DƯƠNG THIÊN TÂM NIỆM VỪA ĐỘNG, NHỮNG THÂN THỂ CON ĐÓ LẬP TỨC BAY VÀO TRONG LONG PHƯỢNG NGUYÊN CHÂU CỦA HẮN.
Dương Thiên tâm niệm vừa động, những thân thể con đó lập tức bay vào trong long phượng nguyên châu của hắn.
Ánh mắt hắn nhìn về phía hư không, lộ rõ vẻ chờ mong.
“Mình đã nắm giữ pháp tắc thời gian rồi, bây giờ mình có thể hồi sinh sư phụ Huyền Hư đạo nhân.”
Huyền Hư đạo nhân chính là người đã đưa Dương Thiên vào con đường tu luyện, cũng trong thời điểm trái đất bị cự thú hải dương tấn công mà lựa chọn hi sinh bản thân mình. Nếu như không có Huyền Hư đạo nhân thì Trái đất đã sớm bị cự thú hải dương chiếm lĩnh, khả năng toàn bộ trái đất cũng chỉ còn lại vài cường giả nhóm Dương Thiên mà thôi.
“Thời gian chảy ngược!”
Dương Thiên đứng thẳng trên hư không, tay phải vung lên. Sau đó, trước mắt hắn lập tức xuất hiện một dòng sông khổng lồ, bên trong dòng sông là những bóng dáng vặn vẹo, những thân ảnh ngược dòng thời gian.
Những thân ảnh đó giống như giống như đang trình chiếu, nhanh chóng biến hóa.
Nếu như nhìn kỹ thì có thể nhìn thấy đây là những chuyện đã xảy ra trên trái đất, nó đang không ngừng lùi về sau.
Đây là dòng sông thời gian, tất cả các sinh mệnh đã chết đều có thể tìm thấy được trong đó.
“Gào!”
Dòng sông nhanh chóng chảy ngược tới một khu vực, nơi này có một con cự thú Thương Long đang gào thét, trước mặt nó còn có rất nhiều bóng dáng.
Hoàng Thừa Quốc, Uy Đế... Tất cả những vị anh hùng đã hi sinh khi chống lại cự thú hải dương.
Chỉ có điều, thời gian hiện tại đã trôi qua hơn vạn năm. Lúc trước nhóm người Hoàng Thừa Quốc chỉ là cấp S, cũng chính là cường giả cấp Tân tinh, cùng lắm chỉ có tuổi thọ hai trăm năm. Bây giờ nếu như hắn cứu sống bọn họ thì chỉ cần bọn họ vừa xuất hiện thì chắc chắn cũng sẽ bị quy tắc thời gian ảnh hưởng, trực tiếp hóa thành tro tàn.
Bọn họ không có khả năng sống lại.
Dương Thiên tiếp tục tìm kiếm, lúc này trong dòng sông thời gian không có hắn, bởi vì hắn vẫn còn tồn tại trong vũ trụ.
“Hả?” Dương Thiên biến sắc.
“Không có? Sao lại không có tung tích của sư phụ Huyền Hư đạo nhân?”
Dương Thiên ngỡ ngàng, hắn tìm mãi từ lúc cự thú Thương Long tử vong đến tận khi hắn bắt đầu tu luyện, thế nhưng lại hoàn toàn không tìm thấy tung tích của Huyền Hư đạo nhân. Giống như Huyền Hư đạo nhân chưa từng tồn tại vậy.
“Chắc chắn sư phụ Huyền Hư đạo nhân có tồn tại, nhưng tại sao mình nghịch chuyển thời gian lại không tìm thấy ông ấy? Rốt cuộc là tại sao?” Dương Thiên suy nghĩ.
Một lúc lâu sau, trong đầu Dương Thiên xuất hiện một ý tưởng kinh người.
“Chẳng lẽ sư phụ Huyền Hư đạo nhân không phải là người của kỷ nguyên này?” Dương Thiên nghĩ thầm.
Chương 1987: Bác ly pháp tắc thành công 1
Cho dù thực lực của Huyền Hư đạo nhân vô cùng cường đại, hắn không thể hồi sinh được, nhưng chắc chắn cũng có thể nhìn thấy bóng dáng của ông ta ở trong dòng sông thời gian.
Dương Thiên vẫn luôn cho rằng Huyền Hư đạo nhân là cường giả của kỷ nguyên này, nhưng Huyền Hư đạo nhân cũng hoàn toàn có khả năng là cường giả của kỷ nguyên khác. Dù sao thì Long phượng nguyên châu cũng đã xuất hiện từ kỷ nguyên của Hiên Dật.
“Nếu như sư phụ Huyền Hư đạo nhân thực sự là người của kỷ nguyên khác, vậy thì chẳng phải là mình sẽ không thể nào hồi sinh ông ấy sao?” Dương Thiên nhíu mày.
Cho đến bây giờ hắn vẫn chưa nghe ai nói có thể hồi sinh cường giả của kỷ nguyên khác.
Dương Thiên vẫn luôn mong muốn có thể hồi sinh Huyền Hư đạo nhân. Trong lòng hắn, Huyền Hư đạo nhân cũng chính là người nhà của mình.
“Tinh vực căn nguyên, ba Thánh tinh cũng có thể luyện hóa cường giả căn nguyên vũ trụ. Không biết phải đạt tới trình độ như thế nào thì mới có thể hồi sinh cường giả của kỷ nguyên trước?” Dương Thiên âm thầm suy nghĩ.
Thực lực phải càng mạnh thì càng làm được những chuyện nghịch thiên.
“Mình sẽ không từ bỏ, bây giờ không được nhưng sau này chưa chắc đã không được.” Ánh mắt Dương Thiên lộ ra vẻ kiên định.
Dương Thiên thu liễm cảm xúc trong lòng. Bây giờ, Huyền Hư đạo nhân rất có thể là cường giả của kỷ nguyên trước, hắn không có cách nào hồi sinh được, có nôn nóng cũng không có tác dụng gì.
Chỉ có thể chờ đến khi nào thực lực của hắn lại cường đại hơn, sau đó thử lại một chút.
Dương Thiên nhìn về phía hư không.
“Bây giờ thực lực của mình đã tiến bộ rất nhanh, không biết có thể bác ly pháp tắc thành công được không?” Dương Thiên dùng cách riêng của mình vận chuyển pháp tắc, ngay tức khắc, trước mặt hắn lập tức xuất hiện từng đạo pháp tắc ngang dọc.
(Bác ly pháp tắc: Bóc tách pháp tắc)
“Lần trước chỉ có thể kiên trì được một năm, lần này hi vọng có thể thành công.” Dương Thiên vô cùng mong chờ.
Tuổi thọ của người nhà vẫn luôn là điều mà hắn lo lắng nhất. Hắn có tuổi thọ vô tận, nhưng người nhà của hắn lại chỉ có thể sống được nhiều nhất hai trăm ngàn năm.
Dương Thiên trực tiếp lực chọn pháp tắc hệ kim, sau đó tiến hành bác ly.
Bùm!
Trong trời đất, những dao động khủng bố trực tiếp phát ra, tác động lên linh hồn và thân thể của Dương Thiên.
Nhưng mà, linh hồn của Dương Thiên bây giờ đã tăng cường hơn rất nhiều, hơn nữa hắn còn đạt tới cấp Thánh thần, thế nên hoàn toàn có thể thừa nhận uy áp này một cách dễ dàng.
Dương Thiên ngồi xuống, cẩn thận tróc tách.
Bác ly pháp tắc giống như bước đi trên một cây cầu độc mộc, mỗi bước đi đều phải vô cùng cẩn thận, chỉ cần đi nhầm một bước là sẽ mất thăng bằng, lập tức thất bại.
Ý thức của Dương Thiên hoàn toàn tập trung ở pháp tắc hệ kim, lĩnh vực thời không bao phủ một khu vực rộng lớn, chú ý đến động tĩnh xung quanh.
Trong hư không, một luồng uy áp không ngừng tác động lên người hắn. Bác ly pháp tắc chính là vi phạm quy tắc của vũ trụ, nhưng Dương Thiên không quan tâm. Hắn không ngăn cản được uy áp này, chỉ có thể bị động thừa nhận nó.
...
Thời gian cứ thế trôi đi, pháp tắc hệ kim bị Dương Thiên khống chế, từng chút từng chút thoát ly khỏi thân thể hắn.
Một năm… Hai năm… Năm năm… Mười năm…
Nháy mắt đã năm mươi năm trôi qua!
Lúc này, khí tức trên người Dương Thiên đã trở nên vô cùng uể oải, trong mắt cũng đầy vẻ mệt mỏi. Nhưng mà, vẻ kiên định trên gương mặt hắn lại không giảm bớt một chút nào, hơn nữa, ánh mắt cũng dần dần xuất hiện một tia sáng.
Bùm!
Bỗng nhiên, một dao động kỳ diệu truyền đến. Sau đó, trong hư không bỗng xuất hiện một điểm sáng màu vàng, bay tới trước mắt Dương Thiên.
“Thành công rồi!” Dương Thiên đứng dậy, nhìn điểm sáng trước mắt mình, nhanh chóng nắm lấy trong tay.
Đây là Bác ly pháp tắc, vô cùng gian nan, đến cả Thánh thần Thủy Tân cũng cảm thấy xác suất thất bại rất cao, nhưng mà Dương Thiên làm một lần đã thành công.
“Bác ly pháp tắc, ngoại trừ thực lực thì quan trọng nhất chính là linh hồn. Linh hồn của mình đã đạt tới linh hồn viên mãn cấp Thánh thần, có thể nhạy bén cảm giác được tất cả những biến hóa trong quá trình bác ly pháp tắc. Nếu các cường giả khác đều có thể thành công thì mình sẽ càng dễ dàng hơn.” Dương Thiên tươi cười.
Linh hồn cường đại rất có tác dụng trong quá trình bác ly pháp tắc.
Bác ly pháp tắc thành công thì người nhà của hắn sẽ có tuổi thọ vô tận. Chỉ cần kỷ nguyên không bị hủy diệt thì bọn họ sẽ không thể nào tử vong.
Dương Thiên nhìn về phía hư không, lúc này pháp tắc hệ kim bị hắn bóc tách ra lại một lần nữa quay trở về pháp tắc hệ kim hoàn chỉnh.
Toàn bộ căn nguyên vũ trụ có quy tắc vận chuyển hoàn chỉnh, chỉ cần có thiếu hụt thì lập tức sẽ nhanh chóng bổ sung.
Dương Thiên tâm niệm vừa động, định thử tiếp tục bóc tách một chút.
Bùm!
Nháy mắt, một uy áp khủng bố đè nặng lên người hắn, khí tức trên cơ thể hắn lập tức yếu đi rất nhiều.
“Quả nhiên là vậy, bác ly pháp tắc một hệ chỉ có thể bóc tách ra một loại, nếu như lại tiếp tục lần nữa thì uy áp của quy tắc vũ trụ sẽ lập tức tăng lên gấp mười lần! Cho dù là cường giả cấp Thánh thần hai nguyên cũng không thể nào chịu được.” Dương Thiên lắc đầu.
Nhưng mà chuyện này đối với hắn mà nói cũng không có gì ảnh hưởng cả. Hắn chỉ cần bác ly pháp tắc bốn hệ là được.
Chương 1988: Bác ly pháp tắc thành công 2
“Bây giờ cứ khôi phục trước đã.” Dương Thiên ngồi xuống.
Năm mươi năm trôi qua, mặc dù hắn thành công bác ly pháp tắc hệ kim, nhưng trạng thái của bản thân hắn đã giảm xuống tới cực hạn, nhất là về phương diện linh hồn.
Dương Thiên nhanh chóng nuốt một số thánh quả tu dưỡng linh hồn.
Mười ngày sau, trạng thái của hắn lại đạt tới đỉnh cao!
“Bây giờ bắt đầu bác ly pháp tắc hệ mộc!” Ánh mắt của Dương Thiên lộ ra vẻ mong chờ.
...
Thời gian tiếp tục trôi đi, sau lần bác ly pháp tắc hệ kim thì Dương Thiên đã có một số kinh nghiệm. Lần này chỉ cần 45 năm là hắn đã thành công.
Lại thêm 40 năm nữa, Dương Thiên thành công bác ly pháp tắc hệ thủy.
Mấy hệ pháp tắc phía sau hắn đều cần 40 năm mới bác ly thành công, không thể giảm xuống được nữa. Sau khi Dương Thiên bác ly pháp tắc hệ hỏa thành công thì không hề dừng lại mà tiếp tục bác ly pháp tắc hệ thổ, hệ phong, lôi điện.
Nháy mắt đã hai trăm năm trôi qua.
Trên sao Hỏa, Dương Thiên ngồi xếp bằng, bỗng nhiên, một điểm sáng lôi điện từ trên trời phóng tới trước mặt hắn.
“Thành công bác ly pháp tắc lôi điện rồi!” Dương Thiên đứng dậy, chộp lấy điểm sáng này, gương mặt tràn đầy ý cười.
Lúc này, hắn đã thành công bác ly bảy hệ pháp tắc cơ sở.
Những điểm sáng bác ly pháp tắc này, chỉ cần một điểm truyền ra ngoài thì chắc chắn sẽ khiến toàn bộ vũ trụ điên cuồng. Chỉ cần có được một điểm thì bất cứ kẻ yếu nào cũng có thể lập tức có được tuổi thọ vô tận, cho dù là cường giả cấp Thánh thần cũng sẽ có hứng thú.
Dương Thiên nghỉ ngơi một chút, muốn thử bác ly pháp tắc không gian, nhưng ngay sau đó hắn đã dừng lại.
“Muốn bác ly pháp tắc không gian và thời gian thì khó khăn nháy mắt tăng lên gấp mười lần, dựa vào thực lực hiện tại của mình thì vẫn chưa đủ.” Dương Thiên cảm nhận được sự khó khăn đó, thực ra hắn cũng đã đoán trước được.
“Chín hệ pháp tắc thì mình đã bóc tách ra được bảy hệ, như vậy cũng đủ rồi.” Dương Thiên nhìn về phía Trái đất.
Vút!
Bóng dáng của hắn lập tức biến mất không chút dấu vết.
...
Trong ngôi biệt thự ở huyện A trên Trái đất, lúc này nhóm người Dương Gia Quốc, Thẩm Tân Lan, Vương Nhã Lộ, Dương San, Dương An đều đang ở đó.
“Tiểu Thiên lần này tập hợp mọi người ở đây làm gì?” Dương Gia Quốc và Thẩm Tân Lan nghi hoặc hỏi.
“Đúng vậy, chuyện gì quan trọng đến mức anh con phải gặp mặt nói trực tiếp?” Dương San cũng tò mò.
Lúc trước bọn họ đều đang ở những tinh vực khác nhau, nhưng Dương Thiên lại thông báo cho bọn họ, bảo bọn họ mau chóng tới nơi này, nói là có chuyện vô cùng quan trọng.
“Cha, mẹ, San San, Dương Thiên sẽ lập tức trở về.” Vương Nhã Lộ cười nói.
Vút.
Cô vừa nói xong thì một bóng dáng lóe lên, lập tức xuất hiện ở nơi này.
“Tiểu Thiên.”
“Anh.”
Mọi người nhanh chóng nhìn về phía Dương Thiên đột nhiên xuất hiện.
“Cha, mẹ, San San, mọi người đều tới rồi.” Dương Thiên mỉm cười.
“Tiểu Thiên, có chuyện gì mà con trịnh trọng như vậy?” Dương Gia Quốc hỏi.
Mặc dù gia đình bọn họ cũng thường xuyên tụ tập, nhưng lần này Dương Thiên lại vô cùng trịnh trọng.
Dương Thiên vung tay lên, trên không trung lập tức xuất hiện bảy điểm sáng.
“Anh, đây là gì thế?” Dương San nhìn những điểm sáng này, tò mò hỏi.
“Đây là điểm sáng bác ly pháp tắc, có thể để mọi người đột phá đến cấp viên mãn, không cần lo lắng đến chuyện tuổi thọ bị hạn chế nữa.” Dương Thiên cười nói.
“Anh, đây chính là bác ly pháp tắc mà anh nói sao?” Trong mắt Dương San chợt lộ ra vẻ vui sướng.
“Ừ.” Dương Thiên gật đầu: “Nơi này có bảy hệ pháp tắc cơ sở, mọi người lựa chọn một cái đi.”
“Em chọn pháp tắc hệ thủy.” Dương San hưng phấn nói.
Dương Thiên đã sớm nói cho bọn họ biết chuyện về bác ly pháp tắc.
Dương Thiên vung tay lên, một điểm sáng màu xanh lá bay vào trong tay Dương San.
Dương Gia Quốc lựa chọn pháp tắc hệ kim, Thẩm Tân Lan lựa chọn hệ hỏa, Vương Nhã Lộ lựa chọn hệ mộc.
Mặc dù thực lực của bọn họ chỉ mới ở cấp Hắc động sơ kỳ, nhưng bản thân cũng có những hiểu biết về pháp tắc.
“Cha, mẹ, Nhã Lộ, San San, bây giờ mọi người bắt đầu dung nhập điểm sáng này đi, sau đó hấp thu căn nguyên pháp tắc. Không cần sốt ruột, chậm rãi hấp thu là được.” Dương Thiên cười nói: “Con ở đây bảo vệ mọi người.”
Bốn người gật đầu, nhanh chóng ngồi xuống.
Điểm sáng pháp tắc dung nhập vào trong cơ thể của bọn họ, ngay sau đó, bốn thế giới pháp tắc buông xuống, bốn luồng sáng bao trùm lên nhóm người Dương Gia Quốc.
Dương Thiên đã chuẩn bị tất cả mọi thứ, thế nên những cường giả khác trên Trái đất hoàn toàn không có khả năng nhìn thấy mọi chuyện xảy ra ở nơi này.
“Đây là tình cảnh khi đột phá đến cấp Viên mãn sao?” Dương An đứng ở bên cạnh, trong mắt tràn đầy vẻ khát vọng.
“Dương An, bây giờ thực lực của con đã đạt tới cấp Lĩnh chủ, có mấy chục triệu năm tuổi thọ. Cha không muốn con đột phá bằng cách bác ly pháp tắc này.” Dương Thiên nhìn về phía con trai mình.
“Cha, con biết rồi.” Dương An gật đầu.
Mặc dù bác ly pháp tắc vô cùng cường đại, nhưng tác dụng phụ cũng rất lớn, đó là không có khả năng tiến bộ thêm nữa. Nếu như Dương An cũng dung hợp, vậy thì thực lực của cậu vĩnh viễn cũng chỉ có thể dừng lại ở cảnh giới cấp Viên mãn mà thôi.
Phía sau cấp Viên mãn còn có cấp Hư thần, cấp Thánh thần. Dương An khao khát được giống như cha mình, tất nhiên sẽ không lựa chọn con đường dung hợp pháp tắc này.
Dựa vào vô số tài nguyên mà Dương Thiên cung cấp, cậu hoàn toàn có cơ hội nắm giữ pháp tắc hoàn chỉnh.
Chương 1989: Giải trừ hạn chế tuổi thọ
Tất nhiên, nếu như mấy chục triệu năm sau Dương An vẫn chưa thể nào đột phá thì Dương Thiên sẽ cho cậu sử dụng quả Vĩnh hằng.
Thời gian cứ thế trôi qua, mười tiếng đồng hồ sau, thế giới pháp tắc ở vị trí của Vương Nhã Lộ đã biến mất, trên người cô cũng tản ra dao động pháp tắc mãnh liệt.
Vương Nhã Lộ đã trở thành một cường giả cấp Viên mãn một hệ.
