnh trọng bảo công kích này. Trực tiếp đưa tay ra lấy. Hắn không có bất kỳ do dự nào, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

“Đắc thủ!”, đám người Tinh Lạc hoàng trên mặt lộ ra tia tươi cười.

“Đi!”, thân ảnh bọn họ lược động, bay nhanh đi xa.

“Bảo vật đã bị nhân loại Quang Tốc hoàng lấy được!”

“Hắn cùng Tinh Lạc hoàng, Huyết Vân hoàng liên hợp với nhau!”

“Quang Tốc hoàng đáng giận!”

......

Các cường giả dị tộc khác giận dữ hét, trong mắt có không cam lòng, lấy tốc độ của bọn họ, căn bản không có khả năng truy bắt Dương Thiên. Bọn họ xoay người đi tìm bảo vật khác.

Dương Thiên chậm rãi phi hành trong không trung, nhìn bảo vật trên người.

“Trọng bảo có thể tăng 40 lần công kích.”, Dương Thiên hơi hơi mỉm cười, dựa vào tốc độ, hơn nữa đám người Tinh Lạc trợ giúp, hắn tranh đoạt bảo vật xác thật thực dễ dàng.

Dương Thiên tiếp tục phi hành.

“Thần Tinh hoàng!”, nơi xa, bỗng nhiên truyền đến vài tiếng rống giận.

Khu vực trung tâm của đỉnh núi, liên tiếp xuất hiện ba món trọng bảo, trong đó có một kiện là trọng bảo đỉnh cấp, khiến đông đảo cường giả Hoàng cảnh điên cuồng tranh đoạt.

Cuối cùng Thần Tinh hoàng lại trực tiếp bay qua, ngang ngược, không để bụng bất luận công kích của kẻ nào, trực tiếp bay qua bên đó, đoạt được bảo vật.

Hơn mười vị cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong nhìn Thần Tinh hoàng cướp lấy bảo vật, cứ việc phẫn nộ, nhưng lại không dám làm gì, trơ mắt nhìn Thần Tinh hoàng rời đi.

“Đó là uy thế của cường giả Hoàng cảnh vô địch sao?”, Dương Thiên nhìn Thần Tinh hoàng.

Không thèm quan tâm hơn mười vị cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong, dựa vào thực lực cá nhân, lực chấn nhiếp hơn mười vị cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong, đây mới chân chính là tồn tại cường đại.

Ở di tích Thần Binh này, đối với cường giả Hoàng cảnh khác mà nói, yêu cầu cẩn thận hết sức, nhưng đối với những cường giả Hoàng cảnh vô địch mà nói, lại chẳng thèm quan tâm mảy may.

Chỉ cần không phải mấy trăm vị cường giả Hoàng cảnh liên thủ công kích, này đó cường giả Hoàng cảnh vô địch đó không sợ gì cả.

Thời gian một ngày trôi qua, cường giả điên cuồng tìm kiếm bảo vật, giết chóc liên tục, ngắn ngủi thời gian một ngày, cường giả hoàng cảnh đỉnh phong đã ngã xuống rất nhiều.

Chương 1325: Ngư ông đắc lợi

Thời gian một ngày, khắp khu vực di tích Thần Binh đều xuất hiện giết chóc điên cuồng.

Mới vừa tiến vào di tích Thần Binh, đông đảo trọng bảo hiện ra, có rất nhiều ở vị trí dễ thấy, khiến đại bộ phận cường giả tranh đoạt.

Thời điểm mới vừa tiến vào là thời điểm tranh đoạt trọng bảo kịch liệt nhất.

Thời gian một ngày, cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong, đã ngã xuống mấy trăm vị!

Tiền tài động lòng người, vì cơ duyên, mấy cường giả đó dù biết có nguy hiểm, bọn họ cũng sẽ tiến vào trong đó điên cuồng tranh đoạt. Nếu sợ hãi, bọn họ cũng không cần phải đến chiến trường Hư Vô mài giũa.

Theo thời gian trôi qua, chiến đấu đã thong thả hơn.

Mắt thấy được rất nhiều cường giả Hoàng cảnh đã đến được chỗ có trọng bảo, còn có các bảo vật khác, khả năng nằm ở bất kì một chỗ giấu nào của ngọn núi di tích này, nếu không tra xét rõ ràng, dù có là cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong cũng khó có thể phát hiện.

“Chiến đấu thật kịch liệt.”, Dương Thiên lắc lắc đầu, nhưng mà, trên mặt hắn lại có tươi cười.

Hắn vẫn luôn chạy đến chỗ có ít người, rất ít chiến đấu chính diện, cứ việc như thế, hắn có nhiều bảo vật hơn gấp mấy lần người khác.

“Tiểu Quang đến giờ đã có được năm kiện trọng bảo, mình cũng có được hai kiện, nhưng lại là trọng bảo cao cấp. Với mình mà nói lại không có bao nhiêu tác dụng.”, Dương Thiên lắc lắc đầu.

Hắn có được khải giáp Thần Vẫn, giới Viễn Bi, đao Hắc Phệ cùng bảo vật cường đại, chất lượng vượt xa so với trọng bảo đỉnh cấp.

Trong đó chỉ có đao Hắc Phệ là hắn có được ở chiến trường Hư Vô, hai kiện còn lại là có được từ di tích Trái Đất.

Theo thực lực ngày càng cường đại, Dương Thiên đối với Trái Đất càng ngày càng cảm thấy thần bí.

Nhưng mà, hiện tại Trái Đất hoàn toàn nằm dưới tay hắn, không có bất luận kẻ nào biết được, một ngày nào đó, hắn sẽ biết được bí mật của Trái Đất.

Dương Thiên tiếp tục tìm kiếm bảo vật, không ai sẽ ghét bỏ mình quá nhiều trọng bảo.

“Quang Tốc hoàng, nơi này phát hiện bốn kiện trọng bảo, mau tới.”, Dương Thiên đang sưu tầm bảo vật, trên máy liên lạc của hắn, thanh âm Hỏa Huyễn hoàng đột nhiên vang lên.

“Bốn kiện trọng bảo?”, ánh mắt Dương Thiên vừa động, nhanh chóng bay về chỗ đó.

......

Trong một khu vực, có mấy chục đạo thân ảnh đứng thẳng một bên, trong mấy cường giả đó, Nhân tộc chiếm sáu người, Yêu tộc chiếm bảy người, Trùng tộc bảy người, tộc Thảo Mộc tám người, trừ bỏ bốn tộc quần đỉnh phong đó chiếm cứ đại bộ phận thành viên, còn có một ít tộc quần lớn khác yếu hơn một chút làm tổng số đạt tới mười sáu người.

Mà giữa bọn họ, lại có bốn kiện bảo vật hình thức không giống nhau, trên thân những bảo vật tản ra dao động mãnh liệt, bốn kiện bảo vật này đều là trọng bảo đỉnh cấp.

“Mấy bảo vật này, tộc chúng ta muốn chiếm một kiện!”, Tinh Lạc Hoàng đứng trước vài vị cường giả Nhân tộc, lạnh giọng nói.

Lúc trước bọn họ gặp được trọng bảo này, đã xảy ra tranh đoạt điên cuồng, dù là ai cũng không lấy được mấy kiện bảo vật này, chiến đấu hơn mười phút, thậm chí còn ngã xuống ba vị cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong, bọn họ đành phải ngừng lại.

“Yêu tộc chúng ta cũng muốn chiếm một kiện.”

“Trùng tộc bọn ta…”

......

Bốn tộc đàn đỉnh phong trực tiếp mở miệng.

Chiến đấu không được, chỉ đành dựa vào uy lực của tộc quần để uy hiếp, đoạt bảo vật.

“Hừ! Tộc quần đỉnh phong các ngươi tuy rằng mạnh mẽ, nhưng muốn độc chiếm hết bốn kiện trọng bảo đỉnh cấp này, không chút nào suy xét cho tộc quần nhỏ yếu chúng tôi sao, không cảm thấy chính mình ăn quá tham sao?”, một vị cường giả của tộc đàn đỉnh cấp lạnh lùng nói.

Trừ bỏ cường giả của bốn tộc quần đỉnh phong, hơn mười vị cường giả khác trực tiếp liên hợp với nhau, hình thành đoàn đội có thực lực so với Nhân tộc trong bốn tộc quần đỉnh phong còn mạnh hơn.

Nơi xa, một đạo thân ảnh nhanh chóng bay lại đây, đi tới trong đội ngũ của Nhân tộc.

“Quang Tốc hoàng!”

Đông đảo cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong nhìn về phía thân ảnh vừa tới, lộ ra một tia kiêng kị.

Cường giả có tốc độ vượt xa gấp ba lần vận tốc ánh sáng, mỗi một vị đều vô cùng khó chơi. So tốc độ thì kém, kể cả thực lực cũng mạnh hơn bọn họ nhiều, nhưng muốn đánh chết họ, quá khó khăn.

“Quang Tốc hoàng, ngươi đến rồi.”, nhóm cường giả Nhân tộc lập tức lộ ra tươi cười.

Dương Thiên đơn giản tiếp đón với mọi người, ánh mắt nhìn về phía bốn món trọng bảo đỉnh cấp đang bị mọi người bao vây.

Một đạo ánh sáng màu vàng nhanh chóng từ phương xa bay tới, ẩn mình trong không trung.

“Quang Tốc hoàng, đợi lát nữa chúng ta nhanh chóng ra tay, giúp ngươi ngăn thời gian một giây, ngươi nhanh đoạt bốn kiện bảo vật đỉnh cấp.”

“Ừm, chúng ta sẽ hỗ trợ chặn lại, đến lúc đó mọi người cùng phân.”

......

Nhóm cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong không ngừng truyền âm trong ý thức.

Dương Thiên tốc độ nhanh nhất, tranh đoạt bảo vật khẳng định càng chiếm ưu thế.

Đến nỗi các tộc đàn khác, còn lại đều vô cùng kiêng kỵ Dương Thiên.

“Cẩn thận nhân loại Quang Tốc hoàng kia, tốc độ của hắn quá nhanh, tuyệt đối không được cho hắn cơ hội ra tay.”

“Cường giả Nhân tộc chỉ cần vừa động, chúng ta liền liên hợp trực tiếp ra tay.”

.......

Các tộc đàn khác cũng đang chế định đối sách tương ứng.

Người của mỗi thế lực một phương đều có đối sách riêng, tính toán riêng, ai cũng không chú ý tới một tia sáng màu vàng đã đến bên cạnh bốn kiện trọng bảo đỉnh cấp.

Sau đó, bốn kiện bảo trọng vẫn luôn lơ lửng trong không trung bỗng nhiên biến mất đâu không thấy, ngay dưới mí mắt của hơn mười vị cường giả.

“Biến mất?”

“Sao có thể?”

“Bốn kiện bảo vật này sao lại bỗng nhiên biến mất như vậy?”

“Di tích Thần Binh, chỉ cần bảo vật xuất hiện, không có khả năng tự động biến mất!”

......

Chương 1326: Hạn mức cao nhất của đao Hắc Phệ 1

Hơn mười vị cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong nhìn về phía này, lại lộ ra một tia phẫn nộ.

“Đáng chế! Rốt cuộc là ai đoạt bảo vật đi?”, cường giả ở đây bạo nộ.

Bọn họ không hoài nghi Dương Thiên, vừa rồi thời gian ngắn như vậy, lại có vài vị cường giả Hoàng cảnh đến nơi này, ai cũng có hiềm nghi.

Dương Thiên đứng trong đội ngũ Nhân tộc, cũng đầy mặt là thần sắc tức giận, tự nhiên là hắn giả bộ. Trong lòng hắn lại thực hưng phấn.

“Ha ha, mấy nhóm cường giả bởi vì kiêng kỵ nhau, chậm chạp không chia được bảo vật, lại tiện nghi cho mình!”

Vừa rồi Tiểu Quang trốn trong hư không, lợi dụng nhẫn không gian thu bốn kiện bảo vật kia vào.

Sau khi hắn hấp thu nguyên thạch pháp tắc hệ Kim cùng nguyên thủy, thì dù Tiểu Quang có núp ngay trước mắt cường giả Hoàng cảnh, bọn họ cũng không phát hiện ra Tiểu Quang.

Đương nhiên, Dương Thiên không có khả năng làm người khác biết mình đoạt được bốn kiện bảo vật đó, cường giả Nhân tộc cũng không được.

Đối mặt với mấy bảo vật này, cường giả Nhân tộc đồng loạt muốn tranh đoạt, tâm động vô cùng, mấy cơ duyên này đó, đương nhiên Dương Thiên muốn nó làm của mình rồi.

Người đều có tư tâm, khẳng định muốn mình càng có thể mạnh hơn. Nếu có cơ hội, mỗi vị cường giả Hoàng cảnh đều khẳng định muốn độc chiếm mấy trọng bảo này.

Cường giả Hoàng cảnh đỉnh phong ở đây vô cùng tức giận, nhưng bọn họ lại không phát hiện được gì, cuối cùng chỉ bất đắc dĩ rời khỏi chỗ này.

Di tích Thần Binh còn có mấy trọng bảo khác được ẩn giấu, mà nơi này chỉ mở ra có một tháng, bọn họ phải nắm chặt thời gian.

Tất cả các cường giả đều rời đi, Dương Thiên cũng tách khỏi nhóm người Tinh Lạc hoàng, bay về một hướng khác.

Thực ra những bảo vật này đối với Dương Thiên mà nói cũng không có tác dụng lớn đến như vậy, nhưng lại đại biểu cho số lượng điểm tích lũy rất lớn. Dương Thiên ở trong giới Hạch Huyền lang bạt nhiều năm như vậy mà vẫn chưa đánh chết được một cường giả hoàng cảnh nào.

“Đi thôi, tiếp tục tìm bảo vật!” Dương Thiên vừa tìm kiếm vừa quan sát xung quanh đề phòng nguy hiểm. Hắn có được máy móc tìm kiếm cường đại, một khi có cường giả hoàng cảnh vô địch đến thì hắn không nhất định có thể chạy thoát.

Dựa vào thực lực hiện tại của Dương Thiên thì vẫn có thể bị hạn chế tốc độ trong lĩnh vực của cường giả khác, nhiều nhất chỉ có thể phát huy gấp năm lần tốc độ ánh sáng, nếu ở trong lĩnh vực của cường giả hoàng cảnh vô địch thì chắc chắn còn chịu áp chế nhiều hơn.

...

Thời gian trôi qua rất nhanh, Dương Thiên dựa vào Tiểu Quang tìm kiếm được không biết bao nhiêu bảo vật. Chỉ trong nháy mắt đã trôi qua hai mươi ngày.

Di tích Thần Binh mở ra một tháng, bây giờ chỉ còn lại mười ngày cuối cùng.

Dương Thiên chậm rãi phi hành trong không trung.

“Sau hai mươi ngày thì số lượng bảo vật càng ngày càng ít!” Dương Thiên lắc đầu.

Nhưng trong lòng hắn lại vô cùng hưng phấn.

