“Hả?” Lâm Phàm ngơ ngác hỏi, lời này của vợ là có ý gì, cái gì mà đợi lát nữa còn đẹp hơn? Lẽ nào cô ấy mới mua quần áo mới sao? Nghĩ kỹ lại thì rất có khả năng là vậy.
“Không có gì.” Mộ Thanh lắc đầu, lúc nãy cô chỉ không kìm được lòng mà lỡ lời thôi.
“Ồ.”
“Em lên giường trước đây.”
Mộ Thanh nằm lên giường, trong lòng vừa căng thẳng vừa thấp thỏm như có nai con chạy loạn, tim đập thình thịch. Cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình bị một người ép làm vợ, rồi lại bị ép ngủ cùng, thế mà bản thân lại có chút mong chờ nho nhỏ. Cô cảm thấy mình có vấn đề thật rồi.
Có phải do áp lực quá lớn, khiến đầu óc không còn tỉnh táo nữa không?
Lâm Phàm rửa mặt xong, chỉ mặc một chiếc quần đùi rồi chui vào chăn. Thấy ánh mắt kinh ngạc của Mộ Thanh, anh mỉm cười nói: “Anh thích mặc quần đùi ngủ, như vậy thoải mái hơn.”
“Bộ phim này hay thật đấy, chỉ là nhân vật phản diện đáng thương quá, anh cũng thấy hơi tội cho gã. Em xem phim này chưa?”
“Nếu chưa xem cũng không sao, chúng ta cùng xem.”
Mộ Thanh lúc này căng thẳng tột độ, những lời Lâm Phàm nói, cô chẳng nghe lọt tai câu nào. Giờ này phút này rồi còn nói mấy chuyện tào lao đó, có quan trọng thật không?
Lâm Phàm giơ tay lên quơ quơ trước mặt Mộ Thanh: “Vợ ơi, em đang nghĩ gì thế?”
“Đâu có đâu.” Mộ Thanh hoàn hồn, đáp.
Bàn tay dưới chăn của cô nắm chặt lại, căng thẳng vô cùng, hoàn toàn không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Liệu anh có trực tiếp lao tới, thô bạo xé toạc quần áo trên người cô, sau đó dùng sức… không thể miêu tả.
Rất nhanh sau đó.
Bộ phim kết thúc.
“Ôi, tiếc thật, suýt nữa là thắng rồi.”
Thấy nhân vật phản diện bị đánh bại, Lâm Phàm thoáng chút tiếc nuối. Anh vẫn khá thích nhân vật phản diện này, chỉ là kết cục thật đáng tiếc.
“Ngủ thôi.”
Tách!
Mộ Thanh chủ động tắt đèn, im lặng chờ đợi. Cô có linh cảm chuyện sắp xảy ra sẽ khiến cô rất đau, cũng có thể sẽ khiến cô rất sung sướng, nhưng cô vẫn căng thẳng tột độ, đến mức không dám nhúc nhích.
Một lúc sau.
Cô vẫn chưa thấy đôi bàn tay kia tấn công tới, cũng không cảm nhận được cơ thể đẫm hơi thở đàn ông đè lên người mình. Cô vô cùng nghi hoặc, tại sao anh còn chưa hành động, chẳng lẽ anh có vấn đề gì sao?
Dù Mộ Thanh không rành chuyện này, nhưng cô cũng biết một số đàn ông có bệnh khó nói, huống hồ đây cũng không phải lần đầu tiên. Lần trước cũng y như vậy, cô luôn cảm thấy có gì đó là lạ.
“Anh ngủ chưa?” Mộ Thanh hỏi.
Lâm Phàm đáp: “Anh ngủ rồi.”
“Ồ.”
Mộ Thanh chỉ hỏi bâng quơ vậy thôi.
“Em ngủ chưa?”
“Chưa.”
Lúc này, Lâm Phàm nghiêng người qua, vòng tay qua eo Mộ Thanh, lồng ngực áp sát vào lưng cô. Hành động này khiến cả người Mộ Thanh cứng đờ, cô cảm thấy mông mình đã bị chỗ nào đó của đối phương chạm vào…
“Anh ôm em ngủ nhé.” Lâm Phàm nói.
Đối với Mộ Thanh, lời này lại mang một hàm ý khác, giống như người ta hay nói, anh chỉ ôm em thôi, tuyệt đối không làm bậy, rồi sau đó lại giở trò, sờ soạng lung tung. Hoặc là… anh chỉ cọ cọ bên ngoài thôi, tuyệt đối không vào trong, rồi sau đó lại dùng ‘Định Hải Thần Châm’ khuấy đảo ‘Đông Hải Long Cung’, dâng lên sóng cả ngập trời.
Nhưng cô đã xem thường Lâm Phàm rồi.
Mãi cho đến khi…
Ngày ba mươi tháng chín!
Sáng sớm.
Ánh nắng chiếu vào, tấm ga giường trắng tinh vẫn phẳng phiu sạch sẽ.
Mộ Thanh mơ màng tỉnh dậy, mở mắt, vén chăn lên nhìn xuống dưới, quần áo vẫn chỉnh tề, không có dấu vết bị xốc lên. Cô nhìn sang bên cạnh, Lâm Phàm vốn nên nằm đó đã biến mất không thấy đâu.
“Haiz.”
Cô thở dài một tiếng, không rõ là có ý gì, nhưng chắc chắn là có chút thất vọng. Em đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi, vậy mà anh lại chẳng hề động lòng, rốt cuộc là sức hấp dẫn của em không đủ, hay anh thật sự có bệnh khó nói?
Nét u sầu thoáng qua càng làm cho gương mặt xinh đẹp của Mộ Thanh thêm phần quyến rũ.
Tít!
Cửa phòng mở ra.
Lâm Phàm xách một túi đồ ăn sáng màu trắng đi vào.
“Em tỉnh rồi à, anh mua đồ ăn sáng cho em này.”
Anh đặt đồ ăn sáng lên bàn, từ từ mở các hộp ra, vừa bận rộn vừa nói: “Mau đi rửa mặt đi, ăn cho nóng.”
Mộ Thanh nói: “Cảm ơn anh.”
Lâm Phàm đáp: “Vợ à, em khách sáo với anh làm gì.”
Nếu là người thẳng tính hơn một chút, có lẽ anh đã nói thẳng: Vợ chồng với nhau, em khách sáo cái gì chứ.
Bàn ăn.
Mộ Thanh rửa mặt xong liền ngồi vào bàn. Nhìn bữa sáng trên bàn, toàn là những món cô thích như sữa đậu nành, sủi cảo hấp, đậu hũ sốt cay, bánh bao thịt, tất cả vẫn còn đang bốc hơi nóng hổi.
Tóc Mộ Thanh rất dài, mỗi lần cúi đầu ăn, tóc đều rủ xuống, rất bất tiện. Chỉ thấy Lâm Phàm đi đến sau lưng cô, nhẹ nhàng vén tóc cô lên.
“Em ăn đi, anh giữ tóc cho.”
Lâm Phàm quả là chu đáo, bất cứ chi tiết nhỏ nhặt nào anh cũng đều để ý đến.
“Cảm ơn.” Mộ Thanh nói.
Lâm Phàm mỉm cười: “Đây là việc anh nên làm mà.”
Mộ Thanh phát hiện Lâm Phàm có rất nhiều ưu điểm. Những ưu điểm này nếu có ở trên người đàn ông khác đã là rất tuyệt rồi, đằng này tất cả lại cùng hội tụ ở một người, thật sự khiến cô kinh ngạc.