Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 1115: CHƯƠNG 1115: NGƯỜI CÓ THỂ TRÒ CHUYỆN THÂU ĐÊM CÙNG LÂM PHÀM

Mười năm sau.

Tại tông môn, Cáp Lân đã trở thành thiên kiêu trong mắt mọi người. Thậm chí còn có lời đồn rằng, gã vốn chỉ là một đứa trẻ bình thường xuất thân từ ngôi làng nhỏ dưới chân núi.

Đây quả là một hình mẫu điển hình cho câu chuyện về sự nỗ lực vươn lên.

Võ Chí đã sớm để mắt đến chàng trai trẻ này. Càn Nguyên tông lại xuất hiện thêm một thiên kiêu nữa, đây quả là trời cao phù hộ. Sau gần trăm năm, việc có thêm một thiên kiêu nữa xuất hiện chứng tỏ vận mệnh của Càn Nguyên tông đang vô cùng cường thịnh.

Vài năm nữa lại trôi qua.

Cuối cùng Cáp Lân cũng không tránh khỏi chuyện yêu đương, gã kết hôn với một người phụ nữ bình thường. Chuyện này gây nên một trận xôn xao không nhỏ, bởi dù sao Cáp Lân cũng là thiên kiêu của Càn Nguyên tông, muốn tìm bạn đời cũng phải môn đăng hộ đối, vậy mà lại chọn một người phụ nữ quá đỗi bình thường.

Chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của Cáp Lân.

Trí tuệ của ông nội gã chỉ như một đứa trẻ bảy, tám tuổi, mẹ cũng là người bình thường hết lòng yêu thương gã, vì thế gã muốn tìm một người có thể chăm lo việc nhà, một người phụ nữ vĩ đại như mẹ của mình.

Những nữ tu sĩ có địa vị kia đều bận rộn tu luyện, nào có thời gian để ý đến mấy chuyện này.

Và hôm nay.

Cáp Lân ôm đứa con mới sinh của mình đến tìm Lâm Phàm, hy vọng bác trai có thể đặt tên cho đứa bé. Gã có cảm giác cái tên do bác trai đặt chắc chắn sẽ rất hay.

Lâm Phàm nhìn Cáp Lân, lại nhìn em bé trong vòng tay gã, không khỏi xúc động trước sự thay đổi lớn lao. Không ngờ thời gian trôi nhanh đến vậy, Cáp Lân đã có con rồi.

Anh cúi đầu nhìn.

Ồ!

Sao lại nhìn như thế, hành động này thật kỳ lạ.

“Bác, bác sao vậy?” Cáp Lân hỏi.

Lâm Phàm đáp: “Không có gì, bác đang suy nghĩ thôi.”

Cáp Lân vô cùng mong chờ, không biết bác trai sẽ đặt cho con mình cái tên gì, chắc chắn sẽ rất hay, không thua kém gì tên của gã. Theo gã thấy, bác trai đọc nhiều sách như vậy, vốn hiểu biết chắc chắn sẽ rất sâu rộng.

Tuy nói đây chỉ là những bí tịch, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến vị trí của Lâm Phàm trong lòng Cáp Lân.

Không lâu sau.

Lâm Phàm nói: “Cứ gọi nó là Cáp Thế Kỳ đi.”

“Cáp Thế Kỳ.” Cáp Lân lẩm bẩm, sau đó mắt sáng rực lên, đáp: “Bác, không biết vì sao mà khi đọc cái tên này lên con thấy rất thuận miệng. Nó có ý nghĩa gì đặc biệt không ạ?”

Lâm Phàm đáp: “Có nghĩa là độc nhất vô nhị, không ai sánh bằng.”

Cáp Lân cười nói: “Con biết ngay là bác rất giỏi việc đặt tên mà. Nghe cái tên này là biết bác trai vô cùng kỳ vọng vào nó, cảm ơn bác.”

Lâm Phàm thấy Cáp Lân thích cái tên đó như vậy thì anh cũng yên tâm, rồi lại đột nhiên phát hiện ra mình rất có thiên phú về khoản đặt tên, có lẽ đây là lợi ích của việc đọc nhiều sách.

“Về sớm đi, trẻ con cần được nghỉ ngơi cho đàng hoàng.” Lâm Phàm nói.

“Dạ, vậy con về trước đây.” Cáp Lân vui vẻ ôm con rời đi. Đối với gã mà nói, nửa đời người đã trôi qua, nửa đời sau sẽ nỗ lực tu luyện, thành công trở thành tông chủ, đến lúc đó cuộc đời này mới thật sự hoàn mỹ.

Nhìn bóng lưng Cáp Lân rời đi, anh mỉm cười, đóng cửa lại, quay trở lại bàn, bật đèn lên tiếp tục đọc sách.

Trong nháy mắt.

Ba mươi năm đã trôi qua.

Càn Nguyên tông vẫn như vậy, việc vặt thì liên tiếp tìm đến, nhưng cũng không phát sinh chuyện gì lớn, chẳng có bất cứ nguy hiểm nào, lại càng không có sự đe dọa diệt vong.

Chỉ là trong thời gian này.

Tình hình nội bộ Càn Nguyên tông rất nhạy cảm.

Vì tông chủ đang cân nhắc chuyện tìm người kế vị.

Việc này khiến cho Cáp Lân và một vị sư đệ khác nảy sinh mâu thuẫn. Tu vi của Võ Chí đã đạt đến cảnh giới Hư Thần, ông ta muốn chuyên tâm tu luyện để xem có thể đột phá đến cảnh giới Đại Đế hay không.

Ông ta cũng có suy nghĩ của riêng mình trong việc tìm người kế thừa ngôi vị tông chủ.

Trong lòng ông ta, Cáp Lân không phải sự lựa chọn tốt nhất.

Đối với Cáp Lân, gã rõ ràng là không phục. Gã đã vì tông môn mà vào sinh ra tử, đổ bao mồ hôi xương máu, dựa vào đâu mà lại không phải là người thừa kế tốt nhất?

Buổi tối.

Cáp Lân đến chỗ ở của Lâm Phàm. Gã vốn đang đùng đùng nổi giận, nhưng khi bước vào phòng, nhìn thấy nụ cười trước sau như một của bác trai, sự bất mãn và lửa giận trong lòng gã bỗng chốc tan biến hoàn toàn.

“Bác, con đến rồi.” Cáp Lân kính cẩn nói.

Với tu vi ngày càng thâm hậu, gã càng ngày càng cảm nhận được thực lực thâm sâu khó lường của bác trai.

Lâm Phàm nhìn gã, chậm rãi nói: “Nội tâm của con đang bất ổn, có chuyện gì rồi đúng không?”

Cáp Lân đáp: “Bác, bác nói xem, từ khi còn rất nhỏ con đã trở thành đệ tử của tông môn, vì tông môn mà nỗ lực biết bao nhiêu. Mấy năm gần đây con luôn tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận của mình, không dám gây ra chuyện gì bất lợi cho tông môn, bất kỳ sư đệ nào gặp khó khăn con cũng hết lòng giúp đỡ. Tại sao tông chủ lại nói con không thích hợp? Con không phục, con buồn lắm.”

“Bác, bác nói xem, chuyện này không phải là rất quá đáng sao?”

Lâm Phàm mỉm cười hỏi: “Vị trí tông chủ quan trọng lắm sao?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!