Trong khoảng thời gian qua, Tiểu Quang che giấu bản thân, âm thầm tranh đoạt bảo vật với những cường giả khác, tính đến bây giờ thì Dương Thiên đã có được 40 trọng bảo!

Ở trong di tích Thần Binh, mặc dù có nhiều trọng bảo, nhưng số lượng cường giả hoàng cảnh đỉnh phong cũng rất nhiều, có rất nhiều cường giả hoàng cảnh đỉnh phong không lấy được bất cứ bảo vật nào.

“Bảo vật còn ít như vậy, mình cứ rời đi trước đã. Trước tiên lợi dụng trọng bảo công kích để nâng cao năng lực công kích của đao Hắc Phệ, như vậy thì thực lực của mình cũng sẽ càng thêm cường đại.” Dương Thiên giám sát xung quanh một chút, sau đó nhanh chóng xây dựng tọa độ không gian, tiến vào trong tọa độ không gian, biến mất không thấy tăm hơi.

Bóng dáng của Dương Thiên lập tức xuất hiện ở một khu vực bí ẩn, cách di tích Thần Binh rất xa.

“45 trọng bảo, trong đó có 5 trọng bảo là do liên thủ với nhóm người Tinh Lạc hoàng có được, 40 cái còn lại là do mình và Tiểu Quang tìm thấy.” Dương Thiên lấy 40 bảo vật thuộc về mình ra.

“Hai mươi trọng bảo công kích, mười tám trọng bảo phòng ngự,một trọng bảo lĩnh vực, một trọng bảo phi hành. Nhưng mà trọng bảo phi hành này cũng chỉ có thể tăng lên khoảng hai phần ba tốc độ ánh sáng.”

Dương Thiên kiểm kê xong tài sản của mình thì lấy hai mươi trọng bảo công kích kia ra.

“Mười bảy trọng bảo cao cấp, ba trọng bảo đỉnh cấp, như thế này chắc đủ để đao Hắc Phệ của mình tăng lên một bậc nữa.”

Gương mặt Dương Thiên lộ vẻ mong chờ.

Ở giới Mạn Tân, sau khi đao Hắc Phệ cắn nuốt mấy trăm bảo vật thì lực công kích từ 1000 tăng thành 2000. Sau đó Dương Thiên tiến vào giới Hạch Huyền, từ đó đến nay đều không có gì cho đao Hắc Phệ cắn nuốt.

Thực ra Dương Thiên đã có số điểm tích lũy khổng lồ, có thể đổi được rất nhiều trọng bảo đỉnh cấp xuất chúng. Nhưng mà Dương Thiên lại tiếc.

Dựa vào tốc độ tăng lên của đao Hắc Phệ thì cho dù hắn dùng hết điểm tích phân để mua trọng bảo thì cũng không nhất định có thể tăng lên bao nhiêu.

Dương Thiên trực tiếp đặt hai mươi trọng bảo công kích trước mặt đao Hắc Phệ.

Đao Hắc Phệ hơi run lên một chút, nhưng lại không tản ra ánh sáng màu đen như mọi lần.

“Sao lại thế này?” Dương Thiên hơi nhíu mày.

Lúc này, đao Hắc Phệ không hề truyền đến chút khát vọng nào, không giống mọi lần nó cắn nuốt trọng bảo công kích.

“Chẳng lẽ đao Hắc Phệ đã đạt tới hạn mức cao nhất rồi?” Dương Thiên âm thầm suy nghĩ.

Hắn cầm lấy một trọng bảo công kích, mạnh mẽ khống chế đao Hắc Phệ nuốt xuống.

Chương 1327: Hạn mức cao nhất của đao Hắc Phệ 2

Từng luồng ánh sáng màu đen tràn ra, nháy mắt bao bọc lấy trọng bảo công kích cao cấp. Không đến một phút, ánh sáng tiêu tán, trọng bảo công kích cũng mất đi ánh sáng, nhẹ nhàng chạm vào một cái thì đã lập tức tan biến thành bột mịn.

Dương Thiên vung đao Hắc Phệ trong tay, cảm nhận uy lực của nó.

“Quả nhiên là như vậy, sau khi cắn nuốt trọng bảo, sức tấn công đạt tới 2000 lần thì không tăng thêm được nữa.” Dương Thiên hơi trầm xuống.

Lần trước đao Hắc Phệ cắn nuốt gần 400 trọng bảo cao cấp mà lực công kích cũng chỉ tăng thêm 1000 lần. Dương Thiên cứ tưởng tác dụng của những trọng bảo cao cấp đó càng ngày càng nhỏ, nhưng bây giờ xem ra sau khoảng thời gian cắn nuốt trọng bảo thì lực công kích của đao Hắc Phệ đã đạt tới hạn mức cao nhất rồi.

Tuy rằng đao Hắc Phệ vẫn còn có thể cắn nuốt trọng bảo, nhưng uy lực lại không thể nào tăng thêm.

Dương Thiên âm thầm thở dài, nhưng trong lòng cũng không cảm thấy thất vọng cho lắm.

Cho dù chỉ nâng cao lực công kích của hắn lên 2000 lần thì đao Hắc Phệ của hắn cũng đã mạnh hơn bảo vật của những cường giả khác rất nhiều.

Cho dù là trọng bảo đỉnh cấp thì cũng chỉ tăng cùng lắm gấp trăm lần lực công kích mà thôi.

“Lực công kích tăng gấp trăm lần là hạn mức cao nhất của trọng bảo đỉnh cấp. Ở trong công ty Lỗ sâu ảo, trọng bảo đỉnh cấp cường đại nhất cũng chỉ có thể tăng lực công kích lên một trăm lần. Vượt qua một trăm lần thì không biết được xếp vào hạng trọng bảo gì?” Dương Thiên suy nghĩ.

Trọng bảo cường đại nhất mà hắn có thể nhìn thấy ở công ty Lỗ sâu ảo chỉ là trọng bảo đỉnh cấp.

Dương Thiên lắc đầu, đao Hắc Phệ cắn nuốt đạt tới giới hạn cao nhất, bây giờ hắn đã mất đi một trong những căn cơ để tiến bộ nhanh chóng rồi.

“Thực lực hiện tại của mình nếu như so sánh với cường giả hoàng cảnh, nếu không sử dụng bảo vật thì chắc là có thể địch nổi cường giả hoàng cảnh trung cấp. Còn nếu như sử dụng bảo vật thì thực lực của mình có thể vượt qua cường giả hoàng cảnh đỉnh phong bình thường giống như Thiên Uẩn hoàng, nhưng nếu so với cường giả như Liệt Vẫn hoàng thì vẫn còn kém một chút.”

Cường giả hoàng cảnh đỉnh phong được chia làm bốn cấp bậc, một là cường giả hoàng cảnh đỉnh phong phong bình thường; hai là cường giả hoảng cảnh đỉnh phong giống như Liệt Vẫn hoàng; ba là cường giả hoàng cảnh đỉnh phong có một hệ pháp tắc đạt tới cực hạn hoàng cảnh , ví dụ như nhóm cường giả Phong Nguyên hoàng, Tử Huyết hoàng, gần tới hoàng cảnh vô địch; còn bốn là cường giả hoàng cảnh đỉnh phong có hai hệ pháp tắc đạt tới cực hạn hoàng cảnh, ví dụ như nhóm cường giả Thần Tinh hoàng.

Hai hệ pháp tắc đạt tới cực hạn hoàng cảnh, đây đã là cực hạn của lục địa Tinh Vẫn rồi, gần như không có cường giả nào có ba hệ pháp tắc đạt tới cực hạn hoàng cảnh cả. Thế nên nhóm cường giả như Thần Tinh hoàng vẫn là sự tồn tại mạnh mẽ nhất ở đây.

Dương Thiên nghĩ tới thực lực của mình.

Trước đây hắn luôn ỷ vào bảo vật của mình, nhưng bây giờ thì pháp tắc thời gian và pháp tắc không gian của hắn đều đã đạt tới cực hạn, còn năm hệ pháp tắc cơ sở khác sau khi dung hợp mười hai viên Khôi Nguyên thạch thì riêng uy lực pháp tắc đã có thể địch nổi cường giả hoàng cảnh trung cấp. Hơn nữa, cấp độ gien của hắn cũng mạnh hơn những cường giả hoàng cảnh trung cấp.

Thế nên, thực lực của Dương Thiên nếu như đặt trong nhóm cường giả hoàng cảnh thì cũng coi là mạnh.

Hơn nữa, cộng cả những trọng bảo cường đại thì đến cả Liệt Vẫn hoàng cũng khó mà làm gì được hắn.

“Bảo vật chỉ là phụ trợ, nếu những người khác có được bảo vật thì vẫn sẽ nghiền áp được mình. Quan trọng nhất vẫn là nâng cao thực lực.”Dương Thiên thu liễm tâm trạng trong lòng.

Hắn thu hồi đao Hắc Phệ, đồng thời cũng thu hồi 19 trọng bảo công kích còn thừa.

Dương Thiên thu hồi toàn bộ bảo vật của mình.

“Tiếp tục đi tới di tích Thần Binh. Dựa vào tốc độ của mình, còn cả năng lực che giấu của Tiểu Quang thì xác suất lấy được bảo vật gấp mấy chục lần những cường giả khác. Lần sau sẽ không còn cơ hội lấy được nhiều bảo vật như thế này nữa.” Dương Thiên nghĩ thầm.

Về sau, nói không chừng hắn sẽ cần có một số lượng điểm tích phân khổng lồ để đổi một món tài nguyên gì đó.

Sau lưng hắn còn một Trái đất cần bảo vệ, Dương Thiên không có thế lực nào chống lưng, mọi chuyện đều chỉ có thể dựa vào bản thân mình.

Vút!

Một tọa độ không gian xuất hiện trước mặt Dương Thiên, hắn nhanh chóng lên phi thuyền, tiến vào trong tọa độ không gian rồi nhanh chóng biến mất.

Vài phút sau, Dương Thiên lại một lần nữa trở về di tích Thần Binh.

“Bảo vật càng ngày càng ít, để xem nơi nào có nhiều người, tìm cơ hội xuống tay!” Dương Thiên kích hoạt máy móc tìm kiếm, sau đó nhanh chóng bay về một hướng.

...

Trong một khu vực, hơn mười vị cường giả hoàng cảnh đang điên cuồng chiến đấu. Một bộ khải giáp màu đen cứ bay tới bay lui trước mặt bọn họ, đây là một trọng bảo đỉnh cấp, nhưng lại không cường giả nào có thể đoạt được nó.

“Nó là của ta!”

“Cút ngay!”

...

Các cường giả hoàng cảnh bắt đầu điên cuồng tranh đoạt.

Trong số đó có một cường giả yêu thú cùng loại với báo, còn có hai cánh, chính là Liệt Vẫn hoàng.

Lúc này vẻ mặt của Liệt Vẫn hoàng tràn đầy tức giận. Tốc độ của ông ta là nhanh nhất, nhưng tất cả các cường giả ở đây đều nhìn chằm chằm vào ông ta. Chỉ cần ông ta ra tay thì nháy mắt sẽ chịu mọi sự công kích.

Thực lực của những cường giả ở đây căn bản không thua kém ông ta chút nào. Nếu như bọn họ liên thủ công kích thì chỉ cần một đòn sẽ khiến ông ta trọng thương, thế nên càng khiến ông ta khó xoay sở hơn.

Chương 1328: 1000 trọng bảo đỉnh cấp

“Tu Nguyệt hoàng, Quân Đình hoàng, Viêm Tâm hoàng, các ngươi giúp ta ngăn cản công kích của những cường giả kia, chờ khi nào thời gian ở trong di tích Thần Binh kết thúc thì mỗi người sẽ được một trọng bảo trung cấp!” Liệt Vẫn hoàng nhìn những cường giả hoàng cảnh đỉnh phong khác của Yêu tộc, truyền âm nói.

Nếu ông ta có được những bảo vật này thì bản thân cũng cần phải trả giá một chút.

Lúc trước ông ta không muốn phải bỏ ra gì cả, nhưng bây giờ không muốn bỏ ra cũng không được.

“Được!” Ba cường giả Yêu tộc lập tức đồng ý.

Ba người bọn họ chỉ mạnh hơn cường giả hoàng cảnh đỉnh phong bình thường một chút, so ra vẫn kém Liệt Vẫn hoàng, lần tranh đoạt bảo vật này bọn họ không có cơ hội có được.

Giúp đỡ Liệt Vẫn hoàng một chút là có thể đạt được một trọng bảo trung cấp, cái này rất có lợi.

Tất nhiên, nếu như Liệt Vẫn hoàng không lên tiếng thì bọn họ cũng sẽ không giúp đỡ ông ta vô điều kiện như thế, dù sao thì đây cũng là chuyện vô cùng nguy hiểm.

“Đánh chết cường giả Yêu tộc!”

“Ngăn cản Liệt Vẫn hoàng!”

...

Các cường giả của những tộc khác phẫn nộ nói.

Trong số mười mấy người ở đây, Liệt Vẫn hoàng là người có cơ hội có được bảo vật nhất.

Nhưng mà ngoại trừ Yêu tộc thì nơi này chỉ còn lại tám người. Cho dù bọn họ có liên hợp lại với nhau thì muốn đánh chết một vị cường giả hoàng cảnh đỉnh phong cũng cần có một chút thời gian.

Ba người cường giả Yêu tộc liên thủ lại là đủ ngăn chặn bọn họ.

Liệt Vẫn hoàng không còn lo lắng bị tấn công nữa thì bóng dáng khẽ lóe lên, nhanh chóng bay về khu vực trọng bảo khải giáp kia.

“Ha ha! Bảo vật đã tới tay!” Ánh mắt Liệt Vẫn hoàng tràn đầy ý cười, vươn tay chuẩn bị bắt lấy bảo vật.

Vút vút!

Bỗng nhiên, khải giáp màu đen đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi, giống như chưa từng xuất hiện vậy.

“Kẻ nào?” Liệt Vẫn hoàng giận sôi máu. Ông ta đã cách khải giáp màu đen rất gần, thế mà chưa tới một giây, khải giáp màu đen đã biến mất.

Vừa rồi ông ta cảm nhận được một dao động mong manh, chắc chắn có cường giả nào đó đã ra tay.

Trên người Liệt Vẫn hoàng bộc phát khí thế khủng khiếp, pháp tắc hệ kim vô cùng sắc bén. Nhưng mà ở trong lĩnh vực của ông ta, ông ta lại không phát hiện ra bất cứ điều gì khác thường.

“Khải giáp biến mất rồi?”

“Hừ! Biến mất là tốt nhất! Chúng ta không có được thì Liệt Vẫn hoàng cũng đừng mơ có được.”

...

Các cường giả tộc khác nhìn Liệt Vẫn hoàng tức giận thì không dám nói gì, nhưng trong lòng lại vô cùng thỏa mãn.

...

Ở một khu vực cách đó 150 tỷ kilomet, Dương Thiên khẽ cười.

Bộ khải giáp màu đen mà Liệt Vẫn hoàng muốn có được đã bị Tiểu Quang lấy mất.

