Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 1136: CHƯƠNG 1136: MỘT ĐẤM DỌN SẠCH VŨ TRỤ

Vụt một tiếng, Cáp Lân xuất hiện bên cạnh Lâm Phàm. Gã nhìn về phía thông đạo, chỉ một cái nhìn thoáng qua đã khiến toàn thân gã run rẩy, đạo tâm vốn kiên định cũng bắt đầu lung lay.

Chỉ một cái nhìn đã có thể khiến đạo tâm của gã dao động.

Thật quá đáng sợ.

Lâm Phàm nói: “Ta có thể cảm nhận được...”

Cáp Lân nghi hoặc nhìn anh, rốt cuộc là cảm nhận được cái gì, sao lại nói nửa vời thế?

Lâm Phàm không nói ra rằng anh có thể cảm nhận được, ở nơi phương xa vô tận kia có một cường giả, không phải loại cường giả mà anh hay chém gió, mà là một cường giả chân chính. Nhưng anh thật sự phải quay về rồi.

Nhớ quá.

Anh rất nhớ ông Trương và vợ.

Anh thích so tài với cường giả, nhưng so sánh giữa việc mình thích và người mình thương nhớ, thì vế trước chẳng còn quan trọng nữa.

Trong những tháng ngày dài đằng đẵng.

Tuy nói rằng Lâm Phàm chỉ toàn đọc sách, nhưng anh hòa mình với tự nhiên nên mỗi giây mỗi khắc đều là đang tu luyện, sức mạnh lại lớn hơn trước. Đây chính là chuyện khiến anh đau đầu nhất, sức mạnh to lớn không thể khống chế, e rằng khó có cường giả nào là đối thủ của anh.

Nếu phải kể đến.

Thần Long và Tiểu Như từng đến đây cũng khá mạnh.

Nhưng hiện tại... khó nói lắm.

Đột nhiên.

Một gã khổng lồ ngạo nghễ cất tiếng cười vang, từ trong thông đạo giữa vô số vì sao bước ra. Tiếng cười hóa thành sóng âm chấn vỡ những vì sao xung quanh, bàn tay khổng lồ của nó lướt qua đâu, các hành tinh vỡ nát tới đó.

“Người thủ hộ, để ta nghiền nát ngươi!”

Cáp Lân đang đứng sau Lâm Phàm, trong con ngươi chỉ còn lại hình ảnh bàn tay khổng lồ đang ập xuống. Cơ thể và tâm trí gã đều run rẩy. Khi con người đối mặt với khoảnh khắc nguy hiểm tột độ, não bộ sẽ trở nên tỉnh táo lạ thường, nhưng sự tỉnh táo của gã lúc này lại là hoàn toàn chết lặng, không thể cử động, không thể kháng cự, mặc cho đối phương giết chết.

Không có bất kỳ cơ hội sống nào.

Chỉ có thể chờ chết.

Lâm Phàm giơ tay lên, tung ra một chưởng.

“Phục Yên Ấn!”

Ầm!

Gã khổng lồ to cỡ một hành tinh lập tức phải chịu một lực nghiền ép kinh hoàng, cơ thể không ngừng vỡ vụn trong tiếng gào thét thảm thiết, cuối cùng hóa thành tro bụi, lặng lẽ trôi nổi giữa vũ trụ tăm tối.

Sự sụp đổ của gã khổng lồ dường như chẳng ảnh hưởng gì đến những sinh vật bí ẩn kia.

Dần dần.

Những sinh vật đó băng qua bầu trời đầy sao, càng lúc càng gần, như thể chúng sắp tràn ra khỏi thông đạo.

Lâm Phàm hít sâu một hơi.

Năm ngón tay từ từ siết chặt.

Đây sẽ là cú đấm mạnh nhất từ trước đến nay của anh, một cú đấm dồn hết toàn lực.

Cáp Lân đứng bên cạnh, trố mắt kinh ngạc nhìn.

