Ông Trương huých nhẹ vào tay Lâm Phàm, chỉ về phía xa: “Đánh chết rồi à?”
“Không.”
Lâm Phàm lắc đầu, anh ra tay rất có chừng mực, dù tức giận nhưng cũng không xuống tay độc ác, chỉ là trút giận mà thôi.
Mộ Thanh cảm thấy an toàn tuyệt đối.
Có một ngọn núi lớn che chắn trước mặt, đối phương chỉ nói cô một câu đã bị Lâm Phàm đấm cho một trận. Nói thật, đối với bất kỳ cô gái nào, đây cũng là sự quyến rũ không thể chối từ.
Giống như đàn ông thấy khe núi sâu thẳm là đều muốn xông vào thử một lần vậy.
Người may mắn thì chinh phục được tất cả.
Kẻ không may thì thương tích đầy mình.
Nhưng ai cũng là người đã từng chiêm ngưỡng phong cảnh bên trong khe núi.
Không uổng.
“Ha ha ha!”
Tiếng cười âm u truyền đến, người bí ẩn từ từ đứng dậy, cánh tay bị bẻ cong vẹo vọ, ánh mắt hắn dán chặt vào Lâm Phàm, lộ vẻ tiếc nuối, pha lẫn thất vọng.
“Thật là đáng tiếc.”
Người bí ẩn lắc đầu, bay vút lên trời, giơ tay chỉ vào Lâm Phàm, lắc lắc ngón tay rồi biến mất giữa không trung.
Lâm Phàm kéo ông Trương, thì thầm: “Sau này chúng ta phải cẩn thận một chút, gã đó có lẽ bị tâm thần rồi.”
“Ừm, cậu phải bảo vệ tôi đấy.” Ông Trương sợ hãi nói.
Lâm Phàm đáp: “Yên tâm, tôi chắc chắn sẽ bảo vệ ông.”
Liên minh Cao Viện!
Trong giảng đường có gần trăm người, đa số đều là nữ sinh. Không phải Mục Hạo không được lòng các bạn nam, mà là mấy bạn nữ bây giờ ai cũng như hổ đói, mấy chuyện khác không nói, chứ khoản giành chỗ ngồi thì đúng là độc cô cầu bại. Mấy cậu con trai khác gặp phải tình thế này thì sớm đã rút lui chiến lược.
“Tu luyện rất đơn giản, phương pháp tu luyện của tộc Tinh Không vô cùng kỳ lạ, nhưng giai đoạn đầu chính là ngưng tụ một luồng khí trong cơ thể, chỉ cần ngưng tụ được luồng khí này là xem như đã bước vào ngưỡng cửa tu luyện…”
Mục Hạo không hề giấu bài, giảng giải rất chuyên nghiệp. Anh ta đem hết những gì mình được dạy lúc mới bắt đầu tu luyện ra nói cho họ nghe. Ý của anh ta rất đơn giản, đó là đến tôi còn hiểu được thì chẳng lẽ các cô lại không hiểu?
Chỉ là trong mắt các nữ sinh ngồi phía dưới đều đang bắn tim loạn xạ, họ chẳng nghe lọt tai câu nào của Mục Hạo, trong đầu chỉ toàn là gương mặt đẹp trai và khí chất đặc biệt của anh.
Quá say mê.
Vốn dĩ trong giảng đường rất khô ráo, nhưng dần dần lại trở nên hơi ẩm ướt. Xem ra thời tiết hôm nay không tệ, hoặc có lẽ là do bạn học nào đó mang theo máy phun sương, giúp cho không khí trong phòng trở nên mát mẻ hơn.
Bỗng nhiên.
Soạt!
Một chàng trai đứng bật dậy, kinh ngạc nói: “Cục Đặc Vụ gửi tin nhắn đến, có một đám Tà Vật đang tấn công về phía chúng ta, bảo chúng ta mau chóng vào thành phố sơ tán.”
Ngay lập tức, chuông điện thoại của mọi người đồng loạt vang lên, tất cả đều lấy điện thoại ra xem tin nhắn hàng loạt từ Cục Đặc Vụ.
Bên ngoài bắt đầu ồn ào.
“Mau chạy thôi, Tà Vật đến rồi.”
“Chạy vào trong thành phố, tôi lái xe đến, có ai đi xe tôi không?”
“Tôi đi với cậu.”
Học viên của Liên minh Cao Viện răm rắp nghe theo chỉ thị của Cục Đặc Vụ, lập tức chạy về phía thành phố Duyên Hải. Có thể nói là họ hiểu rất rõ về Tà Vật, biết chúng nguy hiểm đến mức nào, vì họ đã từng sống trong nỗi ám ảnh do Tà Vật gây ra.
Mục Hạo nhìn các học viên đang hoảng loạn, không có chút thiện cảm nào với đám Tà Vật đột nhiên xuất hiện cắt ngang tiết học của mình. Mẹ nó, không biết tao đang lên lớp à, sớm không đến, muộn không đến, lại nhằm đúng lúc tao đang giảng bài mà đến, đã không nể mặt tao như vậy thì đừng trách tao ra tay độc ác.
Các nữ sinh vốn đang tôn sùng Mục Hạo sớm đã quẳng anh ta lên chín tầng mây. Họ lập tức rời đi, tốc độ cực nhanh, giống như vội đi đầu thai vậy, chỉ trong chớp mắt, giảng đường chỉ còn lại một mình Mục Hạo đứng đó.
Anh ta nhìn giáo án trong tay.
Đây đều là thành quả cả đêm qua anh ta thức trắng để soạn.
Chỉ để cho các học viên một tiết học sinh động.
Nhưng không ngờ lại thành ra thế này.
Anh ta siết chặt nắm đấm, sắc mặt vô cùng u ám, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Tà Vật…”
Anh ta bước ra khỏi giảng đường, bên ngoài đã hỗn loạn tưng bừng, ngẩng đầu nhìn về phía xa. Từng chiếc xe riêng phóng đi với kỹ năng lái xe điêu luyện, drift một cú cực gắt, chớp mắt đã không thấy đèn hậu đâu.
Ầm ầm!
Mặt đất rung chuyển.
Nhiều bóng người bay ra khỏi các tòa nhà, ánh mắt hướng về phía xa.
Mục Hạo phi thân lên nóc tòa nhà giảng đường, cất cao giọng hô: “Mọi người, chúng ta là tộc Tinh Không, đã xây dựng Cao Viện ở đây, thế mà lại có kẻ không biết sống chết đến gây sự, chúng ta phải đập nát sọ bọn chúng!”
Lũ Tà Vật tấn công thành phố Duyên Hải này hình như não có vấn đề thì phải. À không... phải nói là trong cái thời đại thông tin lan truyền nhanh như chớp này, không lẽ chúng nó không biết tộc Tinh Không đã thành lập Cao Viện ở đây sao?
Nhưng thật đáng tiếc…