“Liệt Vẫn hoàng, chắc ngươi không thể nào ngờ được, cũng không bao giờ nghĩ đến người đoạt bảo vật của ngươi chính là ta!” Khóe miệng Dương Thiên nhếch lên, lộ ra một nụ cười lạnh.

Liệt Vẫn hoàng vẫn luôn muốn đánh chết hắn, hắn đối với Liệt Vẫn hoàng cũng tràn ngập sát ý. Nếu như thực lực đủ thì Dương Thiên chắc chắn sẽ động thủ.

Sau đó, Dương Thiên nhanh chóng rời khỏi đây, đi tới một khu vực khác.

Lúc này, ở trong thế giới ảo của liên minh hoàng cảnh Nhân loại liên tục truyền ra những tin tức.

“Cường giả hoàng tộc đỉnh phong của Yêu tộc- Lạc Nhu hoàng có được một trọng bảo phòng ngự cao cấp.”

“Cường giả hoàng tộc đỉnh phong của Trùng tộc- Âm Vũ hoàng đã có được một trọng bảo công kích cao cấp.”

...

Hết tin tức này đến tin tức khác vang lên, kích thích thần kinh của mọi người.

Chỉ cần có được một bảo vật tốt thì thực lực sẽ cường đại hơn rất nhiều, tất cả các cường giả hoàng cảnh vô địch đều sẽ có ít nhất một trọng bảo đỉnh cấp.

Ở cùng một cảnh giới, người nào có trọng bảo càng mạnh hơn thì thực lực cũng càng thêm cường đại hơn.

Những tin tức như thế này đã lên đến 900 tin rồi!

Điều này có nghĩa là bên trong dãy núi Thần Binh đã xuất hiện ít nhất 900 trọng bảo, đó là chưa tính những trọng bảo mà cường giả Nhân tộc không biết.

“Quá điên cuồng!”

“Số lượng trọng bảo xuất hiện lần này nhiều hơn rất nhiều so với trước đây!”

“Di tích Thần Binh mỗi lần xuất thế thì sẽ xuất hiện khoảng chừng 3000 trọng bảo cao cấp và trọng bảo đỉnh phong, tính đến bây giờ đã xuất hiện nhiều lắm rồi.”

“Trọng bảo nhiều thì cũng đồng nghĩa với việc số lượng cường giả hoàng cảnh đỉnh phong tử vong nhiều. Tính đến thời điểm hiện tại thì đã có 1600 cường giả hoàng cảnh đỉnh phong ngã xuống rồi.”

...

Các cường giả Nhân tộc bắt đầu bàn tán về chuyện này.

Ở di tích Thần Binh, bất cứ bảo vật nào cũng có thể khiến cho các cường giả vương cảnh điên cuồng, thế nên xác suất ngã xuống cũng rất cao. Người nào có năng lực bảo mệnh thấp thì đều có thể sẽ ngã xuống.

Trong lúc mọi người đang bàn tán thì bỗng nhiên có một giọng nói vang lên khắp liên minh.

“Trên một đỉnh núi của di tích Thần Binh bỗng nhiên xuất hiện một ngàn trọng bảo đỉnh cấp!”

Một cường giả hoàng cảnh đỉnh phong lập tức xuất hiện, lớn tiếng nói.

Ầm!

Mọi người trong liên minh hoàng cảnh lập tức chấn động!

“Cái gì? Một ngàn trọng bảo đỉnh cấp?”

“Sao có thể như thế được? Bình thường di tích Thần Binh mở ra cũng chỉ xuất hiện nhiều nhất là 100 trọng bảo đỉnh cấp mà thôi.”

“Di tích Thần Binh lần này có gì đó khác lạ.”

“Tạm thời đừng quan tâm đến những chuyện khác, mau tới đó xem thế nào, nếu đến chậm thì trọng bảo sẽ bị người khác cướp mất.”

...

Các cường giả hoàng cảnh Nhân tộc lập tức đi tới nơi đó.

Dương Thiên cũng chấn động.

“Một ngàn trọng bảo đỉnh cấp!”

Hắn không chút do dự, vừa phân phó Tiểu Quang, vừa nhanh chóng tới nơi đó.

Dương Thiên nhất định không thể buông tha những bảo vật đó.

Một trọng bảo đỉnh cấp cũng đã tương đương với gần 100 tỷ điểm tích phân rồi!

Chương 1329: Sự biến hóa của dung hợp pháp tắc 1

Trong một khu vực ở di tích Thần Binh, ánh mắt Dương Thiên ngập tràn vẻ chờ mong.

“Một ngàn trọng bảo đỉnh cấp!”

Dương Thiên nhanh chóng bay về hướng đó, tất nhiên là hắn không thể nào từ bỏ những trọng bảo đỉnh cấp này rồi.

Vài phút sau, Dương Thiên dừng lại, gương mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Hai hệ pháp tắc hệ hỏa và hệ lôi của mình rốt cuộc cũng đã đạt tới cấp Hắc động đỉnh phong!”

...

Ở nơi truyền thừa pháp tắc hệ hỏa đổ nát ở giới Hạch Huyền, một con thú màu đen chỉ dài chừng mấy mét đang đứng trên cầu thang, yên lặng lĩnh ngộ pháp tắc hệ hỏa.

Một lúc sau, con thú nhỏ bỗng mở mắt ra, ánh mắt tràn đầy vẻ hưng phấn.

“Gào!!!”

Một tiếng gầm nhẹ truyền đến, trước mặt con thú nhỏ lập tức xuất hiện một tọa độ không gian. Con thú màu đen này lập tức chui vào bên trong, biến mất không dấu vết.

Đồng thời, ở nơi truyền thừa hệ lôi ở một khu vực khác, một cái cây màu đen cũng rời khỏi bậc thang truyền thừa.

...

Trước mặt Dương Thiên bỗng xuất hiện hai tọa độ không gian lập lòe, sau đó hai chiếc phi thuyền nhanh chóng bay ra.

“Thời gian dài như vậy, cuối cùng thì phân thân thú Quang Diễn và phân thân cây thần U Minh đã quay về bên cạnh mình.” Khóe miệng Dương Thiên lộ ra ý cười.

Hơn hai trăm năm trước, Dương Thiên tìm được nơi truyền thừa pháp tắc hệ hỏa và nơi truyền thừa pháp tắc hệ lôi. Lúc đó hắn ước chừng khoảng 200 năm là có thể lĩnh ngộ hai hệ pháp tắc này tới cấp Hắc động đỉnh phong, nhưng thời gian hiện tại nhiều hơn hắn nghĩ một chút.

Dù sao thì hai bậc thang truyền thừa đó cũng bị tàn phá rất nhiều, Dương Thiên cũng không dự đoán chính xác được.

Nhưng Dương Thiên vẫn rất vui vẻ.

Bây giờ, năm hệ pháp tắc hệ kim, hệ thủy, hệ hỏa, hệ phong, hệ lôi đã đều đạt tới cấp Hắc động đỉnh phong. Chỉ cần tiến thêm một bước nữa là có thể đột phá tới cấp Lĩnh chủ, đến lúc đó thực lực của Dương Thiên sẽ có những thay đổi khủng khiếp.

Bình thường thì cho dù là thiên tài được công ty Lỗ sâu ảo bồi dưỡng, cho dù muốn một hệ pháp tắc từ cấp Hắc động sơ kỳ lên tới cấp Hắc động đỉnh phong thì cũng phải mất tới gần vạn năm.

Còn Dương Thiên thì tổng thời gian tu luyện cũng chưa tới một ngàn năm, thế mà bây giờ năm hệ pháp tắc của hắn đều đã đạt tới cấp Hắc động đỉnh phong, pháp tắc thời gian đạt tới hoàng cảnh sơ cấp, pháp tắc không gian đạt tới vương cảnh sơ cấp. Lĩnh ngộ pháp tắc như thế này thực sự khiến cho tất cả mọi người đều phải khiếp sợ.

Dương Thiên cẩn thận cảm nhận sự biến hóa pháp tắc của mình.

“Năm hệ pháp tắc cơ sở đều đã đạt tới cấp Hắc động đỉnh phong, dường như tạo thành một sự cân bằng kỳ diệu?” Dương Thiên cẩn thận nhìn.

Bảy hệ pháp tắc phổ biến nhất trong vũ trụ liên kết chặt chẽ với nhau, cho dù ở nơi nào cũng có thể lĩnh ngộ được. Bây giờ trong bảy hệ pháp tắc thì Dương Thiên đã có năm hệ pháp tắc đều đạt tới cấp Hắc động đỉnh phong, thế nên có thể cảm ứng được chỗ kỳ dị của nó.

Nhưng Dương Thiên đang cảm nhận thì chỗ kỳ dị đó lại biến mất, hắn không phát hiện ra được điều gì.

Một lát sau, Dương Thiên đành phải từ bỏ tìm tòi nghiên cứu.

“Hiện tại năm hệ pháp tắc cơ sở của mình đã đạt tới cấp Hắc động đỉnh phong, bây giờ mình phải chuẩn bị đột phá đến cấp Lĩnh chủ. Còn 500 năm nữa là lễ rửa tội hồ Thánh của tộc quần thú Quang Diễn sẽ được mở ra, cường giả ở cảnh giới Hắc động đỉnh phong sẽ lĩnh ngộ được pháp tắc không gian dễ dàng nhất. Thế nên, ít nhất cũng phải chờ 500 năm nữa, khi lễ rửa tội hồ Thánh qua đi thì mình mới bắt đầu thử đột phá cấp Lĩnh chủ.” Dương Thiên cẩn thận đưa ra kế hoạch.

Dựa vào thiên phú của hắn thì chỉ cần một khoảng thời gian là muốn đột phá đến cấp Lĩnh chủ cũng không có gì khó khăn. Dương Thiên rất tự tin trong chuyện này.

“Năm hệ pháp tắc cơ sở đã đạt tới cấp Hắc động đỉnh phong rồi, bây giờ mình sẽ tập trung lĩnh ngộ pháp tắc thời gian và pháp tắc không gian. Phân thân thú Quang Diễn trời sinh đã là thần thú hệ phong và hệ không gian, còn phân thân cây thần U Minh là thần thụ thời gian. Bây giờ hai phân thân đã có thể hoàn toàn thoát ly khỏi bản thể, bắt đầu toàn lực nâng cao pháp tắc không gian và pháp tắc thời gian của mình.”

Dương Thiên nghĩ thầm.

Lúc trước hắn vẫn luôn để phân thân thú Quang Diễn và phân thân cây thần U minh ở trong nơi truyền thừa pháp tắc để lĩnh ngộ pháp tắc để những pháp tắc cơ sở nhanh chóng tiến bộ. Bây giờ cả hai phân thân rốt cuộc đã có thể rời đi rồi.

Ong…

Bên trong Long phượng nguyên châu, ý thức của phân thân thú Quang Diễn Dương Thiên hoàn toàn đắm chìm vào trong đôi cánh của mình. Ở nơi đó, pháp tắc không gian và pháp tắc hệ phong kết hợp vô cùng huyền bí.

“Hả? Hình như mình có thể hiều được một chút pháp tắc này!” Dương Thiên nhìn những pháp tắc dung hợp lại với nhau vô cùng phức tạp, những bí văn pháp tắc hệ phong, ánh mắt lộ ra một tia chấn động.

Hắn cảm thấy mình có thể hiểu được cấu tạo của một bộ phận rất nhỏ của dung hợp pháp tắc bên trong đôi cánh này.

“Chẳng lẽ là bởi vì pháp tắc thời gian?” Dương Thiên âm thầm suy nghĩ.

Lúc trước, khi phân thân thú Quang Diễn rời khỏi tộc quần thú Quang Diễn, Dương Thiên hoàn toàn không có một chút manh mối nào về dung hợp pháp tắc cả. Bây giờ đã hơn 200 năm trôi qua, hắn cũng không nghiên cứu gì về chuyện này, thế mà bây giờ lại có thể lý giải giống như một lẽ đương nhiên.

Chương 1330: Sự biến hóa của dung hợp pháp tắc 2

Từ đó đến nay đã hơn 200 năm trôi qua, pháp tắc thời gian của hắn đã tiến bộ một cách kinh người.

Pháp tắc thời gian và pháp tắc không gian là hai hệ pháp tắc cao cấp nhất, thế nên chắc chắn bọn chúng cũng có liên quan gì đến nhau.

Dương Thiên suy nghĩ một chút, nhưng lại không thể nào nghĩ ra được mối liên hệ giữa hai hệ pháp tắc đó là gì. Nhưng mà, bây giờ hắn đã có thể hiểu được một phần nhỏ dung hợp pháp tắc, điều này rất có lợi với thực lực của hắn.

Dương Thiên tạm thời gác chuyện này sang một bên, bản thể nhanh chóng đi tới nơi phát hiện ra 1000 trọng bảo đỉnh cấp. Phân thân thú Quang Diễn vẫn còn ở lại bên trong Long phượng nguyên châu, chuyên tâm lĩnh ngộ những dung hợp pháp tắc kia.

Những dung hợp pháp tắc đó rất ít, chỉ là một bộ phận mỏng manh. Nếu như so với pháp tắc hệ phong hay hệ không gian thì thực sự là nhỏ bé không đáng nhắc tới, hơn nữa cũng không có gì khó khăn cả. Thế nên, chưa tới hai mươi phút thì phân thân thú Quang Diễn đã lĩnh ngộ xong rồi.

Trong hư không, một luồng khí tức bí ẩn từ trên người Dương Thiên tản ra.

“Thực lực của mình đã tăng lên rất nhiều!” Dương Thiên hơi nắm tay lại, cảm nhận dao động pháp tắc của bản thân, ánh mắt lộ rõ vẻ hào hứng.

Dung hợp pháp tắc vô cùng huyền ảo, chỉ cần hiểu được một phần nhỏ cũng đã có thể phát sinh ra biến hóa lớn như thế.

Phân thân thú Quang Diễn lại muốn lĩnh ngộ những dung hợp pháp tắc khác, nhưng lại rất khó. Dương Thiên cũng không có manh mối gì, lại lâm vào một nút thắt khó tháo gỡ.

Tộc đàn thú Quang Diễn có thực lực rất mạnh, thực lực càng mạnh thì càng dung hợp được nhiều pháp tắc không gian và pháp tắc hệ phong, nhưng điều này cũng phải tùy thuộc vào thiên phú của bản thân.

Phân thân thú Quang Diễn Dương Thiên lúc này thực lực nhỏ yếu, không có khả năng tiếp xúc với dung hợp pháp tắc.

Chuyện này đến cả cường giả cấp Viên mãn cũng cảm thấy khó khăn.

Tộc quần thú Quang Diễn cũng chỉ vì chuyện dung hợp pháp tắc mà suýt chút nữa đã bị diệt tộc, bây giờ chỉ dám ở những khu vực hẻo lánh trong vũ trụ.

Một lúc lâu sau, Dương Thiên đành phải từ bỏ lĩnh ngộ.

“Chờ sau này thực lực của mình tiến bộ thì lại nhìn tiếp xem có thể lĩnh ngộ thêm một chút dung hợp pháp tắc không.” Dương Thiên nghĩ thầm trong lòng, ánh mắt lại lộ ra một tia lạnh lẽo: “Hiện tại thực lực của mình đã tăng lên rất nhiều, không biết nếu như so sánh với đám người Liệt Vẫn hoàng thì sẽ như thế nào?”