Sau đó, thế giới pháp tắc ở vị trí của Dương San cũng biến mất, rồi lần lượt đến của Dương Gia Quốc, Thẩm Tân Lan.
Chỉ trong vòng gần nửa ngày, bốn người nhóm Dương Gia Quốc đã từ cấp Hắc động sơ kỳ chuyển thành cường giả cấp Viên mãn.
“Thực lực thật cường đại.” Dương Gia Quốc cảm nhận được lực lượng khổng lồ trong cơ thể. Ông vung tay lên, trong hư không lập tức xuất hiện một khe nứt, khí lưu Hỗn độn nhanh chóng tràn ra.
Dương Gia Quốc vội vàng dừng lại, dường như cũng bị sốc trước cảnh tượng khủng bố này.
“Ông nội, thực lực hiện tại của ông đã đủ để địch nổi thần chủ Côn Trụ rồi.” Dương An ở bên cạnh cười nói.
“Thần chủ Côn Trụ chính là người cai quản rất nhiều đế quốc Văn minh hạ cấp, trung cấp và cao cấp của thần quốc Côn Trụ. Bây giờ thực lực của ông đã đạt tới trình độ như ông ta rồi sao?” Dương Gia Quốc khiếp sợ.
Ông không có hứng thú với việc tu luyện, chỉ thích cùng Thẩm Tân Lan đi dạo khắp các tinh vực, thế nên cũng không biết quá nhiều về các cảnh giới tu luyện.
Cho dù không hiểu biết lắm thì ông cũng biết thần chủ Côn Trụ là một sự tồn tại vô cùng cường đại!
“Đúng vậy, cha, Dương An nói không sai. Thần chủ Côn Trụ cũng là cường giả nắm giữ một hệ pháp tắc hoàn chỉnh, giống với cha bây giờ.” Dương Thiên cười nói.
Lúc này, những người thân trong gia đình hắn đã có được sinh mệnh vĩnh hằng. Mọi lo lắng trong lòng Dương Thiên đã tan biến, cả người cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Mọi người vui vẻ nói chuyện với nhau.
“Tiểu Thiên, bây giờ mọi người cũng đã có được sinh mệnh vĩnh hằng rồi, con không cần phải ra ngoài lang bạt như thế nữa.” Một lúc lâu sau, Thẩm Tân Lan nói.
Dương Thiên thường xuyên ra ngoài lang bạt, đi một lần là tận mấy trăm năm. Mặc dù mọi người thường xuyên gặp nhau trong thế giới ảo, nhưng Thẩm Tân Lan lúc nào cũng lo lắng cho hắn.
“Bà thì biết cái gì chứ? Bây giờ Tiểu Thiên là một trong số những người mạnh nhất của Nhân tộc, nó gánh vác trách nhiệm của Nhân tộc.” Dương Gia Quốc ở bên cạnh quát lớn.
“Tôi cũng chỉ là quá lo lắng cho Tiểu Thiên.” Thẩm Tân Lan bất mãn nói.
“Cha, mẹ, sau này con ra ngoài lang bạt cũng sẽ cố gắng trở về thường xuyên.” Dương Thiên vội vàng nói.
Thực ra bây giờ Dương Thiên đã có thể dừng bước được rồi. Thực lực cấp Thánh thần một nguyên ở vũ trụ Tinh Lâm đã đủ để hắn và gia đình có thể sống đến tận khi nào kỷ nguyên kết thúc.
Nhưng Dương Thiên không thể dừng lại được, có một cường giả quan trọng nhất với hắn vẫn chưa thể sống lại. Hơn nữa, nếu như kỷ nguyên này kết thúc thì cả hắn và những người thân của hắn đều sẽ chết hết.
Dương Thiên không muốn vũ trụ của mình chỉ có thể tồn tại một kỷ nguyên. Tinh vực căn nguyên, đông đảo cường giả cấp Thời không, cấp Thánh thần đều đang không ngừng lang bạt, tất cả đều vì muốn vũ trụ căn nguyên của mình có thể tồn tại càng lâu càng tốt.
Dung hợp hoàn toàn chín hệ pháp tắc cũng là mục tiêu của Dương Thiên.
Thánh vương Sang Viên, Thánh thần Cổ Nguyên và những cường giả khác cũng không ngừng phấn đấu nỗ lực vì mục tiêu này.
Huống hồ, Dương Thiên biết trong vũ trụ căn nguyên còn có một vũ trụ đã từng tồn tại ít nhất một trăm kỷ nguyên. Dương Thiên có dã tâm, hắn cũng khát vọng đạt tới trình độ như vậy!
...
Trên đường phố, Dương Thiên và Vương Nhã Lộ chậm rãi bước đi.
“Nhã Lộ, còn ba điểm sáng bác ly pháp tắc này giao cho em xử lý.” Dương Thiên đưa ba điểm sáng bác ly pháp tắc hệ thổ, hệ phong, lôi điện cho cô.
Những người mà hắn quan tâm đều đã có được sinh mệnh vĩnh hằng, bây giờ những thứ này với hắn mà nói đã không còn tác dụng gì nữa.
“Được, em sẽ giữ chúng làm bảo vật quan trọng nhất của nhà họ Dương chúng ta.” Vương Nhã Lộ gật đầu, trịnh trọng nói.
“Xin lỗi Nhã Lộ, anh vẫn luôn ở bên ngoài lang bạt, không có thời gian ở bên em.” Dương Thiên nhìn cô gái trước mặt, vô cùng áy náy.
“Dương Thiên, em biết trách nhiệm mà anh đang phải gánh vác.” Dương Thiên lắc đầu: “Em sẽ ở Trái đất chờ anh, chờ đến ngày anh chân chính trở thành người mạnh nhất.”
“Anh cam đoan với em!” Dương Thiên gật đầu, trong mắt tràn đầy vẻ kiên định.
Hắn muốn cùng người nhà mình chân chính vĩnh hằng!
...
Trên sao Hỏa, Dương Thiên đứng thẳng, hai mắt nhìn về phía trước.
“Bây giờ tiếp tục lang bạt, thực lực của mình còn chưa đủ.” Dương Thiên suy nghĩ về phương hướng sau này của mình.
“Hiện giờ mình đã nắm giữ chín hệ pháp tắc cơ sở, pháp tắc không gian và hệ phong đã dung hợp được với nhau. Tiếp theo đây là đi theo con đường của sư phụ Thánh thần Cổ Nguyên, dung nhập cả pháp tắc hệ kim vào.” Dương Thiên nghĩ thầm.
Bây giờ hắn cần phải trở thành cường giả cấp Thánh thần hai nguyên trước đã.
Chương 1990: Bắt giữ Thánh thần Tam Nguyên 1
Dương Thiên cẩn thận suy nghĩ một chút, cuối cùng lại lắc đầu.
“Pháp tắc dung hợp rất khó, muốn dung hợp pháp tắc hệ kim vào với hệ phong và không gian còn khó hơn lúc trước dung hợp pháp tắc hệ phong và không gian rất nhiều.” Dương Thiên nhíu mày.
Lúc trước dung hợp pháp tắc không gian và hệ phong chỉ là hai pháp tắc, nhưng nếu bây giờ muốn dung hợp thêm pháp tắc hệ kim thì độ khó nháy mắt tăng lên vài lần.
“Chẳng trách trong hàng vạn tinh vực căn nguyên lại có rất ít cường giả có thể nắm giữ hoàn chỉnh pháp tắc dung hợp chín hệ.” Dương Thiên yên lặng nói.
Bây giờ hắn mới chỉ là dung hợp ba hệ, chờ đến sau này đột phá tới cấp Thời không thì lại dung hợp bốn hệ, năm hệ... độ khó càng ngày càng cao, mỗi một bước đi đều vô cùng gian nan.
“Lúc trước mình còn có phân thân thú Quang Diễn, thế nên tốc độ lĩnh ngộ pháp tắc dung hợp không gian và hệ phong vô cùng kinh người. Bây giờ chỉ có quyển bí tịch này, muốn chân chính trở thành cường giả cấp Thánh thần nhị nguyên không biết cần bao nhiêu thời gian.” Dương Thiên thầm nghĩ.
Hắn cảm thấy tốc độ tu luyện của mình sẽ càng ngày càng giảm đi, lần này hắn cũng giống như các cường giả khác, bởi vì hắn hoàn toàn không chiếm được ưu thế nào.
“Nhưng mà, cho dù thời gian tu luyện có dài một chút cũng không sao cả. Bây giờ người nhà của mình đều đã không phải lo lắng gì về tuổi thọ, mình có thể yên tâm nâng cao thực lực của mình.”
Mặc dù tốc độ tu luyện của Dương Thiên sẽ không được nhanh như ngày trước, nhưng hắn lại không lo lắng gì cả, bởi vì áp lực lớn nhất trong lòng hắn đã được giải trừ.
Vút!
Dương Thiên nhìn mấy phân thân của mình, nháy mắt, bốn phân thân Kim Giáp Nguyên Trùng, phân thân Tinh Lạc, phân thân Nguyệt Ảnh, phân thân cây thần U Minh đều tiến vào trong thân thể của hắn.
Lúc trước phân thân cây thần U Minh còn đang lĩnh ngộ pháp tắc thời gian, thế nên hắn không mang theo.
“Phân thân thú Quang Diễn đang trấn thủ Trái đất, phân thân cây Sinh mệnh thì giấu ở nơi này, bốn phân thân còn lại theo mình đi lang bạt, bao gồm cả một trăm thân thể Kim Giáp Nguyên trùng con cấp Hư thần.” Dương Thiên nhìn những sinh mệnh ở trong Long phượng nguyên châu.
Tinh vực căn nguyên luôn luôn ẩn chứa những bí mật khổng lồ. Nhất định hắn phải để bản thể đi trước, chỉ có bản thể tu luyện Luyện thể quyết, hơn nữa cũng chỉ có bản thể mới đạt tới linh hồn viên mãn cấp Thánh thần.
“Có nhiều phân thân cung cấp căn nguyên pháp tắc cho mình như vậy, cho dù là cường giả cấp Thời không cũng không thể nào diệt sát mình trong nháy mắt.” Dương Thiên vô cùng tự tin.
Hắn có rất nhiều phân thân, lại còn có cả quả nguyên pháp tắc, hoàn toàn không lo lắng căn nguyên pháp tắc cạn kiệt.
“Đi thôi!” Trước mặt Dương Thiên lập tức xuất hiện một tọa độ không gian, hắn nhanh chóng bước vào bên trong, nháy mắt đã biến mất không thấy.
...
Hơn một năm sau, Dương Thiên đi tới chỗ có lớp màng mỏng của vũ trụ Tinh Lâm. Hắn không chút do dự mà trực tiếp xuyên qua.
“Lại về tới tinh vực căn nguyên!” Dương Thiên nhìn khung cảnh quen thuộc, bầu trời đầy sao, xung quanh tràn ngập khí lưu hỗn độn, thân thể không tự chủ được mà rơi vào trạng thái căng thẳng.
Ở vũ trụ Tinh Lâm, không có nhiều cường giả có thực lực vượt qua hắn. Dương Thiên cũng không sợ hãi bất cứ cường giả nào, nhưng khi đặt chân đến tinh vực căn nguyên thì thực lực của hắn chẳng là gì cả.
“Đi! Đi đến núi Lôi Duyên thăm dò một chút.” Trước mặt Dương Thiên nhanh chóng xuất hiện một tọa độ không gian.
“Hả?” Dương Thiên đang định bước vào trong thì bỗng hơi biến sắc, hắn cảm nhận được lớp màng mỏng của vũ trụ Tinh Lâm có chút thay đổi.
“Có cường giả khác tới?” Dương Thiên nhanh chóng tiến vào trong Long phượng nguyên châu, Tiểu Quang mang theo Long phượng nguyên châu nhanh chóng ẩn nấp.
Lớp màng mỏng hỗn độn của vũ trụ Tinh Lâm xảy ra một trận biến hóa. Sau đó, một cự thú dữ tợn dài hàng trăm vạn mét, trên lưng đầy gai nhọn, chân thô tráng và có tận ba cái đầu xuất hiện.
“Ha ha, tinh vực căn nguyên.” Cự thú ba đầu nhìn về phía pháp tắc hỗn độn trong hư không.
“Lần trước ta may mắn có được một kiện chí bảo pháp tắc linh cấp ở đây, lần này hi vọng cũng sẽ có được chút thu hoạch gì đó.” Cự thú ba đầu tràn ngập vẻ chờ mong.
Dương Thiên ẩn thân hoàn mỹ ở bên cạnh ông ta.
“Thánh thần Tam Nguyên!” Dương Thiên nhìn thấy con cự thú ba đầu này thì ánh mắt lộ ra một tia sát ý.
Lúc trước suýt chút nữa hắn đã chết trong tay Thánh thần Tam Nguyên.
“Lúc trước ở trong vũ trụ Tinh Lâm không có cơ hội giết ngươi, bây giờ ngươi lại chủ động tới trước mặt ta.” Dương Thiên nhìn cự thú ba đầu trước mặt, ánh mắt lạnh như băng.
Vút!
Bóng dáng hắn chớp động, sau đó nhanh chóng xuất hiện trong hư không.
“Hả? Thánh thần Tam Nguyên cảm nhận được động tĩnh thì nghi hoặc nhìn sang. Ông ta nhìn thấy thanh niên đứng trong hư không thì trong mắt chợt lộ ra vẻ hoảng hốt.
“Nhân loại Dương Thiên!”
Thánh thần Tam Nguyên tràn đầy vẻ sợ hãi, ông ta cũng biết thực lực hiện tại của Dương Thiên.
Mấy trăm năm trước, Dương Thiên ở trong điện Nguyên Hưng bộc phát thực lực vượt qua cường giả cấp Thánh thần đỉnh phong, thậm chí đến cả cường giả cấp Thánh thần một nguyên Thánh thần Tinh Vũ đều khó có thể khiến Dương Thiên bị trọng thương. Thực lực của Dương Thiên khiến ông ta phải khiếp sợ, thậm chí ông ta còn trốn ở trong liên minh cường giả sinh mệnh đặc thù mấy trăm năm không dám ra ngoài.
Bây giờ ông ta khó khăn lắm mới tới được tinh vực căn nguyên, đang chuẩn bị thám hiểm thì lại gặp phải Dương Thiên.
Chương 1991: Bắt giữ Thánh thần Tam Nguyên 2
Vút!
Ngay khi nhìn thấy Dương Thiên, trước mắt Thánh thần Tam Nguyên lập tức xuất hiện một tọa độ không gian. Ông ta không có bất cứ dục vọng chiến đấu nào, chuẩn bị thông qua tọa độ không gian để trốn thoát.
Nhưng mà, một sức hút khổng lồ trực tiếp tác động lên người ông ta.
“Thánh thần Tam Nguyên, ngươi muốn đi nơi nào?” Dương Thiên lạnh lùng nói.
Điện Tử Nguyên trong thân thể hắn tản ra dao động vô cùng mãnh liệt.
“Không!” Gương mặt của Thánh thần Tam Nguyên tràn đầy vẻ hoảng sợ, ông ta không có cách nào ngăn cản lực hút khủng bố này.
Vút!
Chỉ gần ba giây là Thánh thần Tam Nguyên đã không ngăn cản được, trực tiếp bay về phía Dương Thiên, tiến vào trong điện Tử Nguyên.
Thực lực của Thánh thần Tam Nguyên còn chưa đạt tới đỉnh phong, mà Dương Thiên thì đã là cấp Thánh thần một nguyên. Huống hồ, Dương Thiên còn có chí bảo pháp tắc hỗn độn điện Tử Nguyên, có thể bắt giữ Thánh thần Tam Nguyên một cách dễ dàng.
“Đây là đâu?” Thánh thần Tam Nguyên nhìn xung quanh, ông ta cảm nhận một chút, sau đó sắc mặt lộ ra vẻ khó coi.
“Đây là chí bảo pháp tắc phong tỏa không gian, ta bị nhốt ở đây rồi.”
Ông ta không thể nào tin được chuyện này.
“Cho dù thực lực của Dương Thiên có đạt tới cấp Thánh thần một nguyên thì cũng không thể nào bắt giữ ta một cách dễ dàng như vậy được! Tại sao hắn có thể làm thế chứ?”
Muốn dùng chí bảo pháp tắc phong tỏa không gian để bắt giữ cường giả là một chuyện vô cùng khó khăn, thế mà Dương Thiên lại làm chưa đến ba giây!
Vút!
Bóng dáng của Dương Thiên nhanh chóng xuất hiện ở bên trong.
“Thánh thần Tam Nguyên, lúc trước, khi ngươi ở bí cảnh Thần trụ diệt sát linh hồn của ta, có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?” Dương Thiên lạnh lùng hỏi.
Hắn trực tiếp vung đao Hắc Phệ lên, đao mang tản ra dao động vô cùng sắc bén, nháy mắt đã đi tới bên người Thánh thần Tam Nguyên.
Thánh thần Tam Nguyên vô cùng hốt hoảng, ông ta muốn tránh né, nhưng lại không tránh né được. Đao mang khổng lồ trực tiếp xẹt qua thân thể ông ta.
“Bùm!”
Một sức mạnh khủng bố trực tiếp tiến vào trong thân thể ông ta. Thánh thần Tam Nguyên không chịu được, cả người lập tức bay ngược về sau, thân thể va lên vách tường cung điện. Khí thế trên người ông ta nhanh chóng giảm đi rất nhiều, cả người vô cùng uể oải.
“Căn nguyên pháp tắc trong cơ thể ta giảm đi ba phần! Sao có thể như vậy được?” Trong mắt Thánh thần Tam Nguyên tràn đầy hoảng sợ. Cho dù ông ta có khải giáp chí bảo pháp tắc hộ thể, nhưng căn nguyên pháp tắc trong cơ thể vẫn giảm đi một phần ba.
Nếu như không phải bị nhốt trong chí bảo pháp tắc phong tỏa không gian này thì cho dù Dương Thiên có công kích ông ta thì ông ta cũng không thể nào chịu phải thương tổn lớn đến mức đó. Nhưng bây giờ ở trong điện Tử Nguyên vô cùng chật chội, không gian nhỏ hẹp, ông ta chỉ có thể đỡ chính diện đòn công kích của Dương Thiên, thế nên thương thế nghiêm trọng vô cùng.
Lúc trước Thánh thần Tam Nguyên lợi dụng khe nứt không gian, có thể kiên trì một thời gian dưới sự công kích của Thánh thần Cổ Nguyên.
“Thực lực của Dương Thiên chắc chắn đã vượt qua cấp Thánh thần đỉnh phong, mới chỉ mấy trăm năm, chẳng lẽ hắn lại đột phá rồi? Đột phá tới cấp Thánh thần một nguyên, hay là cấp Thánh thần hai nguyên?” Thánh thần Tam Nguyên điên cuồng suy nghĩ, trong mắt cũng bắt đầu xuất hiện một tia tuyệt vọng.
“Thánh thần Tam Nguyên, hôm nay là ngày ngươi phải chết!” Dương Thiên lạnh lùng nói.
Hắn lại tiếp tục vung đao Hắc Phệ lên.
“Dương Thiên, đừng giết ta, ta… Ta đồng ý giao tất cả bảo vật trên người cho ngươi!” Thánh thần Tam Nguyên vội vàng nói.
“So với bảo vật thì ta càng hứng thú với tính mạng của ngươi hơn!” Dương Thiên trả lời, hoàn toàn không để ý tới lời cầu xin của Thánh thần Tam Nguyên.
“Dương Thiên, thực lực của ngươi đã đạt tới trình độ này mà còn tùy tiện ra tay với ta, chẳng lẽ ngươi không sợ người khác đánh giá sao?” Thấy cầu xin không được, Thánh thần Tam Nguyên tức giận nói.