“Người thủ hộ, ngoan ngoãn đầu hàng đi!”

“Chinh phục giới vực nhỏ bé này!”

Vô số sinh vật khủng bố điên cuồng gào thét.

Sức mạnh của Lâm Phàm ngưng tụ đến cực điểm. Anh tung cú đấm về phía thông đạo. Trong khoảnh khắc, thời gian như ngưng đọng, vạn vật chìm vào tĩnh lặng. Ngay tức thì, lấy nắm đấm của Lâm Phàm làm trung tâm, một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa đến tận cùng vũ trụ.

Không ai biết chuyện gì đã xảy ra.

Chỉ đến khi những vì sao lơ lửng trong vũ trụ bị luồng sức mạnh vô hình ấy chấn vỡ, người ta mới biết cú đấm đó của Lâm Phàm ẩn chứa một sức mạnh khủng khiếp đến nhường nào.

Một con quái vật to ngang mặt trời, hung tợn đáng sợ, bỗng khựng lại, rồi “rắc” một tiếng, cơ thể nó nổ tung thành vô số mảnh vụn máu thịt trôi nổi giữa các vì sao.

Đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.

Tất cả những sinh vật khác đều phải chịu chung số phận hủy diệt.

Những tiếng hét thảm thiết vang lên.

Không biết là của ai.

“Cường giả cấm kỵ! Đây là địa giới cấm kỵ! Chạy, mau chạy đi!”

“Không...”

“Chúng ta là sinh vật cấm kỵ vĩnh hằng bất diệt, tại sao có thể bị hủy diệt được chứ!”

Rất nhanh.

Thông đạo đang ồn ào bỗng trở nên yên tĩnh đến chết chóc.

Cáp Lân há hốc mồm kinh ngạc.

Đây là chuyện mà con người có thể làm được sao?

Cáp Lân không tài nào hiểu nổi, tại sao cha mình lại quen biết được một cường giả khủng khiếp đến thế.

Trông anh ấy bình thường như vậy mà.

Thậm chí còn không phải là đệ tử của tông môn nào.

Lâm Phàm lạnh nhạt đứng trước thông đạo, ánh mắt sâu thẳm nhìn về nơi xa xăm vô tận.

Anh thầm nghĩ:

“Cường giả à, có cơ hội chúng ta lại so tài.”

Đến cuối cùng, anh vẫn không bước thêm bước nào, không tiến vào thông đạo để tìm kiếm cường giả có thể khiến mình hứng thú.

Như thể có một loại ý chí nào đó đang tác động lên thông đạo.

Vết nứt của thông đạo từ từ khép lại, cuối cùng đóng chặt hoàn toàn, vĩnh viễn không bao giờ mở ra nữa.

“Kết thúc rồi,” Lâm Phàm nói.

Cáp Lân hỏi: “Đây chính là sự tồn tại mà anh quan tâm sao?”

Lâm Phàm muốn nói với Cáp Lân rằng, anh không quan tâm những thứ này, chỉ hy vọng có thể ở bên cạnh Tiểu Hoàng thật lâu, hoặc tự tay tiễn nó đi. Nhưng không ngờ Tiểu Hoàng lại có thể sống lâu đến vậy.

Anh đã không thể đợi được nữa.

Chỉ có thể hoàn toàn buông bỏ mọi nhận thức, đi tìm kiếm những hỗn loạn cần được dẹp yên.

Càn Nguyên tông.

Lâm Phàm vừa trở về, Tiểu Hoàng đã đánh hơi thấy và lập tức chạy ra, hai chân trước ôm chầm lấy đùi chủ nhân.

Cáp Lân đứng ngây ngốc bên cạnh, đến giờ vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc kinh thiên động địa vừa rồi. Cảnh tượng ấy, có lẽ cả đời này gã cũng không thể nào quên.

Lâm Phàm ngồi xổm xuống, dịu dàng vuốt ve bộ lông của Tiểu Hoàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!