Lúc trước thực lực của Dương Thiên yếu hơn đám người Liệt Vẫn hoàng một chút, nhưng bây giờ hắn cảm thấy thực lực của mình đã tiến bộ hơn rất nhiều.

Vút!

Bóng dáng Dương Thiên giống như một tia sáng, lóe lên rồi biến mất khỏi nơi này.

...

Ở trong một khu vực, một ngàn trọng bảo đỉnh cấp đang treo lơ lửng. Đã có mấy vạn cường giả hoàng cảnh đỉnh phong tới nơi này, ngoài ra vẫn còn rất nhiều cường giả hoàng cảnh đỉnh phong đang trên đường tới.

Những trọng bảo đỉnh cấp này liên kết chặt chẽ với nhau, giống như bị thứ gì đó dính chặt lại, bất cứ cường giả hoàng cảnh nào cũng khó mà thu thập được.

“Mọi người liên hợp lại công kích.” Một cường giả hoàng cảnh vô địch lớn tiếng nói.

Chỉ khi nào tách được những trọng bảo đỉnh cấp kia ra thì bọn họ mới có cơ hội cướp được chúng.

“Bùm! Bùm!”

Các cường giả của các tộc quần liên hợp lại với nhau, từng chùm tia sáng thật lớn không ngừng bay ra, đánh lên những trọng bảo, hóa thành vô số gợn sóng lan tràn ra ngoài.

Những chùm tia sáng này, cho dù là cường giả hoàng cảnh vô địch nếu trúng phải thì chắc chắn cũng sẽ chết không thể ngờ.

Thỉnh thoảng lại có một vài cường giả hoàng cảnh đỉnh phong xui xẻo bị làn sóng này đánh tới, lập tức bị trọng thương. Người nào có lực phòng ngự yếu một chút thì sẽ tử vong ngay lập tức.

Sau khi bọn họ tử vong thì bảo vật của bọn họ cũng bị nhóm cường giả nhanh chóng tranh đoạt.

Những công kích không ngừng phát ra, mỗi lần công kích thì những trọng bảo đỉnh cấp kia đều rung động một chút. Dưới sự tấn công liên tục, những trọng bảo đỉnh cấp kia dường như thoát ra được khỏi một xiềng xích nào đó, tỏa ra dao động mạnh mẽ, sau đó bay về khắp các mọi người, tốc độ thậm chí còn ngang với tốc độ ánh sáng.

Bùm!

Tất cả các cường giả đều sôi trào, điên cuồng bay về phía những trọng bảo vật đó.

Những cường giả hoàng cảnh vô địch thì đơn độc đi tìm bảo vật, còn những cường giả hoàng cảnh đỉnh phong yếu hơn một chút thì liên hợp lại thành một tiểu đội.

“Của ta!”

Một vị cường giả nhìn thấy bảo vật thì vui mừng không xiết, nhưng ông ta còn chưa kịp chạm vào bảo vật thì đã có mấy luồng công kích tấn công về phía ông ta.

Vị cường giả này lộ rõ vẻ sợ hãi, ánh mắt lập tức trở nên ảm đạm, thân thể rơi thẳng xuống đất.

Phía sau, lập tức có rất nhiều cường giả hoàng cảnh đỉnh phong bay tới nơi này.

Ở nơi đây khắp nơi đều có cường giả hoàng cảnh đỉnh phong ẩn thân, hơi sơ ý một chút là sẽ mất mạng như chơi.

Những tiếng rống giận, những tiếng kêu thảm thiết không ngừng truyền đến. Ở một khu vực, thỉnh thoảng lại có những cường giả hoàng cảnh đỉnh phong ngã xuống.

Bởi vì bọn họ tới nơi này là vì cơ duyên, vì muốn nâng cao thực lực của bản thân, nên ai cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết của mình.

...

Chương 1331: Một đao trọng thương cường giả hoàng cảnh đỉnh phong!

Ở phía xa, bóng dáng của Dương Thiên nhanh chóng bay tới nơi này, hắn đứng ở một góc nhìn tình hình nơi đây.

“Nhiều cường giả quá.” Dương Thiên quan sát, ánh mắt lộ ra một tia chấn động.

Khắp mọi nơi đều có thể nhìn thấy các cường giả hoàng cảnh đỉnh phong đang chiến đấu, nhân số đông đảo, cho dù là cường giả hoàng cảnh vô địch thì cũng phải cẩn thận.

“Mặc dù Tiểu Quang có thể ẩn mình, nhanh chóng cướp lấy bảo vật mà không bị phát hiện, nhưng nếu như bị tấn công thì Tiểu Quang cũng sẽ chết. Nó chỉ có thể miễn dịch hệ với công kích hệ kim và hệ thủy, còn nơi này lại có mật độ công kích dày đặc như vậy. Thế nên Tiểu Quang không thể tiến vào trong đó, muốn có được bảo vật nơi này thì chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình thôi.”

Dương Thiên vừa suy nghĩ vừa tiến tới bên rìa khu vực chiến đấu.

Một thanh trường kiếm trọng bảo đỉnh cấp đang không ngừng bay tới bay lui. Lúc này đã có hai mươi mấy cường giả hoàng cảnh đỉnh phong đang tranh đoạt nó.

“Mục tiêu chính là trọng bảo trường kiếm đó!” Bóng dáng Dương Thiên khẽ lóe lên, nhanh chóng lao về phía bảo vật đó.

“Là Quang Tốc hoàng của Nhân loại!”

“Mọi người cần thận!”

“Quang Tốc hoàng nhân loại, chỉ dựa vào thực lực của ngươi mà cũng muốn lấy được trọng bảo đỉnh cấp này sao?”

...

Nhìn thấy Dương Thiên xuất hiện thì hai mươi mấy vị cường giả hoàng cảnh đỉnh phong kia lập tức rống lên.

Dương Thiên ở trong giới Hạch Huyền cũng coi như một cường giả tương đối nổi tiếng.

Nghe thấy tiếng rống giận của hai mươi mấy cường giả kia, Dương Thiên cũng không quan tâm chút nào. Hắn vung đao Hắc Phệ trong tay lên, tốc độ kinh người, hướng về phía trọng bảo.

“Quang Tốc hoàng nhân loại, lực công kích của ngươi còn chẳng bằng Liệt Vẫn hoàng, thế mà còn định đánh với chúng ta?” Những cường giả hoàng cảnh đỉnh phong nhìn thấy hành động của Dương Thiên thì khinh thường nói.

Tất cả bọn họ đều biết thông tin về Dương Thiên. Quang Tốc hoàng nhân loại, tốc độ gấp ba lần tốc độ ánh sáng, thực lực có thể đánh trọng thương cường giả hoàng cảnh cao cấp trong chớp mắt, nhưng vẫn chưa thể nào đạt tới thực lực như Liệt Vẫn hoàng, có thể đánh trọng thương cường giả hoàng cảnh đỉnh phong.

Một đao mang trực tiếp bay ra, không có nhiều dao động.

Nhưng mặc dù như thế thì hai mươi mấy cường giả hoàng cảnh đỉnh phong kia cũng không dám lơ là. Bọn họ nhanh chóng tránh sang các hướng, nhưng vẫn có năm cường giả không tránh kịp.

Tốc độ của Dương Thiên quá nhanh, tốc độ của đao mang cũng vô cùng kinh người.

Đao mang trông rất bình thường, nhẹ nhàng xẹt qua thân hình bọn họ rồi biến mất.

“A!!!” Nháy mắt, ba tiếng hét thảm thiết vang lên.

Ba vị cường giả vương cảnh đỉnh phong bình thường nhìn sắc mặt vô cùng đau đớn. Bọn họ không phản ứng lại kịp mà rơi thẳng từ trên cao xuống, hơi thở trở nên yếu ớt vô cùng, ít nhất đã giảm bớt một nửa sức chiến đấu.

“Cái gì?”

Những cường giả khác nhìn thấy ba người kia rơi xuống thì trên mặt lộ rõ vẻ khó tin.

“Quang Tốc hoàng nhân loại có thể dùng một đao làm trọng thương ba vị cường giả hoàng cảnh đỉnh phong?”

“Lực công kích của hắn đạt tới trình độ như Liệt Vẫn hoàng rồi sao?”

“Làm sao có thể như thế được? 50 năm trước, khi Quang Tốc hoàng chiến đấu với Liệt Vẫn hoàng thì còn phải dựa vào tốc độ và sương mù Tuyết Duyên mới có thể thành danh, còn lực công kích của hắn thì rất yếu. Bây giờ thực lực của hắn có thể đạt tới trình độ như thế này rồi sao?”

...

Không thể nào tin được.

Thực ra, giới Hạch Huyền có nhiều cường giả như vậy, không phải tất cả mọi cường giả đỉnh phong đều để ý đến Quang Tốc hoàng.

Bởi vì có rất nhiều cường giả hoàng cảnh có thể dùng một đòn làm trọng thương cường giả hoàng cảnh cao cấp.

Trong giới cường giả hoàng cảnh, có rất nhiều cường giả có thể một kích đánh trọng thương cường giả hoàng cảnh đỉnh phong bình thường. Ví dụ như Liệt Vẫn hoàng.

Còn có những cường giả có thể đánh chết cường giả hoàng cảnh đỉnh phong bình thường, ví dụ như Thần Tinh hoàng.

Còn Quang Tốc hoàng nhân loại thành danh chủ yếu dựa vào tốc độ và sương mù Tuyết Duyên, suýt chút nữa giết được Liệt Vẫn hoàng, thế nên mọi người mới biết đến hắn.

Vút!

Lại một đao mang truyền đến, nhẹ nhàng xẹt qua thân hình ba vị cường giả.

Ba tiếng hét thảm thiết vang lên, lại thêm ba cường giả nữa ngã xuống đất.

Tốc độ của Dương Thiên vô cùng kinh người, nhanh chóng đi tới trước mặt trọng bảo trường kiếm, muốn lấy được nó.

Bùm!

Ở phía xa, một con báo vọt tới.

Trên người con báo tản ra dao động pháp tắc mãnh liệt, nháy mắt đã vọt tới trước người Dương Thiên.

“Liệt Vẫn hoàng!”

Dương Thiên nổi giận gầm lên một tiếng, đao Hắc Phệ lập tức vung ra. Nháy mắt, một dao động xuất hiện, va chạm với con báo to lớn kia.

Thân thể yêu thú báo lập tức dừng lại.

Một sự dao động mãnh liệt không gì sánh được đến từ sự tấn công của cả hai người. Theo sau đó, Dương Thiên phát ra đao mang, trực tiếp xuyên qua thân hình yêu thú báo.

Yêu thú báo không cam lòng rống lên một tiếng giận dữ, thân ảnh chậm rãi tiêu tán.

Đao mang của Dương Thiên lại phóng tới một khoảng cách rất xa, đáp xuống một đỉnh núi rồi mới biến mất.

Chỉ một đao của Dương Thiên đã có thể chém đứt yêu thú báo.

Thân ảnh của yêu thú báo chậm rãi tan biến, trên không trung lại xuất hiện một thanh chiến đao rất lớn.

Chương 1332: Thực lực cường đại!

Ong…

Chiến đao tản ra một dao động kỳ dị, sau đó nhanh chóng bay về một phương hướng.

Trong hư không, Liệt Vẫn hoàng vẫn đứng thẳng tiếp nhận chiến đao, trong mắt lộ rõ vẻ không thể nào tin được.

“Quang Tốc hoàng, ngươi thực sự có thể phá tan đòn công kích của ta?”

50 năm trước, Liệt Vẫn hoàng cũng công kích Dương Thiên như thế này, hắn phải dùng ba đao mới có thể chặt đứt. Nhưng bây giờ chỉ cần một đao là có thể dễ dàng phá hủy.

Nhìn đao mang kia của Dương Thiên thì rõ ràng là còn chưa phát huy hết hoàn toàn thực lực bản thân.

“Liệt Vẫn hoàng, đã 50 năm không gặp mà thực lực của ngươi lại chẳng tiến bộ chút nào cả!” Dương Thiên lạnh lùng nói.

Hắn vung tay lên, trực tiếp thu trường kiếm trọng bảo đỉnh cấp kia vào trong Long phượng nguyên châu.

“Quang Tốc hoàng, thực lực của ngươi tiến bộ chẳng phải bởi vì ngươi có được những cơ duyên đó hay sao!” Liệt Vẫn hoàng giận dữ hét lên.

Ông ta phẫn nộ vô cùng, trong lòng âm thầm suy nghĩ: “Chỉ trong vòng 50 năm ngắn ngủi mà Quang Tốc hoàng đã đạt tới thực lực như thế này, chắc chắn là có liên quan đến cơ duyên Ngũ Uẩn Viêm! Nói không chừng cơ duyên vẫn còn ở trên người hắn.”

Trong lòng Liệt Vẫn hoàng tràn đầy vẻ tham lam.

Nếu như chỉ tu luyện bình thường thì không người nào có thể tăng cường thực lực đến bước này chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như thế.

“Ha ha, thực lực của ta vượt qua ngươi thì ngươi liền nói là do ta gặp được cơ duyên?” Dương Thiên cười ha ha, huy động đao Hắc Phệ trong tay.

Lúc trước phân thân thú Quang Diễn có thể hiểu được một chút dung hợp phá tắc không gian và pháp tắc hệ phong, điều này khiến cho thực lực của hắn lập tức tăng lên đến trình độ này.

Chỉ riêng lực công kích mà nói thì Dương Thiên đã thắng Liệt Vẫn hoàng rồi.

“Quang Tốc hoàng, cho dù lực công kích của ngươi có tăng lên như thế nào đi nữa thì ngươi cũng không phải là đối thủ của ta đâu!” Liệt Vẫn hoàng phẫn nộ gào lên.

“Bùm!”

Khí thế trên người ông ta lập tức tăng lên rất nhiều, tốc độ cũng nhanh hơn không ít.

Liệt Vẫn hoàng vung chiến đao trong tay lên, trên không trung lập tức xuất hiện hơn mười đạo quang mang. Sau đó, những quang mang này nhanh chóng hợp lại với nhau, hình thành một con yêu thú báo dài đến 1500 mét. Con yêu thú báo này lập tức vọt tới trước người Dương Thiên, mọi người thậm chí có thể nghe thấy những tiếng nổ, giống như con yêu thú này đang cắt ngang bầu trời.

“Uy thế mạnh quá!”

Các cường giả hoàng cảnh đỉnh phong nhìn thấy đòn công kích của Liệt Vẫn hoàng thì lập tức biến sắc. Bọn họ đều cảm thấy tim đập nhanh hơn, có người còn cảm thấy khó thở trước đòn tấn công của Liệt Vẫn hoàng. Loại khí tức này giống với dao động trên người những cường giả hoàng cảnh vô địch, chỉ là kém hơn một chút.

Từ đòn công kích này của Liệt Vẫn hoàng, mọi người có thể phân tích ra được một số tin tức.