“Ha ha ha, Thánh thần Tam Nguyên, lúc trước ta mới chỉ có thực lực cấp Viên mãn, ngươi là cường giả cấp Thánh thần, thế mà lại trực tiếp ra tay muốn diệt sát linh hồn ta. Sao lúc đó ngươi không sợ bị người khác đánh giá?” Dương Thiên cười lạnh.
“Nếu đối mặt với những cường giả cấp Thánh thần bình thường khác thì ta sẽ không ra tay, nhưng nếu là ngươi thì ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua! Lúc ngươi lựa chọn ra tay với kẻ yếu thì chắc chắn cũng sẽ phải nghĩ đến có một ngày ngươi cũng rơi vào vị trí của kẻ yếu.”
Lại thêm một đao mang nữa xẹt qua thân hình Thánh thần Tam Nguyên, khí tức trên người ông ta lại giảm bớt đi rất nhiều.
“Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Ta là cường giả cấp Thánh thần cường đại, chẳng lẽ lại phải chết ở đây sao?” Thánh thần Tam Nguyên vô cùng tuyệt vọng.
Dương Thiên căn bản không để ý tới lời nói của ông ta, ông ta cũng không ngăn cản được công kích của Dương Thiên.
Thánh thần Tam Nguyên nhìn vách tường trong điện Tử Nguyên, điên cuồng công kích muốn phá hủy nó, nhưng mặt tường lại không có bất cứ thương tổn nào.
“Nếu sớm biết có ngày hôm nay, vậy thì trước đây khi Dương Thiên sống sót trở về từ bí cảnh Thần Trụ thì ta nên ra tay đánh chết hắn mới phải.” Trong mắt Thánh thần Tam Nguyên ngoài vẻ hoảng sợ thì còn có sát ý điên cuồng.
Ông ta không có phân thân, sau khi bị Dương Thiên đánh chết thì căn bản không có khả năng sống lại.
Chương 1992: Dễ dàng đánh chết
Vút!
Lại thêm một đao mang đánh tới, khí thế trên người Thánh thần Tam Nguyên giảm xuống tới cực điểm.
“Ta sắp chết rồi!” Thánh thần Tam Nguyên tràn đầy vẻ không cam lòng và tuyệt vọng. Lúc này căn nguyên pháp tắc trong cơ thể ông ta chỉ còn lại một phần. Ông ta tức giận nhìn Dương Thiên, nói: “Nhân loại Dương Thiên, hôm nay ta chết ở trong tay ngươi, nhưng ngươi ở trong tinh vực Căn nguyên chắc chắn cũng sẽ chết trong tay cường giả khác!”
“Xin lỗi, sẽ không có ngày đó đâu.” Dương Thiên lạnh nhạt nói.
Nhát đao thứ tư chém xuống, ngay sau đó, ánh mắt của Thánh thần Tam Nguyên trở nên ảm đạm, mất đi khí tức sinh mệnh.
Thánh thần Tam Nguyên đã chết!
“Mấy ngàn năm trước mình không có năng lực chống lại Thánh thần Tam Nguyên, thế mà bây giờ ông ta lại có thể dễ dàng chết trong tay mình như vậy.” Dương Thiên nhìn thi thể của Thánh thần Tam Nguyên.
Thực ra hắn có thể đánh chết được Thánh thần Tam Nguyên chủ yếu vẫn là dựa vào điện Tử Nguyên. Nếu không có điện Tử Nguyên trói buộc ông ta thì chắc chắn Thánh thần Tam Nguyên đã thông qua tọa độ không gian mà chạy trốn rồi.
Cường giả đã đạt tới trình độ như thế này thì chắc chắn có rất nhiều phương pháp bảo mệnh.
Dương Thiên vung tay lên, một ngọn lửa xuất hiện, bao bọc lấy thi thể của Thánh thần Tam Nguyên. Ngay sau đó, thi thể của ông ta bị cháy rụi, chỉ để lại vô số bảo vật và nhẫn không gian. Trong số bảo vật có một khải giáp màu đỏ, tản ra dao động mãnh liệt, đây chính là một chí bảo pháp tắc linh cấp. Ngoài ra thì còn lại một vài chí bảo pháp tắc đỉnh cấp, trong nhẫn không gian có các loại bảo vật và linh quả trân quý, đây đều là những bảo vật mà Thánh thần Tam Nguyên tích lũy suốt vô số năm.
“Khải giáp Huyền Nguyệt, thứ này tương đương với khải giáp Thần Vẫn của mình, để cho phân thân Nguyệt Ảnh sử dụng.” Dương Thiên nhanh chóng thu hồi bảo vật này vào trong Long phượng nguyên châu.
Hiện tại, thực lực bản thể của hắn có vô số bảo vật nên là mạnh nhất, còn các phân thân rất thiếu thốn bảo vật, thậm chí có phân thân còn không có được một chí bảo pháp tắc linh cấp nào.
Vút!
Bóng dáng của Dương Thiên lại xuất hiện trong hư không.
“Bây giờ tiếp tục tới núi Lôi Duyên tìm kiếm cơ duyên, ít nhất cũng phải trang bị cho tất cả phân thân đều có chí bảo pháp tắc linh cấp.” Dương Thiên mỉm cười.
Trong đầu hắn có một phần ngàn bản đồ của núi Lôi Duyên, hơn ba trăm năm trước hắn cũng chưa thăm dò được bao nhiêu khu vực.
Trước mặt Dương Thiên xuất hiện một tọa độ không gian, hắn trực tiếp tiến vào trong.
...
Bên trong một khe đá, bóng dáng của Dương Thiên nhanh chóng xuất hiện. Đây chính là nơi lúc trước hắn đã rời đi.
“Bùm!”, “Bùm!”
Từng tia chớp không ngừng chớp động, tản ra những dao động pháp tắc sắc bén.
Thân thể Dương Thiên nháy mắt rơi vào trạng thái căng thẳng. Hắn cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh, ở nơi này cho dù có nhiều bảo vật thì một khi không cẩn thận vẫn rất có thể sẽ chết.
“Phải lăn lộn trong môi trường đầy rẫy áp lực mới có thể nhanh chóng tiến bộ.” Khóe miệng Dương Thiên khẽ nhếch lên, để lộ ý cười.
Vút!
Hắn nhanh chóng bay về phía xa.
...
Thời gian cứ thế trôi đi, mười năm… hai mươi năm…
Chỉ trong nháy mắt, Dương Thiên đã ở núi Lôi Duyên năm mươi năm. Hắn không ngừng tìm kiếm bảo vật, khi gặp phải những cường giả khác thì hoàn toàn không ngại giao thủ.
Tất nhiên Dương Thiên cũng gặp phải những cường giả ở Thánh tinh Bắc Ma, cũng vì thế mà tin tức về hắn nhanh chóng bị truyền ra ngoài.
...
Tại một khu vực, Dương Thiên đang chậm rãi phi hành, bỗng nhiên sắc mặt hắn thay đổi.
Bùm!
Bốn phía xung quanh lập tức xuất hiện bốn khí tức cường hãn.
“Thánh thần Dương Thiên, ngươi vẫn còn dám tới nơi này cơ à?” Một âm thanh chói tai vang lên, một con yêu thú khổng lồ từ trên không trung bay tới.
“Thánh thần Bức Dực, ngươi đúng là âm hồn không tan!” Dương Thiên nhìn thấy người mới xuất hiện thì ánh mắt lộ rõ vẻ lạnh lùng.
Bốn bóng dáng từ bốn phương hướng bay tới, gần như bao vây mọi ngả đường của Dương Thiên. Trên người bốn cường giả này đều tản ra những khí tức dao động vô cùng sắc bén, tất cả đều là cường giả cấp Thánh thần hai nguyên.
“Thánh thần Dương Thiên, ngươi đã chạy thoát khỏi tay ta hai lần, lần này xem ngươi chạy kiểu gì!” Thánh thần Bức Dực nhìn Dương Thiên, lạnh lùng nói.
Khu vực này hoàn toàn không có gì nguy hiểm cả, bọn họ lựa chọn ra tay ở đây để đề phòng Dương Thiên lại một lần nữa lời dụng khu vực nguy hiểm mà rời đi. Hơn nữa, bọn họ là bốn cường giả cấp Thánh thần hai nguyên, Thánh thần Bức Dực cảm thấy Dương Thiên lần này chắc chắn không thể chạy trốn.
“Có thể mời được thêm ba cường giả cấp Thánh thần hai nguyên nữa tới đây giết ta, Thánh thần Bức Dực, chắc ngươi cũng phải bỏ ra cái giá lớn lắm nhỉ?” Dương Thiên cười lạnh.
Dương Thiên nhìn ba người cấp Thánh thần kia, Thánh thần Tiềm Vân, Thánh thần Ngũ Gia, Thánh thần Hồ Ngọc, cả ba bọn họ đều thuộc Thánh tinh Bắc Ma, hơn nữa đều có chí bảo pháp tắc linh cấp cực phẩm. Những người này có thực lực gần bằng nhóm Thánh thần Cổ Nguyên, chỉ là yếu hơn Thánh thần Bức Dực một chút, đó cũng chỉ do chênh lệch bảo vật.
Thánh thần Bức Dực nếu như không chịu bỏ ra một chút lợi ích thì chắc chắn không thể nào điều động bọn họ tới đây được.
Cho dù tất cả đều là cường giả của Thánh tinh Bắc Ma, nhưng những người đó chắc chắn sẽ không hỗ trợ miễn phí cho Thánh thần Bức Dực, hai bên nhất định tồn tại quan hệ lợi ích.
Chương 1993: Bị bốn cường giả cấp Thánh thần hai nguyên bao vây.
“Chỉ cần đánh chết được ngươi thì tất cả mọi tổn thất đều có thể bù lại!” Thánh thần Bức Dực cười lạnh.
Bùm!
Một lĩnh vực cường đại đột nhiên phóng ra, một con sông đỏ như máu xuất hiện, mênh mông cuồn cuộn, nháy mắt đã bao trùm lên khu vực Dương Thiên đang đứng.
“Thánh thần Tiềm Vân!” Thánh thần Bức Dực nhìn về phía một vị cường giả.
Ong…
Một trận dao động truyền đến, sau đó vô số điểm sáng màu vàng xuất hiện, dung hợp với con sông màu đỏ kia, muốn trói buộc Dương Thiên.
“Cánh Kim Nguyên!” Dương Thiên nhìn về phía điểm sáng màu vàng đó.
Cánh Kim Nguyên là một loại chí bảo pháp tắc lĩnh vực cực phẩm, là con át chủ bài của Thánh thần Tiềm Vân.
“Ha ha, Thánh thần Dương Thiên, lần này có tận hai chí bảo pháp tắc lĩnh vực, để xem ngươi ngăn cản thế nào?” Thánh thần Bức Dực cười lớn.
Sau khi hai chí bảo pháp tắc lĩnh vực chế trụ Dương Thiên thì bốn cường giả nhóm Thánh thần Bức Dực cũng lập tức bay về phía hắn.
“Thánh thần Bức Dực, lĩnh vực như vậy vẫn chưa đủ đâu!” Dương Thiên nhìn về phía Thánh thần Bức Dực, trên mặt không có chút sợ hãi hoang mang nào.
Bùm!
Trên người Dương Thiên lập tức xuất hiện vô số điểm sáng màu trắng, những điểm sáng này lấy hắn làm trung tâm, khuếch tán về bốn phía. Dưới tác động của những điểm sáng đó, điểm sáng màu vàng của con sông kia không chịu đựng nổi, lập tức thối lui về phía sau. Chỉ trong một giây ngắn ngủi, khu vực này đã bị điểm sáng màu trắng bao trùm.
Nhóm cường giả Thánh thần Bức Dực cũng bị những điểm sáng màu trắng này vây quanh, cảm nhận được uy lực trói buộc mạnh mẽ.
“Cái gì? Lĩnh vực cường đại như vậy? Hai chí bảo pháp tắc loại lĩnh vực của ta và Thánh thần Tiềm Vân cũng không ngăn cản được?” Thánh thần Bức Dực khiếp sợ nói.
“Cảnh giới cấp Thánh thần không ai có lĩnh vực đạt tới trình độ này, chỉ có thể là do bảo vật. Trên người Thánh thần Dương Thiên chắc chắn có nhiều loại bảo vật lĩnh vực, hoặc có thể có chí bảo pháp tắc đạt tới trình độ nửa hỗn độn!” Trong mắt Thánh thần Tiềm Vân lộ rõ vẻ tham lam.
Ở giữa chí bảo pháp tắc linh cấp và chí bảo pháp tắc hỗn độn còn tồn tại một loại bảo vật nữa, đó là chí bảo pháp tắc hỗn độn chưa hoàn thành. Giống như là cự kiếm màu vàng mà lúc trước Dương Thiên tranh đoạt với nhóm cường giả Thánh thần Tinh Vũ, đây chính là bảo vật thuộc loại này.
Thánh thần Ngũ Gia và Thánh thần Hồ Ngọc cũng nhìn về phía Dương Thiên, trong mắt đầy vẻ tham lam và khao khát.
Chí bảo pháp tắc nửa hỗn độn vô cùng quý hiếm, có rất ít cường giả cấp Thánh thần nhị nguyên có được, có tác dụng tăng cường thực lực rất mạnh.
“Thánh thần Dương Thiên, mau giao bảo vật ra đây! Bây giờ kết quả đã được định sẵn, ngươi không chạy thoát được đâu.” Thánh thần Bức Dực nhìn Dương Thiên, lạnh lùng nói.
“Thánh thần Bức Dực, ngươi vẫn còn muốn đánh chết ta à? Ngươi đã thất bại hai lần rồi, ngươi nghĩ lần này mình có thể thành công sao? Mạnh miệng thì ai cũng nói được, nhưng nếu chỉ nói mà không làm được thì sẽ bị người ta chê cười.” Dương Thiên lạnh lùng nói.
Nhìn Thánh thần Bức Dực đánh về phía này, thân ảnh Dương Thiên khẽ động, nhưng không hề sợ hãi một chút nào, chủ động nghênh chiến!
“Lần này không chạy trốn mà còn dám chủ động nghênh đón công kích của ta cơ à? Thánh thần Dương Thiên, xem ra hai lần chạy trốn kia đã cho ngươi tự tin không nhỏ!” Thánh thần Bức Dực tức giận nói.
Hai lần Dương Thiên chạy thoát đối với ông ta mà nói là một loại sỉ nhục.
Thánh thần Bức Dực vươn móng vuốt hướng về phía Dương Thiên.
Đây là Hắc Vân trảo, nó gần như có thể đạt tới trình độ chí bảo pháp tắc linh cấp cực phẩm.
Vút!
Dương Thiên vung đao Hắc Phệ lên, nháy mắt một đao mang xuất hiện, tản ra dao động pháp tắc sắc bén, đánh về phía Thánh thần Bức Dực.
“Phá cho ta!” Thánh thần Bức Dực giận dữ gầm lên một tiếng, Hắc Vân trảo tản ra luồng sáng sắc bén. Ông ta điên cuồng muốn bóp nát đao mang này.
Hai đòn công kích va chạm với nhau trên không trung.
“Bùm!”
Một âm thanh thật lớn truyền tới. Trong hư không, vẻ mặt của Thánh thần Bức Dực đầu tiên là dữ tợn, sau đó lập tức biến đổi. Ông ta cảm nhận được một lực lượng khổng lồ truyền đến, điên cuồng tiêu hao lực lượng của ông ta.
Thân thể của ông ta lập tức bị chế trụ.
Hai lần trước, Dương Thiên hoàn toàn không có năng lực chống cự lại ông ta, nhưng hiện nay hắn lại có thể ngang hàng với ông ta.
Cuối cùng đao mang cũng tiêu tán, thân ảnh của Thánh thần Bức Dực cũng dừng lại.
“Thánh thần Dương Thiên, ngươi đã đột phá đến cấp Thánh thần hai nguyên?” Thánh thần Bức Dực vô cùng khiếp sợ.
Đòn công kích vừa rồi của Dương Thiên hoàn toàn đạt tới trình độ cấp Thánh thần hai nguyên, lúc này Dương Thiên cũng không phóng thích quá nhiều khí thế nên ông ta cũng không thể nào xác định được trong thời gian ngắn.
Theo như tin tức mà bọn họ nhận được thì Dương Thiên mới chỉ là cấp Thánh thần đỉnh phong mà thôi.
“Thánh thần Bức Dực, ngươi nói xem.” Dương Thiên mặt không cảm xúc, tiếp tục bay về phía Thánh thần Tiềm Vân.
Đao Hắc Phệ trong tay hắn chính là một kiện chí bảo pháp tắc hỗn độn, bản thân hắn cũng đã đạt tới cảnh giới cấp Thánh thần một nguyên, dựa vào bảo vật hoàn toàn có thể dễ dàng địch lại cường giả cấp Thánh thần hai nguyên. Thực lực của Dương Thiên so với Thánh thần Bức Dực lúc sử dụng Hắc Vân trảo cũng không thua kém bao nhiêu.
Trong tay Thánh thần Tiềm Vân có một thanh cự chùy màu đen, cũng là một chí bảo pháp tắc linh cấp cường đại. Đòn công kích của hai người va chạm vào nhau, thân thể của cả hai đồng thời bay ngược ra ngoài.
Bên kia, Thánh thần Ngũ Gia và Thánh thần Hồ Ngọc cũng lập tức đánh tới.
Lúc này Dương Thiên không kịp ngăn cản, tốc độ của hắn vẫn hơi kém một chút.
Đòn công kích cường đại đánh thẳng lên người Dương Thiên, Dương Thiên bị ép phải lùi lại.
Nhưng ngay khi hắn bị đánh trúng thì những phân thân ở trong Long phượng nguyên châu đã nhanh chóng bổ sung lượng căn nguyên pháp tắc bị hao tổn cho hắn. Khí thế trên người Dương Thiên không giảm đi chút nào.
Chương 1994: Khó đối phó
Dựa vào lực phòng ngự hiện tại của Dương Thiên thì vẫn không thể nào hoàn toàn chống đỡ được đòn công kích của cường giả cấp Thánh thần hai nguyên, nhưng đòn công kích của họ cũng chỉ có thể tiêu hao không đến một phần vạn căn nguyên pháp tắc trong người hắn.
Dương Thiên căn bản không thèm để ý tới chút tổn thất này.
Bốn phân thân của hắn và một trăm Kim Giáp Nguyên Trùng con, mỗi thứ bổ sung một chút là hắn đã có thể trực tiếp khôi phục rồi.
Trong một khoảng thời gian ngắn là bốn phân thân và một trăm Kim Giáp Nguyên Trùng con cũng có thể cấp tốc khôi phục.
“Ầm!”, “Ầm!”
Từng đòn công kích lần lượt ập đến, Dương Thiên không ngừng chiến đấu với nhóm cường giả Thánh thần Bức Dực, dao động khí thế tất nhiên vẫn ở trình độ đỉnh phong. Có bia Cửu Nguyên và tháp Bạch Ngọc, lĩnh vực và tốc độ của hắn gần như ngang với Thánh thần Bức Dực.
“Thánh thần Dương Thiên sao lại khó đối phó đến như vậy? Công kích và tốc độ hoàn toàn tương đồng với ta. Thánh thần Bức Dực, không phải ngươi nói Thánh thần Dương Thiên mới chỉ ở cảnh giới cấp Thánh thần đỉnh phong thôi sao?” Thánh thần Tiềm Vân chất vấn Thánh thần Bức Dực.
