Ngô Thắng nói: "Ban nãy tôi có nghe người tên Lý Quốc Phong muốn xây dựng liên minh Cao Viện với đại tộc Tinh Không, nào là học hỏi lẫn nhau, cùng nhau phát triển hành tinh cho phồn vinh. Theo tôi thấy, đây khác gì cống nạp nô lệ cho tộc Tinh Không đâu, cái trò cũ rích này thì người của tộc Tinh Không ai mà chẳng khoái.”
"Giống như trong lãnh địa do tộc Tinh Không chúng tôi quản lý, có rất nhiều hành tinh sở hữu vật chất quý giá, chỉ thiếu người đến khai thác. Hành tinh của các ông thì không thiếu người, cứ trực tiếp cống nạp một ít sang đây, chẳng phải là có ngay nguồn lao động miễn phí sao.”
"Chuyện này tuyệt đối không được. Nếu thành công, hành tinh của các người coi như hết tương lai.”
"Đây là lời khuyên của tôi với tư cách là một người bạn."
Độc Nhãn Nam và ông cụ Từ liếc nhìn nhau, trong mắt ánh lên vẻ kinh hãi. Đối với họ, Ngô Thắng đã nói đến nước này mà còn không hiểu thì đúng là không còn gì để nói.
“Nhất định phải ngăn chuyện này lại.”
“Khó lắm.”
Ông cụ Từ lo sốt vó, tình hình hiện tại không phải là chuyện họ có thể ngăn cản, bởi vì người dân đều đặt hết kỳ vọng vào tộc Tinh Không. Điều đáng sợ hơn là bây giờ, muốn trúng tuyển vào cao viện đều phải là người có tài năng thiên bẩm. Dân thường vốn đã không có thiên phú, dù có vào được cao viện thì cũng khó mà làm nên trò trống gì.
Nhưng một khi Lý Quốc Phong đã muốn thành lập liên minh Cao Viện với tộc Tinh Không.
Chắc chắn ông ta đã chuẩn bị từ trước.
Ngô Thắng chợt nghĩ ra điều gì đó: "À, đúng rồi, nói cho các vị một chuyện, trong số những người của tộc Tinh Không đến lần này, không ít kẻ đã được cấp trên ngầm đồng ý, tất cả đều tán thành việc thành lập liên minh Cao Viện. Muốn ngăn cản e là không dễ đâu.”
Những gì cần nói, anh ta đã nói hết.
Anh ta nhìn về phía Lâm Phàm.
Đây mới là mấu chốt để hành tinh của các người có thể tồn tại giữa vũ trụ bao la này, nói trắng ra chính là một vị thần hộ mệnh.
Nhưng tiếc rằng…
Người dân của các người hình như không coi trọng điều này cho lắm.
Nếu đặt một người như Lâm Phàm ở bất kỳ hành tinh nào khác, dù anh ta thuộc chủng tộc gì, chắc chắn cũng sẽ được cung phụng như lão tổ tông, dốc hết tài nguyên của cả tộc để bồi dưỡng, tất cả mọi người đều sẽ phục vụ anh ta.
Lão tổ tông còn, tộc còn.
Lão tổ tông mất, tộc diệt.
Một lúc sau.
Trong sảnh tiệc.
Lãnh đạo các nước đều đã ngồi vào vị trí. Họ là những người quyền lực nhất của mỗi quốc gia, dù đi đến đâu cũng là tâm điểm của mọi sự chú ý, nhưng giờ đây, họ lại giống như những ứng viên đang chờ xét duyệt, nét mặt có chút lo lắng.
Lãnh đạo của nước Tinh Thiêu cũng đã đến.
Ông ta đã từng vô cùng tự tin.
Nhưng kể từ khi cường giả mạnh nhất của đất nước sụp đổ, ông ta dần mất đi thế cạnh tranh, cộng thêm sự xuất hiện của tộc Tinh Không, vẻ hống hách ngày nào đã hoàn toàn biến mất.
Nhiều nhà lãnh đạo đang thì thầm trao đổi với nhau.
Mục đích của họ rất đơn giản.
Đó là lôi kéo được tộc Tinh Không.
Họ hy vọng tộc Tinh Không sẽ để mắt đến sự tồn tại của mình, tốt nhất là có thể hợp tác với họ.
Két!
Một tiếng động vang lên.
Dưới sự dẫn dắt của Lý Quốc Phong, đoàn người của tộc Tinh Không đi qua cổng, từ từ tiến vào sảnh tiệc. Tất cả những người đứng đầu đều phải nghển cổ lên nhìn.
Đây là lần họ được tiếp xúc với tộc Tinh Không ở cự ly gần nhất.
Mục Hạo đi trong đám người, ngẩng cao đầu, ánh mắt độc đoán và nghiêm nghị, như muốn nói: “Mẹ kiếp, tao được ủy quyền rồi, tao chính là nhân vật chính của Hội nghị Liên minh này, các người đến được đây đều là do tao móc nối cả đấy.”
Vì vậy, hắn ta trực tiếp đi lên hàng đầu.
Suy cho cùng, người quan trọng luôn đi đầu.
Độc Nhãn Nam liếc mắt hỏi: "Ông cụ Từ, lát nữa phải ngăn cản thế nào đây?”
“Tôi cũng đang nghĩ, nhưng phải chú ý đến ảnh hưởng, hiện trường có thể đang được phát sóng trực tiếp,” ông cụ Từ nói.
Độc Nhãn Nam nhìn ra sau, quả nhiên có rất nhiều phóng viên truyền thông. Những phóng viên này đều thuộc tập đoàn nhà họ Lý, đang phát trực tiếp tình hình tại đây.
Lý Quốc Phong vốn định trò chuyện kín, nhưng sau khi nghĩ lại, ông ta thấy phát sóng trực tiếp sẽ tốt hơn. Ông ta không chỉ cần liên hệ với tộc Tinh Không, mà còn phải giành được sự ủng hộ của người dân.
Không cần tất cả mọi người đều ủng hộ.
Chỉ cần một bộ phận nhỏ ủng hộ là được rồi.
“Ừm.” Độc Nhãn Nam gật đầu, rồi bỗng hỏi: “Ủa, Lâm Phàm đâu rồi?”
Ông ta phát hiện Lâm Phàm không còn ở bên cạnh mình, vội tìm kiếm bóng dáng anh, cuối cùng thấy nhóm người Lâm Phàm ở phía xa. Vào thời khắc quan trọng như vậy, mà cậu ta vẫn còn tâm trạng để ăn uống.
Hội nghị Liên minh lần này được chuẩn bị rất chu đáo.
Hai bên sảnh đặt những chiếc bàn dài, bày đủ loại thức ăn, rượu và đồ uống.
Lâm Phàm và những người khác hoàn toàn không quan tâm đến chuyện đang xảy ra.
Nhiều người đến thế này, chắc chắn là đến dự tiệc tối, thưởng thức đồ ăn, gặp gỡ bạn bè mới, đúng là một hoạt động tuyệt vời.