“Pháp tắc của Liệt Vẫn hoàng đã đạt tới hoàng cảnh cực hạn rồi?”

“Pháp tắc hệ phong và pháp tắc hệ kim của Liệt Vẫn hoàng đều đã gần đến hoàng cảnh cực hạn. 50 năm trước ông ta có được hai chùm sáng, cũng đúng là hai hệ này. Bây giờ chắc chắn ông ta đã dung hợp thành công hai chùm sáng này rồi, cho dù không thể đột phá đến cấp viên mãn thì muốn pháp tắc của mình đạt tới hoàng cảnh cực hạn cũng không phải chuyện khó.”

“Một hệ pháp tắc đạt tới hoàng cảnh cực hạn thì thực lực bản thân nháy mắt sẽ tăng lên. Bây giờ thực lực của Liệt Vẫn hoàng cường đại hơn trước rất nhiều, gần như tiếp cận đến cường giả hoàng cảnh vô địch.”

“Quang Tốc hoàng nhân loại cũng có sự tiến bộ vô cùng kinh người. Bọn họ đều có những cơ duyên rất tốt từ cơ duyên của Ngũ Uẩn Viêm. Đáng tiếc là những chùm sáng đó một khi đã dung nhập thì không thể nào thu lại được nữa.

...

Các cường giả hoàng cảnh đỉnh phong nghị luận vô cùng sôi nổi.

“Vốn dĩ không muốn bại lộ thực lực sớm như thế này, nhưng Quang Tốc hoàng, ngươi đã thành công chọc giận ta!” Liệt Vẫn hoàng tràn đầy tức giận.

Ông ta đã dung hợp chùm sáng hệ kim và hệ phong. Hơn mười ngày trước, trong một trận chiến đấu với một cường giả có thực lực không thua kém gì ông ta, pháp tắc hệ phong trực tiếp đạt tới hoàng cảnh cực hạn, thực lực nháy mắt tăng lên rất nhiều, tốc độ cũng cải thiện chóng mặt. Cho dù ông ta so sánh với cường giả hoàng cảnh vô địch như Thần Tinh hoàng thì cũng không kém bao nhiêu.

Nhưng ông ta vẫn muốn che giấu, không lập tức bại lộ ra.

Thế nên, khi ông ta nhìn thấy Dương Thiên thì đã không chút do dự mà lựa chọn ra tay.

Nhưng điều khiến ông ta không ngờ tới chính là thực lực của Dương Thiên cũng tiến bộ rất nhanh.

“Khí thế dao động thật mạnh mẽ!” Vẻ mặt Dương Thiên vô cùng thận trọng, hắn vung đao Hắc Phệ lên, chính diện ứng phó với công kích của Liệt Vẫn hoàng.

Hiện tại thực lực của hắn cũng tiến bộ rất nhanh, vượt qua cấp độ của Liệt Vẫn hoàng trước đó.

“Bây giờ nếu như ta cũng bộc phát toàn bộ sức lực thì hai chúng ta cũng chưa biết ai mạnh hơn ai đâu!” Trong lòng Dương Thiên cũng tràn ngập ý chí chiến đấu. Hắn nhìn về phía yêu thú báo phía xa, tức giận bay tới.

Bùm!

Sắc mặt Dương Thiên vô cùng thận trọng, pháp tắc trên người hắn đã hoàn toàn dung hợp, gien tăng gấp 113 lần, lực lượng thần bí Khôi Nguyên thạch, khải giáp Huyết ngưng tăng gấp ngàn lần… Dương Thiên vung tay lên, đao Hắc Phệ trong tay hắn giống như một mũi tên, trực tiếp bay về phía yêu thú báo dài 1500 mét kia!

Đao Hắc Phệ chỉ dài một trăm mét, so sánh với yêu thú báo thì đúng là một trời một vực.

Hai bên đều tản ra dao động mạnh mẽ, ở trong hư không dần dần xuất hiện những khe nứt rất nhỏ, bên trong tràn đầy khí lưu hỗn độn.

“Công kích quá sắc bén!”

“Ta cảm giác nếu như bất cứ đòn công kích nào rơi trên người ta thì ta đều sẽ lập tức bị trọng thương.”

“Quá cường đại! Hai đòn công kích này đã gần tới cảnh giới cường giả hoàng cảnh vô địch!”

...

Chương 1333: Đánh chết Liệt Vẫn hoàng 1

Càng lúc càng có nhiều cường giả hoàng cảnh chú ý tới động tĩnh bên này, trong lòng tràn đầy vẻ kinh hãi.

Dựa vào thực lực của Dương Thiên và Liệt Vẫn hoàng thì tốc độ chiến đấu diễn ra rất nhanh.

Chỉ một giây ngắn ngủi, đao Hắc Phệ cùng với yêu thú báo trực tiếp va vào nhau., đồng thời tan biến.

“Lực công kích của Quang Tốc hoàng và Liệt Vẫn hoàng tương đương nhau!”

“Thực lực của bọn họ sắp tới hoàng cảnh vô địch rồi!”

“Quá mạnh mẽ! Liệt Vẫn hoàng tiến bộ hơn người, nhưng Quang Tốc hoàng cũng tiến bộ vượt bậc!”

...

Thực lực gần tới hoàng cảnh vô địch đã có thể coi như đứng đầu trong giới Hạch Huyền. Ngay cả cường giả hoàng cảnh vô địch chân chính cũng khó có thể làm gì được bọn họ.

“Cái gì?” gương mặt Liệt Vẫn hoàng tràn đầy vẻ khó tin. Pháp tắc hệ phong của ông ta đã đạt tới hoàng cảnh cực hạn, thế mà lại không làm gì được Dương Thiên?

Trong dự đoán của ông ta thì ngay khi ông ta thể hiện ra thực lực của bản thân thì Dương Thiên chắc chắn sẽ bị ông ta đè bẹp mà không có bất cứ năng lực phản kháng nào.

“Ha ha, Liệt Vẫn hoàng, đây là tất cả thực lực của ngươi sao? Cũng được lắm, tiếc là vẫn chẳng làm gì được ta cả!” Khóe miệng Dương Thiên lộ ra một nụ cười châm chọc.

Cuộc chiến đấu ngắn ngủi kết thúc, kết quả là hai bên ngang nhau. Đây đã là lần thứ hai bọn họ chiến đấu với nhau rồi.

50 năm trước, thực lực của Dương Thiên so với Liệt Vẫn hoàng kém hơn rất nhiều, hoàn toàn dựa vào tốc độ mới có thể tránh được đòn công kích của ông ta.

Hiện tại, thực lực của Dương Thiên đã có những bước tiến không tưởng. Liệt Vẫn hoàng có một hệ pháp tắc đạt tới hoàng cảnh cực hạn, nhưng khi giao đấu chính diện với hắn cũng không thu được bất cứ ưu thế gì.

Trên không trung, đao Hắc Phệ vững vàng quay về trong tay Dương Thiên, yêu thú báo cũng biến mất không thấy.

“Quang Tốc hoàng!” Sắc mặt Liệt Vẫn hoàng vô cùng u ám, ông ta không ngờ mình lại không làm được gì Dương Thiên.

“Bùm!”

Trên người Liệt Vẫn hoàng lập tức tản ra dao động, thân ảnh ông ta lóe lên, nháy mắt đã đi tới bên người Dương Thiên.

Tốc độ mà ông ta thể hiện ra đã nhanh hơn lúc trước rất nhiều.

“Tốc độ gấp bốn lần tốc độ ánh sáng!”

“Tốc độ của Liệt Vẫn hoàng đã gấp bốn lần tốc độ ánh sáng rồi!”

...

Những cường giả đứng quan sát trận chiến đều hoảng sợ trước tình cảnh này.

Ở giới Hạch Huyền, chỉ có 50 người có tốc độ gấp ba lần tốc độ ánh sáng. Còn những người gấp bốn lần tốc độ ánh sáng thì càng ít hơn, chỉ có 15 người.

Bây giờ, tốc độ của Liệt Vẫn hoàng đã đạt tới trình độ như thế kia, có nghĩa là giới Hạch Huyền lúc này đã có 16 cường giả có tốc độ gấp bốn lần tốc độ ánh sáng.

“Quang Tốc hoàng, hôm nay chắc chắn ngươi sẽ phải chết ở chỗ này!” Liệt Vẫn hoàng tức giận nói. Trong lòng ông ta chưa bao giờ cảm thấy tức giận như thế này.

“Chỉ dựa vào tốc độ đó của ngươi sao?” Dương Thiên khinh thường nói.

Lúc trước, lĩnh vực của Liệt Vẫn hoàng giới hạn tốc độ của hắn, thế nên hắn cùng lắm chỉ có thể phát huy ra năm lần tốc độ ánh sáng. Nhưng hiện tại lĩnh vực của Liệt Vẫn hoàng đã không còn ảnh hưởng nhiều đến hắn được nữa rồi, thế nên Dương Thiên không thể nào chậm hơn Liệt Vẫn hoàng được.

Trên người Liệt Vẫn hoàng tản ra một luồng khí tức thô bạo, trực tiếp bay về phía Dương Thiên.

Vút!

Thân ảnh Dương Thiên bỗng nhiên thay đổi, hắn nhanh chóng kéo dài khoảng cách giữa hai người.

“Cái gì? Tốc độ của Quang Tốc hoàng cũng đã gấp bốn lần tốc độ ánh sáng?” Những người khác nhìn thấy cảnh tượng này thì vô cùng khiếp sợ.

Tốc độ mà Dương Thiên bỗng nhiên thể hiện ra hoàn toàn không thua kém Liệt Vẫn hoàng chút nào. Hai người không ngừng thể hiện ra những con át chủ bài của bản thân, bộc phát thực lực kinh người.

Vẻ mặt của Dương Thiên vô cùng bình tĩnh, mặc dù bây giờ lực công kích của hắn cường đại, nhưng phòng ngự lại rất thấp. Nếu như trúng phải một đòn công kích của Liệt Vẫn hoàng thì chắc chắn hắn sẽ ngã xuống.

Thế nên hắn nhất thiết phải đảm bảo rằng mình sẽ không bị Liệt Vẫn hoàng công kích tới.

Trên không trung, tốc độ của Dương Thiên và Liệt Vẫn hoàng đều đã gấp bốn lần tốc độ ánh sáng. Cho dù là cường giả hoàng cảnh đỉnh phong thì cũng khó mà nhìn thấy bóng dáng của hai người bọn họ chứ đừng nói là hướng di chuyển của hai người.

Từng đạo công kích xuất hiện trên không trung, tạo thành những dao động cực lớn.

Lúc này, càng ngày càng có thêm nhiều cường giả tới xem trận chiến đấu ở bên này.

Một ngàn trọng bảo đỉnh cấp xuất hiện, ở khu vực này, nơi nào cũng đang chiến đấu điên cuồng. Nhưng những trận chiến đó chỉ là những trận nhỏ, dao động hình thành cũng không lớn lắm. Còn ở khu vực này thì chỉ có hai người mà đã tạo ra động tĩnh lớn như thế, hơn nữa tốc độ của cả hai cũng khiến cho bất cứ ai chứng kiến cũng phải kinh ngạc.

“Tốc độ nhanh thật đấy, đây là trận chiến giữa Liệt Vẫn hoàng và Quang Tốc hoàng à?”

“Nhìn lực công kích của bọn họ thì đều gần tiến tới hoàng cảnh vô địch rồi!”

“Liệt Vẫn hoàng tu luyện đã bao nhiêu năm, ông ta đạt tới trình độ như thế này cũng là chuyện bình thường. Nhưng Quang Tốc hoàng nhân loại mới tu luyện được mười mấy vạn năm, thời gian tu luyện tính ra còn thua cả nhóm Tinh Lạc hoàng, Xà Minh hoàng… Thế mà bây giờ thực lực của hắn đã gần tới hoàng cảnh vô địch! Chẳng lẽ đây lại là một Phong Nguyên hoàng khác của tộc quần Nhân loại?”

...

Chương 1334: Đánh chết Liệt Vẫn hoàng 2

Các cường giả quan sát trận chiến, vẻ mặt vô cùng khiếp sợ.

Mặc dù không ai biết chính xác thời gian tu luyện của Dương Thiên là bao lâu, nhưng mọi người có thể đại khái đoán ra được thiên phú và thực lực của hắn chắc chắn cũng phải ở trong hàng ngũ thiên tài tuyệt thế giống như Phong Nguyên hoàng nhân tộc hoặc là Tử Huyết hoàng Yêu tộc.

Trong tộc quần Nhân loại, nhóm người Tinh Lạc hoàng, Huyết Vân hoàng cũng vô cùng hoảng sợ.

“Thực lực của Quang Tốc hoàng có thể đạt tới tình trạng này rồi sao?”

“Làm sao có thể như thế được?”

...

Ấn tượng của bọn họ đối với Dương Thiên chỉ dừng lại ở trong di tích Ngũ Uẩn Viêm. Lúc đó, thực lực của Quang Tốc hoàng chỉ có thể địch nổi cường giả hoàng cảnh trung cấp, từ đó đến nay mới chỉ là 150 năm.

Không chỉ bọn họ nghĩ về chuyện đó, mà những người khác cũng đang suy nghĩ, ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam.

Nếu như chỉ dựa vào thiên phú thì chắc chắn không thể nào đạt tới trình độ này trong thời gian ngắn như vậy. Thực lực của Quang Tốc hoàng chắc chắn liên quan rất lớn với cơ duyên trong di tích Ngũ Uẩn Viêm. Hơn nữa, cơ duyên này còn thúc đẩy thực lực của Quang Tốc hoàng nhân loại tăng lên một cách đáng kể.

Nhưng mà bọn họ tạm thời vẫn chưa lựa chọn ra tay mà yên lặng đứng xem diễn biến trận chiến này, nhìn xem có cơ hội này ra tay tiêu diệt Quang Tốc hoàng nhân loại được không.

Một lúc lâu sau, trận chiến dừng lại, Dương Thiên và Liệt Vẫn hoàng vẫn đang đứng thẳng trên hai sườn hư không.

“Không thể nào như thế được, tốc độ của ngươi làm sao cũng có thể gấp bốn lần tốc độ ánh sáng được cơ chứ?” Liệt Vẫn hoàng giận dữ hét lên.

“Không có chuyện gì là không thể!” Dương Thiên hờ hững nói.

Hắn đối với Liệt Vẫn hoàng tràn đầy sát ý.

“Không chơi với ngươi nữa! Ta còn phải đi tranh đoạt bảo vật.” Dương Thiên nhanh chóng bay về phía các cường giả khác đang tranh đấu.

“Quang Tốc hoàng!” Sắc mặt Liệt Vẫn hoàng vô cùng u ám, ông ta không chút do dự, trực tiếp bay về phía Dương Thiên vừa đi.

“Quang Tốc hoàng, cút ngay!”

“Đây là bảo vật của chúng ta!”

“Cút ra chỗ khác!”

...

Một đội ngũ mười mấy người phẫn nộ nói.

Dương Thiên vung đao Hắc Phệ bổ tới, ngay lập tức, bốn vị cường giả hoàng cảnh đỉnh phong bay ngược ra ngoài, bị thương rất nặng.