“Hừ! Thời gian lâu như vậy, nói không chừng Thánh thần Dương Thiên đã đột phá rồi. Hơn nữa, bảo vật trên người Thánh thần Dương Thiên cũng vô cùng cường đại, ngoại trừ lĩnh vực và công kích thì phòng ngự của hắn cũng vô cùng kinh người! Thanh chiến đao màu đen trong tay hắn rất có khả năng đạt tới trình độ chí bảo pháp tắc nửa hỗn độn!” Thánh thần Bức Dực lạnh lùng nói.
“Hắn vừa mới tiến vào tinh vực căn nguyên không được bao lâu, thế mà đã có được chí bảo pháp tắc nửa hỗn độn?” Thánh thần Ngũ Gia và Thánh thần Hồ Ngọc không hẹn mà cùng nhìn về phía bảo vật trên người Dương Thiên.
Dựa vào thực lực hiện tại của Dương Thiên thì xem ra hắn vẫn chưa đạt tới cấp Thánh thần hai nguyên, nếu không thì có được lĩnh vực cường đại như thế thì tốc độ của hắn chắc chắn không chỉ như thế này. Thế nên, chắc chắn trên người Dương Thiên tồn tại một loại bảo vật vô cùng trân quý.
Bọn họ lang bạt trong tinh vực căn nguyên đều là vì tìm kiếm bảo vật. Có bảo vật thì bọn họ càng có thể tiến vào thăm dò những khu vực nguy hiểm hơn.
Vô số kỷ nguyên trôi qua, bên trong tinh vực căn nguyên nói không chừng sẽ có những cơ duyên rất lớn, bọn họ hoàn toàn có thể nhân cơ hội này một bước lên trời.
Nghe nói Thánh tinh Cổ Linh đã tồn tại được hơn hai kỷ nguyên, lý do chính là có hai cường giả đã tìm được một truyền thừa nghịch thiên ở trong một khu vực nguy hiểm, sau đó thành công nắm giữ pháp tắc dung hợp chín hệ!
Cường giả nào cũng muốn vũ trụ của mình tồn tại càng lâu càng tốt.
“Thánh thần Bức Dực, thời gian dài như thế mà các ngươi cũng không bắt được ta.” Dương Thiên cười to, trong lòng tràn đầy khoái ý.
Chiến đấu một thời gian dài như thế mà hắn tổn thất rất ít căn nguyên pháp tắc.
Lúc vừa mới tiến vào tinh vực Căn nguyên, Dương Thiên gặp phải cường giả cấp Thánh thần một nguyên cũng phải chạy trốn vô cùng chật vật. Thế mà bây giờ hắn gặp tận bốn cường giả cấp Thánh thần hai nguyên mà vẫn có thể chính diện chống đỡ. Bốn người này, người nào cũng có thể ngang hàng với Thánh thần Cổ Nguyên.
“Thánh thần Dương Thiên, ngươi chỉ dựa vào bảo vật mà thôi!” Thánh thần Bức Dực tức giận nói.
“Nhưng mà, cho dù có bảo vật thì lần này ngươi cũng không thể nào chạy trốn được đâu! Ta không tin căn nguyên pháp tắc trong người ngươi là vô hạn!”
Bọn họ nhạy bén phát hiện ra mỗi lần Dương Thiên bị bọn họ đánh trúng thì khí thế trên người sẽ suy giảm đi một ít.
Nhưng bọn họ phải thất vọng rồi, bên trong Long phượng nguyên châu có rất nhiều phân thân, căn nguyên pháp tắc đủ để hắn có thể chống đỡ một thời gian dài.
Chỉ cần Dương Thiên rời đi thì những căn nguyên pháp tắc tổn thất có thể nhanh chóng phục hồi.
“Thánh thần Bức Dực, ta không biết căn nguyên pháp tắc trong cơ thể ta có bị tiêu hao hết hay không, nhưng ta biết, các ngươi muốn đánh chết ta căn bản không có khả năng!” Dương Thiên lạnh lùng nói.
“Thôi đủ rồi, kết thúc cuộc chiến tại đây thôi. Giao thủ cùng các ngươi một thời gian, ta cũng có một số thu hoạch, lần sau có cơ hội chúng ta lại giao thủ tiếp.” Dương Thiên nói xong thì nhanh chóng bay về phía xa.
“Muốn chạy?” Thánh thần Bức Dực tức giận, trực tiếp đuổi theo Dương Thiên. Cho dù Dương Thiên có bia Cửu Nguyên và tháp Bạch Ngọc thì tốc độ của ông ta vẫn ngang bằng với hắn, ba vị cường giả khác cũng nhanh chóng đuổi theo.
Dựa vào tốc độ của Dương Thiên thì không đủ để cắt đuôi bọn họ.
Dương Thiên nhíu mày, nhìn khắp xung quanh. Theo như bản đồ thì khu vực này không có bất cứ nguy hiểm nào, hắn không có khả năng dựa vào những khu vực nguy hiểm đó để chạy trốn.
“Xem ra lần này Thánh thần Bức Dực chuẩn bị rất chu đáo.” Dương Thiên nghĩ thầm.
Rất có khả năng Thánh thần Bức Dực đã tiếp cận hắn từ sớm, nhưng ông là vẫn luôn chờ đợi thời cơ. Đợi khi hắn tới nơi này thì ông ta mới chân chính lộ ra thân ảnh, phòng ngừa Dương Thiên có thể trốn thoát như lần trước.
Mà ở nơi này, muốn xây dựng tọa độ không gian cũng yêu cầu thời gian khá dài. Trong khoảng thời gian đó, nhóm cường giả Thánh thần Bức Dực hoàn toàn có thể ngăn cản dễ dàng.
Dương Thiên muốn rời khỏi đây thì có duy nhất một khả năng, đó là phải làm bại lộ sự tồn tại của Tiểu Quang.
“Hừ! Chỉ là bốn cường giả cấp Thánh thần hai nguyên thôi mà, không đáng để mình tiết lộ Tiểu Quang.” Dương Thiên cười lạnh.
Chương 1995: Vực Lôi Hồn khủng bố 1
Vút!
Từng đòn tấn công liên tiếp giáng xuống, một số bị Dương Thiên dùng đao Hắc Phệ ngăn cản, số còn lại đánh hết lên người hắn.
“Thánh thần Dương Thiên, ngươi đừng hòng chạy thoát! Khu vực này không có bất cứ nguy hiểm nào, cho dù có cường giả Nhân tộc muốn tới đây hỗ trợ ngươi cũng cần không ít thời gian. Đương nhiên, trong số những cường giả Nhân tộc của vũ trụ Tinh Lâm các ngươi thì cũng chỉ có một mình Thánh vương Sang Viên là có thể ngăn cản chúng ta mà thôi. Nhưng ông ta sẽ không dám ra tay đâu, chỉ cần ông ta dám ra tay thì các Thánh vương năm nguyên của Thánh tinh Bắc Ma chúng ta cũng sẽ ra tay.” Thánh thần Bức Dực cười lạnh.
“Chỉ cần ngươi giao chí bảo pháp tắc lĩnh vực trên người ngươi cho ta thì ta sẽ tha mạng cho ngươi lần này.”
“Thánh thần Bức Dực, trước kia thực lực của ta không đủ, ngươi liền muốn đánh chết ta để cướp đoạt bảo vật; bây giờ thực lực của ta cường đại rồi, ngươi khó đối phó, nên chỉ bảo ta giao bảo vật ra thôi à? Ngươi nghĩ ta sẽ đồng ý sao?” Dương Thiên cười lớn, không thèm để ý đến lời nói của Thánh thần Bức Dực.
“Thánh thần Dương Thiên, ngươi việc gì phải vậy cơ chứ? Chí bảo pháp tắc nửa hỗn độn là thứ đến cả cường giả cấp Thánh thần hai nguyên cũng sẽ động lòng. Bây giờ tin tức còn chưa bị truyền ra ngoài bởi vì chúng ta vẫn đang giấu diếm, nhưng một khi chúng ta truyền tin tức này ra thì ngươi nghĩ thực lực của Nhân tộc ở vũ trụ Tinh Lâm có thể giữ được ngươi sao? Chỉ cần Thánh tinh Bắc Ma chúng ta ra tay thì có thể dễ dàng nghiền áp ngươi!” Thánh thần Bức Dực nói.
“Đến lúc đó thì cho dù Thánh vương Sang Viên có ra tay cũng không giữ được ngươi đâu. Thế này đi, Thánh thần Dương Thiên, chúng ta sẽ đưa cho ngươi một chí bảo pháp tắc linh cấp coi như bồi thường. Nếu không, cho dù bây giờ ngươi có chạy thoát thì sau này cũng sẽ bị Thánh tinh Bắc Ma chúng ta đuổi giết mà thôi.”
“Thánh thần Bức Dực, ít nói nhảm đi, muốn lấy bảo vật của ta thì tự đến mà lấy!” Dương Thiên cười lạnh.
Dương Thiên cười lạnh, hoàn toàn không thèm để ý đến uy hiếp của Thánh thần Bức Dực.
Hắn nhanh chóng kích hoạt bia Cửu Nguyên và tháp Bạch Ngọc, thân thể Dương Thiên lóe lên, nhanh chóng bay về phía xa.
Lúc này, trong lòng của Dương Thiên lại vô cùng bình tĩnh.
“Thánh thần Bức Dực luôn đuổi giết mình, cho dù lần này mình có thể thành công rời đi, nhưng ông ta chắc chắn vẫn sẽ tiếp tục tìm đến. Sau này, trừ khi mình sử dụng phân thân Nguyệt Ảnh, nếu không thì có lang bạt ở đâu cũng sẽ bị phát hiện. Nhưng mà, ông ta đã đuổi giết mình ba lần rồi, mình không thể nào đào tẩu một cách chật vật như ngày trước được. Lần này mình nhất định phải giết gà dọa khỉ, thực lực của mình cũng đủ cường đại rồi, để xem cường giả cấp Thánh thần nào dám tới gây sự!” Trong lòng Dương Thiên xuất hiện một suy nghĩ điên cuồng.
Bây giờ cường giả đang chiến đấu với hắn đều ở cấp Thánh thần.
Trong tình huống bình thường thì cường giả cấp Thời không sẽ không có khả năng ra tay với hắn. bởi vì dù sao thì sau lưng Dương Thiên vẫn có Thánh vương Sang Viên.
Khi những cường giả ở Thánh tinh Bắc Ma không dám chắc mình có thể đánh chết được Thánh vương Viên Sang thì những cường giả cấp Thời không đánh chết Dương Thiên thì Thánh vương Viên Sang cũng sẽ đánh chết các Thánh thần của thánh tinh Bắc Ma. Những cường giả cấp Thánh thần nếu như có phân thân thì còn được, nếu không có phân thân thì một khi bị đánh chết sẽ là chết thật.
Thế nên các cường giả đều kiêng kỵ lần nhau, các cường giả cấp Thánh thần chiến đấu thì cường giả cấp Thời không sẽ không nhúng tay vào.
Huống hồ Dương Thiên còn có phân thân, gần như không có khả năng chân chính ngã xuống.
Dương Thiên nhìn bản đồ trong đầu, tìm kiếm địa phương tương ứng.
“Chính là nơi này, vực Lôi Hồn!” Dương Thiên nhìn bản đồ núi Lôi Duyên, sau đó chọn một khu vực, chuẩn bị thực hiện kế hoạch của mình.
Ở bên trong núi Lôi Duyên có rất nhiều nguy hiểm, hình thức biểu hiện cũng khác nhau. Ví dụ như vực Lôi Hồn mà Dương Thiên đang muốn tới, trình độ nguy hiểm của nó đủ để xếp vào top ba khu vực nguy hiểm của núi Lôi Duyên.
Vực Lôi Hồn thuộc về khu vực nguy hiểm ẩn tàng của núi Lôi Duyên, bình thường thì không thể hiện ra điều gì, nhưng dưới tình huống nhất định thì sẽ lập tức thể hiện ra. Nơi này chịu ảnh hưởng của dao động linh hồn.
Chỉ cần có bất cứ một tia linh hồn nào quét tới khu vực đó là sẽ lập tức bị lôi điện vây quanh. Uy lực của những lôi điện đó khi vừa mới xuất hiện có thể đạt tới cấp Thánh thần hai nguyên, sau đó sẽ nhanh chóng tăng lên, chỉ mất vài phút đã đạt tới cấp Thời không. Nửa tiếng sau, uy lực của nó sẽ đạt tới cực đại, Thánh vương sáu nguyên!
Ngoại trừ uy lực khủng bố thì trong phạm vi mấy chục năm ánh sáng xung quanh vực Lôi Hồn cũng sẽ xuất hiện lĩnh vực rất lớn, bao vây những cường giả ở trong đó, muốn phi hành di chuyển cũng vô cùng gian nan.
Cho dù có là cường giả cấp Thời không thì khi lâm vào vực Lôi Hồn cũng khó có thể thoát đi trong thời gian ngắn, thậm chí còn có nguy cơ tử vong.
Ở núi Lôi Duyên, vực Lôi Hồn nằm ở một khu vực khác, cường giả muốn tới nơi này thì gần như không thể sử dụng càn quét linh hồn, bởi vì sợ vực Lôi Hồn. Nhưng Dương Thiên có bản đồ, lúc trước hắn tới đây tìm bảo vật rất nhiều lần rồi, hoàn toàn không cần kiêng kỵ gì cả, thế nên hắn mới tìm được rất nhiều bảo vật ở khu vực này.
Bây giờ vị trí của Dương Thiên đang cách vực Lôi Hồn không xa lắm, dựa vào tốc độ hiện tại của hắn thì chỉ cần khoảng ba ngày là có thể tới nơi.
Chương 1996: Vực Lôi Hồn khủng bố 2
Trong người Dương Thiên có đông đảo phân thân, nhóm cường giả Thánh thần Bức Dực không có khả năng tiêu hao hết căn nguyên pháp tắc của hắn. Hắn hoàn toàn có thể kiên trì được ba ngày.
“Thánh thần Dương Thiên, ngươi cứ trốn đi! Chờ đến khi căn nguyên pháp tắc của ngươi tiêu hao hết, ta muốn nhìn thấy dáng vẻ tuyệt vọng của ngươi!” Thánh thần Bức Dực nói.
“Thánh thần Bức Dực, hai lần trước ngươi cũng mạnh miệng như vậy, sau đó chẳng phải đều phải chật vật chạy trốn đó sao?” Dương Thiên cười nhạo một tiếng, nhanh chóng tiến về phía trước.
Cuộc truy đuổi vẫn cứ tiếp tục, Dương Thiên ở phía trước nhanh chóng chạy trốn, còn bốn cường giả ở phía sau không ngừng truy kích.
...
Trong một khu vực, có ba vị cường giả đang cùng nhau thám hiểm, bỗng nhiên nhìn thấy năm bóng dáng từ phía xa bay nhanh về một hướng.
Ba vị cường giả nhìn thấy rõ được năm gương mặt đó thì trong mắt lập tức lộ ra vẻ sợ hãi.
“Đó là... Thánh thần Bức Dực, Thánh thần Tiềm Vân và hai vị cường giả cấp Thánh thần hai nguyên khác? Người mà bọn họ đang đuổi theo chính là Thánh thần Dương Thiên của vũ trụ Tinh Lâm?”
“Nhóm cường giả thánh thần Bức Dực đang liên thủ đuổi giết Thánh thần Dương Thiên sao?”
“Sao có thể như thế được? Thánh thần Dương Thiên chẳng phải là cường giả cấp Thánh thần mới xuất hiện của Nhân tộc đó sao? Hắn mới tiến vào tinh vực Căn nguyên được mấy trăm năm chứ?”
...
Trong mắt ba vị cường giả đều tràn ngập vẻ không thể nào tin được, bọn họ ở trong vũ trụ Căn nguyên tất nhiên cũng có thể nghe được một vài tin tức về Dương Thiên.
“Chắc chắn thông tin mà chúng ta nhận được không chính xác, thực lực của Thánh thần Dương Thiên chắc là rất mạnh. Hắn đối đầu với bốn cường giả cấp Thánh thần hai nguyên mà khí thế trên người không suy giảm đi nhiều lắm. Thực lực như vậy chứng tỏ hắn cũng đã đạt tới cấp Thánh thần hai nguyên rồi.”
“Cho dù thực lực của hắn cường đại thật thì cũng vẫn rất đáng thương. Bị mấy kẻ điên của Thánh tinh Bắc Ma đuổi giết thế này, thực lực có cường đại cũng khó có thể thoát thân được.”
“Không biết hắn đã làm gì mà lại chọc đến nhóm cường giả Thánh thần Bức Dực như thế?”
...
Mấy vị cường giả nhìn Dương Thiên, trong mắt đầy vẻ thương hại. Bọn họ lang bạt trong tinh vực Căn nguyên lâu rồi, cũng biết cường giả của ba Thánh tinh kia rất khó dây vào.
Cho dù thực lực của Dương Thiên có cường đại như thế nào thì cũng không thể tránh khỏi sự đuổi giết của nhóm cường giả Thánh thần Bức Dực.
...
Trong hư không, cuộc chiến vẫn tiếp tục, từng đòn công kích khủng bố không ngừng xuất hiện.
“Ha ha, Thánh thần Bức Dực, các ngươi truy kích ta thời gian dài như vậy rồi mà vẫn chưa muốn từ bỏ sao? Các ngươi không có khả năng đánh chết ta đâu!” Dương Thiên cười lớn, ánh mắt lại lạnh như băng.
Nhóm cường giả Thánh thần Bức Dực đã đuổi giết hắn ba ngày rồi.
“Hừ! Thánh thần Dương Thiên, bây giờ căn nguyên pháp tắc của các phân thân của ngươi chắc cũng đã tiêu hao hết rồi nhỉ?” Thánh thần Bức Dực cười lạnh.
Mỗi lần Dương Thiên trúng công kích thì bọn họ đều cảm nhận được khí thế trên người hắn giảm đi một chút.
“Xem ra các ngươi muốn đánh chết ta à? Việc gì phải thế cơ chứ? Tinh vực Căn nguyên có nhiều cường giả như vậy, bảo vật cũng không ít, sao các ngươi lại cứ phải nhắm vào ta như vậy? Bắt nạt ta thực lực yếu sao?” Dương Thiên lắc đầu.
“Đúng vậy, Thánh thần Dương Thiên, thực lực của ngươi yếu ớt như vậy mà lại có được bảo vật cường đại, đây chính là sai lầm của ngươi! Hơn nữa, chỉ có giết ngươi mới có thể giải trừ nỗi tức giận trong lòng ta!” Thánh thần Bức Dực lạnh lùng nhìn Dương Thiên, giọng nói sắc bén vô cùng.
“Nếu các ngươi từ bỏ thì vẫn còn cơ hội. Nhưng mà, Thánh thần Bức Dực, nếu ngươi đã nói như thế, vậy thì thừa nhận sự tức giận của nơi này đi!” Dương Thiên đột nhiên dừng lại, lạnh lùng nói.
Bùm!
Linh hồn của hắn lập tức bộc phát, bao trùm một khu vực rộng lớn.
“Ầm…Ầm…Ầm…”
Từng đạo lôi điện nháy mắt xuất hiện, bao trùm khu vực mấy chục năm ánh sáng. Một lĩnh vực khổng lồ truyền đến, áp lên người Dương Thiên cùng nhóm cường giả Thánh thần Bức Dực.
“Đây là... Vực Lôi Hồn?” Thánh thần Bức Dực nhìn thấy tình cảnh này thì lập tức biến sắc.
Bọn họ vừa vặn đứng ở khu vực trung tâm của vực Lôi Hồn.
“Sao vực Lôi Hồn lại tự nhiên xuất hiện ở nơi này? Sao Thánh thần Dương Thiên lại biết vực Lôi Hồn ở đâu?”
