Đồng nghiệp Bính mắt sáng lên, mơ màng nói: "Một bác sĩ trẻ tuổi, vừa có lòng nhân ái, vừa tốt bụng, dáng người cao ráo, khoác thêm chiếc áo blouse trắng vào chắc chắn sẽ đẹp trai lắm."
Lương Viện nghe các đồng nghiệp bên cạnh kẻ tung người hứng, trong lòng thầm đắc ý, cô hào hứng mở phong thư ra.
Các đồng nghiệp khác đều tò mò ghé đầu vào xem.
"Oa! Bức Tinh Không Đồ này vẽ đẹp thật đấy."
"Lần trước anh ấy gửi một chiếc lá xanh, lần này là bức Tinh Không Đồ, không một chữ nào. Hừm, tớ thề luôn, bác sĩ Lâm này chắc chắn là một oppa cực kỳ khí chất, vẻ ngoài lạnh lùng ít nói nhưng nội tâm lại vô cùng sâu sắc."
"Yêu mất thôi!"
Lương Viện và các nữ đồng nghiệp đều mê mẩn bức tranh Tinh Không Đồ này.
Tuyệt tác của bậc thầy vẽ trời sao có khác, đúng là không tầm thường.
"Sao bác sĩ Lâm không viết chữ gì nhỉ? Bức Tinh Không Đồ vẽ đẹp thật đấy, nhưng cũng chẳng nói lên được điều gì cả." Một nữ đồng nghiệp tò mò hỏi.
"Đúng vậy, tớ cũng thắc mắc chuyện này."
Nếu cô mà có một người bạn qua thư như vậy, chắc chắn sẽ không chịu nổi.
Không có chữ nghĩa thì sao mà gọi là giao lưu được?
Lương Viện mân mê bức Tinh Không Đồ không rời tay, tỏ rõ vẻ yêu thích của mình, cô nói: "Các cậu không hiểu nhưng tớ hiểu ý của anh ấy. Vũ trụ bao la rộng lớn, còn chúng ta thì vô cùng nhỏ bé, chỉ như một hạt bụi. Nhưng dù chỉ là một hạt bụi, cũng phải tỏa ra ánh sáng của riêng mình, khiến cho bầu trời đêm vốn tăm tối trở nên rực rỡ. Mỗi người đều có cuộc đời riêng, cho dù đó là những chuỗi ngày bi thương hay những năm tháng hạnh phúc, tất cả đều là những trải nghiệm trong cuộc đời mỗi người. Chính những ngọt bùi cay đắng đó mới khiến cho mấy mươi năm cuộc đời thêm phần đặc sắc."
"Bác sĩ Lâm chính là một người tài hoa như thế, chỉ cần một bức tranh cũng đủ để gói trọn triết lý nhân sinh mà anh ấy muốn gửi gắm cho tớ."
Lương Viện như nhặt được của báu, cô ôm chặt bức tranh vào lòng. Hơn bao giờ hết, bây giờ cô rất muốn được gặp vị bác sĩ Lâm này.
Chỉ là cô biết vẫn chưa phải lúc, không phải cô sợ gặp mặt, mà là cô lo khi gặp nhau rồi, một người ưu tú như bác sĩ Lâm sẽ phát hiện ra cô chỉ là một kẻ phàm tục tầm thường, từ đó sinh lòng thất vọng.
Bởi vậy gần đây cô đã mua rất nhiều sách, hễ rảnh là lại dành thời gian đọc để trau dồi kiến thức, bồi dưỡng khí chất, nâng cao giá trị bản thân.
Các đồng nghiệp xung quanh đều kinh ngạc nhìn Lương Viện.
Họ thừa nhận rằng bức tranh này vẽ rất tuyệt, phối màu cực kỳ đẹp mắt.
Thế nhưng tranh cũng chỉ là tranh, rốt cuộc Lương Viện làm thế nào mà có thể nhìn ra nhiều ý nghĩa sâu xa như vậy? Hóa ra nội tâm của cô ấy quả thật rất sâu sắc.
"Lương Viện, chúng tớ thừa nhận bác sĩ Lâm rất ưu tú, nhưng hình như… cậu đang thần thánh hóa anh ta quá rồi đấy." Một đồng nghiệp lên tiếng.