Những cường giả hoàng cảnh đỉnh phong bình thường này không thể nào chống lại được hắn.

“Quang Tốc hoàng đáng chết!” Những cường giả khác tức giận hét lên.

Phía sau hắn, Liệt Vẫn hoàng đang đuổi theo.

Bỗng nhiên, một làn sương mù màu trắng lập tức xuất hiện, bao trùm lấy Liệt Vẫn hoàng và ba cường giả hoàng cảnh đỉnh phong khác.

“Sương…” Ánh mắt Liệt Vẫn hoàng lộ ra một tia hoảng sợ, ánh mắt lập tức ảm đạm, thân thể nhanh chóng bị ăn mòn.

Có ba cường giả hoàng cảnh đỉnh phong khác cũng nằm trong phạm vi 1000 mét của sương mù Tuyết Duyên, đồng thời tử vong.

“Là sương mù Tuyết Duyên!”

“Liệt Vẫn hoàng chết rồi!”

“Còn cả ba người nhóm Việt Ẩn hoàng nữa!”

...

Các cường giả hoàng cảnh đỉnh phong khác lập tức sợ hãi tột cùng, nhanh chóng rời xa nơi này.

Các cường giả hoàng cảnh đỉnh phong nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

Lúc này, trong đầu bọn họ đều có chung một nghi ngờ: Quang Tốc hoàng đã đặt sương mù Tuyết Duyên ở chỗ đó từ khi nào?

Khi nơi này bị phát hiện thì đã có rất nhiều cường giả hoàng cảnh tới nơi này, Quang Tốc hoàng đến sau, theo lý mà nói thì không có bất cứ cơ hội giấu đồ nào cả, trừ khi là hắn đã giấu từ trước đó.

Lúc trước Liệt Vẫn hoàng cũng nghĩ là Dương Thiên không có khả năng giấu sương mù Tuyết Duyên ở đây nên mới không chút do dự đuổi theo như thế.

Tuy nhiên, cho dù thế nào đi nữa thì chuyện vừa xảy ra cũng khiến cho ánh mắt của các cường giả này nhìn về phía Dương Thiên ngập tràn hoảng sợ.

“Thực lực của Liệt Vẫn hoàng đã gần tiếp cận đến hoàng cảnh vô địch rồi, không ngờ lại chết một cách dễ dàng ở nơi này như vậy.”

“Lần trước Liệt Vẫn hoàng có bảo vật bảo vệ tính mạng, nhưng lần này gặp phải bình sương mù Tuyết Duyên thứ hai lại chết vô cùng nhanh chóng.”

Liệt Vẫn hoàng đã gần tới cảnh giới cường giả hoàng cảnh vô địch, cho dù nhóm cường giả hoàng cảnh vô địch chân chính như Thần Tinh hoàng cũng không thể đánh chết được ông ta. Những người này trong giới Hạch Huyền đều vô cùng nổi tiếng, không cần phải sợ hãi bất cứ người nào.

Thế mà lúc này Liệt Vẫn hoàng lại chết một cách bất ngờ như vậy! Chết trước mặt các cường giả!

Mặc dù Quang Tốc hoàng nhân loại sử dụng sương mù Tuyết Duyên khuôn mẫu cấp A, nhưng thực lực bản thân của Quang Tốc hoàng cũng đã gần đến cảnh giới cường giả hoàng cảnh vô địch rồi.

Thực lực bản thân mạnh như thế, hơn nữa còn có thể dễ dàng che giấu sương mù Tuyết Duyên. Bây giờ tất cả các cường giả khác đều cảm thấy lực uy hiếp của Quang Tốc hoàng hiện nay không hề thua kém nhóm cường giả hoàng cảnh vô địch Thần Tinh hoàng chút nào.

“Quang Tốc hoàng có thể đánh chết Liệt Vẫn hoàng!” Các cường giả nhân loại vô cùng khiếp sợ, nhất là nhóm người Tinh Lạc hoàng, ánh mắt giống như dại ra.

Trên bầu trời, thiên tài tuyệt thế cấp Lĩnh chủ của Nhân tộc- Phong Nguyên hoàng cũng đang nhìn về phía Dương Thiên.

Chương 1335: Chiến đấu với cường giả hoàng cảnh vô địch

“Có thể sánh ngang với thiên phú của ta sao? Ở công ty Lỗ sâu ảo chúng ta chỉ có một người ở cấp Lĩnh chủ có thiên phú và thực lực vượt qua ta, trong liên minh cường giả vũ trụ thì có thêm hai người. Rõ ràng Quang Tốc hoàng không giống bọn họ, rốt cuộc hắn là thiên tài nào của Nhân tộc chúng ta?”

Hiện tại, Phong Nguyên hoàng cảm thấy khá hứng thú với Dương Thiên. Nhưng mà anh ta suy nghĩ một lúc mà vẫn không nghĩ ra được rốt cuộc Quang Tốc hoàng là ai.

...

Trong hư không, sương mù Tuyết Duyên ngập tràn, bảo vật của Liệt Vẫn hoàng và ba cường giả kia nhanh chóng hiện ra.

Dương Thiên nhìn những trọng bảo mà sau khi Liệt Vẫn hoàng ngã xuống lưu lại, khóe miệng lộ ra ý cười.

“Cuối cùng cũng đánh chết được Liệt Vẫn hoàng rồi! Xem ra bảo vật bảo vệ tính mạng của ông ta chỉ có thể dùng được một lần. Lần này lại tiếp tục đối mặt với sương mù Tuyết Duyên, ông ta không có chút năng lực chống cự nào!”

Vừa rồi hắn dựa vào năng lực của mình và Tiểu Quang để giấu sương mù Tuyết Duyên vào một khu vực, thuận lợi đánh chết Liệt Vẫn hoàng và ba cường giả hoàng cảnh đỉnh phong khác!

Chiến tích như vậy có thể nói là vô cùng nghịch thiên. Cho dù là cường giả hoàng cảnh vô địch cũng khó có thể làm được.

Các cường giả xung quanh kiêng kỵ nhìn Dương Thiên, thậm chí còn không dám ở trên mặt đất mà bay hết lên không trung.

Sương mù Tuyết Duyên không có cách nào giấu trên hư không. Bọn họ phải ở đây mới cảm thấy an toàn hơn một chút.

Dương Thiên nhìn sương mù Tuyết Duyên, chờ mười giây sau để mọi thứ trở lại như bình thường, sau đó nhanh chóng lao về phía những bảo vật của bốn cường giả.

“Quang Tốc hoàng!” Bỗng nhiên, một giọng nói lãnh đạm vang lên.

Ở phía xa xa, một yêu thú Sói cao chừng 1000 mét xuất hiện, ánh mắt lạnh như băng nhìn Dương Thiên, nói: “Mặc dù ngươi có thể đánh chết Liệt Vẫn hoàng, nhưng không được nhúng tay vào bảo vật của ông ta.”

“Là Thần Tinh hoàng!”

“Cường giả hoàng cảnh vô địch muốn ra tay sao?”

“Không biết Thần Tinh hoàng có thể chiến thắng được Quang Tốc hoàng không?”

...

Các cường giả đều nhìn về phía này.

“Thần Tinh hoàng!”

Dương Thiên khẽ biến sắc. Đối mặt với cường giả hoàng cảnh vô địch, hắn vẫn có chút kiêng kỵ. Cường giả hoàng cảnh vô địch chính là những người có thể sánh với những sư phụ ở công ty Lỗ sâu ảo.

Bọn họ có rất nhiều con át chủ bài.

Trước đó, ngay cả Liệt Vẫn hoàng cũng có thể dùng bảo vật để bảo vệ tính mạng khỏi sương mù Tuyết Duyên khuôn mẫu cấp A, vậy thì sương mù Tuyết Duyên rất có khả năng cũng không có tác dụng gì với Thần Tinh hoàng.

Mà Dương Thiên cũng chỉ còn một bình sương mù Tuyết Duyên khuôn mẫu cấp A nữa mà thôi.

“Cường giả hoàng cảnh vô địch! Cùng lắm thì mình tự bạo! Đạt tới thực lực như thế này, còn có Tháp hồn trấn thủ linh hồn của mình, ai có thể đánh chết mình được chứ?” Dương Thiên nhìn Thần Tinh hoàng, hơi suy nghĩ một chút, sau đó ánh mắt lộ ra ý chí chiến đấu điên cuồng.

“Thần Tinh hoàng, ta thành công đánh chết Liệt Vẫn hoàng, vậy thì những bảo vật này đương nhiên là chiến lợi phẩm của ta!”

Hắn nói xong thì nhanh chóng chộp lấy bảo vật mà Liệt Vẫn hoàng để lại sau khi chết.

“Tìm chết!” Sắc mặt Thần Tinh hoàng lạnh như băng.

Cường giả hoàng cảnh vô địch là cường giả có hai hệ pháp tắc đều đạt tới hoàng cảnh cực hạn, là bá chủ của giới Hạch Huyền. Cho dù Liệt Vẫn hoàng có thực lực gần tới cường giả hoàng cảnh vô địch nhưng cũng vẫn không phải là đối thủ của ông ta.

Bùm!

Một luồng khí thế khổng lồ lập tức bùng phát, trực tiếp bay về phía Dương Thiên, đồng thời cự phủ trong tay ông ta cũng vung lên.

(Cự phủ: Cây rìu lớn)

Phủ quang có tốc độ kinh người, tản ra dao động khủng bố.

“Lĩnh vực uy áp thật mạnh!” Sắc mặt Dương Thiên vô cùng u ám.

“Pháp tắc hệ thổ của Thần Tinh hoàng đã đạt tới hoàng cảnh cực hạn, pháp tắc hệ thổ vô cùng rắn chắc, lại có thể trói buộc người khác, khiến cho tốc độ của mình giảm đi năm lần!”

Dựa vào thực lực hiện tại của Dương Thiên, cho dù lần trước ở trong lĩnh vực của Liệt Vẫn hoàng thì tốc độ của hắn cũng chỉ giảm đi hai lần mà thôi.

“Nếu như là Liệt Vẫn hoàng mà rơi vào lĩnh vực này thì tốc độ có khi còn không được bằng tốc độ ánh sáng.”

Dương Thiên cũng cảm nhận được vị cường giả hoàng cảnh vô địch này rất khó đối phó.

“Nhưng nếu như cánh Hắc Vân của mình hoàn toàn bùng nổ thì tốc độ có thể gấp mười lần tốc độ ánh sáng, cho dù ở trong lĩnh vực của Thần Tinh hoàng thì mình cũng có thể phát huy tốc độ gấp hai lần tốc độ ánh sáng!” Ánh mắt Dương Thiên lộ ra vẻ điên cuồng.

Hắn nhanh chóng sử dụng cánh Hắc Vân, đồng thời vung đao Hắc Phệ lên. Đao mang và phủ quang trực tiếp va chạm với nhau.

Lần này, đao mang của Dương Thiên lập tức bị đánh nát, phủ quang đánh nát đao mang xong thì khí thế chỉ giảm đi một chút, vẫn lao thẳng về phía Dương Thiên.

Bóng dáng Dương Thiên khẽ lóe lên, trực tiếp né tránh công kích này.

“Cái gì? Ở trong lĩnh vực của ta mà vẫn có thể bộc phát tốc độ gấp hai lần tốc độ ánh sáng, tránh được đòn công kích của ta?” Thần Tinh hoàng không thể nào tin được.

Vút!

Dương Thiên nhanh chóng xuất hiện ở vị trí bảo vật của Liệt Vẫn hoàng, hắn vung tay lên, lập tức thu hồi toàn bộ bảo vật của bốn cường giả.

“Ha ha, Thần Tinh hoàng, thực lực của ngươi không ngăn cản ta được.” Dương Thiên cười lớn.

Chương 1336: Trọng Vẫn hoàng

Các cường giả hoàng cảnh đỉnh phong khác nhìn về phía này, ánh mắt tràn đầy khiếp sợ.

“Quang Tốc hoàng nhân loại ở trong lĩnh vực của Thần Tinh hoàng mà không hề chịu phải ảnh hưởng to lớn lắm, tốc độ còn gấp đôi tốc độ ánh sáng, vượt qua được tốc độ của Thần Tinh hoàng.”

“Đến cả cường giả hoàng cảnh vô địch ra tay mà cũng không làm gì được Quang Tốc hoàng nhân loại?”

“Sao có thể như thế cơ chứ?”

...

Ánh mắt của những cường giả hoàng cảnh đỉnh phong tràn đầy vẻ khiếp sợ.

Một khi cường giả hoàng cảnh vô địch ra tay thì đều nghiền áp đối thủ. Các cường giả hoàng cảnh vô địch am hiểu tốc độ, am hiểu lực lượng, am hiểu phòng ngự, ai cũng có một phương thức chiến đấu của riêng mình.

Giống như Thần Tinh hoàng có lĩnh vực mạnh mẽ, lực công kích cũng không yếu. Thế mà ở trước mặt Quang Tốc hoàng, lĩnh vực của ông ta lại không gây ra nhiều ảnh hưởng.

Sắc mặt của Thần Tinh hoàng vô cùng xấu xí. Quang Tốc hoàng nhân loại hoàn toàn có thể tránh né được đòn công kích của ông ta, còn ông ta thì đang không ngừng tiêu hao thể lực.

Tất nhiên, loại tiêu hao thể lực này ông ta có thể nhanh chóng khôi phục.

Nhưng mà nếu cứ tiếp tục chiến đấu như thế này thì cho dù chiến đấu cả ngày cũng không thể phân thắng bại. Mặc dù thực lực của ông ta mạnh hơn một chút, nhưng lại không công kích được đến trên người Quang Tốc hoàng. Nếu như vậy thì cho dù công kích một ngày cũng không có ý nghĩa gì cả.

Mà tốc độ của Quang Tốc hoàng còn nhanh hơn ông ta, một khi hắn chạy được khỏi lĩnh vực của ông ta thì tốc độ gấp bốn lần tốc độ ánh sáng sẽ nhanh chóng chạy trốn khỏi đây.

Dương Thiên không ngừng chạy trốn, vẻ mặt vô cùng thận trọng.

Một hệ pháp tắc đạt tới hoàng cảnh cực hạn đã khó lắm rồi, chứ đừng nói là hai hệ pháp tắc. Nếu như hai hệ pháp tắc đạt hoàng cảnh cực hạn này liên hợp lại, hơn nữa còn có bảo vật cường đại thì có thể phát huy ra thực lực rất lớn.

Hơn nữa, cường giả hoàng cảnh vô địch ở giới Hạch Huyền có thể dễ dàng giết chết cường giả hoàng cảnh đỉnh phong, điều này chứng tỏ tài phú trên người họ vô cùng kinh người, con át chủ bài cũng rất nhiều, nói không chừng cũng có sương mù Tuyết Duyên.

Dương Thiên cũng vẫn luôn đề phòng Thần Tinh hoàng dùng sương mù Tuyết Duyên công kích mình. Hắn hoàn toàn không có năng lực ngăn chặn sương mù Tuyết Duyên.