“Trong tay Thánh thần Dương Thiên chắc chắn có một phần bản đồ của núi Lôi Duyên, lần trước hắn cũng biết khu vực nào chứa đựng nguy hiểm ẩn tàng!”
...
Bốn cường giả nhóm Thánh thần Bức Dực vô cùng sợ hãi, những lôi điện đang liên tục giáng lên thân hình bọn họ.
Nhưng mà uy lực của lôi điện lúc này mới chỉ là cấp Thánh thần hai nguyên, bọn họ có thể phòng ngự một cách dễ dàng.
Vút!
Trong tay Thánh thần Ngũ Gia lập tức xuất hiện một viên châu màu trắng, đây là chí bảo pháp tắc phong tỏa không gian Bạch Vụ châu của ông ta, nhưng vẫn chưa đạt tới trình độ chí bảo pháp tắc linh cấp cực phẩm.
“Mau tiến vào Bạch Vụ châu!” Thánh thần Ngũ Gia nhanh chóng nói.
Nhóm cường giả không chút do dự, trực tiếp bay vào bên trong.
Bạch Vụ châu phiêu lãng trong vực Lôi Hồn, lôi điện dường như cảm nhận được những sinh mệnh ở bên trong nó. Mấy trăm lôi điện nhanh chóng đánh tới Bạch Vụ châu.
“Không ổn rồi, lực trói buộc của vực Lôi Hồn rất lớn, chúng ta tiến vào trong chí bảo pháp tắc phong tỏa không gian thì càng khó có thể rời đi!”
“Chỉ có thể ra ngoài đối chọi với công kích của lôi điện thì mới có thể thoát thân.”
...
Chương 1997: Lâm vào tuyệt cảnh
Sắc mặt của bốn cường giả nhóm Thánh thần Bức Dực vô cùng khó coi, bọn họ biết sự tồn tại của vực Lôi Hồn, nhưng chưa bao giờ gặp phải.
Nhưng bọn họ biết, một khi vực Lôi hồn xuất hiện thì sẽ tồn tại hơn một ngàn năm. Bọn họ không thể trốn tránh trong bảo vật một ngàn năm được. Thời gian càng dài thì uy lực của lôi điện càng mạnh, hoàn toàn có thể hủy hoại được Bạch Vụ châu.
“Đi!” Bốn người hứng chịu lôi điện, nhanh chóng bay về phía xa.
“Ha ha, Thánh thần Bức Dực, các ngươi muốn chạy à? Đuổi giết ta lâu như vậy, vực Lôi Hồn này là để chuẩn bị cho các ngươi đấy!” Dương Thiên cười lớn.
Bùm!
Hắn kích hoạt bia Cửu Nguyên và tháp Bạch Ngọc, tác động lên người bốn cường giả nhóm Thánh thời Bức Dực.
“Thánh thần Dương Thiên, ngươi muốn chết à? Đây là vực Lôi Hồn, nếu như không có bản lĩnh thì tất cả đều sẽ phải chết ở đây!” Thánh thần Bức Dực tức giận nói.
Bốn cường giả nhóm Thánh thần Bức Dực vô cùng luống cuống, bây giờ tốc độ của bọn họ bị ảnh hưởng rất nhiều, Dương Thiên còn tung lĩnh vực khiến tốc độ của bọn họ càng chậm.
Phòng ngự của Dương Thiên còn yếu hơn so với bọn họ, nhưng Dương Thiên lại dây dưa với bọn họ, cho dù Dương Thiên có chết thì bọn họ cũng khó mà chạy thoát.
Uy lực của lôi điện ở vực Lôi Hồn càng ngày càng lớn, vài phút nữa sẽ đạt tới cấp Thời không. Chờ khi lôi điện đạt tới cấp Thời không thì bọn họ chắc chắn sẽ không chống đỡ được.
“Ha ha ha, ta chỉ có một người, mà các ngươi lại tận bốn người, không bị lỗ chút nào. Hơn nữa, Thánh thần Tiềm Vân, Thánh thần Ngũ Gia, hai người các ngươi không có phân thân phải không? Bây giờ ta mà chết thì cũng chỉ là tổn thất chút bảo vật mà thôi, còn hai ngươi là chết thật đấy!” Dương Thiên cười nói.
“Dùng một phân thân của ta đổi lấy tính mạng của hai vị cường giả cấp Thánh thần hai nguyên cường đại, Dương Thiên này cảm thấy vô cùng vinh hạnh.”
“Thánh thần Dương Thiên, trên người ngươi có hai chí bảo pháp tắc nửa hỗn độn, chết ở nơi này thì ngươi sẽ bị tổn thất rất lớn. Nếu như ngươi để chúng ta ra ngoài thì ta thề sẽ không đuổi giết ngươi nữa, cũng sẽ bồi thường toàn bộ tổn thất cho ngươi.” Thánh thần Ngũ Gia vội vàng nói.
Ông ta cảm nhận được lôi điện càng lúc càng mạnh thì trong lòng vô cùng sợ hãi.
Nếu như chiến đấu với những cường giả khác rồi ông ta chết thì không nói làm gì, nhưng nếu như bị lôi điện trong vực Lôi Hồn đánh chết thì thực sự rất uất nghẹn.
“Ha ha, ta không để ý. Ta mới đến tinh vực Căn nguyên được bao nhiêu lâu chứ? Bảo vật mất rồi thì thôi, ta vẫn có thể từ từ tìm kiếm.” Dương Thiên cười lớn.
Ánh mắt hắn lạnh như băng, bốn vị cường giả này đã đuổi giết hắn tận ba ngày rồi. Bây giờ cơ hội đã đến, tất nhiên Dương Thiên sẽ không bỏ qua cho bọn họ.
Từng luồng lôi điện không ngừng đánh xuống. Dương Thiên và bốn cường giả nhóm Thánh thần Bức Dực đều đứng ở khu vực trung tâm, khí thế trên người không ngừng suy giảm.
“Căn nguyên pháp tắc trong cơ thể ta đã tiêu hao một phần rồi, thế mà tại sao Thánh thần Dương Thiên lại vẫn có thể bình tĩnh như thế kia? Rõ ràng thực lực của hắn thấp hơn chúng ta, hắn phải bị lôi điện tiêu hao nhiều căn nguyên pháp tắc hơn chúng ta mới phải.” Thánh thần Bức Dực nhìn về phía Dương Thiên, khiếp sợ nói.
Dương Thiên bị bọn họ đuổi giết lâu như vậy, lại còn ở vực Lôi Hồn, thế nhưng khí thế không giảm đi bao nhiêu.
Phải biết rằng cường giả cấp Thánh thần cùng cảnh giới thì căn nguyên pháp tắc sẽ hoàn toàn tương đồng. Cảnh giới của bọn họ cao hơn, theo lý mà nói thì căn nguyên pháp tắc phải nhiều hơn Dương Thiên, mức độ hao tổn chậm hơn Dương Thiên mới phải.
Nhưng bọn họ lại cảm thấy căn nguyên pháp tắc của Dương Thiên vô cùng vô tận.
Ở phía xa, ba vị cường giả cấp Thánh thần sau khi nhìn thấy nhóm cường giả Thánh thần Bức Dực đuổi theo Dương Thiên thì đang định rời đi, nhưng không ngờ lại có một lĩnh vực xuất hiện, lôi điện ập xuống, bọn họ bị lâm vào trong đó.
“Đây là... vực Lôi Hồn?”
“Chạy mau!”
...
Ba cường giả cấp Thánh thần một nguyên tràn đầy hoảng sợ, nhanh chóng trốn đi.
May mà bọn họ ở bên ngoài vực Lôi Hồn, chịu lĩnh vực trói buộc rất nhỏ. Hơn nữa, khi vừa xuất hiện thì uy lực của lôi điện chỉ là cấp Thánh thần hai nguyên, bọn họ có thể miễn cưỡng thừa nhận. Vài giây sau, ba cường giả đã an toàn thoát ra ngoài.
“Căn nguyên pháp tắc trong người ta tổn thất ba phần!”
“Ta bốn phần!”
...
Ba cường giả sợ hãi nhìn về phía xa.
“Không biết ai kích hoạt vực Lôi Hồn này?”
“Chắc chắn là Thánh thần Dương Thiên hoặc là một trong bốn người nhóm Thánh thần Bức Dực.”
“Nhìn tình hình thì có vẻ như bọn họ đã hoàn toàn tiến vào khu vực trung tâm của vực Lôi Hồn, khu vực đó có lực trói buộc mạnh nhất!”
“Có thể chạy ra được không? Bây giờ bọn họ phải nhanh chóng chạy trốn, càng ở trong đó lâu càng nguy hiểm!”
...
Bọn họ không rời đi mà ở lại xem xét tình hình.
Vài phút sau, uy lực của lôi điện đã đạt tới cấp Thời không.
“Không thoát được rồi!”
“Uy lực của lôi điện lúc này đã đạt tới cấp Thời không, năm người bọn họ chỉ là cường giả cấp Thánh thần hai nguyên, không thể nào ngăn cản được. Nói không chừng, bây giờ bọn họ đã chết rồi!”
“Ôi trời ơi! Năm vị cường giả cấp Thánh thần hai nguyên thế mà lại chết ở nơi này!”
“Vực Lôi Hồn có uy lực khủng khiếp lắm, ngay khi bắt đầu đã là uy lực cấp Thánh thần hai nguyên, vài phút sau đạt tới cấp Thời không, sau nửa tiếng sẽ đạt tới trình độ Thánh vương sáu nguyên! Khi uy lực của nó đạt tới cực hạn thì đến cả Thánh vương sáu nguyên cũng không dám tiến vào, bởi vì lực trói buộc của nó sẽ ảnh hưởng đến tốc độ, lôi điện dày đặc đủ để khiến bọn họ trọng thương.”
“Đi thôi, năm cường giả đó ngã xuống thì bảo vật chắc chắn cũng sẽ bị lôi điện phá hủy. Cho dù bảo vật không bị phá hủy thì vực Lôi Hồn cũng sẽ tồn tại hơn một ngàn năm, chúng ta không lấy được đâu.”
“Thánh thần Dương Thiên và bốn cường giả cấp Thánh thần hai nguyên của Thánh tinh Bắc Ma thiệt mạng tại đây, tin tức này mà truyền ra ngoài thì chắc chắn sẽ vô cùng chấn động!”
...
Mấy vị cường giả nhìn vực Lôi Hồn khủng bố trước mắt.
Chương 1998: Hủy diệt toàn bộ! 1
Trong vực Lôi Hồn, sắc mặt của Thánh Thần Bức Dực cùng các cường giả khác lúc này đang vô cùng khó coi, đặc biệt là Thánh Thần Tiềm Vân và Thánh Thần Ngũ Gia, trong mắt họ đều chứa vẻ tuyệt vọng.
Căn nguyên pháp tắc trong cơ thể họ lúc này đã bị tiêu hao mất hơn tám phần, mà uy lực của sấm sét thì càng ngày càng mạnh.
Soạt!
Viên châu màu trắng xuất hiện, toàn bộ bốn cường giả, bao gồm Thánh Thần Bức Dực tiến vào bên trong nó.
Nếu còn không vào nữa, họ sẽ không thể chịu nổi được những công kích.
“Ầm ầm!”
Vô số tia sấm sét dường như cảm ứng được sinh mệnh trong viên châu màu trắng, lập tức lao đến, nhiều hơn chỗ Dương Thiên đang ở gấp nhiều lần.
Khu vực vực Lôi Hồn, cho dù có trốn ở bên trong chí bảo pháp tắc phong tỏa không gian cũng không thoát được, ngược lại còn khiến sấm sét càng thêm bạo động.
Chỉ chưa đầy một phút ngắn ngủi, dao động pháp tắc trên viên châu màu trắng đã trở nên ảm đạm đi một chút.
“Răng rắc!”
Một âm thanh giòn giã vang lên, bảo vật gần với chí bảo pháp tắc linh cấp cực phẩm bị vỡ nứt ra.
“Không!”, Thánh Thần Tiềm Vân và Thánh Thần Ngũ Gia hoảng sợ.
Lúc này đã qua được vài phút, họ thậm chí còn chưa bay được một năm ánh sáng, muốn rời khỏi nơi này, cần phải phi hành hơn ba mươi năm ánh sáng, chắc chắn không kịp, mà uy lực của sấm sét lúc này đã đạt đến cấp Thời Không.
“Ta không cam tâm!”, Thánh Thần Tiềm Vân nhìn Dương Thiên và Thánh Thần Bức Dực với khuôn mặt tràn đầy sự oán hận.
Căn nguyên pháp tắc trong cơ thể ông ta chỉ còn lại không đến một phần, sau khi mất mạng mà không có phân thân thì ông ta sẽ vĩnh viễn không được hồi sinh.
Ông ta đối với Dương Thiên tràn đầy sự oán hận, không có Dương Thiên, ông ta sẽ không có khả năng vào được nơi này. Nhưng không có Thánh Thần Bức Dực, ông ta cũng sẽ không truy sát Dương Thiên.
Phải biết rằng, bây giờ mới chỉ là kỷ nguyên sơ kỳ, ông ta còn sống vô số năm nữa, nhưng giờ lại bị đứt gánh giữa chừng.
Thánh Thần Ngũ Gia cũng tràn đầy tuyệt vọng, không cam tâm.
“Ầm ầm!”
Những đợt sấm sét lại lóe qua, Thánh Thần Tiềm Vân và Thánh Thần Ngũ Gia trực tiếp mất đi dao động khí tức sinh mệnh.
Ở bên khác, Thánh Thần Hồ Ngọc cũng đang tràn đầy tuyệt vọng, ông ta cũng sắp mất mạng rồi. Có điều ông ta tốt hơn chút, có phân thân, ông ta có cơ hội sống lại.
Cuối cùng, nơi này chỉ còn lại hai người Dương Thiên và Thánh Thần Bức Dực.
Lúc này, khí thế trên người Dương Thiên lại bắt đầu suy giảm.
Có điều, hắn chỉ mới bắt đầu suy giảm, mà Thánh Thần Bức Dực chỉ còn lại chưa đến một phần căn nguyên pháp tắc.
“Thánh Thần Dương Thiên, tuy xông xáo trong tinh vực căn nguyên đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên ta phải chịu thua thiệt lớn như vậy trong tay các cường giả cấp Thánh Thần khác! Cảnh giới của ngươi có lẽ là cấp Thánh Thần một nguyên, nhưng trên người ngươi có hai chí bảo pháp tắc nửa hỗn độn công kích và phòng ngự, thêm cả phân thân kỳ dị, căn nguyên pháp tắc vậy mà nhiều hơn chúng ta gấp mười mấy lần, chúng ta cho dù có tiêu hao một chí bảo pháp tắc phong tỏa không gian gần cực phẩm cũng không thể tổn hại đến ngươi được.”
Thánh Thần Bức Dực nhìn Dương Thiên, ánh mắt trở nên bình tĩnh, nói với Dương Thiên như một người bạn: “Ngươi có phân thân, nhưng khí thể trên người ngươi đã suy giảm, căn nguyên pháp tắc trong cơ thể nhất định phải kiên trì không được rời khỏi khu vực này, hai chí bảo pháp tắc nửa hỗn độn chắc chắn sẽ bị thất lạc. Đều nói cường giả của tam đại Thánh Tinh chúng ta điên cuồng, Thánh Thần Dương Thiên ngươi mới vào tinh vực căn nguyên chưa được bao lâu, nhưng so với chúng ta còn điên cuồng hơn, hai bảo vật nói bỏ là bỏ. Ta không thể không kính nể ngươi ở điểm này.”
Mất đi bảo vật ở vực Lôi Hồn, cho dù là cường giả cấp Thánh Vương sáu nguyên cũng không cách nào lấy được, chỉ có thể đợi đến ngàn năm sau, những sấm sét này biến mất.
“Bảo vật ta tất nhiên sẽ lại lấy được, Thánh Thần Bức Dực, ngươi truy sát ta mấy lần, bây giờ mất mạng ở đây, hoàn toàn là do lòng tham trong ngươi gây nên.”, Dương Thiên hờ hững nói.
“Đúng vậy, là ta quá thèm muốn bảo vật của ngươi. Nhưng, ta cũng có phân thân, dù sắp mất mạng, nhưng giá trị bảo vật bị tổn thất so với ngươi vẫn thấp hơn rất nhiều.”, Thánh Thần Bức Dực nói: “Thánh Thần Dương Thiên, năng lực bảo mệnh của ngươi rất mạnh, trình độ thậm chí còn cao hơn sư phụ của ngươi Thánh Thần Cổ Nguyên, lần sau chúng ta gặp lại, xem ngươi có ngăn chặn được công kích của ta không?”
“Thánh Thần Bức Dực, hai lần trước gặp ngươi, ta phải bỏ chạy thảm hại, lần này khiến ngươi mất mạng, lần sau gặp ngươi nói xem sẽ là tình cảnh chiến đấu như thế nào?”, Dương Thiên lạnh lùng nói.
“Ha ha, ta rất mong đợi lần gặp mặt sau của chúng ta đấy.”, Thánh Thần Bức Dực cười lớn, trong mắt lóe lên sát khí vô cùng mãnh liệt.
“Ầm ầm!”
Tác động của sấm sét lên người ông ta vô cùng khủng bố, ánh mắt Thánh Thần Bức Dực trở nên mờ nhạt, mất đi dao động sinh mệnh. Cơ thể của ông ta cũng nhanh chóng phân giải, chỉ còn lại rất nhiều bảo vật. Trong đó có một viên châu màu đỏ tươi, một khải giáp màu đen và một móng vuốt màu đen đặc biệt dễ thấy.
Đến bây giờ, toàn bộ bốn cường giả cấp Thánh Thần hai nguyên bao vây công kích hắn đã tử vong!
“Sông Huyết Vân, khải giáp Hắc Huyền, Hắc Vân Trảo.”, Dương Thiên nhanh chóng tiến lên trước, thu lại toàn bộ ba bảo vật này.
Chương 1999: Hủy diệt toàn bộ! 2
Sau đó hắn lại nhanh chóng đến nơi mà Thánh Thần Ngũ Gia và các cường giả khác lưu lại bảo vật sau khi mất mạng, chỉ có điều trong số chúng có vài bảo vật đã xuất hiện một chút hư hại, hiện tại uy lực của những tia sấm sét này đã hoàn toàn đạt đến trình độ cấp Thời Không, hơn nữa lại còn rất dày đặc.
Sau khi thu thập toàn bộ bảo vật, khí thế trên người Dương Thiên trở nên vô cùng yếu ớt.
Soạt!
Bên cạnh hắn xuất hiện một tòa cung điện màu tím, hắn liền trực tiếp đi vào trong đó, đây là điện Tử Nguyên của Dương Thiên.
“Ầm ầm!”
Trong nháy mắt, vô số những tia sấm sét công kích lên điện Tử Nguyên, có điều, điện Tử Nguyên không hề bị tổn hại chút nào.
“Đi thôi! Còn chút thời gian nữa, những tia sấm sét này có thể lên đến trình độ cấp Thánh Vương năm nguyên, lĩnh vực trói buộc cũng trở nên cực mạnh, đến khi đấy cho dù mình có ở trong điện Tử Nguyên cũng không thể thoát được. Thời gian càng dài, uy lực của nó lên đến sáu nguyên thánh vương, mình lại càng không có tia hy vọng nào rời khỏi đây.”, Dương Thiên khống chế điện Tử Nguyên, nhanh chóng bay đi xa.
Lĩnh vực trói buộc cường đại tuy cũng có lực trói buộc lên điện Tử Nguyên của hắn, nhưng không quá lớn.
