“Hồn tộc, ngươi đến đây làm gì? Nơi này là Liên minh Học viện, ngươi muốn gây sự à?” Mục Hạo hét lên, sau đó rút một bức thư tay từ trong ngực, ném thẳng lên trời. Bức thư này do trưởng bối Mục tộc gửi đến, dù sao Mục Hạo cũng là người đứng đầu Liên minh Học viện, các trưởng bối trong tộc đương nhiên phải chống lưng cho hắn.
Gặp phải tình huống thế này, chỉ cần ném thư tay lên trời là đối phương sẽ biết nơi này được Mục tộc che chở, trước khi muốn làm gì bất lợi cũng phải suy nghĩ cho kỹ vào.
Hàm ý chính là: Không coi Mục Hạo ta ra gì sao?
Tức thì.
Bức thư tay bay lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, hiện lên ký hiệu đặc trưng của Mục tộc.
Trên bầu trời, chiếc đầu lâu khổng lồ gớm ghiếc há to cái miệng dữ tợn, hít mạnh một hơi, nuốt chửng luôn bức thư tay.
“Hồn tộc, ngươi muốn khơi mào tranh chấp giữa các tộc trong Tinh Không sao?” Mục Hạo tức giận gầm lên, mặt mũi tối sầm lại. Đệt, ta đã lôi cả thư tay của gia tộc ra rồi, ngươi không nể mặt thì thôi lại còn nuốt luôn. Đây không chỉ là vả mặt Mục tộc, mà còn khiến hắn mất hết thể diện ở Liên minh Học viện.
Đầu lâu nhìn xuống, trong hốc mắt trống rỗng khổng lồ là ngọn lửa tím đang bùng cháy. Gã há miệng gào thét, sóng âm chấn động quét qua cả vùng đất.
Tất cả mọi người đều cảm thấy tai đau nhói, vô cùng khó chịu.
“Lâm Phàm, tiếng gào của lão làm cháu hơi đau tai.” Ông Trương bịt tai, khó chịu nói.
Lâm Phàm đấm một quyền lên trời, tiếng gào thét của chiếc đầu lâu lập tức im bặt: “Đừng gào nữa, ông Trương nhà tôi không thích giọng của ông đâu. Muốn làm gì thì ra mặt đi, hét như ma kêu quỷ khóc thế này thì giải quyết được gì.”
“Ai là Lâm Phàm?” Chiếc đầu lâu lên tiếng, giọng nói trầm thấp như được nén lại nhiều lần, vô cùng hùng hậu và đáng sợ.
“Là tôi đây.” Lâm Phàm đáp.
Xoẹt!
Chiếc đầu lâu nhìn thẳng vào Lâm Phàm: “Là ngươi đã giết Hồn Nhạc.”
“Hồn Nhạc là ai?” Lâm Phàm hỏi.
Ông Trương ngẫm nghĩ rồi nói: “Hình như ông có nhớ, là cái tên tạo ra lốc xoáy khổng lồ trong thành phố hôm nọ.”
“Tên nào cơ?”
“Ừm, là cái lần mình đi câu cá, bị người ta bắt phạt tiền, rồi có cái lốc xoáy xuất hiện trên trời ấy.”
“À, cháu nhớ ra rồi.”
Được ông Trương nhắc, anh liền nhớ ra đối phương là ai, sau đó tấm tắc khen: “Ông Trương, trí nhớ của ông tốt thật đấy, cháu còn không bằng ông.”
Ông Trương gãi đầu, hơi đắc ý nói: “Cũng tàm tạm thôi, trí nhớ của ông lúc tốt lúc không, nhưng phần lớn là không tệ lắm.”
“Giỏi quá.”
“Ông cũng thấy mình giỏi thật.”
Hai người cứ thế trò chuyện.
Rõ ràng là đã quên bẵng chiếc đầu lâu trên trời.
“Láo xược!”
Chiếc đầu lâu giữa không trung nổi trận lôi đình, cơn thịnh nộ như vũ bão ập xuống, gã cảm nhận được sự khinh thường sâu sắc.
Cuộc nói chuyện của Lâm Phàm và ông Trương đột ngột dừng lại.
“Lâm Phàm, hình như nó tức giận lắm.” Ông Trương nói, người có mắt đều nhìn ra được vấn đề, đối phương chắc chắn đang rất tức giận. Có ai lại không nể mặt người khác như hai người họ không chứ?
Vừa rồi đối phương nói nhiều như vậy, chỉ mong hai người hiểu được mình đã gây ra chuyện lớn thế nào, ai ngờ hai người không những chẳng để tâm mà còn thì thà thì thầm, đúng là không cho ai chút mặt mũi nào.
Lâm Phàm đáp: “Ừ, cháu cũng thấy rồi, nhưng không sao, giờ mình để ý tới nó là được mà.”
Lúc này.
Mục Hạo đang rất tức giận. Nói thật, hắn không giống những tộc lớn khác trong Tinh Không, việc thành lập Liên minh Học viện vừa hay có thể thỏa mãn chút hư vinh trong lòng hắn.
Đó là trở thành một tồn tại được vạn người ngưỡng mộ, cái cảm giác học trò đầy thiên hạ cũng oách phết.
Nhìn những học sinh vừa nhập học kia.
Hắn thân là thiếu chủ Mục tộc, sau này sẽ là người đáng kính nhất trong Liên minh Học viện, sao có thể không thể hiện một phen chứ.
“Rốt cuộc là cao thủ nào của Hồn tộc đã đến đây? Mục Hạo ta, thiếu chủ Mục tộc, muốn biết các hạ là ai mà lại hống hách đến mức không coi Mục tộc chúng ta ra gì như vậy!”
Mục Hạo tỏ ra bá đạo, cảm nhận được ánh mắt của mọi người. Không cần nghĩ cũng biết, đây đều là những ánh mắt sùng bái. Nhìn đôi mắt long lanh của bọn họ xem, kích động biết bao! Tình huống này quá bình thường, không cần để ý, cứ ngồi xuống vỗ tay là được rồi.
“Hù!”
“Hù!”
Chiếc đầu lâu giữa không trung thở ra từng hơi, mỗi lần thở đều tạo ra âm thanh chói tai, mắt thường cũng có thể thấy được những gợn sóng trong không khí.
Dần dần.
Sấm sét vang dội!
Sấm sét kinh hoàng giáng xuống.
Chỉ thấy chiếc đầu lâu trên trời tan rã trong tích tắc, hóa thành một màn sương đen đáng sợ. Màn sương mang theo tử khí nồng nặc, ngưng tụ thành một khối trông như nòng pháo, giáng thẳng từ trên trời xuống, va chạm vào mặt đất, tạo thành một làn sóng xung kích mạnh mẽ.
“Mẹ nó, còn có thể làm màu tới cỡ này?” Mục Hạo che mắt lại, sóng xung kích thổi tung áo choàng của mọi người, vẻ mặt cực kỳ ngưng trọng. Tuy không nhìn thấy đối phương, nhưng khí thế của bên kia quá mạnh, vừa nhìn đã biết là cao thủ.