Yêu cầu của Lâm Phàm rất đơn giản, chỉ là muốn gã dẫn đường đi tìm Cáp Lân.
Thằng nhóc này xem ra đã gặp rắc rối rồi.
Ở nơi đất khách quê người, gặp chút nguy hiểm là chuyện bình thường, chứ nếu không gặp nguy hiểm thì ai thèm gọi mình là bác nữa. Nhớ lại cảnh Cáp Lân lẽo đẽo theo mình từ bé, miệng bi bô gọi "Bạch Bạch", nụ cười lúc nào cũng toe toét.
Tiên không phục, gầm lên một tiếng giận dữ, sau đó cắt hai đầu ngón tay, máu tươi văng tung tóe, gã gào lên:
"Đế thần tứ phương, trấn càn khôn."
Lâm Phàm phất tay, lạnh nhạt nói: “Đừng làm trò!”
Máu của Tiên vô cùng huyền bí, gã dùng chính máu của mình để dẫn dắt càn khôn, hòng mượn sức mạnh của Thánh Đế để quét sạch kẻ địch trước mắt. Thế nhưng không ngờ, đối phương chỉ hời hợt buông ra ba chữ, chuyện này khiến gã sốc nặng.
Xoẹt!
Một luồng sức mạnh không thể chống cự bao trùm tới, Tiên cảm giác mình như một con thuyền nan giữa biển cả mênh mông, một con sóng ập đến đã đánh gã văng xuống đất, không kìm được mà phun ra một búng máu tươi.
Tiên kinh hãi nhìn Lâm Phàm.
Ánh mắt như thể vừa gặp phải ma.
Nhân gian từ bao giờ lại xuất hiện một cường giả thế này.
"Rốt cuộc cậu là ai?" Tiên gằn giọng hỏi, sắc mặt vô cùng khó coi, hoàn toàn mất đi vẻ đẹp trai lãng tử ban đầu.
Lâm Phàm ngạc nhiên: “Tôi đã nói rồi mà, tôi là bác của Cáp Lân. Giờ anh dẫn tôi đi gặp nó được chưa?”
Lúc này, Tiên đã không còn vẻ bá đạo như trước nữa.
Trước mặt một cường giả chân chính, mọi sự phản kháng đều là vô nghĩa.
Tiên biết nếu còn tiếp tục cứng miệng, có lẽ gã sẽ phải nhận một kết cục cực kỳ thê thảm. Hơn nữa, với thực lực của đối phương, muốn rời khỏi đây dễ như trở bàn tay.
Trong lúc Tiên đang cân nhắc thiệt hơn.
Đám người của Kiền Nguyên Tông đã sợ đến ngu người.
Đây chính là Tiên đó…
Cứ thế bị dẹp lép rồi sao?
Bọn họ không thấy được cảnh Tiên bá đạo thế nào, chỉ thấy gã bị đánh cho không ngóc đầu lên được. Trong khi đó, vị bác của Đại Đế Cáp Lân lại khí thế vững vàng, sắc mặt bình thản, dường như trước mặt anh không phải là Tiên, mà chỉ là một con cún con.
Nếu Tiểu Hoàng có ở đây, chắc chắn nó sẽ sủa ăng ẳng để phản đối: Xin đừng lấy gã này ra sỉ nhục tôi!
Cáp Thế Kỳ huých vai người bên cạnh, phấn khích đến độ lông mày nhảy múa: “Thấy chưa! Đây là ông nội tôi đấy, ngầu không? Đỉnh của chóp! Có ông nội tôi ở đây, xem đứa nào dám hó hé nữa!”
Các trưởng lão xung quanh chỉ biết gật đầu lia lịa.
Trong lòng thì thầm khinh bỉ: Nhìn cái mặt vênh lên tận trời của cậu ta kìa, đó là ông cậu pro chứ có phải cậu pro đâu, có gì mà đắc ý chứ.
Ghen tị muốn chết.
Bọn họ cũng muốn có một người ông như vậy biết bao.
Đáng tiếc… làm gì có.
Cáp Tát thì nhảy cẫng lên vì sung sướng, ưỡn ngực ra oai cùng bố mình, đúng là cha nào con nấy. Bọn họ vênh váo ra mặt, chỉ sợ người khác không biết ông nội mình trâu bò cỡ nào.
Lão tông chủ thầm cảm thán.
Đồng thời cũng xấu hổ cho suy nghĩ của mình.
Ếch ngồi đáy giếng.
Ban đầu cứ ngỡ bác của sư huynh Cáp Lân chỉ ở cảnh giới Đại Đế, ai ngờ đã đánh giá quá thấp người này. Dù đối mặt với Tiên, anh vẫn không hề nao núng.
Ngay lúc này.
Tiên đã nghĩ thông suốt, nếu mình không phải là đối thủ thì cứ dẫn bọn họ đến nơi đó, đến lúc đó thì… He he. Nghĩ đến đây, khóe miệng Tiên nhếch lên một nụ cười hiểm ác.
“Được, tôi dẫn anh đi.” Tiên bình thản nói.
Tình hình của gã hiện giờ không ổn chút nào, vết thương rất nặng, nhưng chỉ cần còn một hơi thở thì gã sẽ không chết, chỉ là thực lực sẽ bị hạn chế đi rất nhiều.
Lâm Phàm mỉm cười: "Cảm ơn."
Câu cảm ơn lịch sự này khiến Tiên hơi hoang mang, rốt cuộc đối phương có ý gì. Gã cảm thấy kỳ quặc, cảm giác như mình đang bị đối phương troll vậy.
Chưa bao giờ có cảm giác này.
Trước đây, cảm giác này toàn là gã ban cho người khác, giờ thì phong thủy luân chuyển, cuối cùng cũng đến lượt gã nếm trải.
Đáng ghét!
Đáng ghét thật!
Ai thấu nỗi đau này!
Lão tông chủ trầm ngâm, đối phương là bác của Cáp Lân, mà mình là sư đệ của Cáp Lân, vậy mình nên xưng hô với vị này thế nào đây?
Gọi là “bác” thì có vẻ thân thiết quá.
Cứ thấy không ổn lắm.
Hừm… Gọi là “tiền bối” chắc là ổn nhất.
Lão tông chủ chắp tay, cung kính nói: “Bác ơi, ngài có cần giúp gì không ạ?”
Dù trong đầu đã tính toán cả rồi, mà không hiểu sao cái miệng hại cái thân này lại cứ tự động gọi “bác”, tức chết đi được!
Cáp Thế Kỳ nghe vậy liền liếc lão bằng ánh mắt kinh ngạc.
Vãi!
Đúng là lão già không biết xấu hổ.
Đấy là bác của bố tôi, chứ có phải bác của ông đâu mà nhận vơ!
Nếu ánh mắt có thể giết người, lão tông chủ chắc đã bị Cáp Thế Kỳ lăng trì cả vạn lần rồi.