Lâm Phàm đắn đo không biết có nên kể mấy chuyện vặt vãnh đó không, nhưng nghĩ lại thì cứ thấy trong lòng không thoải mái, anh bèn lắc đầu nói:
"Không có gì đâu, anh đi mua ít đồ đây."
"Vợ ơi, anh đi nhé."
Mộ Thanh ngẩn người.
Cô có chút không hiểu.
Có chuyện gì cứ nói thẳng với cô là được, sao lại phải úp mở như vậy, hay là vấn đề này có chút rắc rối, hoặc ảnh hưởng của nó hơi lớn, nghĩ đi nghĩ lại thì không nói ra có khi lại tốt hơn.
Cửa đóng lại, Mộ Thanh dựa lưng vào cửa, ngước nhìn trần nhà, chìm vào suy tư. Cô không biết việc được Lâm Phàm để ý có phải là chuyện tốt hay không, nhưng cô biết chắc chắn một điều, Lâm Phàm đã chấm cô rồi.
"Giờ mình đang bao nuôi một tên bám váy à?"
Mộ Thanh lẩm bẩm.
Bên ngoài.
Ông Trương ghen tị nói: "Vợ cậu tốt thật đấy, tôi ghen tị ghê, còn cho tiền tiêu vặt nữa."
"Của tôi cũng là của ông." Lâm Phàm nói.
"Hả, là vợ cậu á?"
"Không, là tiền."
"Biết ngay mà."
Hai người cứ thế trò chuyện, chủ đề nghe có vẻ vớ vẩn, nhưng tình bạn giữa họ lại vô cùng sâu sắc.
Mặc dù Lâm Phàm đã sống trong giấc mơ của mình gần hai trăm năm.
Tính cách có lẽ đã trở nên rất quái gở.
Nhưng khi gặp ông Trương, mọi thứ lại trở về như cũ, anh mở lòng mình ra, con người Lâm Phàm quen thuộc ngày nào lại quay về.
Tiệm đồ câu Tiểu Cố.
"Chủ tiệm có ở đó không?"
Lâm Phàm đứng ở cửa hỏi.
Ông chủ đang đứng ở quầy là một người đàn ông trung niên, nghe thấy tiếng gọi liền nhìn ra cửa.
Mù à...
Bộ tôi không đang đứng sờ sờ ở đây sao?
Ông chủ tiệm đồ câu ngơ ngác nhìn bọn họ.
Ông ta thấy một củ nhân sâm đang cưỡi trên lưng một con gà.
Cái tổ hợp gì mà trông dị thế.
Nhưng ông ta là chủ tiệm, phải có nguyên tắc của mình. Đã có khách tới cửa thì dù có bị sỉ nhục cũng phải nín nhịn kiếm tiền. Mặc kệ là đứng kiếm tiền hay quỳ kiếm tiền, tiền kiếm được không thơm sao?
"Có đây ạ." Ông chủ nở nụ cười, vội vàng đón nhóm Lâm Phàm vào tiệm: "Mọi người cần gì ạ?"
"Tôi muốn mua cần câu."
"Nhìn là biết ngay."
Ông chủ rất chuyên nghiệp, không cần biết khách hàng có kỳ quặc đến đâu, việc duy nhất ông ta muốn làm là chốt được đơn hàng này. Chỉ cần anh bước vào cửa tiệm của tôi, tôi mà không bán được chút đồ cho anh thì uổng công tôi làm chủ tiệm rồi.
"Ông chủ, ông giỏi thật đấy, sao ông nhìn ra được vậy?" Lâm Phàm hỏi.
Ông chủ chớp mắt.
Cậu em, đùa tôi đấy à?
Đương nhiên, là một ông chủ, dù gặp phải khách hàng kỳ quái đến đâu thì trên mặt vẫn phải giữ nụ cười tươi rói.
