Độc Nhãn Nam đã dặn dò Lâm Phàm từ trước.
Liên minh Cao Viện có cao thủ, nếu muốn so tài thì cứ đến đó. Nhưng Lâm Phàm có thể cảm nhận được khí tức của cường giả, nên anh mới thấy Độc Nhãn Nam đang lừa mình. Nếu có cao thủ thật, sao anh lại không cảm nhận được gì?
Thế nên Lâm Phàm có hơi nghi ngờ.
Độc Nhãn Nam biết Lâm Phàm sẽ nghĩ vậy nên giải thích: “Cậu có xem phim không? Có phải càng về sau thì cao thủ xuất hiện càng nhiều không?”
Lâm Phàm ngẫm lại thấy cũng có lý. Đúng là phim ảnh toàn diễn như thế thật. Vì thế, anh tin lời của Độc Nhãn Nam, có lẽ cao thủ sẽ xuất hiện sau.
Bên trong học viện.
Trên sân khấu ngoài trời.
Tất cả học sinh mới nhập học đều ngồi ngay ngắn nghe lãnh đạo phát biểu.
Mục Hạo cực kỳ hưởng thụ cảm giác trở thành tâm điểm chú ý. Anh ta là người của tộc Tinh Không, ngoại hình khỏi phải bàn. Tuy không phải dạng độc nhất vô nhị, nhưng nhan sắc của anh ta vẫn thuộc hàng top. Nhìn mọi người chăm chú lắng nghe với vẻ mặt ngưỡng mộ, tâm trạng anh ta tốt vô cùng.
“Các em học sinh, tôi là Mục Hạo, thiếu gia của Ngô tộc thuộc tộc Tinh Không, các em có thể gọi tôi là thầy Mục. Tôi hy vọng sau này các em có bất kỳ thắc mắc nào cũng đều có thể đến tìm tôi.”
“Tôi sẽ là giáo viên chủ nhiệm của lớp một, chỉ cần theo tôi học, tôi nhất định sẽ coi các em như học trò của mình mà dốc lòng dạy dỗ.”
“Nếu đã hiểu thì hãy cho một tràng pháo tay.”
Bộp bộp.
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm, Mục Hạo tràn ngập cảm giác thành tựu, sảng khoái tột độ. Cảm giác hư vinh được thỏa mãn đến cực điểm này thật khó diễn tả bằng lời.
Rất nhiều nữ sinh dùng ánh mắt tràn đầy yêu mến nhìn Mục Hạo.
Anh ta rất được lòng bọn họ.
Lý Quốc Phong đứng bên cạnh thấy vô cùng khó chịu, cái thói thích thể hiện này đúng là phiền phức thật. Nhìn những người khác của tộc Tinh Không xem, ai nấy đều mặt lạnh như tiền, chẳng có chút cảm xúc nào.
Mục đích ông ta thành lập liên minh Cao Viện chỉ có một.
Đó là thắt chặt quan hệ với tộc Tinh Không.
Hơn nữa, ông ta muốn xây dựng liên minh Cao Viện thành một thế lực hoàn toàn mới, đến lúc đó có thể đối trọng với Cục Đặc Biệt, tạo ra sức ảnh hưởng to lớn. Khi đó, dù cho Cục Đặc Biệt muốn động đến ông ta cũng phải đắn đo suy nghĩ.
Lý Quốc Phong bước lên sân khấu.
Ông ta vừa đứng đó đã toát ra khí thế của người bề trên, giọng điệu y như sếp đang huấn thị nhân viên, khiến người nghe cảm thấy không thoải mái. Nhưng Lý Quốc Phong là Viện trưởng của liên minh Cao Viện, địa vị cực cao, ít nhất là đối với những học sinh mới nhập học này.
Hoắc Hưng Tông, người được Độc Nhãn Nam đánh giá cao, nhìn mấy vị cao thủ của tộc Tinh Không trên sân khấu.
Vô cùng phấn khích, vô cùng kích động.
Anh ta khao khát có được phương pháp tu luyện của tộc Tinh Không. Phương pháp tu hành mà nhân loại có được quá ít, hơn nữa còn là cấp thấp, so với tộc Tinh Không thì chênh lệch một trời một vực.
Đó là khoảng cách khó có thể vượt qua.
Nếu có được phương pháp tu luyện của tộc Tinh Không, chuyến đi này của anh ta coi như không uổng công rời khỏi Phật gia Cao Viện.
Hơn nữa, anh ta còn có một kế hoạch lớn hơn.
Nếu được các cô gái của tộc Tinh Không để mắt tới, lấy danh nghĩa người yêu để bắc cầu quan hệ với tộc Tinh Không thì còn gì bằng.
Bố mẹ anh ta mất sớm, từ nhỏ đã nếm trải đủ mọi cay đắng, cho nên anh ta luôn nỗ lực vươn lên. Bất kể là học tập hay ở Phật gia Cao Viện, anh ta đều đứng đầu, khiến người khác vô cùng ngưỡng mộ.
Nhưng có ai hiểu được, anh ta đã phải trả giá bằng bao nhiêu mồ hôi và nước mắt.
Đối với anh ta, ngoài thành công ra, những thứ khác đều không quan trọng.
Lúc này, nhóm người Lâm Phàm đi vào.
“Wow, đông người thật đấy!”
“Đúng vậy, bên ngoài vắng tanh, không ngờ trong này lại tụ tập đông người như vậy.”
Sự xuất hiện của họ không làm các học sinh chú ý, nhưng những người trên sân khấu thì có. Mọi người đều đang ngồi, chỉ có nhóm họ là đi vào, sao có thể không thấy được?
“Chào mọi người.” Lâm Phàm lớn tiếng hô, vẫy tay chào.
Sắc mặt Lý Quốc Phong đang diễn thuyết bỗng sầm lại. Không ngờ anh ta lại đến, nhưng dù mục đích là gì thì trong mắt ông ta cũng chẳng có gì tốt đẹp. Mẹ kiếp, đánh chết cháu trai ông ta rồi mà cứ làm như không có chuyện gì, ai mà nuốt trôi cục tức này?
“Đệt, sao nó lại mò đến đây?” Mục Hạo đang tươi cười cũng giật mình khi thấy Lâm Phàm. Từ trước đến nay anh ta chẳng sợ ai, chỉ riêng Lâm Phàm là ngoại lệ. Thực lực của Lâm Phàm quá mạnh nhưng đầu óc lại có vấn đề. Nghĩ lại mà thấy cay, bao nhiêu lần bị nó cho ăn hành ngập mồm, đúng là muốn chết đi cho rồi.
Bởi vậy, đã không chọc nổi thì chẳng lẽ còn không trốn nổi hay sao?
Tránh càng xa càng tốt.
Không muốn có bất kỳ dính líu nào với Lâm Phàm.
Người có suy nghĩ này không chỉ có Mục Hạo mà còn rất nhiều người của tộc Tinh Không khác.
Các học sinh tò mò nhìn Lâm Phàm, trong đó có không ít người đã nhận ra anh. Dù sao thì vào thời điểm Tà Vật lộng hành, anh chính là vị thần hộ mệnh của Long Quốc.
Còn những học sinh nước ngoài thì lại rất tò mò.
‘Anh ta là ai?’
“Cậu đến đây làm gì?” Lý Quốc Phong nén lửa giận trong lòng, hỏi. Người ông ta không muốn gặp nhất chính là Lâm Phàm. Thực lực không bằng người ta, muốn trả thù cũng chẳng được. Thế nên tốt nhất là nước sông không phạm nước giếng, coi như chưa từng quen biết.