Thực lực của Dương Thiên bây giờ có thể di chuyển được điện Tử Nguyên, chỉ có cường giả cấp Thánh Vương năm nguyên mới có thể trói buộc được hoàn toàn.
Điện Tử Nguyên khổng lồ giống như một con thuyền nhỏ đang đi trong sấm sét, đang không ngừng tiến lên.
Năm phút sau, điện Tử Nguyên cuối cùng cũng đã bay ra. Trong khoảnh khắc nó xuất hiện, Tiểu Quang liền trực tiếp nuốt chửng và giấu đi.
Dương Thiên cảm ứng được cường giả ở gần đấy.
“Ra ngoài đi.”, Dương Thiên đang ẩn nấp thở dài một hơi, nhìn về tình cảnh giống như tận thế trước mắt.
“Vực Lôi Hồn này quả nhiên kinh khủng, mình có nhiều phân thân như vậy, còn có thêm bản thể, mà căn nguyên pháp tắc vẫn bị hao tổn mất hơn nửa, nếu mà muộn vài phút nữa, điện Tử Nguyên của mình chắc sẽ bị bại lộ trước mắt Thánh Thần Bức Dực.”, Dương Thiên tuyệt đối sẽ không thể bản thân phải mất mạng ở đây.
Bảo vật trên người hắn rất nhiều, nếu như tử vong, đao Hắc Phệ, điện Tử Nguyên cùng tất cả bảo vật khác đều sẽ bị thất lạc, Tiểu Quang sẽ không thể ra ngoài.
Tiểu Quang đến bây giờ cũng chưa thể miễn dịch được với công kích hệ lôi.
Căn nguyên pháp tắc trong bốn phân thân lớn của Dương Thiên lúc này, bao gồm cả Kim Giáp Nguyên Trùng, cùng với một trăm thân thể Kim Giáp Nguyên Trùng con đều bị tổn hại tới hơn chín mươi lăm phần trăm, tất cả đều rơi vào trạng thái vô cùng yếu ớt.
Dương Thiên vẫn còn sợ hãi trong lòng, nếu như Thánh Thần Bức Dực kiên trì được thêm một phút nữa, điện Tử Nguyên chắc chắn sẽ bị bại lộ.
Nếu như không bại lộ, hắn sẽ trực tiếp mất mạng, đa phần chí bảo pháp tắc trên người hắn sẽ bị phá hủy, ngay cả những bảo vật như điện Tử Nguyên, Hỗn Nguyên châu, Long phượng nguyên châu cho dù không bị sấm sét đánh nát cũng sẽ bị kẹt trong vực Lôi Hồn vĩnh viễn.
Đợi hơn ngàn năm qua đi, chắc chắn sẽ có cường giả đến đây, thăm dò xem có bảo vật sót lại không, đến khi đó có lẽ hắn cũng không thể tranh đoạt nổi với các cường giả khác.
Lần này tiến vào vực Lôi Hồn, Dương Thiên đã có kế hoạch cẩn thận.
Hắn muốn dựa vào căn nguyên pháp tắc mạnh hơn cả những cường giả như Thánh Thần Bức Dực của bản thân, giết chết bốn cường giả cấp Thánh Thần hai nguyên, sau đó trốn vào trong điện Tử Nguyên.
Chỉ cần uy lực sấm sét không đạt đến cấp Thánh Vương năm nguyên, hắn có thể thông qua điện Tử Nguyên để rời đi thành công.
Hiện tại, kế hoạch của hắn gần như đã thành công hoàn mỹ, bốn cường giả cấp Thánh Vương hai nguyên trong đấy cũng đã tử vong toàn bộ, hơn nữa hắn còn lấy được tất cả bảo vật trên người các cường giả.
“Đi thôi!”, Dương Thiên đang lẩn trốn lập tức bay về phía xa.
…
Thánh tinh Bắc Ma, bên trong một tòa cung điện khổng lồ, có một cường giả tướng mạo dữ tợn, trông như sinh mệnh Trùng tộc đang đứng thẳng, trong mắt tràn đầy vẻ âm trầm.
Khí tức phát ra trên người vị cường giả này giống với Thánh Thần Bức Dực, chính là một phân thân của Thánh Thần Bức Dực.
“Thánh Thần Dương Thiên của vũ trụ Tinh Lâm, ngươi quả nhiên hung ác, nếu gặp tình huống như vậy, ta sẽ không ra quyết định giống như ngươi, trận chiến lần này, ta thua rồi.”, Thánh Thần Bức Dực lạnh lùng nói.
Ông ta đã lang bạt trong tinh vực căn nguyên được hơn một kỷ nguyên rồi, vậy mà lại bị một cường giả cấp Thánh Thần một nguyên mới xuất hiện trong tinh vực căn nguyên gây khó dễ.
“Lần này không chỉ không có được bảo vật, mà hai chí bảo pháp tắc linh cấp cực phẩm mà ta lấy được trong những năm tháng vô tận của mình cũng bị mất đi. Vực Lôi Hồn xuất hiện quá đột ngột rồi, không có bất cứ dấu hiệu nào, cho dù ta đã thông báo cho cường giả cấp Thời Không của tộc Dực Tâm chúng ta rồi, nhưng trong nửa giờ đồng hồ, họ không thể đuổi kịp được, hơn nữa chỉ cần có nửa giờ, uy lực sấm sét của vực Lôi Hồn đã lên đến cấp Thánh Vương sáu nguyên rồi.”
“Cường giả cấp Thời Không mạnh nhất của tộc Dực Tâm chúng ta cũng mới đang ở cấp Thánh Vương bốn nguyên, căn bản không thể vào trong đó mang bảo vật của ta ra ngoài được. Thời gian qua đi, những bảo vật này nhất định sẽ bị phá hủy. Cho dù là hai chí bảo pháp tắc nửa hỗn độn của Thánh Thần Dương Thiên cũng có khả năng bị phá hủy, nếu như có cường giả biết được, cũng cần phải đợi đến ngàn năm sau mới có thể đi tìm kiếm.”
Chương 2000: Danh tiếng lan rộng
Đôi mắt của Thánh Thần Bức Dực chứa tia sáng lạnh lẽo.
“Tuy bảo vật của ta đã mất, nhưng phân thân của ta cũng có bảo vật, phân thân này của ta là phân thân có lực chiến đấu cường đại nhất, Thánh Thần Dương Thiên, lần sau gặp lại ngươi, ngươi định lấy gì ra để đấu với ta?”
Trong lòng Thánh Thần Bức Dực đối với Dương Thiên tràn đầy sát ý, hơn nữa còn không hề khinh thường hắn.
Vù!
Ở phía xa, trong hư không, một khe nứt không gian xuất hiện, một sinh vật khổng lồ giống như con dơi bay ra từ bên trong.
“Mạt Viêm.”, Thánh Thần Bức Dực nhìn về phía vị cường giả này.
“Bức Dực, bản thể của ngươi vừa nãy đã mất mạng trong núi Lôi Duyên vực Lôi Hồn rồi ư?”, Thánh Thần Mạt Viêm hỏi Thánh Thần Bức Dực.
“Làm sao ngươi biết?”, Thánh Thần Bức Dực cau mày hỏi lại. Ông ta mới chỉ tử vong được một khoảng thời gian rất ngắn.
“Là do hai tộc quần là tộc Vân Diệp và tộc Kim Thủy truyền ra ngoài.”, Thánh Thần Mạt Viêm đáp.
Sắc mặt Thánh Thần Bức Dực trầm xuống, tộc Vân Diệp và tộc Kim Thủy chính là tộc quần của Thánh Thần Tiềm Vân và Thánh Thần Ngũ Gia, trước kia Thánh Thần Tiềm Vân và Thánh Thần Ngũ Gia bị kẹt trong vực Lôi Hồn, biết rõ mình sẽ mất mạng, nên đã đem tin tức truyền về tộc của mình.
Thánh Thần Tiềm Vân và Thánh Thần Ngũ Gia đã hoàn toàn tử vong, căn bản không thể hồi sinh được, mà nguyên nhân tử vong là do Dương Thiên và Thánh Thần Bức Dực, nên hai tộc quần tất nhiên sẽ vô cùng phẫn nộ, đem tin tức truyền ra ngoài.
“Thánh Thần Dương Thiên, tin tức đã bị truyền ra ngoài, trận chiến này, bốn cường giả gồm có ta và Thánh Thần Tiềm Vân lại trở thành bàn đạp cho sự quật khởi của ngươi.”, Thánh Thần Bức Dực thầm nghĩ trong lòng.
Họ là những cường giả thành danh đã lâu, còn thuộc Thánh tinh Bắc Ma, mà Dương Thiên chỉ mới vào tinh vực căn nguyên được mấy trăm năm.
Sự việc lần này chắc chắn sẽ trở thành một vết nhơ mà ông ta không thể nào xóa bỏ được.
…
Liên quan đến tin tức bốn cường giả cấp Thánh Thần hai nguyên, bao gồm Thánh Thần Bức Dực truy sát Dương Thiên, nhưng lại sa và vực Lôi Hồn, cuối cùng tất cả đều tử vong, tộc Vân Diệp và tộc Kim Thủy đang rất phẫn nộ liền lập tức truyền ra, rất nhanh đã truyền đến cây Nguyên Linh, hồ Liệt Diễm và rất nhiều khu vực khác.
Mặc dù chiến tích như vậy không đủ để gây kinh động đến cường giả cấp Thời Không, nhưng trong cường giả cấp Thánh Thần, lại gây nên chấn động cực kỳ lớn.
Trong những trường hợp bình thường, gần như không thể xảy ra tình trạng nhiều cường giả mất mạng như vậy được.
“Dương Thiên của vũ trụ Tinh Lâm chỉ mới vào vũ trụ căn nguyên được mấy trăm năm, nhưng đã có thể đối mặt với công kích liên hợp của Thánh Thần Bức Dực và những cường giả khác, còn khiến họ mất mạng trong vực Lôi Hồn! Là bốn cường giả cấp Thánh Thần hai nguyên đấy!”
“Tộc Vân Diệp và tộc Kim Thủy đã nói rồi, cảnh giới của Dương Thiên có lẽ chỉ mới là cấp Thánh Thần một nguyên, nhưng lại có hai bảo vật như chí bảo pháp tắc nửa hỗn độn lĩnh vực và công kích, cho nên thực lực không hề kém Thánh Thần Bức Dực chút nào. Hơn nữa, vực Lôi Hồn này cũng là do Thánh Thần Dương Thiên kích động nên, cuối cùng không muốn chạy trốn, mà còn dùng chí bảo pháp tắc nửa hỗn độn lĩnh vực trói chặt nhóm bốn cường giả Thánh Thần Bức Dực, nếu không thì họ cũng không phải là không có cơ hội chạy thoát.”
“Thánh Thần Dương Thiên thực sự quá điên cuồng rồi, vậy mà không hề quan tâm đến sinh mệnh bản thân chút nào.”
“Thánh Thần Dương Thiên có phân thân! Không thể tử vong luôn được!”
“Cho dù có phân thân, có thể hồi sinh trở lại, nhưng những bảo vật kia chắc chắn sẽ mất. Như ta đã nói, Thánh Thần Dương Thiên này thực sự quá kích động, là hai chí bảo pháp tắc nửa hỗn độn đấy, bảo vật cấp này cũng không có mấy cường giả cấp Thánh Thần hai nguyên sở hữu được. Lần này thất lạc trong vực Lôi Hồn, toàn tinh vực căn nguyên cũng không có mấy cường giả có thể vào trong đó lấy được, trừ khi đợi đến ngàn năm sau, bảo vật khi đấy cho dù không bị vỡ nát, cũng không thể đợi đến khi Thánh Thần Dương Thiên đến lấy được. Quá khó để hắn có được bảo vật cấp độ như này thêm lần nữa.”
“Không làm như vậy, tin tức một khi bị truyền ra ngoài, sau này Thánh Thần Dương Thiên vẫn phải đối mặt với sự truy sát của vô số cường giả sao? Ta thì cho rằng hắn làm vậy là đúng, mất đi hai bảo vật, giết chết bốn cường giả cấp Thánh Thần hai nguyên lớn, chiến tích như vậy đủ để được lưu truyền trong tinh vực căn nguyên một thời gian dài rồi.”
“Đúng vậy, có điều Thánh Thần Bức Dực, còn có các tộc quần như tộc Vân Diệp có lẽ sẽ không bỏ qua cho hắn, tộc quần của họ còn có vài cường giả cấp Thánh Thần hai nguyên và cường giả cấp Thời Không nữa.”
…
Đông đảo cường giả cấp Thánh Thần không ngừng thảo luận, danh tiếng của Dương Thiên trước kia mới chỉ được lưu truyền trong phạm vi nhỏ, nhưng lần này, đã khiến cho rất nhiều cường giả trong vũ trụ tinh vực căn nguyên biết đến hắn.
Tại vũ trụ Tinh Lâm, Công ty lỗ sâu ảo Nhân tộc, Thánh địa Cổ Nguyên.
Thánh Thần Cổ Nguyên đang yên lặng đứng thẳng, trên người ông lưu chuyển pháp tắc Không gian, Thời gian kỳ dị, đột nhiên dung hợp cùng nhau, lại đột nhiên tách ra, tản ra dao động vô cùng mãnh liệt.
Sau một lúc lâu, pháp tắc Không gian, Thời gian này tiêu tán, Thánh Thần Cổ Nguyên nhíu mày.
“Quả nhiên đột phá đến cấp Thời Không vô cùng gian nan, cho dù ta chạm đến rồi, nhưng mà muốn hoàn toàn đột phá thành công, còn không biết phải tới khi nào?” Trong lòng Thánh Thần Cổ Nguyên thầm than.
Cấp Thời Không, là cảnh giới phía trên cấp Thánh Thần, ông vẫn luôn tích lũy nội tình, chuẩn bị đột phá trong một lần.
Chương 2001: Cường giả Nhân tộc khiếp sợ
Vũ trụ căn nguyên này có tác dụng áp chế đối với cấp Thời Không, khi đột phá những cảnh giới khác, chỉ cần lĩnh ngộ, bắt lấy một tia linh cảm, liền có thể đột phá, nhưng mà đột phá đến cấp Thời Không cũng có nguy hiểm nhất định, cho dù chạm đến rồi, thì lúc đột phá cũng có nguy cơ ngã xuống, Thánh Thần Cổ Nguyên đã trở thành cường giả cấp Thánh Thần hai nguyên từ lâu, nhưng mà hiện tại còn chưa tuyệt đối nắm chắc có thể phá tan bình cảnh này.
“Có thể ý thức của vũ trụ căn nguyên sợ bị cường giả cấp Thời Không khống chế ý thức, cho nên vô cùng bài xích.” Thánh Thần Cổ Nguyên thầm nói trong lòng.
Đinh!
Bỗng nhiên, đồng hồ trên tay Thánh Thần Cổ Nguyên vang lên.
“Hả? Thánh Thần Kiếm Vẫn muốn ta tiến vào Thế giới ảo.” Thánh Thần Cổ Nguyên mở tin nhắn ra nhìn một chút, trong lòng nghi hoặc. Nhưng mà ông không hề do dự, trực tiếp tiến vào.
“Cổ Nguyên!” Thánh Thần Kiếm Vẫn nhìn thấy Thánh Thần Cổ Nguyên lập tức đi tới.
“Kiếm Vẫn, tìm ta gấp như vậy có chuyện gì?” Thánh Thần Cổ Nguyên hỏi.
“Là bởi vì chuyện của đệ tử ngươi, Dương Thiên.” Thánh Thần Kiếm Vẫn nói.
“Dương Thiên? Hiện tại Dương Thiên làm sao?” Thánh Thần Cổ Nguyên khó hiểu hỏi.
Đến giờ ông vẫn chưa nhận được tin tức, tộc Vân Diệp và tộc Kim Thủy truyền bá tin tức đều là theo kiểu ngẫu nhiên, Thánh Thần Kiếm Vẫn cũng mới nhận được tin tức từ một người bạn của mình.
Soạt! Soạt! Soạt!
Lại ba bóng người xuất hiện, chính là Thánh Thần Không Mạc của Ngân hàng Nhân loại vũ trụ, Thánh Thần Huyết Vân của Liên minh quân đội vũ trụ, và Thánh Thần Hoang Vũ của Liên minh tự do vũ trụ, bọn họ cũng đều có phân thân, nhận được thông báo của Thánh Thần Kiếm Vẫn nên đến nơi này.
“Các ngươi xem!” Thánh Thần Kiếm Vẫn trực tiếp đưa tin tức cho bốn người Thánh Thần Cổ Nguyên.
Dương Thiên chiến đấu cùng bốn vị cường giả Thánh Thần Bức Dực cấp Thánh Thần nhị nguyên, trên người có hai món chí bảo pháp tắc bán Hỗn Độn, chủ động phát động vực Lôi Hồn, cùng ngã xuống với đám cường giả Thánh Thần Bức Dực. . .
Từng dòng tin tức chấn động xuất hiện ở trước mặt mấy vị cường giả.
“Dương Thiên có được hai món chí bảo pháp tắc bán Hỗn Độn, cuối cùng kéo theo cả bốn vị cường giả cấp Thánh Thần hai nguyên của Thánh Tinh Bắc Ma cùng ngã xuống?”
“Sao có thể? Sao thực lực của Dương Thiên lại trở nên khủng bố như vậy? Cho dù cho ta hai món bảo vật này, chắc chắn ta cũng không thể có được chiến tích như vậy!”
“Thánh Thần Kiếm Vẫn, tin tức này không phải là giả chứ?”
. . . . . .
Vẻ mặt của ba vị cường giả Thánh Thần Không Mạc đều khiếp sợ.
Bọn họ là ba vị cường giả cấp Thánh Thần một nguyên, đối mặt cường giả cấp bậc như Thánh Thần Bức Dực, chỉ có thể chật vật mà chạy trốn, không thể có một chút lực chống cự.
Không nói Dương Thiên có chí bảo pháp tắc bán Hỗn Độn, cho dù bọn họ có, cũng không thể nào chớm lên ý nghĩ chiến đấu cùng với Thánh Thần Bức Dực.
“Tin tức là từ tộc Vân Diệp và tộc Kim Thủy của Thánh Tinh Bắc Ma truyền ra, Thánh Thần Tiềm Vân và Thánh Thần Ngũ Gia của tộc quần bọn họ ngã xuống, cho nên bọn họ lựa chọn truyền tin tức ra, hơn nữa ba vị cường giả cấp Thánh Thần một nguyên của vũ trụ Tử Không đã tận mắt nhìn thấy năm vị cường giả Dương Thiên và Thánh Thần Bức Dực rơi vào trong vực Lôi Hồn, nửa giờ sau, không một vị cường giả nào đi ra, xác định toàn bộ bọn họ đã ngã xuống!” Thánh Thần Kiếm Vẫn nói.
Trong mắt của ông ta còn có một tia chấn động. Bốn vị cường giả Thánh Thần Bức Dực, bất kỳ một vị nào đều tương đương với ông ta và Thánh Thần Cổ Nguyên.
“Ta sẽ gọi Dương Thiên đến đây ngay bây giờ.” Thánh Thần Cổ Nguyên vội vàng nói.
Rất nhanh, Dương Thiên đi tới nơi này, đây là phân thân thú Quang Diễn của hắn, có điều lúc này đã hóa thành hình người. Với thực lực, địa vị hiện tại của hắn bây giờ, cho dù ở Thế giới ảo Nhân tộc, cũng có thể dễ dàng thay đổi hình dáng.
“Sư phụ.” Dương Thiên nhìn về phía Thánh Thần Cổ Nguyên gọi, rồi gật đầu với Thánh Thần Kiếm Vẫn và các cường giả khác.