"Đương nhiên là nhìn ra được rồi. Mấy vị đây vừa nhìn đã biết là người thành đạt, vị này chắc là bố của cậu đúng không ạ, tinh thần trông tốt quá, tôi hiếm khi thấy người lớn tuổi nào có tinh thần phấn chấn như vậy."
Lần này ông chủ lại tâng bốc nhầm người rồi.
Bởi vì Lâm Phàm nói: "Ông ấy là bạn thân nhất của tôi."
Ông chủ sững sờ, vội vàng chữa cháy: "Thì ra là bạn vong niên à, vừa nhìn vị khách đây đã biết có tài năng hơn người, nếu không cũng chẳng được ông cụ đây quý mến như vậy."
Ông Trương sờ mặt, buồn bã nói: "Lâm Phàm, có phải tôi già thật rồi không?"
Ông chủ lại chết đứng lần nữa.
Mẹ kiếp!
Khách hàng này khó xơi thật, lại nịnh nhầm rồi.
"Anh hai, anh không già chút nào, trông chỉ trạc bốn mươi thôi. Đến tuổi của anh mà tôi được một nửa phong độ và tinh thần như anh là tôi mãn nguyện lắm rồi."
Ông chủ cảm thấy nếu cứ chém gió tiếp thế này thể nào cũng có chuyện, ông ta vội chuyển chủ đề.
"Hai vị muốn mua cần câu tầm giá bao nhiêu ạ?"
Ông ta quan sát biểu cảm của hai người, vì từ đó có thể đoán được mức giá họ chấp nhận được. Nếu họ hơi do dự, chắc chắn sẽ mua loại bình thường. Còn nếu mặt không biến sắc, ánh mắt lướt nhìn xung quanh không có mục tiêu, chắc chắn là khách sộp.
Quả nhiên…
Hai người trước mặt vô cùng bình tĩnh.
Ông chủ nói: "Chỗ tôi có hàng rẻ, hàng đắt, từ vài trăm đến vài nghìn đều có, hay để tôi giới thiệu cho hai vị nhé?"
Nhân Sâm cưỡi trên lưng Tà Vật Công Kê tỏ vẻ rất khó chịu, ngươi không nhìn thấy một Nhân Sâm đẹp trai như ta sao?
Giới thiệu đồ câu mà cũng dám lơ đẹp ta.
Thật không thể nhịn được mà.
"Ngươi không xem ta ra gì à?" Nhân Sâm bất mãn nói.
Ông chủ cúi đầu, nhìn thấy cái gã kỳ lạ dễ bị bỏ qua này, không phải người mà là một củ nhân sâm, nhưng quái lạ thật, nhân sâm mà cũng biết nói chuyện. Ánh mắt ông ta lóe lên vẻ kinh ngạc.
Nhưng chỉ trong chớp mắt đã trở lại bình thường.
"Sao có thể chứ, để tôi giới thiệu cho cả bốn vị."
Dân kinh doanh không ai là dạng vừa đâu.
Đầu óc họ nảy số rất nhanh, không cần suy nghĩ lâu, chỉ trong nháy mắt là có thể nghĩ ra cách đối đáp.
"Mấy món cùi bắp này tôi sẽ không giới thiệu với mọi người nữa, mời theo tôi qua đây, đồ tốt đều ở phía sau này."
Những vị khách thế này đều không thèm ngó tới hàng rẻ, ai cũng muốn xem loại tốt nhất.
Rất nhanh sau đó.
"Đây là bộ đồ câu tốt nhất trong tiệm chúng tôi, là thương hiệu nổi tiếng thế giới, nghe đồn đến cá voi cũng kéo lên được." Ông chủ lấy một bộ đồ câu ra giới thiệu, ý tứ rất rõ ràng, cây cần này chắc chắn là hàng đỉnh.
"Đến cá voi cũng kéo lên được, chỉ bằng cái thứ đồ chơi này á? Ngươi tận mắt thấy rồi sao?" Nhân Sâm liếc mắt, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ, luôn cảm thấy đối phương đang coi Lâm Phàm và ông Trương là gà mờ.