Cuộc chiến đã diễn ra được vài phút, tốc độ của Thần Tinh hoàng vẫn không thay đổi, vẫn cứ truy kích Dương Thiên, đồng thời truyền tin tới một khu vực gần đó: “Mạc Dực hoàng, ra tay ngăn chặn Quang Tốc hoàng nhân loại, thù lao là ba trọng bảo đỉnh cấp.”

Thần Tinh hoàng vừa nói xong thì xung quanh lập tức rung chuyển.

“Thần Tinh hoàng xin giúp đỡ!”

“Mạc Dực hoàng là cường giả hoàng cảnh vô địch am hiểu tốc độ của Yêu tộc, tốc độ đạt tới bốn lần tốc độ ánh sáng, hơn nữa còn lĩnh ngộ pháp tắc hệ thủy đạt tới hoàng cảnh cực hạn, cho dù là lực công kích hay lực trói buộc đều rất mạnh.”

“Xin giúp đỡ cũng là chuyện bình thường, tốc độ của Quang Tốc hoàng nhanh hơn Thần Tinh hoàng, nếu cứ tiếp tục chiến đấu thì chẳng bao lâu nữa Quang Tốc hoàng sẽ chạy trốn mất. Thần Tinh hoàng chắc chắn phải xin sự hỗ trợ thôi.”

...

Các cường giả bắt đầu truyền âm bàn tán với nhau, mặc dù bọn họ đều hiểu, nhưng vẫn cảm thấy không thể nào tưởng tượng được.

Trong đội ngũ Yêu tộc, một cự thú bốn chân có gương mặt dữ tợn bay ra. Cự thú này có thân hình dài đến 2000 mét, trên người tản ra uy áp vô cùng cường đại.

Đó là Mạc Dực hoàng, một vị cường giả hoàng cảnh vô địch Yêu tộc khác trong giới Hạch Huyền.

“Thần Tinh hoàng, không ngờ ngươi cũng sẽ phải xin giúp đỡ.” Mạc Dực hoàng lên tiếng.

Những cường giả hoàng cảnh vô địch rất khinh thường chuyện liên hợp chiến đấu.

“Đừng nhiều lời.” Thần Tinh hoàng giận dữ hét lên.

Mạc Dực hoàng không thèm để ý đến lời nói của Thần Tinh hoàng, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía Dương Thiên.

Lúc này, khoảng cách giữa Dương Thiên và ông ta rất gần.

Bùm!

Khí thế cường đại trên người ông ta bộc phát ra, thân thể cao lớn lấy tốc độ kinh người bay về phía Dương Thiên. Mạc Dực hoàng giống như một ngọn núi, đến cả hư không cũng không chịu nổi dao động của thân thể này mà nứt ra một khe nứt không gian.

“Không ổn!”

Ánh mắt Dương Thiên lộ ra một tia hoảng hốt.

Bây giờ hắn dùng hết sức lực thúc giục cánh Hắc Vân thì tốc độ cũng chỉ đạt tới gấp hai lần tốc độ ánh sáng, còn tốc độ của Mạc Dực hoàng lại đạt tới bốn lần tốc độ ánh sáng. Chỉ cần ông ta tới gần hắn, đánh một đòn công kích lên người hắn, vậy thì hắn sẽ chết ngay lập tức. Lực phòng ngự của Dương Thiên quá yếu.

“Đừng chạy nữa, Quang Tốc hoàng, ngươi chạy không thoát được đâu.” Mạc Dực hoàng lạnh lùng nói.

Ông ta hoàn toàn không quan tâm đến chuyện Dương Thiên tự bạo. Nếu như Dương Thiên tự bạo thì tất cả bảo vật trên người hắn sẽ cũng bị bỏ lại tại đây, nói không chừng ông ta còn có cơ hội có cơ duyên hấp thu chùm sáng.

“Chỉ còn cách tự bạo thôi!” Sắc mặt Dương Thiên trầm xuống.

Đối mặt với hai vị cường giả hoàng cảnh vô địch, hắn không có bất cứ biện pháp nào.

Trong mắt Dương Thiên lộ ra vẻ điên cuồng, còn chưa đến mười giây nữa là Mạc Dực hoàng sẽ đến gần chỗ hắn. Thân thể Dương Thiên bắt đầu phồng lên, chuẩn bị tự bạo.

Bỗng nhiên, trong tộc quần Nhân loại có một luồng công kích sắc bén đột nhiên xuất hiện. Một người đàn ông cao lớn cường tráng giống như một ngọn nút hiện ra.

Đồng thời, một cự chùy nháy mắt ném về phía Mạc Dực hoàng, nhìn tốc độ thì chưa tới một giây sẽ đập lên thân thể Mạc Dực hoàng.

Mạc Dực hoàng nhìn thấy đòn công kích này thì ánh mắt co rút lại, gương mặt lộ ra vẻ giận dữ.

“Trọng Vẫn hoàng!”

Chương 1337: Kính sợ 1

Trong tay Mạc Dực hoàng lập tức xuất hiện một trăm thanh trường kiếm, liên hợp với nhau.

“Đi!”

Mạc Dực hoàng bạo nộ hét lên một tiếng, một trăm thanh trường kiếm ở trên không trung kết hợp lại với nhau, phát ra khí thế không ngừng tăng lên. Lúc tiếp xúc với cự chùy thì vang lên một tiếng nổ lớn.

Ánh sáng màu vàng và ánh sáng màu xanh tỏa ra bốn phía, những dao động hướng về xung quanh.

Những cường giả hoàng cảnh đỉnh phong ở gần đó thậm chí còn hộc máu miệng, điều này có thể chứng minh lực công kích này khủng bố đến mức nào.

Bất cứ đòn công kích nào đánh lên người cường giả hoàng cảnh đỉnh phong thì cũng sẽ khiến cho bọn họ tử vong ngay lập tức.

“Trọng Vẫn hoàng ra tay rồi!”

“Trọng Vẫn hoàng là cường giả hoàng cảnh vô địch của Nhân loại, thực lực tương đương với Mạc Dực hoàng.”

“Hai cường giả hoàng cảnh vô địch giao đấu với nhau, đã lâu rồi không được chứng kiến cảnh này.”

“Lực công kích mạnh mẽ quá, những cường giả hoàng cảnh đỉnh phong đứng gần khu vực đó đều đã bị lực công kích này làm cho bị thương.”

...

Tất cả những cường giả đứng xem đều tránh xa khu vực này, trong mắt lộ rõ vẻ kinh sợ. Dao động khủng bố khiến bọn họ khó có thể thừa nhận, thực lực như vậy quá mức khủng bố.

“Hả? Trọng Vẫn hoàng ra tay? Mình cùng Trọng Vẫn hoàng hình như không có giao tình gì cả.” Dương Thiên đang chuẩn bị tự bạo thì lại nhìn thấy tình cảnh chiến đấu trên không trung, hắn lập tức ngừng tự bạo, ánh mắt lộ ra vẻ nghi ngờ.

Mặc dù nói là các thành viên cùng tộc đều giúp đỡ nhau, nhưng những người cường giả hoàng cảnh vô địch bình thường đều chỉ xem giao tình rồi mới giúp đỡ, không có chuyện giúp đỡ tất cả mọi người.

Lúc trước Mạc Dực hoàng vũng vì ba trọng bảo đỉnh cấp mà mới đồng ý ra tay giúp đỡ Thần Tinh hoàng.

Bây giờ Trọng Vẫn hoàng lại đột nhiên đứng ra giúp đỡ hắn, điều này khiến Dương Thiên cảm thấy vô cùng kỳ quái.

Mặc dù Dương Thiên cảm thấy rất khó hiểu, nhưng cũng không chút do dự mà bay về phía Trọng Vẫn hoàng.

Bây giờ có sự giúp đỡ của Trọng Vẫn hoàng, hắn việc gì phải tự bạo nữa chứ?

Cho dù Dương Thiên tự bạo, Tiểu Quang có thể đem toàn bộ bảo vật của hắn đi, nhưng con át chủ bài này sẽ bại lộ trước mặt các cường giả hoàng cảnh đỉnh phong. Lúc trước thân phận Hồn Hiên vương của Dương Thiên cũng đã lộ ra con át chủ bài này.

Nói không chừng các cường giả dị tộc sẽ liên hệ hai người này với nhau.

Trong hư không, cự chùy và một trăm trường kiếm kịch liệt va chạm với nhau. Trường kiếm rốt cuộc không chịu đựng được sự áp bách của cự chùy nữa, trực tiếp phân tán, biến thành một trăm thanh trường kiếm nhỏ. Nhưng những mảnh nhỏ này lại tiếp tục tản ra từng đòn công kích mãnh liệt, sức mạnh khổng lồ.

Đây là dao động của trọng bảo đỉnh cấp. Nói cách khác, một trăm thanh trường kiếm nhỏ này đều là trọng bảo đỉnh cấp.

Cự chùy dừng lại trên không trung một chút, sau đó một lần nữa quay về trong tay Trọng Vẫn hoàng.

“Thực lực ngang nhau!”

“Một trăm thanh trường kiếm của Mạc Dực hoàng đều là trọng bảo đỉnh cấp, liên hợp lại với nhau thì lực công kích đã hoàn toàn vượt qua trọng bảo đỉnh cấp rồi. Còn cự chùy của Trọng Vẫn hoàng vô cùng quý giá, ông ta có được trong một cơ duyên ở giới Hạch Huyền, khi đó pháp tắc của ông ta đã đột phá tới hoàng cảnh cực hạn. Trong một trận chiến, Trọng Vẫn hoàng đã một lần diệt sát 35 cường giả hoàng cảnh đỉnh phong, tạo nên tiếng vang trong giới hoàng cảnh vô địch!”

“Mạc Dực hoàng lúc trước cũng có một trận chiến nghịch thiên, giết được 37 cường giả hoàng cảnh đỉnh phong. Trong giới Hạch Huyền, có rất nhiều cường giả chỉ nghe đến tên ông ta đã cảm thấy sợ hãi.

“Không ngờ lần này lại được xem trận chiến giữa hai người bọn họ.”

...

Các cường giả khác đều khiếp sợ nhìn về phía hai cường giả hoàng cảnh vô địch này.

Mạc Dực hoàng thu hồi một trăm thanh trường kiếm, sắc mặt âm trầm. Ông ta nhìn thấy Dương Thiên đang bay về phía Trọng Vẫn hoàng thì tức giận nói: “Trọng Vẫn hoàng, ngươi thực sự muốn đối nghịch với ta và Thần Tinh hoàng sao?”

Nếu không phải vì Trọng Vẫn hoàng đột nhiên ra tay thì lúc này Dương Thiên đã chết rồi.

“Quang Tốc hoàng là thiên tài của tộc quần Nhân loại chúng ta, thực lực còn chưa đạt tới cường giả hoàng cảnh vô địch. Hai cường giả hoàng cảnh vô địch các ngươi liên thủ ra tay với hắn, các ngươi nghĩ Nhân tộc chúng ta chết hết rồi à?” Giọng nói của Trọng Vẫn hoàng ầm ầm, không hề sợ hãi một chút nào.

Sắc mặt Mạc Dực hoàng vô cùng xấu xí, lúc này Thần Tinh hoàng cũng bay tới bên cạnh ông ta, lạnh lùng nhìn Trọng Vẫn hoàng và Dương Thiên.

Vút vút!

Dương Thiên cuối cùng cũng tới bên cạnh Trọng Vẫn hoàng.

“Cảm ơn Trọng Vẫn hoàng đã ra tay giúp đỡ.” Dương Thiên ngẩng đầu nhìn người đàn ông giống như sắt thép trước mặt, nhanh chóng cảm ơn.

“Quang Tốc hoàng, chúng ta đều là cường giả Nhân tộc, không cần khách khí.” Trọng Vẫn hoàng nhìn Dương Thiên, lắc đầu nói.

Ánh mắt ông ta nhìn Dương Thiên mang theo vẻ tò mò.

Dương Thiên không quen biết ông ta, nhưng ông ta lại biết Dương Thiên.

“50 năm trước, sau khi Dương Thiên chiến đấu với Liệt Vẫn hoàng, lúc sư phụ ông ta liên lạc với ông ta đã nói nếu như sau này ông ta thấy Quang Tốc hoàng gặp nguy hiểm thì nhất định phải ra tay giúp đỡ, coi như có được lý do để kết giao với Quang Tốc hoàng.

Mặc dù sư phụ chỉ thuận miệng nói như vậy, nhưng Trọng Vẫn hoàng lại luôn luôn ghi tạc những lời này trong lòng.

Sư phụ của ông ta chính là cường giả trên cấp Viên mãn, là người cao cấp trong công ty Lỗ sâu ảo.

Một sự tồn tại vĩ đại như thế mà lại biết tới sự hiện diện của Quang Tốc hoàng, lại còn quan tâm hắn như vậy, khiến ông ta cảm thấy khá tò mò, cũng rất muốn kết giao với người như thế.

Chương 1338: Kính sợ 2

Nếu sư phụ ông ta biết đến sự tồn tại của Quang Tốc hoàng thì chứng tỏ lai lịch của Quang Tốc hoàng cũng vô cùng nghịch thiên.

Ông ta vẫn luôn chú ý tới trận chiến này, lúc Dương Thiên gặp nguy hiểm, ông ta đã không chút do dự nào mà ra tay.

Trong hư không, Dương Thiên và Trọng Vẫn hoàng nhân tộc giằng co với Thần Tinh hoàng và Mạc Dực hoàng Yêu tộc.

Ba vị cường giả hoàng cảnh vô địch, một vị thực lực gần tới hoàng cảnh vô địch, tình cảnh này thực sự khiến cho người khác sợ hãi.

Rất nhiều cường giả hoàng cảnh vô địch của Trùng tộc, tộc Cơ giới… cũng rất hứng thú quan sát trận chiến này, nhưng không ai ra tay xen vào.

Bọn họ cũng rất thèm muốn cơ duyên trên người Dương Thiên, nhưng dựa vào thực lực của bọn họ thì cơ hội lấy được cũng không phải là quá lớn.

Lĩnh vực không trói buộc được Dương Thiên, tốc độ không nhanh được bằng Dương Thiên, căn bản không làm gì được hắn.

Có thể nói, hiện tại Quang Tốc hoàng nhân loại đã hoàn toàn nổi danh, ngay cả Thần Tinh hoàng cũng không làm gì được hắn.

Trừ khi tốc độ của bọn họ nhanh hơn Quang Tốc hoàng thì mới có cơ hội lấy được cơ duyên trên người hắn.

Đương nhiên, điều càng quang trọng hơn là những cường giả hoàng cảnh vô địch đạt đến trình độ như bây giờ đã có được rất nhiều cơ duyên, hơn nữa lại còn được cường giả trong tộc coi trọng, thậm chí còn được các cường giả trên cấp Viên mãn chỉ điểm.

Thế nên bọn họ cũng không quá hứng thú với cơ duyên của Dương Thiên.

Bọn họ chỉ còn cách một bước nữa là có thể hoàn toàn đột phá lên cảnh giới Viên mãn. Nhưng hiểu là một chuyện, còn đột phá lại là chuyện khác, bọn họ chỉ còn thiếu một tia linh quang cuối cùng.

