Ngón tay khẽ động.
Nhấn nút gửi.
Nghĩ một lát, hắn lại bồi thêm một câu:
"Có thể trả thêm phí."
Tại trụ sở.
Kim Hòa Lị cầm điện thoại, đọc tin nhắn mà khóe miệng bất giác cong lên. Cô dần dần khám phá ra một đặc tính tiềm ẩn của sếp mình.
Đúng là một con cáo già.
Độc Nhãn Nam đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Hơn nữa, hắn còn chụp được cả đống ảnh, ví dụ như cảnh các thành viên đẹp trai của Cục Đặc Biệt đứng cạnh Tà Vật, tay khoác vai nhau, mặt mũi lấm lem bụi đất, trông như thể họ đã phải vật lộn vất vả lắm mới tiêu diệt được Tà Vật.
Những tấm ảnh này được chụp rất có tâm.
Góc chụp vô cùng điêu luyện, chẳng ai ngờ Độc Nhãn Nam lại có kỹ năng chụp ảnh thượng thừa đến thế. Không biết có phải học lỏm từ thầy Trần nào không nữa.
Nói chung, chụp được tới mức này chắc chắn không phải dạng vừa.
Kim Hòa Lị lập tức triển khai. Sếp đã chỉ đạo rất rõ ràng, lần này tuy tộc Tinh Không đối đầu với Tà Vật, nhưng công lao tuyệt đối không thể để họ hưởng, phải cướp về tay mình.
Chỉ cần ra tay đủ nhanh, có cho bọn họ cưỡi tên lửa cũng đuổi không kịp.
Kim Hòa Lị hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ này, tuy nói cướp công là chuyện không hay ho gì, nhưng nếu là cướp của tộc Tinh Không thì lại hoàn toàn không thành vấn đề.
Sao có thể để tộc Tinh Không hớt tay trên được chứ.
Rất nhanh.
Dưới sự điều phối của Cục Đặc Biệt, tin tức được tung ra khắp nơi. Từ TV cho đến mạng xã hội, cứ chỗ nào có media là y như rằng có tin tức thành viên Cục Đặc Biệt anh dũng chống lại Tà Vật.
Lúc này, toàn bộ người dân thành phố đều nhận được thông báo đẩy trên điện thoại. Vừa bấm vào xem, ai nấy đều choáng váng.
Tà Vật đã biến mất mấy tháng nay, ai cũng ngỡ rằng từ nay về sau sẽ không còn Tà Vật xuất hiện nữa, nhưng không ngờ chúng vẫn quay lại, và mục tiêu tấn công lần này lại là thành phố Duyên Hải.
Con Tà Vật trong ảnh trông cực kỳ khổng lồ.
Hình dáng của nó khác xa so với những con Tà Vật trước đây.
Họ biết đây tuyệt đối không phải một cuộc xâm nhập đơn giản. Nhìn cái dáng vẻ này là biết, đây chắc chắn là một con Tà Vật cấp Tinh Anh đang công thành. Dù không có mặt tại hiện trường, họ cũng có thể tưởng tượng ra trận chiến khốc liệt đến mức nào.
“Thành phố Duyên Hải đúng là số con rệp mà.”
“Ừ, lần nào Tà Vật cũng nhè thành phố Duyên Hải mà đánh. Nhưng tôi nghe nói ở đó có một vị thần hộ mệnh, pro lắm, chúng ta sống yên ổn được đều là nhờ anh ấy.”
“Mấy anh em bên Cục Đặc Biệt ở Duyên Hải ngầu thật, chỉ không biết trận này có bao nhiêu người hy sinh dưới tay Tà Vật.”
Trong lúc rảnh rỗi, dân chúng ai nấy đều bàn tán xôn xao.
Hạ Đô.
Lý Quốc Phong vừa về đến nơi đã lập tức nhận được tin báo: đàn Tà Vật đi ngang qua Liên Minh Học Viện, và tộc Tinh Không đã ra tay đối phó, bảo vệ Liên Minh.
Khi vừa biết chuyện này.
Lý Quốc Phong vừa kinh ngạc, vừa thấy đám Tà Vật này đúng là tự tìm đường chết, không thèm tìm hiểu xem ai đang ở trong Liên Minh Học Viện mà đã dám bén mảng tới.
Việc đầu tiên ông ta nghĩ đến là phải PR ngay, chắc chắn phải quảng bá rầm rộ chuyện này để mọi người biết rằng, lực lượng Tà Vật đã bị Liên Minh Học Viện chặn đứng.
Cục Đặc Biệt vốn có địa vị rất cao trong lòng người dân.
Lý Quốc Phong muốn nhân cơ hội này nâng tầm Liên Minh Học Viện lên ngang hàng với Cục Đặc Biệt, và đây chính là thời cơ tốt nhất.
Nhưng rất nhanh…
“Đờ mờ!” Sắc mặt Lý Quốc Phong sa sầm. Vừa mở điện thoại, ông ta đã thấy Cục Đặc Biệt đang rầm rộ tuyên truyền về chiến tích chống lại lực lượng Tà Vật. Đọc xong nội dung mà máu nóng dồn lên não, suýt thì hộc máu mồm.
Ông ta không ngờ người của Cục Đặc Biệt lại có thể mặt dày vô sỉ đến mức này.
Cướp trắng công lao của Liên Minh Học Viện.
Đây là chuyện con người làm được sao?
“Khốn kiếp! Mấy người quá đáng vừa thôi chứ! Rõ ràng đây là công của Liên Minh Học Viện chúng tôi, vậy mà lại bị các người nẫng tay trên. Đáng ghét, thật sự quá đáng ghét!”
Lý Quốc Phong nổi trận lôi đình, vớ lấy chiếc bình hoa bên cạnh định đập xuống đất, nhưng khi vừa giơ chiếc bình lên quá đầu, ông ta chợt nhớ ra mình đã chi cả chục triệu để mua nó. Do dự một thoáng, ông ta lại cẩn thận đặt chiếc bình về chỗ cũ.
Sau đó, ông ta đi tới bàn làm việc, tức tối ném cái gạt tàn xuống đất.
“Lũ súc sinh!”
Ngay cả trong cơn thịnh nộ tột cùng, Lý Quốc Phong vẫn giữ được lý trí, không nỡ ra tay với chiếc bình cổ đắt tiền.
Có lẽ, đây chính là bản lĩnh của một người thành công.
Ông ta biết phen này đã bị Cục Đặc Biệt cướp công mất rồi.
Bây giờ dù ông ta có ra mặt thanh minh cũng chẳng ích gì. Lòng tin của người dân dành cho Cục Đặc Biệt là vô cùng lớn, thậm chí, hành động của ông ta còn có thể bị coi là ké fame.
Càng nghĩ càng tức.
Nắm đấm siết chặt.
“Con mẹ nó.”
Cuối cùng, Lý Quốc Phong chỉ có thể nghiến răng chửi thầm ba chữ đó để giải tỏa. Bực không thể tả.
Thành phố Duyên Hải.
Độc Nhãn Nam lướt đọc bình luận trên mạng, hài lòng gật gù.
Tốt lắm.
Hiệu quả không tồi.