Lương Viện mỉm cười, cẩn thận cất bức Tinh Không Đồ vào tủ riêng của mình: "Các cậu không hiểu đâu, giờ này chắc chắn anh ấy đang dịu dàng chăm sóc bệnh nhân, bởi vì chỉ có người đạt tới cảnh giới tư tưởng như thế mới có thể kiên nhẫn chăm sóc tốt cho những bệnh nhân tâm thần kia."
Các đồng nghiệp xung quanh cười rộ lên, trêu chọc cô một phen.
Đúng chuẩn dáng vẻ của thiếu nữ đang yêu rồi.
Lương Viện xấu hổ đến đỏ bừng mặt, vội xua tay đuổi các đồng nghiệp đi, sau đó cố gắng tập trung vùi đầu vào công việc.
Cô rất muốn hồi âm cho bác sĩ Lâm ngay, nhưng bây giờ sắp đến giờ ghi hình, vả lại trong đầu cô cũng chưa nghĩ ra phải trả lời thế nào cho tương xứng với bức tranh mà anh đã vẽ cho mình.
Để tối về nhà, cô sẽ nằm trên giường từ từ suy nghĩ cách hồi âm thật hay ho, không thể để bác sĩ Lâm cảm thấy mình là một cô gái tầm thường được.
Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Phòng bệnh 666.
Lâm Phàm và ông Trương mỗi người cầm một hộp sữa đậu nành, ngồi song song bên giường, vừa uống vừa đung đưa chân, cảm thấy hạnh phúc ngập tràn.
Mỗi ngày, việc khiến cả hai vui vẻ nhất sau khi thức dậy chính là được uống một hộp sữa đậu nành.
Cuộc sống ở bệnh viện tâm thần vô lo vô nghĩ, muốn ngủ tới mấy giờ thì ngủ, chẳng cần phải lo báo thức réo inh ỏi, cuống cuồng đi làm cho kịp giờ chấm công kẻo bị phê bình hay trừ lương.
"Sprite!"
"Coca-Cola!"
"Cạn ly!"
Hai người giơ hộp sữa đậu nành trong tay lên, cụng nhẹ vào nhau rồi bật cười, trông vô cùng vui vẻ, đắc ý.
Ngoài hành lang.
Lý Ngang đã làm thủ tục xuất viện ngay sau cái hôm bệnh viện bị tà vật tấn công. Không có lý do gì đặc biệt, chỉ là anh đột nhiên cảm thấy cứ nằm lì ở đây cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
"Lý Ngang, nghĩ thoáng một chút đi, chuyện gì qua rồi thì cho qua, đừng giữ mãi trong lòng." Một hộ lý thật lòng an ủi Lý Ngang, anh biết bạn gái của đồng nghiệp mình vừa mới qua đời tại bệnh viện.
Đây chắc chắn là một đả kích rất lớn đối với cậu ấy.
Lý Ngang rất yêu bạn gái của mình, trước kia chỉ cần rảnh rỗi là anh lại lôi điện thoại ra nhắn tin cho bạn gái, hỏi han ân cần. Thậm chí mỗi lần bạn gái gửi tin nhắn thoại đến, anh đều thích thú nghe đi nghe lại mấy ngày sau đó.
Mức độ si tình đó đúng là từng khiến anh hộ lý phải hoảng. Thế nên hiện tại khi biết bạn gái của Lý Ngang đã qua đời, anh không khỏi lo lắng cho người đồng nghiệp này, chắc hẳn cậu ấy sẽ suy sụp lắm.
"Hả? Anh nói gì cơ?" Lý Ngang nghi hoặc nhìn người đồng nghiệp.
"Là chuyện của bạn gái cậu ở bệnh viện đó." Người đồng nghiệp cố gắng nói giảm nói tránh, chỉ sợ lại khơi gợi nỗi đau trong lòng Lý Ngang.
Nào ngờ Lý Ngang lại thản nhiên phẩy tay, đáp: "À, yên tâm đi, tôi không giữ chuyện buồn trong lòng đâu. Đời người ai mà chẳng gặp chuyện bất trắc, chỉ là sớm hay muộn thôi. Cô ấy ra đi rất thanh thản, không hề đau đớn, tôi phải mừng cho cô ấy mới đúng, chẳng có gì đáng để đau buồn cả."
Người đồng nghiệp trợn mắt há hốc mồm nhìn Lý Ngang.
Trời đất ơi!
Nghe hơi kinh dị rồi đấy, đây là lời mà một người bình thường có thể nói ra được sao?