Đây cũng là trở ngại lớn nhất để cường giả hoàng cảnh vô địch đột phá đến cấp Viên mãn. Một tia linh quang này có thể nháy mắt là đến, nhưng cũng có thể là chờ cả đời cũng không đến.

“Hừ!” Thần Tinh hoàng hừ lạnh một tiếng. Ông ta biết, bọn họ không thể nào giữ chân được Dương Thiên.

Ông ta và Mạc Dực hoàng liên thủ với nhau mới có khả năng đánh chết Dương Thiên. Nhưng bây giờ Trọng Vẫn hoàng lại đột nhiên xuất hiện trợ giúp Dương Thiên, thế thì bọn họ chắc chắn sẽ thất bại.

Vút!

Thần Tinh hoàng và Mạc Dực hoàng bay trở về tộc quần của mình.

“Hai vị cường giả hoàng cảnh vô địch Thần Tinh hoàng và Mạc Dực hoàng từ bỏ rồi?”

“Chuyện bình thường thôi mà, Trọng Vẫn hoàng đột nhiên ra tay, hai người bọn họ không thể nào tiếp tục đối phó với Quang Tốc hoàng được nữa.”

“Đánh chết Liệt Vẫn hoàng, dưới sự ra tay của cường giả hoàng cảnh vô địch Thần Tinh hoàng mà vẫn lấy được bảo vật của Liệt Vẫn hoàng. Lần này chính là trận chiến nghịch thiên của Quang Tốc hoàng nhân loại!”

“Giới Hạch Huyền lại xuất hiện thêm một vị cường giả có thực lực gần bằng hoàng cảnh vô địch, hơn nữa trình độ của hắn còn có thể địch nổi cường giả hoàng cảnh vô địch chân chính.”

“Thực lực của tộc quần Nhân loại càng ngày càng cường đại rồi.”

...

Các cường giả của các tộc quần bàn tán sôi nổi. Mọi người nhìn về phía thanh niên cầm chiến đao màu đen đứng bên cạnh Trọng Vẫn hoàng, tróng mắt cũng lộ ra vẻ kinh sợ.

Trong chiến trường Hư Vô, cho dù cường giả đó có thân phận hay địa vị như thế nào đều không có tác dụng, mọi chuyện đều phải dựa vào thực lực của mình.

Thực lực không bằng người khác thì làm chuyện gì cũng phải cẩn thận.

Cường giả cấp Viên mãn không vào được chiến trường Hư Vô, thế nên đây chính là sân chơi của cường giả hoàng cảnh vô địch.

Dương Thiên thông qua máy móc tìm kiếm biết được đã có rất nhiều cường giả cướp được bảo vật.

“Lần này mình tới để tranh cướp 1000 trọng bảo đỉnh cấp, không ngờ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.” Dương Thiên thở dài, nhưng trong lòng lại rất sung sướng.

Dương Thiên than thở nhưng trong lòng lại vô cùng hưng phấn, không ngờ sau khi lĩnh ngộ một chút dung hợp pháp tắc hệ phong và pháp tắc không gian thì thực lực của hắn đã có những cải thiện to lớn như vậy.

50 năm trước, hắn dựa vào tốc độ và sương mù Tuyết Duyên, còn bây giờ, hắn lại dùng thực lực khiến cho các cường giả hoàng cảnh đỉnh phong phải run sợ.

Thực lực gần tới hoàng cảnh vô địch, thủ đoạn che giấu sương mù Tuyết Duyên và tốc độ gấp bốn lần tốc độ ánh sáng, thậm chí còn có thể đánh chết Liệt Vẫn hoàng; cường giả hoàng cảnh vô địch cũng phải liên thủ hai người mới có thể đối phó hắn.

Thực lực như thế này, Dương Thiên đã có thể đứng trong top 100 cường giả mạnh nhất của giới Hạch Huyền rồi.

Nói cách khác, bây giờ, giữa vô số cường giả hoàng cảnh ở giới Hạch Huyền, thực lực của Dương Thiên có thể nằm trong top 100.

“Không thể chọn Quang Tốc hoàng nhân loại!”

“Thực lực hiện tại của hắn đã cường đại đến mức này, tốc độ lại nhanh, hắn còn khó đối phó hơn cả Thần Tinh hoàng. Chỉ cần không bị lĩnh vực của Thần Tinh hoàng trói buộc thì hắn sẽ có cơ hội chạy trốn; nếu cường giả khác bị Quang Tốc hoàng trói buộc thì chắc chắn khó mà thoát nổi.”

...

Các cường giả hoàng cảnh đỉnh phong của các tộc đàn đều nhìn về phía Dương Thiên, ánh mắt tràn đầy vẻ kiêng kỵ.

Nhìn thấy Thần Tinh hoàng và Mạc Dực hoàng rời đi, Dương Thiên và Trọng Vẫn hoàng cũng nhanh chóng quay về trận doanh của Nhân tộc.

“Quang Tốc hoàng! Thực lực của ngươi quá mạnh!”

“Quang Tốc hoàng!”

...

Ngay lập tức có rất nhiều cường giả hoàng cảnh Nhân tộc tới chào hỏi Dương Thiên.

Tinh Lạc hoàng nhìn về phía Dương Thiên, sau đó lại nhìn nhóm người Huyết Vân hoàng một cái, lắc đầu cười khổ.

Thực lực hiện tại của Dương Thiên đã hoàn toàn vượt qua bọn họ. Lúc mới thành lập liên minh thì bọn họ còn nói thực lực của Dương Thiên là yếu nhất, chỉ cần an tâm cướp bảo vật là được, bây giờ nghĩ lại thực đúng là một trò cười.

Chương 1339: Sự biến động của di tích Thần Binh

Dương Thiên cũng không hề kiêu căng mà mỉm cười trò chuyện cùng các cường giả Nhân tộc.

“Dựa vào thực lực của mình ở trong chiến trường Hư Vô thì có thể nói là không có gì phải sợ hãi.” Ánh mắt Dương Thiên lộ ra một tia vui sướng.

Nỗ lực bao nhiêu lâu, cuối cùng thực lực của hắn cũng có thể đạt tới trình độ như thế này, gần như đứng trên đỉnh của chiến trường Hư Vô.

Đây là mục tiêu theo đuổi của tất cả các cường giả khi tiến vào chiến trường Hư Vô.

Lúc này, cho dù thiên phú của Dương Thiên như thế nào thì cũng vô cùng được coi trọng ở công ty Lỗ sâu ảo.

Cuộc chiến tạm thời hạ màn, nhưng mà Dương Thiên đã kết một mối thù to lớn với hai vị cường giả hoàng cảnh vô địch của Yêu tộc. Chỉ cần có cơ hội thì Thần Tinh hoàng và Mạc Dực hoàng sẽ nhất định không chịu bỏ qua cho hắn.

Tuy vậy, Dương Thiên cũng không sợ hãi chút nào, kết quả tồi tệ nhất cũng chỉ là hắn tự bạo mà thôi.

Các cường giả vẫn còn đang bàn tán về trận chiến vừa rồi, không ai để ý có một luồng dao động huyền diệu phát ra từ trong di tích Thần Binh, bao trùm lên cả một khu vực rộng lớn.

Dãy núi di tích Thần Binh dài đến tận một trăm năm ánh sáng, dao động nhanh chóng lan tràn, bam trùm phạm vi xung quanh. Luồng dao động huyền diệu này quét qua người Dương Thiên, hơi dừng lại một chút rồi lại quét về phía những cường giả khác.

Dương Thiên hoàn toàn không phát hiện ra.

Luồng dao động này chớp động một chút, sau đó nhanh chóng biến mất.

...

Ở trong một khu vực, có hơn mười cường giả đang điên cuồng tranh đoạt một trọng bảo đỉnh cấp.

Bỗng nhiên, trọng bảo đỉnh cấp mà bọn họ đang tranh đoạt đột nhiên tản ra một khí thế vô cùng mãnh liệt. Sau đó, bảo vật giống như tự có ý thức của mình, nháy mắt đã chui vào bên trong một dãy núi, biến mất không dấu vết.

“Trọng bảo khải giáp đâu?”

“Nó tự chui vào trong núi? Sao lại có chuyện như thế được?”

...

Hơn mười vị cường giả trơ mắt nhìn trọng bảo đỉnh cấp chui vào bên trong dãy núi, bọn họ lập tức dừng tấn công, ánh mắt ngập tràn vẻ khó tin.

Cảnh tượng như vậy không chỉ xảy ra ở một chỗ. Ở những khu vực khác trong di tích Thần Binh, các bảo vật đều giống như có ý thức của mình, toàn bộ bay vào trong núi non, khiến vô số cường giả hoàng cảnh phải khiếp sợ.

Bọn họ nhanh chóng liên hệ với một vài người bạn của mình, sau đó lập tức phát hiện ra chuyện này xảy ra ở khắp mọi nơi trong di tích Thần Binh.

“Những trọng bảo cao cấp và trọng bảo đỉnh cấp đó đã xảy ra chuyện gì vậy? Cứ cái đà này thì chưa tới một tháng nữa thì toàn bộ bảo vật sẽ rời khỏi nơi này.”

“Di tích Thần Binh đã mở ra không biết bao nhiêu lần, mỗi lần đều mở ra một tháng, bảo vật đã xuất hiện thì trong một tháng này sẽ không biến mất, bây giờ mới chỉ 21 ngày thôi!”

“Không thể nào hiểu được, rốt cuộc di tích Thần Binh này đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ có dị biến?”

...

Các cường giả hoàng cảnh bàn tán xôn xao.

Dương Thiên và những người khác cũng vô cùng khó hiểu, bọn họ cũng đã nhận được tin trọng bảo đột nhiên biến mất.

Ong…

Bỗng nhiên, bên trong không gian truyền đến một dao động thật lớn, giống như đang bài xích vậy.

“Sao lại thế này?”

“Cảm giác bài xích này ta đã từng trải qua một lần, hình như thời điểm trước khi di tích Thần Binh đóng cửa thì đều sinh ra lực bài xích!”

“Không phải mỗi lần di tích Thần Binh mở cửa đều mở một tháng sao? Bây giờ mới 21 ngày mà thôi, sao đã có thể đóng lại chứ?”

...

Trong không trung, cảm giác bài xích nhanh chóng bao trùm lên người các cường giả.

Vút! Vút! Vút!

Sau đó, bóng dáng của các cường giả nhanh chóng biến mất, bọn họ đã bị dịch chuyển ra ngoài.

Một luồng khí tức áp bức bao trùm lên người Dương Thiên, Dương Thiên cũng cảm nhận được lực bài xích này. Ngay sau đó, bóng dáng hắn biến mất, chờ đến khi xuất hiện lại lần nữa thì Dương Thiên đã ở bên ngoài dãy núi di tích Thần Binh.

“Quang Tốc hoàng, ngươi cũng bị dịch chuyển ra ngoài rồi à?”

“Quang Tốc hoàng!”

...

Dương Thiên vừa xuất hiện thì đã nhìn thấy xung quanh tràn đầy các cường giả của các tộc quần lớn. Vài cường giả Nhân tộc nhìn thấy Dương Thiên thì nhanh chóng bay lại đây.

Nơi này có vô số cường giả của dị tộc, mọi người cẩn thận một chút vẫn hơn. Ở bên cạnh Dương Thiên, những cường giả hoàng cảnh đỉnh phong của Nhân tộc này cũng cảm thấy an toàn hơn một chút.

“Quang Tốc hoàng nhân loại!” Mấy cường giả dị tộc nhìn thấy Dương Thiên xuất hiện thì cũng nhanh chóng rời xa nơi này, ánh mắt tràn đầy cảnh giác.

Thực lực hiện tại của Dương Thiên hoàn toàn có thể gây uy hiếp cho các cường giả hoàng cảnh đỉnh phong!

Dương Thiên lại không quan tâm đến những người khác mà chăm chú nhìn về phía xa, nơi đó là dãy núi di tích Thần Binh.

“Rốt cuộc nơi đó đã xảy ra biến hóa gì?” Dương Thiên nhìn núi non trùng điệp, nghi hoặc hỏi.

Biến hóa này mang lại cho hắn một cảm giác vô cùng kỳ quái.

Bùm!

Lúc này có rất nhiều cường giả bay về phía di tích Thần Binh để xem xét tình hình, nhưng bay đến một khu vực nhất định thì đã bị cản lại.

“Di tích Thần Binh đóng cửa rồi!”

Không biết đã xảy ra biến hóa gì, nhưng bây giờ lớp màng chắn đã xuất hiện, cường giả không thể tiến vào bên trong di tích Thần Binh được nữa.

Bây giờ mới chỉ là 21 ngày, ít hơn ngày trước 9 ngày!

Chương 1340: Phân phối

Dương Thiên cảm thấy khá khó hiểu, nhưng cũng không nghĩ gì nhiều.

Cho dù trong di tích Thần Binh có nhiều trọng bảo đỉnh cấp, nhưng những trọng bảo này cũng không có tác dụng gì nhiều trong việc nâng cao thực lực của hắn. Dương Thiên chỉ dùng trọng bảo đỉnh cấp để giao dịch với công ty Lỗ sâu ảo, mang lại cho hắn con số điểm tích lũy khổng lồ.

“Đi thôi, di tích Thần Binh này đóng cửa vô cùng bất thương, không biết sau này có còn mở ra được nữa hay không?”

“Cho dù có mở ra lần nữa thì có lẽ cũng là chuyện của vô số năm sau. Đến lúc đó, chắc là chúng ta đã không còn ở giới Hạch Huyền nữa rồi.”

“Ha ha, lần này ta lấy được một trọng bảo đỉnh cấp, thực lực nháy mắt tăng lên rất nhiều!”

“Tiếc quá, ta chẳng tìm được một trọng bảo nào cả.”

...

Các cường giả hoàng cảnh đỉnh phong, có người vui sướng, có người thất vọng, thậm chí còn có không ít người bỏ mạng ở nơi này. Những cường giả hoàng cảnh chết ở đây, cho dù có thể sống lại thì bảo vật trên người cũng đã mất hết rồi.

“Trước hết, phân phối bảo vật mà mình liên thủ với nhóm người Tinh Lạc hoàng có được đã.” Dương Thiên nhìn di tích Thần Binh đã hoàn toàn đóng cửa, nhanh chóng đi về phía nhóm người Tinh Lạc hoàng, Huyết Vân hoàng.

Lúc trước bọn họ liên hợp lại với nhau, năm người cùng nhau tiến vào trong di tích Thần Binh, vừa vặn tìm được năm trọng bảo.

...

Tại một khu vực, năm người Dương Thiên, Tinh Lạc hoàng, Huyết Vân hoàng, Hỏa Huyễn hoàng, Thứ Hồn hoàng tụ tập lại với nhau.

Dương Thiên vung tay phải lên, trên không trung lập tức xuất hiện năm trọng bảo cao cấp, tất cả đều là trọng bảo công kích và trọng bảo phòng ngự.

“Tinh Lạc hoàng, đây là bảo vật mà năm người chúng ta liên thủ có được, ngươi tới phân phối một chút đi.” Dương Thiên cười nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!