Cậu có thể cảm nhận được niềm vui sướng của Vương Khai nên cũng mừng thay cho hắn.
Vương Khai cười ha hả: “Tôi cũng không ngờ mình lại pro thế này. Này, tôi nói cậu nghe, đừng có cắm đầu vào đọc sách nữa, lo mà tu luyện đi chứ. Chỉ cần địa vị trong tông môn tăng lên thì mới được học bí kíp xịn hơn. Thôi, không lảm nhảm nữa, đây là ít đan dược tôi còn thừa, giờ mấy thứ này với tôi chả có tác dụng gì.”
“Tôi cũng chẳng có ai thân thiết để cho nên tặng hết cho cậu đấy. Cầm lấy mà tu luyện cho ngon nghẻ vào, mong cậu sớm ngày trở thành đẹ tử ngoại môn, đến lúc đó anh em mình lại làm hàng xóm của nhau.”
Dứt lời.
Nói rồi, Vương Khai lấy một lọ thuốc từ trong người ra. Đây là đan dược tông môn phát hàng tháng, dùng cho cảnh giới Luyện Khí. Giờ hắn đã tu luyện đến cảnh giới Chân Nguyên nên mấy thứ này đương nhiên thành đồ bỏ.
“Cho tôi sao?” Lâm Phàm hỏi.
“Chứ cho ai nữa, tôi đi báo danh đây, đi nhé, đừng có nhớ tôi đấy.” Vương Khai không ở lại lâu. Hắn cũng nhận ra một vấn đề, đó là thiên phú của Lâm Phàm có lẽ rất tệ. Nhập môn còn sớm hơn hắn, mà tu luyện lại chậm rì rì, nếu cứ ở lại đây có khi lại tạo áp lực cho Lâm Phàm.
Cứ như thể mình đến đây để khoe khoang vậy.
“Thôi khỏi tiễn, tôi đi đây.” Vương Khai đến vội vàng mà đi cũng vội vàng, hắn phất tay, chẳng vương vấn chút bụi trần. Lúc rời đi, hắn còn ngẩng đầu ưỡn ngực, bước đi đầy hiên ngang.
Lâm Phàm vẫy tay đáp lại: “Cảm ơn nhé.”
Cậu thấy Vương Khai cũng là người tốt, chỉ là cậu muốn hoàn thành nhiệm vụ nên không muốn tiếp xúc nhiều với ai. Nghĩ lại mấy lần trước, sau khi đã thân quen rồi lại phải nhìn từng người rời đi, cảm giác đó thật sự rất đau lòng.
Thôi cứ thành thật đọc sách là hơn.
Cố gắng đọc hết sách trong Tàng Thư Các trong thời gian ngắn nhất.
Quay lại bàn học, bên cạnh là một chiếc chén sứ đựng đầy đan dược. Bình thường cậu vẫn dùng chúng để ăn vặt như ăn kẹo. Đọc sách lâu dễ mệt, cứ làm một viên là lại thấy tỉnh cả người.
“Vương Khai, mong là cậu sẽ ngày càng tốt hơn.” Lâm Phàm thầm chúc phúc cho hắn, sau đó lại cầm sách lên đọc tiếp. Mấy cuốn sách này quá tầm thường, y như cậu nghĩ, tu luyện đến cảnh giới cao nhất cũng chẳng bằng một cú đấm bâng quơ của cậu.
Đôi lúc cậu lại nghĩ.
Rốt cuộc nhiệm vụ lần này là cái quái gì vậy.
Nhiệm vụ mấy lần trước đều rất đơn giản, chỉ cần tin chắc rằng thế giới này là hình tròn, có luân hồi, cứ kiên nhẫn chờ đợi là chắc chắn sẽ thành công.
Nhưng lần này, nhiệm vụ lại không dễ như vậy.
Phiền thật đấy.
Chỉ đành cố gắng tiếp tục thôi.
Mỗi lần Lâm Phàm đến Tàng Thư Các, lão già gác cổng đều quan sát cậu, rồi cuối cùng chỉ biết lắc đầu bất lực.
Lúc trước, lão chỉ nghĩ thiên phú của cậu này có vấn đề.
Giờ thì đánh giá đã được update lên một tầm cao mới… phế vật, một cực phẩm phế vật trăm năm khó gặp.
May mà Càn Nguyên Cung cũng có tình người.
Chỉ cần đã vào tông môn thì chính là người của tông môn, dù cậu có là phế vật thì tông môn cũng không đuổi đi, dù sao nuôi thêm một miệng ăn cũng chẳng phải vấn đề gì to tát.
Bây giờ.
Lâm Phàm lại mượn thêm một cuốn sách nữa.
“Thiên Tinh Na Di Thủ”.
Trên đường về.
“Tránh đường, tránh đường! Đại sư huynh xuất hành, người không phận sự mau tránh ra!”
Theo tiếng hét của một đệ tử.
Các đệ tử xung quanh vội vàng dạt ra nhường lối.
Cùng lúc đó, những tiếng xì xào bàn tán vang lên.
“Không ngờ lại gặp được đại sư huynh, mấy tháng trước nghe nói ngài ấy đã đột phá cảnh giới Lục Địa Thần Tiên, sau đó bế quan củng cố tu vi rồi rời tông môn, không ngờ giờ đã quay về rồi.”
“Sau khi xuất quan, đại sư huynh đã về quê nhà, đưa cả người thân đến Càn Nguyên Cung chúng ta đấy.”
“Đúng là một người đắc đạo, gà chó cũng được lên trời.”
“Người phụ nữ đi bên cạnh đại sư huynh là ai thế nhỉ?”
“Ai mà biết được.”
Lâm Phàm nhìn vị đại sư huynh đang đi giữa đường, gật gù khen thầm, quả là không tệ. Riêng về khoản nhan sắc cũng đủ để so kè với mình rồi.
Đây không phải Lâm Phàm tự ảo tưởng.
Mà là do viện trưởng Trương từng nói với cậu, rằng cậu là người đẹp trai nhất.
Lâm Phàm luôn ghi nhớ lời của viện trưởng Trương, vì cậu biết ông ấy tuyệt đối không bao giờ lừa mình.
“Ơ!”
Đúng lúc này.
Cậu nhìn thấy một người quen đã lâu không gặp – Vương Khai đang đi tò tò sau lưng đoàn người của đại sư huynh. Cậu vẫy tay với Vương Khai, dù sao đối phương cũng đã tặng đồ cho cậu, xem như là người quen thân nhất của cậu ở Càn Nguyên Tông này rồi.
Cùng lúc đó, Vương Khai cũng thấy Lâm Phàm. Hắn mỉm cười vẫy tay lại, rồi chỉ vào mình, miệng mấp máy, dường như đang muốn nói: “Giờ tôi ngon rồi nhé, đã thành công gia nhập phe của đại sư huynh, trở thành một chân chạy vặt cho ngài ấy. Cậu cũng phải cố gắng tu luyện lên, đợi cậu thành đệ tử ngoại môn, tôi sẽ giới thiệu cậu vào, anh em mình cùng nhau làm chân chạy vặt.”
Với tu vi của Vương Khai, ở bên cạnh đại sư huynh cũng chỉ có thể làm mấy việc vặt vãnh mà thôi.
Nói trắng ra chính là… chân lon ton.
Nhưng đối với Vương Khai mà nói, đây đã là một cơ duyên cực lớn, không phải ai cũng có được. Người khác muốn làm chân lon ton còn phải xem có được cái duyên đó không nữa là.
❖ Thiên Lôi Trúc ❖ Kho truyện dịch AI