“Dương Thiên, lúc trước ngươi bị nhốt ở vực Lôi Hồn cùng Thánh Thần Bức Dực và những cường giả khác, cuối cùng toàn bộ ngã xuống sao?” Thánh Thần Cổ Nguyên hỏi.
“Hả? Tin tức này truyền ra nhanh như vậy?” Trong lòng Dương Thiên vừa động.
Có điều, Dương Thiên cũng đã nghĩ tới việc tin tức này sẽ truyền ra, cho nên không cảm thấy kinh ngạc, hắn trực tiếp nói: “Lúc trước Thánh Thần Bức Dực liên hợp cùng ba vị cường giả Thánh Thần Tiềm Vân truy kích đệ tử, đệ tử không có cách nào, chỉ có thể trốn vào vực Lôi Hồn, rồi kích phát nó.”
Nghe được câu trả lời khẳng định của Dương Thiên, trong mắt Thánh Thần Cổ Nguyên cũng khó giấu sự chấn động, tin tức được lan truyền này là hoàn toàn chính xác.
Hắn có thể chiến đấu cùng Thánh Thần Bức Dực mà không rơi xuống thế yếu.
Trong khoảng thời gian ngắn, Dương Thiên lợi dụng hiểm địa ở tinh vực căn nguyên đánh chết bốn vị cường giả có thực lực sánh ngang hắn.
“Dương Thiên, bảo vật của ngươi có bị mất hết không, ở chỗ sư phụ có vài món chí bảo pháp tắc linh cấp.” Thánh Thần Cổ Nguyên nói.
Nếu Dương Thiên không có bảo vật hộ thể, sức chiến đấu của bản thân chắc chắn sẽ giảm xuống trên diện rộng.
“Không cần đâu sư phụ, đệ tử có chút thu hoạch ở tinh vực căn nguyên, trên người cũng có đủ bảo vật.” Dương Thiên nói. Trong lòng hắn có chút cảm kích. Chí bảo pháp tắc linh cấp, đối với bất kỳ một vị cường giả nào cũng đều vô cùng quan trọng.
Thánh Thần Cổ Nguyên gật đầu, nói: “Có bảo vật thì tốt.”
Chương 2002: Đại thu hoạch bảo vật 1
Ông không hỏi đó là bảo vật gì, hiện tại với thực lực của Dương Thiên, cho dù có được chí bảo pháp tắc bán Hỗn Độn, cũng hoàn toàn có tư cách.
Có điều, sắc mặt Thánh Thần Cổ Nguyên lại vô cùng trịnh trọng, nói: “Dương Thiên, sau việc này, nói không chừng sẽ có rất nhiều cường giả cấp Thánh Thần hai nguyên cảm thấy hứng thú với ngươi. Nhất là những cường giả trong tam đại thánh Tinh kia, những cường giả trong tộc quần của Thánh Thần Bức Dực và Thánh Thần Tiềm Vân có thể sẽ gây phiền phức cho ngươi, ngươi nhất định phải cẩn thận.”
“Đệ tử biết.” Dương Thiên gật đầu. Hắn biết tính nghiêm trọng của chuyện này, cường giả bên trong tam đại thánh Tinh đều vô cùng điên cuồng, trong lòng hắn đã có sự chuẩn bị.
Trò chuyện cùng đám người Thánh Thần Cổ Nguyên một hồi, sau đó Dương Thiên liền rời khỏi Thế giới ảo.
Có điều, Thánh Thần Cổ Nguyên và những cường giả khác vẫn chưa rời đi.
“Cổ Nguyên, hiện tại tốc độ tiến bộ của Dương Thiên kinh người như vậy, thành tựu tương lai chắc chắn sẽ vượt qua chúng ta.” Thánh Thần Kiếm Vẫn cười nói.
Thánh Thần Cổ Nguyên gật đầu, nói: “Với thiên phú của Dương Thiên, chắc chắn có khả năng rất lớn có thể trở thành cường giả cấp Thời Không.”
Lúc ở vũ trụ Tinh Lâm, ở trong mắt bọn họ, Dương Thiên vẫn chỉ là một kẻ yếu, nhưng mà hiện tại trong khoảng thời gian ngắn tiến vào tinh vực căn nguyên, tốc độ trưởng thành vô cùng kinh người, thậm chí đã muốn đạt tới trình độ như bọn họ.
Nhất là đám cường giả Thánh Thần Không Mạc, tình cảnh lúc trước khi Dương Thiên tranh đoạt Khải giáp Thị Huyết với các cường giả cấp Hư Thần khác vẫn còn rõ ràng ở trước mắt, bọn họ còn muốn Dương Thiên cống hiến Khải giáp Thị Huyết ra, nhưng mà chỉ trong thời gian ngắn ngủi như vậy, thực lực của Dương Thiên đã hoàn toàn vượt qua bọn họ!
Bên trong không gian bí mật của vách đá bên trong núi Lôi Duyên, Dương Thiên đứng thẳng, nhìn thật nhiều bảo vật ở trước mặt, lộ ra một nụ cười.
Bốn vị cường giả Thánh Thần Bức Dực đều là cường giả cấp Thánh Thần hai nguyên, trên người đều có vài món chí bảo pháp tắc linh cấp, hơn nữa còn có chí bảo pháp tắc linh cấp cực phẩm.
Dương Thiên nhìn hơn mười món bảo vật ở trước mặt, trong đó Thánh Thần Bức Dực có hai món chí bảo pháp tắc linh cấp cực phẩm, là sông Huyết Vân và Khải giáp Hắc Huyền, ba vị cường giả Thánh Thần Tiềm Vân cộng lại có bốn món.
Thánh Thần Tiềm Vân là cánh Kim Nguyên, chí bảo pháp tắc linh cấp cực phẩm loại lĩnh vực, Thánh Thần Ngũ Gia là Kiếm Tinh Nguyên, Khải giáp Tinh Nguyên, cuối cùng là Khải giáp Ngũ Thù của Thánh Thần Hồ Ngọc.
Sáu món bảo vật này đều không bị hư hại gì, đều là chí bảo pháp tắc cấp bậc linh cấp cực phẩm.
Ngoài ra còn có vài món bảo vật, đều là thuộc loại công kích, phòng ngự, gần như đều ở cấp bậc chí bảo pháp tắc linh cấp thượng đẳng, có điều dưới sấm sét dày đặc, đều đã có chút hư hại, có điều, những hư hại này đối với bảo vật cũng không có bao nhiêu ảnh hưởng.
“Trên người của mình đã có hai khối bia Cửu Nguyên, còn có tháp Bạch Ngọc, hiện tại lại có sông Huyết Vân và cánh Kim Nguyên, mình đã chiếm được năm món chí bảo pháp tắc cấp bậc linh cấp cực phẩm loại lĩnh vực, hiện tại nếu lĩnh vực của mình hoàn toàn bùng nổ, cho dù là cường giả cấp Thánh Thần hai nguyên chắc chắn cũng sẽ bị trói buộc, tốc độ sẽ chậm lại rất nhiều!” Dương Thiên mỉm cười.
“Thánh Thần Bức Dực, bốn cường giả các ngươi đuổi giết ta, không chỉ ngã xuống toàn bộ, mà còn đưa tới cho ta nhiều bảo vật như vậy, mà cái ta tổn thất chỉ là lượng lớn căn nguyên pháp tắc mà thôi, một thời gian nhất định là có thể trực tiếp khôi phục. Ta thật sự phải cảm tạ các ngươi.”
Trong lòng Dương Thiên vui sướng, bốn vị cường giả Thánh Thần Bức Dực, và cả những cường giả khác biết tin tức đều cho là toàn bộ năm người bọn họ đều ngã xuống ở vực Lôi Hồn, lại không thể ngờ được là Dương Thiên có chí bảo pháp tắc Hỗn Độn điện Tử Nguyên, không chỉ thành công rời đi, mà còn thu lấy toàn bộ bảo vật.
Dù sao cho dù là cường giả cấp Thời Không, cũng có cực ít cường giả có thể có được chí bảo pháp tắc Hỗn Độn, nhất là bảo vật loại phong tỏa không gian, toàn bộ tinh vực căn nguyên cũng không có bao nhiêu cường giả có được.
“Phòng ngự của mình hơi yếu một chút, Khải giáp Hắc Huyền và Khải giáp Ngũ Thù đều là chí bảo pháp tắc thuộc cấp bậc linh cấp cực phẩm, về sau mình sẽ trực tiếp mặc Khải giáp Hắc Huyền. Có hai tầng phòng ngự của Khải giáp Hắc Huyền và điện Tử Nguyên, cho dù gặp phải công kích như Thánh Thần Bức Dực, mình cũng chỉ tổn thất một số nhỏ căn nguyên pháp tắc thôi.” Trên mặt Dương Thiên nở nụ cười.
Hắn chỉ có thể mặc một bộ bảo vật loại áo giáp, nhưng mà điện Tử Nguyên là đặc thù, trấn thủ căn nguyên pháp tắc trong cơ thể hắn, cho nên có thể hình thành hai tầng phòng ngự.
Chiếm được những bảo vật này, phòng ngự, lĩnh vực và những mặt khác của Dương Thiên nháy mắt tăng lên một mảng lớn. Nếu lại xuất hiện tình huống bị Thánh Thần Bức Dực và những cường giả khác đuổi giết, hắn chắc chắn có thể dễ dàng thoát khỏi.
“Ngoại trừ chí bảo pháp tắc linh cấp cực phẩm, còn có Hắc Vân trảo và những bảo vật khác tiếp cận chí bảo pháp tắc linh cấp cực phẩm, giao cho phân thân sử dụng. Còn lại những bảo vật vô dụng với mình thì trực tiếp giao cho Hỗn Nguyên châu thôn phệ.” Dương Thiên thầm nghĩ trong lòng.
Hiện tại Dương Thiên có được rất nhiều chí bảo pháp tắc linh cấp, ngoại trừ một số món cực phẩm, còn có vài món tiếp cận cực phẩm.
Chương 2003: Đại thu hoạch bảo vật 2
Như là Khải giáp Thần Vẫn, Khải giáp Thị Huyết, đao Trọng Huyền, kiếm Hồng Vũ, Khải giáp Kim Mộc, Khải giáp Huyền Nguyệt, Khải giáp Toái Tinh và những chí bảo pháp tắc linh cấp cấp bậc bình thường khác, với hắn mà nói thật ra cũng không có tác dụng quá lớn, hắn hoàn toàn có thể để cho Hỗn Nguyên châu thôn phệ, khôi phục.
Thực lực càng mạnh, đương nhiên yêu cầu đối với cấp bậc của bảo vật cũng càng cao.
Giống như cường giả cấp Thời Không, sử dụng kém nhất cũng là chí bảo pháp tắc linh cấp cực phẩm, hoặc là chí bảo pháp tắc bán Hỗn Độn, thậm chí có vài cường giả cấp Thời Không mạnh mẽ còn có được chí bảo pháp tắc Hỗn Độn hoàn chỉnh.
Hiện tại Dương Thiên khiến cho bốn vị cường giả cấp Thánh Thần hai nguyên Thánh Thần Bức Dực ngã xuống, có được rất nhiều bảo vật, hoàn toàn có thể võ trang cho bốn đại phân thân của mình, hơn nữa chất lượng bảo vật đều cực kỳ kinh người.
Dương Thiên nắm chặt tay phải, trong tay liền xuất hiện một viên châu màu đen.
“Thôn phệ đi!” Dương Thiên ném gần mười món chí bảo pháp tắc linh cấp cấp bậc bình thường trong tay ra.
Rất nhiều trong số này đều là hắn có được ở Vũ trụ Tinh Linh, còn có vài món là hắn tìm được ở tinh vực căn nguyên, hoặc là có được do đánh chết Thánh Thần Tam Nguyên, có điều vẫn luôn mặc ở trên phân thân của hắn.
Ông. . .
Phía trên Hỗn Nguyên châu tản ra một tầng ánh sáng màu đen, sau đó trực tiếp bao vây lấy một món chí bảo pháp tắc linh cấp.
“Đoán chừng Hỗn Nguyên châu thôn phệ những bảo vật này phải cần thời gian nhất định, hiện tại các đại phân thân cũng đang bắt đầu khôi phục căn nguyên pháp tắc trong cơ thể.” Dương Thiên trực tiếp ngồi xếp bằng xuống.
Cho dù thực lực đạt tới hiện tại, căn nguyên pháp tắc khôi phục vô cùng nhanh chóng, nhưng mà vẫn cần một thời gian ngắn.
Hơn một tháng sau, món chí bảo pháp tắc linh cấp thứ nhất mới hoàn toàn mất đi dao động, Ngay sau đó Hỗn Nguyên châu lại bắt đầu thôn phệ món bảo vật thứ hai.
. . . . . .
Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã qua một năm.
Bên trong vết nứt không gian của vách đá, Dương Thiên lẳng lặng ngồi xếp bằng, trước người của hắn, Hỗn Nguyên châu chậm rãi phập phồng, tiếp tục thôn phệ chí bảo pháp tắc linh cấp.
Cuối cùng, một dao động kỳ dị lóe lên, sau đó Hỗn Nguyên châu thu lại ánh sáng của mình.
“Chủ nhân.” Một giọng nói vang lên.
“Hỗn Nguyên, hiện tại ngươi khôi phục thế nào?” Dương Thiên cười hỏi. Thôn phệ nhiều bảo vật như vậy, Hỗn Nguyên chắc chắn sẽ tỉnh lại.
“Chủ nhân, tổn thương của ta tổng thể đã khôi phục hơn một nửa.” Trong giọng nói của Hỗn Nguyên cũng có một tia vui sướng.
“Ồ?” Trên mặt Dương Thiên tràn đầy tươi cười.
“Chủ nhân, lần này ta có thể duy trì trong thời gian 100.000 năm mà bản thân không bị ảnh hưởng gì, chủ nhân có thể mau chóng tăng lên trình độ luyện khí của mình!” Hỗn Nguyên nói.
“100.000 năm?” Ánh mắt Dương Thiên lộ ra vẻ kích động.
Bên trong không gian luyện khí của Hỗn Nguyên châu, thời gian trôi qua so với thế giới bên ngoài là 1000: 1, thế giới bên ngoài 100.000 năm, thì bên trong không gian luyện khí là một tỷ năm!
Dương Thiên mất thời gian 2 triệu năm để luyện chế thành công chí bảo pháp tắc hạ cấp, hiện tại lại cho hắn một tỷ năm, nói không chừng ngay cả chí bảo pháp tắc đỉnh cấp hắn cũng có thể luyện chế ra.
“Kế tiếp, phân thân Tinh Lạc của mình sẽ tiến vào bên trong không gian luyện khí, không ngừng đề cao trình độ luyện khí của mình.” Dương Thiên vừa nghĩ, phân thân Tinh Lạc của hắn liền đi ra.
Thời gian một năm, toàn bộ phân thân và thân thể con của Dương Thiên đều khôi phục thực lực tới đỉnh phong.
Trong mắt phân thân Tinh Lạc lóe lên vẻ vui thích, sau đó biến thành một đốm sáng trực tiếp tiến vào bên trong không gian luyện khí của Hỗn Nguyên châu, bắt đầu luyện chế từ chí bảo pháp tắc hạ cấp.
Lần trước xác xuất luyện chế thành công chí bảo pháp tắc hạ cấp của Dương Thiên còn chưa vượt qua một nửa.
Sau khi sắp xếp xong, Hỗn Nguyên châu lại biến thành một luồng sáng, tiến vào bên trong cơ thể Dương Thiên.
Ánh mắt Dương Thiên nhìn về phía bên ngoài vết nứt không gian của vách đá.
“Nếu bây giờ mình xuất hiện trở lại, đoán chừng Thánh Thần Bức Dực vẫn còn đuổi giết mình, tạm thời che giấu bản thể, dùng phân thân Nguyệt Ảnh để đi lại.” Bên người Dương Thiên nháy mắt xuất hiện phân thân Nguyệt Ảnh khổng lồ, bóng người này nhanh chóng biến hóa, biến thành một sinh mệnh tương tự với con người.
Bên người Dương Thiên nháy mắt xuất hiện phân thân Nguyệt Ảnh khổng lồ, bóng người này nhanh chóng biến hóa, biến thành một sinh mệnh tương tự với con người.
Kế tiếp Dương Thiên lên kế hoạch để cho phân thân Nguyệt Ảnh đi thám hiểm.
Bằng không một khi bản thể của hắn xuất hiện, nếu Thánh Thần Bức Dực lại đến đuổi giết hắn, nếu hắn bày ra thực lực ngang nhau, nói không chừng sẽ dẫn đến hoài nghi, thậm chí sẽ khiến cho nhiều cường giả cấp Thánh Thần hai nguyên khác hứng thú, nhưng mà nếu không lấy bảo vật ra, thực lực của hắn lại hoàn toàn không thể ngăn cản.
Ngoài ra hai đại tộc quần tộc Vân Diệp và tộc Kim Thủy cũng sẽ có cường giả đến đuổi giết hắn.
Như vậy phiền phức quá lớn, còn không bằng đổi một thân phận, như vậy Dương Thiên mới có thể an tâm đi thám hiểm.
“Một thời gian dài kế tiếp, có thể mình sẽ vẫn phải ở tại vực Lôi Hồn này.” Dương Thiên nhìn sấm sét thỉnh thoảng xuất hiện ở phía xa.
Hiện tại thực lực của hắn đã tới bình cảnh, không thể tiến bộ thần tốc nữa, muốn trở thành cường giả cấp Thánh Thần hai nguyên, còn không biết cần thời gian bao lâu.
Có điều, nếu lúc này Dương Thiên thật sự bùng nổ thực lực, chắc chắn sẽ ở vào đỉnh của những cường giả cảnh giới cấp Thánh Thần, chỉ cần không gặp phải cường giả cấp Thời Không, hắn không cần sợ hãi.
Chương 2004: Ký tự căn nguyên mới!
Soạt!
Toàn bộ bảo vật trên người Dương Thiên đều chuyển dời đến trên người phân thân Nguyệt Ảnh, sau đó hắn trực tiếp tiến vào bên trong Long Phượng nguyên châu.
Nguyệt Ảnh Dương Thiên nhìn vết nứt của vách đá, trực tiếp bay ra. Lúc này rất nhiều bảo vật trên người hắn đều đã thay đổi một ít, đây là vì để phòng ngừa bị cường giả khác nhận ra.
“Đi thôi!” Nguyệt Ảnh Dương Thiên nhìn từng ngọn núi thật lớn, trong đầu quan sát bản đồ, nhanh chóng bay về phía một hướng.
. . . . . .
Thời gian trôi qua nhanh chóng, một trăm năm. . . Hai trăm năm. . . Ba trăm năm. . .
Dương Thiên vẫn luôn đi lại ở dãy núi Lôi Duyên, hắn cũng thường xuyên gặp được những cường giả vũ trụ căn nguyên khác, có điều, hắn biểu hiện ra thực lực hoàn toàn đạt tới trình độ có thể sánh ngang với Thánh Thần Bức Dực, những cường giả khác chiến đấu cùng hắn một chút, sau khi cảm thấy không nắm chắc, liền nhanh chóng rời đi.
Trong nháy mắt, thời gian đã qua gần một ngàn năm.
Bên trong một khu vực, Nguyệt Ảnh Dương Thiên đang nhanh chóng bay đi, thân thể buộc chặt, chú ý đến nguy hiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Ở trong này, chỉ cần hơi vô ý một chút, thì có thể chưa đến một phần trăm giây sẽ có thể rơi vào nguy hiểm.
“Đã một ngàn năm rồi, mình đã tiến vào tới bên trong của núi Lôi Duyên rồi, nhưng vẫn chưa cảm ứng được dao động của Nguyên thạch pháp tắc hệ Lôi.” Dương Thiên thầm nói trong lòng.
Thật ra mục đích lớn nhất của việc hắn ở trong này tìm kiếm bảo vật, chính là vì tìm kiếm Nguyên thạch pháp tắc Lôi Điện. Về phần bảo vật, chỉ có chí bảo pháp tắc linh cấp cực phẩm mới có lực hấp dẫn với hắn.
Hiện tại Tiểu Quang chỉ thiếu Nguyên thạch thuộc tính Không gian, Lôi Điện, nếu tập hợp đủ, tiểu Quang sẽ không còn sợ hãi bất kỳ công kích pháp tắc nào nữa! Dương Thiên cũng muốn xem một chút đến lúc đó tiểu Quang sẽ biến thành cái dạng gì.
“Đi! Tiếp tục thăm dò.” Nguyệt Ảnh Dương Thiên nhanh chóng đi tới.
Càng đi vào bên trong, số lượng cường giả gặp được cũng càng ngày càng ít, nhưng mà thực lực đều rất mạnh, gần như đều đạt tới cấp bậc như Thánh Thần Cổ Nguyên, Thánh Thần Bức Dực.
Nguyệt Ảnh Dương Thiên không ngừng đi tới, cách bên trong núi Lôi Duyên càng ngày càng gần.
“Hả?” Vào lúc Nguyệt Ảnh Dương Thiên bay đến một khu vực, hắn bỗng nhiên ngừng lại, Long Phượng nguyên châu trong cơ thể hơi rung động rất khẽ một chút.
“Đây là?” Bên trong Long Phượng nguyên châu, bản thể Dương Thiên đứng thẳng, nhìn về phía vách đá linh lực kia, lúc này rất nhiều ký tự căn nguyên phía trên vách đá linh lực tản ra từng luồng dao động, phía trên còn truyền đến khát vọng mỏng manh.
“Vách đá linh lực có khác thường, ở gần mình có tồn tại ký tự căn nguyên!” Ánh mắt Dương Thiên lộ ra vẻ kích động.
Ký tự căn nguyên là một phần cuối cùng của Bí quyết luyện thể, cho đến giờ, những ký tự căn nguyên này vẫn chưa hoàn chỉnh, Dương Thiên cũng không biết tổng cộng có bao nhiêu ký tự căn nguyên.
Hắn muốn tìm kiếm Nguyên thạch pháp tắc Lôi Điện, lại cảm ứng được ký tự căn nguyên ở trong này.
“Dao động này là từ chỗ sâu bên trong núi Lôi Duyên truyền đến.” Dương Thiên cẩn thận cảm nhận lực hấp dẫn yếu ớt của vách đá linh lực, bắt đầu để cho phân thân Nguyệt Ảnh không ngừng đi tới.
Có điều, con đường truyền đến lực hấp dẫn có rất nhiều khu vực nguy hiểm, phân thân Nguyệt Ảnh chỉ có thể tránh được căn cứ theo những gì bản đồ hiển thị. Cho dù không thể tránh được, phân thân Nguyệt Ảnh cũng sẽ tiến vào bên trong điện Tử Nguyên rồi mạnh mẽ đi về phía trước.
Trong nháy mắt đã qua ba tháng.
“Ở trong này!” Cuối cùng Nguyệt Ảnh Dương Thiên đi tới một khu vực, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng.
Hiện ra ở trước mắt hắn chỉ có một vách đá khổng lồ, không có một vết nứt nào cả, có điều thoạt nhìn so với những vách đá xung quanh thì không có bất kỳ chỗ nào khác thường cả.
“Vách đá linh lực biểu hiện ký tự căn nguyên ở trong đó?” Bên trong Long Phượng nguyên châu, bóng dáng Dương Thiên trực tiếp hiện ra, Long Phượng nguyên châu một lần nữa xuất hiện ở trong tay hắn.
Hắn nghi hoặc nhìn về phía vách đá bình thường này.
Ông. . .
Phía trên vách đá linh lực của Long Phượng nguyên châu, một luồng dao động kỳ dị lóe lên, sau đó phía trước vách đá ở nơi này chậm rãi xuất hiện rất nhiều ánh sáng trắng, những ánh sáng màu trắng này dần dần ngưng tụ lại với nhau, chậm rãi hình thành một cánh cửa kỳ lạ ở trên không trung, cánh cửa này nhanh chóng xoay tròn, giống như là một vòng xoáy màu trắng, hư không xung quanh đều trở nên vặn vẹo.
Vào lúc vòng xoáy này xuất hiện, dao động phía trên vách đá linh lực chợt trở nên mãnh liệt, muốn thúc giục Dương Thiên tiến vào trong đó.
Dương Thiên nhìn vòng xoáy màu trắng này, hơi do dự một chút. Không ai biết vòng xoáy màu trắng này sẽ đi thông đến đâu?
Có điều do dự không đến một giây, Dương Thiên liền đưa ra quyết định.
“Mặc kệ bên trong vòng xoáy có cái gì, mình nhất định phải có được ký tự căn nguyên. Có điều vì an toàn, trực tiếp cưỡi điện Tử Nguyên tiến vào.” Bóng dáng Dương Thiên vừa động, liền tiến vào bên trong điện Tử Nguyên.
Ở bên trong điện Tử Nguyên, cho dù hắn rơi vào một ít khu vực vô cùng nguy hiểm của tinh vực căn nguyên, thì cũng có thể phòng ngự.
Chương 2005: 98100 kí tự. 1
Vút!
Điện Tử Nguyên tiếp cận vòng xoáy màu trắng, một lực thôn phệ thật lớn trực tiếp truyền đến, điện Tử Nguyên lập tức biến thành một điểm sáng, nháy mắt liền tiến vào trong đó, biến mất không thấy.
Cùng với sự biển mất của điện Tử Nguyên, nơi này lại biến thành một vách đá bình thường.
. . . . . .
Một tia linh hồn của Dương Thiên bám vào trên điện Tử Nguyên, chỉ cảm thấy mình tiến vào bên trong một thông đạo thật lớn, đang nhanh chóng đi tới.
Thông đạo này so với tốc độ của tọa độ không gian còn nhanh hơn rất nhiều.
Trải qua suốt mười ngày, điện Tử Nguyên mới từ trong thông đạo thoát ra, rốt cuộc ngừng lại.
“Đây là nơi nào?” Dương Thiên nhìn cảnh tượng xung quanh.
Ánh vào mắt chính là một bức tường màu trắng thật lớn, trừ nó ra, thì không có gì thay đổi nữa.
Ông. . .
Long Phượng nguyên châu bay ra, dao động phía trên vách đá linh lực tản ra vô cùng mãnh liệt. Sau khi cảm nhận được dao động này, phía trên vách tường màu trắng thật lớn cũng bắt đầu tản ra dao động, theo đó từng ký tự kỳ dị dần dần hiện ra.
“Đây là ký tự căn nguyên?” Trong mắt Dương Thiên lập tức lộ ra vẻ hưng phấn.
Vách đá màu trắng khổng lồ bắt đầu phát ra những rung động, sau đó từng dòng kí tự kì lạ hiện ra phía trên.
“Những thứ này đều là kí tự căn nguyên?”, Dương Thiên nhìn những dòng kí tự kì lạ này, trong mắt lộ ra nét kích động vô cùng.
Vách tường đá màu trắng khổng lồ này tương tự với sự tồn tại của vách đá linh lực.
Từng kí tự từ trên xuống dưới, bắt đầu xuất hiện nhanh chóng.
Chờ mong hiện rõ trong mắt Dương Thiên, rất nhanh, số kí tự xuất hiện trên nó đã đạt tới sáu mươi ngàn kí tự và vẫn còn xu hướng tăng thêm.
“Vách đá này hẳn là hình thành sau Hiên Dật, chẳng qua không biết là của vị cường giả nào?”, Dương Thiên thầm nói trong lòng.
Hiện Dật cũng chỉ nắm giữ hơn sáu mươi ngàn kí tự căn nguyên, hiện tại những kí tự này đã vượt qua con số đó.
Tốc độ hiện ra của kí tự căn nguyên rất nhanh, từ sáu mươi ngàn kí tự, rất nhanh đã tới bảy mươi ngàn kí tự, tám mươi ngàn kí tự, chín mươi ngàn kí tự.
Sau khi vượt qua chín mươi ngàn kí tự, dường như những kí tự này chịu phải hạn chế gì đó, tốc độ hiển thị đột nhiên trở nên chậm chạp, nhưng nó vẫn tiếp tục hiện ra thêm.
Chín mươi mốt ngàn kí tự...chín mươi hai ngàn kí tự...chín mươi ba ngàn kí tự...
Cuối cùng dừng lại ở chín mươi tám ngàn kí tự.
“Thoáng cái đã có thêm gần bốn mười ngàn kí tự căn nguyên.”, trong lòng Dương Thiên tràn đầy kinh hỉ.
Lúc trước hắn chiếm được hơn sáu mươi ngàn kí tự căn nguyên, gien bản thân tăng lên hơn sáu mươi ngàn lần, hiện tại những kí tự căn nguyên này lại tăng thành hơn chín mươi tám ngàn kí tự.
Nếu như những kí tự này bị hắn hấp thu toàn bộ, vậy gen của hắn có thể đạt tới gần một trăm ngàn lần!
Bất kì giới hạn gen nào của vũ trụ cũng chỉ có một trăm lần. Ngoại trừ những sinh mạng đặc thù trời sinh, nhưng Dương Thiên lại có thể chênh lệch đến một trăm ngàn lần! Điều này là không thể tin được.
Ong…
Long Phượng Nguyên Châu trên người Dương Thiên tản ra dao động mãnh liệt, trực tiếp bay đến trước mặt vách đá màu trắng.
Bên trong Long Phượng Nguyên Châu, dao động của vách đá linh lực rất nhỏ, sau đó trên nó không ngừng hiện ra những kí tự kì dị. Đó là những kí tự được hiển thị trên bức vách màu trắng đó.
Trên vách đá linh lực, hơn sáu mươi ngàn kí tự đến chín mươi ngàn kí tự được hiển thị rất nhanh chóng, nhưng sau khi vượt qua chín mươi ngàn kí tự, tốc độ hiển thị lại trở nên vô cùng chậm chạp.
Cuối cùng, dao động dừng lại, vách đá màu trắng vẫn lóe lên, nhưng vách đá linh lực lại im ắng hẳn.
“Cảnh giới cuối cùng của Luyện Thể Quyết, không rõ...đã bổ sung chín mươi tám ngàn một trăm từ.”
Một tin tức trực tiếp truyền vào trong đầu Dương Thiên.
“Hả? Lần này Luyện Thể Quyết không biểu hiện ra khuyết điểm, kí tự căn nguyên của Luyện Thể Quyết tổng cộng chỉ có chín mươi tám ngàn một trăm kí tự, thế nhưng vì sao còn hiển thị là không rõ? Trong lòng Dương Thiên có chút nghi hoặc.
Lai lịch của kí tự căn nguyên rốt cuộc là gì, hắn vẫn chưa biết được.
“Chẳng lẽ chủ nhân của Luyện Thể Quyết trước mình cũng không rõ có bao nhiêu kí tự căn nguyên?”, trong lòng Dương Thiên bỗng nhiên có một suy đoán kinh người.
Suy nghĩ một chút, Dương Thiên cũng không có đầu mối, hắn cũng chỉ đột nhiên suy đoán, không có căn cứ gì.
Nhưng mà lúc này trong lòng Dương Thiên vẫn vô cùng hưng phấn.
“Lần này đạt được những kí tự căn nguyên lại dễ dàng như vậy, không gặp được khảo nghiệm gì.”, Dương Thiên mỉm cười.
Hiện tại dù hắn không chiếm được kí tự căn nguyên, kỳ thật cũng không có gì, thế nhưng Dương Thiên khẳng định trong kí tự căn nguyên tuyệt đối ẩn chứa rất nhiều bí mật. Hắn nhận được càng nhiều thì càng tốt cho hắn.
Ong…
Đúng lúc Dương Thiên nhìn Long Phượng Nguyên Châu trong tay, bỗng nhiên, trên vách đá màu trắng, một đạo dao động tản ra, sau đó một gương mặt thật lớn xuất hiện trên vách đá.
“Người sở hữu Luyện Thể Quyết của kỷ nguyên này cuối cùng cũng tới được đây.”, khuôn mặt thật lớn đó nhìn Dương Thiên, thanh âm ầm ầm nói.
Oanh!
Trong mắt Dương Thiên lộ ra tia hoảng sợ, không gian này vậy mà có ý thức riêng của mình!
“Không cần lo lắng, ta là linh hồn của vách đá màu trắng này, ngươi có thể gọi ta là Ngọc Bích chi Linh.”, khuôn mặt thật lớn, cũng chính là Ngọc Bích chi Linh nhìn Dương Thiên nói.
“Nơi này là nơi nào? Vòng xoáy màu trắng trước đó là do người kia để lại?”, Dương Thiên đè nén khiếp sợ trong lòng hỏi.
“Không, ta chỉ là một ý thức không có khả năng gì và cũng không cách nào di chuyển. Nơi này là không gian Ngọc Bích do chủ nhân của ta để lại trong tinh vực căn nguyên để hấp dẫn những chủ nhân của Luyện Thể Quyết tới nơi này, cũng để lưu lại thông đạo cho chủ nhân ở các nơi nguy hiểm, chỉ cần cường giả tu luyện Luyện Thể Quyết tiếp cận những thông đạo kia là sẽ có cơ hội đến được nơi này.”, Ngọc Bích chi linh nói.
Chương 2006: 98100 kí tự. 2
Dương Thiên hiểu rõ trong lòng, lúc trước hắn còn nghi hoặc sao lại dễ dàng cảm nhận được kí tự căn nguyên ở núi Lôi Duyên, hiện tại xem ra, không chỉ ở núi Lôi Duyên, ở cầu Nguyên Linh, hồ Liệt Diễm đều có thể tồn tại thông đạo.
“Chủ nhân của ngươi là ai?”, Dương Thiên hỏi.
“Thánh Vương Cửu Nguyên!”, Ngọc Bích chi linh nói.
“Thánh Vương Cửu Nguyên?”, trong mắt Dương Thiên lộ ra tia chấn động.
Bia Cửu Nguyên, pháp tắc cửu nguyên mà hắn có cùng với những cái có tên giống vậy nói không chừng có tia quan hệ nào với Thánh Cương Cửa Nguyên.
“Chủ nhân của ta thiên phú nghịch thiên, tu luyện sơ kì đã chiếm được Luyện Thể Quyết, không ngừng tiến bộ, chỉ ở kỉ nguyên trung kì đã hoàn toàn dung hợp được chín hệ pháp tắc, thiên phú có thể nói là đủ để xếp hạng ba trong vố số tồn tại của kỷ nguyên này!”, Ngọc Bích chi linh nói.
Trong mắt Dương Thiên lộ ra tia kinh hãi, vẻn vẹn kỳ nguyên trung kỳ đã dung hợp hết chín hệ pháp tắc, thiên phú như vậy quá đáng sợ.
Nhìn hiện tại, trong một vạn hành tinh căn nguyên ở tinh vực căn nguyên, cũng chỉ có ba vũ trụ xuất hiện cường giả cấp độ này, có thể tưởng tượng được nó gian nan cỡ nào.
“Sau khi chủ nhân thành công nắm giữ chín hệ pháp tắc, cũng không luyện hóa căn nguyên vũ trụ, bởi vì sau khi luyện hóa sẽ không có phương hướng để tiến bộ nữa.”, Ngọc Bích chi linh tiếp tục nói. Hiện tại nó đang kể lại cho Dương Thiên chuyện của Thánh Vương Cửu Nguyên từ rất lâu trước kia.
“Ngươi nói luyện hóa căn nguyên vũ trụ là không có hướng đi?”, Dương Thiên cả kinh.
“Đúng vậy! Căn nguyên vũ trụ chỉ là biểu hiện ra quy luật chín hệ, luyện hóa căn nguyên vũ trụ rồi thì ý thức bản thân chính là ý thức của căn nguyên vũ trụ, tự nhiên không còn cách nào tiến tới.”, Ngọc Bích chi linh nói.
“Ta không có ý này, ta là hỏi, sau khi dung hợp hoàn toàn chín hệ pháp tắc, chẳng lẽ còn có con đường để tiếp tục tiến bộ?”, Dương Thiên hỏi.
Nghi vấn này đã sớm xuất hiện trong lòng hắn.
“Có thể!”, Ngọc Bích chi linh gật đầu, nó nhìn Dương Thiên nói: “Nhưng mà thực lực bây giờ của ngươi quá yếu, bây giờ mà biết ngược lại sẽ ảnh hưởng không tốt để sự tăng tiến tu luyện của ngươi, cho nên khi nào ngươi thành công dung hợp chín hệ pháp tắc rồi, quay lại nơi này lần hai, ta tự nhiên sẽ nói hết tất cả cho ngươi.”
Dương Thiên im lặng, trong lòng hắn muốn nghe được câu trả lời khẳng định, nhưng Ngọc Bích chi linh lại lựa chọn dấu diếm.
“Sau khi chủ nhân thành công dung hợp chín hệ pháp tắc, ngoại trừ tiếp tục tiến bộ, chủ nhân của ta còn cải tạo chín hệ pháp tắc, để chúng dùng một phương thức khác biểu đạt ra, loại pháp tắc này gọi là pháp tắc Cửu Nguyên.”, Ngọc Bích chi linh tiếp tục nói.
Trong mắt Dương Thiên lộ ra sự kinh ngạc.
“Quả nhiên, pháp tắc cửu nguyên có quan hệ rất lớn với Thánh Vương Cửu Nguyên, theo lời Ngọc Bích chi Linh nó thì pháp tắc cửu nguyên là do Thánh Vương Cửu Nguyên tạo ra.”
Dương Thiên chấn động trong lòng, hắn lấy được pháp tắc cửu nguyên, đương nhiên cảm nhận được sự thần kỳ của nó. Nó đem những pháp tắc vốn dĩ rất phức tạp thâm ảo thể hiện bằng 1 cách khác, khiến cho việc lĩnh ngộ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.
Giống như pháp tắc thời gian và không gian của Dương Thiên, nếu không có pháp tắc cửu nguyên, thì cho dù hắn có nguyên châu pháp tắc, có chìa khoá bí mật pháp tắc thì ít nhất cũng phải cần mất mấy chục nghìn năm mới có thể nắm giữ được, nhưng đến bây giờ hắn chỉ mới tu luyện được hơn 10.000 năm mà thôi.
Từ lúc tu luyện đến hiện tại, pháp tắc cửu nguyên đã giúp thực lực của hắn nâng cao nhiều nhất.
Dương Thiên ép xuống sự chấn động trong lòng, tiếp tục nghe.
“Chủ nhất dùng vô số năm mới tạo ra được pháp tắc Cửu Nguyên, mãi đến thời kỳ cuối kỷ nguyên, lúc đó trong vũ trụ căn nguyên mà chủ nhân sinh sống, không có cường giả nào dung hợp được hoàn toàn 9 hệ pháp tắc, rơi vào đường cùng, chủ nhân chỉ đành luyện hóa vũ trụ căn nguyên.”, Ngọc Bích chi Linh tiếp tục nói.
Dương Thiên cười khổ, cường giả trong vũ trụ của hắn tìm mọi cách để dung hợp 9 hệ pháp tắc hoàn chỉnh, luyện hóa vũ trụ căn nguyên, bây giờ trong miệng Ngọc Bích chi Linh. Thánh Vương Cửu Nguyên lại rất không muốn, cuối cùng không còn cách nào khác nên mới phải làm vậy.